Chương 962: Hội giao lưu Kim Đan


- Đúng vậy, tôi là linh đan sư thất phẩm, nếu anh bằng lòng tin tôi, thì tôi có thể giúp anh luyện chế "Thanh Uẩn Đan". Hơn nữa tôi dám chắc tên Tôn Hậu Thường đã gạt anh, tạm không bàn đến chuyện hắn có thể luyện chế được "Thanh Uẩn Đan" hay không, hắn nói một tháng sau có đan, là không đáng tin.
Diệp Mặc không ưa tên Tôn Hậu Thường này, hắn có thiện cảm với Lê Kinh Mân, nên trực tiếp vạch mặt Tôn Hậu Thường.

Diệp Mặc vốn nghĩ rằng Lê Kinh Mân hẳn sẽ không cẩn thận đến mức bảo hắn luyện chế một lò đan dược xem sao, dù sao thì "Thanh Uẩn Thảo" rất quý báu. Dù Diệp Mặc đã lấy được rất nhiều "Thanh Uẩn Thảo""Sa Nguyên Dược Cốc", nhưng bên ngoài lại không có nhiều như vậy, dù là ngẫu nhiên xuất hiện vài cây, cũng đã sớm bị người ta hái mất rồi.

Nhưng điều khiến Diệp Mặc không ngờ là, sau khi Lê Kinh Mân nghe xong lời của hắn, chỉ hơi chần chờ liền nói một cách kiên định:
- Anh Mạc, tôi tin lời anh, tôi tin anh nhất định là linh đan sư thất phẩm.

Diệp Mặc ngẩn người ra, hắn không ngờ là Lê Kinh Mân lại tin tưởng như vậy, y quả thật quá thật thà rồi, trong tên có "tinh minh", hai chữ này thật là không tương xứng. Nhưng may là bản thân hắn cũng không định lừa y.
* Tên Lê Kinh Mân trong tiếng Hoa là Li Jing Min, từ Jing Ming cùng âm đọc với hai chữ "tinh minh" (khôn ngoan, sáng suốt).

Lê Kinh Mân lại không để tâm Diệp Mặc nghĩ thế nào, chỉ nói:
- Anh có thể lấy "Phục Thần Đan" là thiên cấp tam phẩm ra cho một cô gái ăn, cho thấy anh là một người trọng tình nghĩa, tôi tin một người trọng tình nghĩa không thể là kẻ lừa đảo.

Diệp Mặc nghe xong lời của y, ra chiều suy nghĩ, sở dĩ Lê Kinh Mân nói như vậy, là vì đan dược thiên cấp tam phẩm, ở tu chân giới, dù là có quan hệ vợ chồng cũng chưa chắc sẽ lấy ra cho đối phương, mà bản thân hắn lại lấy ra một cách tùy tiện, rõ ràng là nằm ngoài dự đoán của y.

Hơn nữa Diệp Mặc cũng rất đồng ý với một câu nói khác của Lê Kinh Mân. Những kẻ thích lừa gạt người khác, đa số đều là những kẻ bạc tình phụ nghĩa. Thường thì người trọng tình nghĩa, đúng thật là rất khó để cố ý lừa gạt người quen hoặc người yếu thế.



Hôm nay tâm trạng Tôn Hậu Thường không tệ, vừa mới có được hai cây "Thanh Uẩn Thảo". Tuy hiện giờ y vẫn chưa thể luyện chế "Thanh Uẩn Đan", nhưng chờ đến sau khi y trở thành linh đan sư thất phẩm, thì y có thể luyện chế rồi. "Thanh Uẩn Đan" được luyện chế từ hai cây "Thanh Uẩn Thảo", đủ để chống đỡ cho y tu luyện đến Kim Đan viên mãn rồi.

Về phần Lê Kinh Mân, một tháng sau tìm đại cớ gì sau đó bồi thường ít linh thạch là xong rồi.

Chỉ là y chưa đắc ý xong, thì hai nữ đệ tử liền đến báo Lê Kinh Mân lại cầu kiến ở bên ngoài.

Tuy y rất ngạc nhiên, tại sao Lê Kinh Mân vừa đi khỏi, lại muốn gặp y, nhưng hôm nay y mới lấy được hai gốc "Thanh Uẩn Thảo" của Lê Kinh Mân, không gặp y thì hơi kì.

Nghĩ đến đây Tôn Hậu Thường ra khỏi động phủ. Nghiêm mặt ôm quyền nói với Lê Kinh Mân đứng ngoài cửa:
- Phải chăng anh Lê còn bỏ sót chuyện gì?

Lê Kinh Mân hơi lúng túng nói với Tôn Hậu Thường:
- Tôn đan sư, hai cây "Thanh Uẩn Thảo" của tôi hiện giờ vẫn chưa thể giao cho anh được, cần bốn ngày sau mới có thể lại đến tìm anh giúp đỡ.

Tôn Hậu Thường giật mình, vội hỏi:
- Tại sao vậy? Phải biết rằng hiện nay tôi đang nghiên cứu đặc tính của "Thanh Uẩn Thảo", nếu bốn ngày sau lại mang tới, thì thời gian anh lấy được đan dược lại bị trì hoãn.

Lê Kinh Mân lắc đầu nói:
- Tôi biết chứ, nhưng tôi cũng là bất đắc dĩ, bốn ngày sau ở hội giao lưu Kim Đan tại Thành Sóc Hàm, tôi muốn thử xem có thể dùng "Thanh Uẩn Thảo" để đổi lấy mấy viên "Thanh Uẩn Đan" hay không, nếu thật sự không được, thì tôi lại đến tìm anh Tôn giúp đỡ. Mong anh Tôn hiểu cho.

Tôn Hậu Thường nghe xong lời của Lê Kinh Mân, ngạc nhiên nhìn y nói:
- Anh muốn dùng "Thanh Uẩn Thảo" đổi lấy "Thanh Uẩn Đan"? Anh phải biết đây là chuyện không thể nào mà. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Lê Kinh Mân thở dài nói:
- Tôi biết chuyện này rất khó, nhưng không thử thì làm sao biết là không thể chứ? Nếu không thử, tôi thật khó lòng an tâm.

Tôn Hậu Thường nhìn Diệp Mặc bên cạnh, Lê Kinh Mân vốn là người rất dễ nói chuyện. Tại sao trong thời gian ngắn như vậy lại trở quẻ, rõ ràng là có liên quan tới Diệp Mặc. Tuy y biết rằng dù ở hội giao lưu có người có "Thanh Uẩn Đan", cũng sẽ không đem ra để đổi "Thanh Uẩn Thảo", dù là một cây đổi một viên cũng không ai đổi.
Nhưng "Thanh Uẩn Thảo" ở trên người y là của Lê Kinh Mân, Lê Kinh Mân vừa đưa cho y, giờ lấy lại không đưa nữa, thì y có muốn tìm cớ cũng không tìm được. Nếu tên họ Lê kia thêm một ngày nữa mới đến, thì y cũng có thể viện cớ nói đã bắt đầu bào chế rồi, nhưng đối phương cả thời gian nửa nén nhan cũng không tới thì đã đòi lại rồi.

Huống chi, tu vi của Lê Kinh Mân không thấp hơn y, nếu đánh nhau thật, bản thân y cũng chưa chắc là đối thủ của Lê Kinh Mân. Nghĩ đến đây, trong lòng Tôn Hậu Thường vô cùng buồn bực. Dù bốn ngày sau Lê Kinh Mân chắc chắn không đổi được "Thanh Uẩn Đan", nhưng "Thanh Uẩn Thảo" ở trên người y và trên người của người khác, cảm giác đó là không giống nhau.

- Tôn đan sư…
Thấy Tôn Hậu Thường do dự không nói, Lê Kinh Mân lại nhắc nhở một câu.

- À, được, nếu anh Lê đã muốn đi thử xem, thì tôi đương nhiên tán thành rồi.
Tôn Hậu Thường nói xong tuy không nỡ, nhưng vẫn lấy ra hai cái hộp ngọc đưa cho Lê Kinh Mân.

Sau khi Lê Kinh Mân xác nhận là "Thanh Uẩn Thảo" xong, liền gật đầu nhận lấy nói với Tôn Hậu Thường:
- Đa tạ Tôn đan sư, Lê mỗ xin cáo từ, anh Mạc, chúng ta cùng về đi.

Tôn Hậu Thường lại nhìn Diệp Mặc nói:
- Anh bạn này, nếu không ngại, thì mời anh đến động phủ của tôi ngồi chơi, tôi có thể giúp anh xem bệnh người này.

Sao Diệp Mặc lại không biết ý của Tôn Hậu Thường chứ, rõ ràng là y không nỡ hai cây "Thanh Uẩn Thảo" vừa tới tay lại phải trả lại, đồng thời cũng oán hận hắn. Y gọi hắn vào thì Lê Kinh Mân nói không chừng cũng sẽ vào theo, như vậy thì thứ nhất là y có thể báo thù hắn, thứ hai là muốn lấy lại "Thanh Uẩn Thảo" trong tay Lê Kinh Mân.

Nhưng Diệp Mặc làm gì có tâm tình để nói nhảm với loại vô danh tiểu tốt như Tôn Hậu Thường, đừng nói là y không thể cứu Tĩnh Văn, dù là y có thể cứu được, thì bây giờ hắn biết cách rồi, cũng sẽ không đi cầu xin y.

Nên Diệp Mặc hoàn toàn không đoái hoài tới Tôn Hậu Thường, chỉ nói với Lê Kinh Mân:
- Được, nếu đã như vậy, thì chúng ta đi thôi.

Nói xong vung ra một thanh phi kiếm rất đơn giản cùng với Lê Kinh Mân nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Nhìn thấy hai người bỏ đi, Tôn Hậu Thường giận tái mặt:
- Đồ chuột nhắt vô tri, lại dám phá hoại việc lớn của ta, còn dám hống hách như vậy, bốn ngày sau ở Thành Sóc Hàm chính là ngày chết của mi.

Sau khi Lê Kinh Mân rời khỏi núi Dân Hạc, liền dừng lại, giao hai cây "Thanh Uẩn Thảo" cho Diệp Mặc, thậm chí không cần bất kì vật thế chấp gì, cũng không yêu cầu Diệp Mặc phải luyện đan tại chỗ. Chỉ hẹn với Diệp Mặc bốn ngày sau gặp mặt ở Thành Sóc Hàm, liền một mình rời khỏi.

Thấy Lê Kinh Mân bỏ đi, Diệp Mặc thầm than trong lòng, tuy Lê Kinh Mân phóng khoáng và dễ dàng tin tưởng người khác, nhưng cũng không thật sự là nhân vật đơn giản, nếu y là nhân vật đơn giản, thì sẽ không lấy hội giao lưu ở Thành Sóc Hàm vào bốn ngày sau làm cớ, sau đó dễ dàng lấy lại "Thanh Uẩn Thảo" rồi.

Quả nhiên người có thể tu luyện đến Kim Đan hậu kì, không có ai là nhân vật đơn giản, tên Lê Kinh Mân này chỉ là phẩm hạnh tốt hơn nhiều so với những tu sĩ bình thường mà thôi, nhưng một khi liên quan đến lợi ích của y, Diệp Mặc tin rằng y tuyệt đối có cách phản kích lại.

Đừng thấy Tôn Hậu Thường lấy hai cây "Thanh Uẩn Thảo" của y, nhưng một khi một tháng sau Tôn Hậu Thường không đem ra "Thanh Uẩn Đan", chắc là y cũng sẽ không có kết cục tốt. Còn sở dĩ y tin tưởng hắn, chắc một là do nhìn thấy hắn tùy tiện lấy "Phục Thần Đan" cho Tô Tĩnh Văn dùng, nguyên nhân chủ yếu hơn hẳn là vì y cho rằng giá trị của "Thanh Uẩn Đan" kém xa "Phục Thần Đan". Hắn ngay cả "Phục Thần Đan" còn không để tâm, thì sao có thể để ý đến "Thanh Uẩn Thảo" của y chứ.



Ngay tối hôm đó, Diệp Mặc liền đến Thành Sóc Hàm.

Tuy Thành Sóc Hàm chỉ cách Giang Xuyên mấy vạn dặm, nhưng sau khi Diệp Mặc đến đây, liền biết tại sao những thành phố khác gần đây đều thiếu linh khí rồi.

Thành Sóc Hàm lại có một Tụ Linh Trận Pháp cấp sáu, loại Tụ Linh Trận này không những cần một thủ đoạn bày trận cao cấp, còn cần rất nhiều vật liệu thượng hạng, một Tụ Linh Trận lợi hại như vậy, biết bao năm nay, linh khí xunh quanh đương nhiên đều bị hút đến đây rồi.

Nên linh khí ở Thành Sóc Hàm rất dày đặc, thậm chí có thể sánh ngang với Thành Toái Diệp. Nhưng ở nơi không có linh mạch này, dựa vào Tụ Linh Trận để tích tụ linh khí, rồi có một ngày Thành Sóc Hàm sẽ trở thành một nơi như thành Giang Xuyên, thiếu hụt linh khí.

Sau khi Diệp Mặc đến Thành Sóc Hàm, đầu tiên là tìm quán trọ thu xếp ổn thỏa cho Tô Tĩnh Văn, rồi mới bắt đầu luyện chế "Thanh Uẩn Đan".

Lê Kinh Mân chỉ giao cho Diệp Mặc hai cây "Thanh Uẩn Thảo" mà thôi, còn những dược liệu phụ trợ còn lại thì không có cái nào, những dược liệu này đều là Diệp Mặc lấy ra, đối với dược liệu phụ trợ, Diệp Mặc cũng không để tâm gì.

Lê Kinh Mân từng giúp hắn, hơn nữa đừng nói là những dược liệu phụ trợ này, dù là "Thanh Uẩn Thảo", Diệp Mặc cũng không để tâm. "Thanh Uẩn Thảo" của hắn quá nhiều rồi, dù là "Thanh Uẩn Đan" hắn cũng có hơn một trăm viên.

Tuy hai cây "Thanh Uẩn Thảo" mà Lê Kinh Mân đưa cho không nhiều năm lắm, nhưng hai lò "Thanh Uẩn Đan", Diệp Mặc vẫn luyện chế tổng cộng ra mười hai viên, hơn nữa toàn bộ đều là đan dược hạng nhất.

Cất mười hai viên "Thanh Uẩn Đan" đi, Diệp Mặc bắt đầu chỉnh lý những thứ mà hắn vừa đạt được gần đây.

Ngày trước ở "Dảy núi Vạn Dược", hắn có được vài chiếc nhẫn của tu sĩ Kim Đan kì, chỉ là trong những chiếc nhẫn này ngoài một vài dược liệu và linh thạch, cùng với chút ít đan dược mà tu sĩ Kim Đan dùng để tu luyện ra, Diệp Mặc hoàn toàn không bắt gặp thứ tốt thật sự.

Muốn nói thứ tốt mà hắn thích, thì vẫn là chiếc nhẫn của Phí Tứ Giang mà hắn biết, không những có một tấm bùa độn thủy cấp bảy, còn có cái ụ đá kia nữa.

Cái ụ đá kia quả nhiên giống hệt với cái ụ đá mà hắn có được từ Thiên Dịch, hai ụ đá đặt cạnh nhau liền có cộng hưởng.

Diệp Mặc không biết tại sao Phí Tứ Giang nhất định phải có ụ đá này, nhưng hắn biết ụ đá này tuyệt đối không tầm thường, hơn nữa ông lão Thiên Dịch kia cũng không phải là người thường.

Để hai ụ đá vào thế giới trang vàng, lúc này Diệp Mặc mới kiểm lại linh thạch của mình. Linh thạch bậc cao đã có một triệu bảy rồi, linh thạch trung cấp càng là đạt đến năm triệu, linh thạch bậc thấp cũng có hơn bốn triệu.

Ba ngày còn lại thấm thoát trôi qua, Diệp Mặc không đi đâu cả, đều nghiên cứu "Thiên Hoa Đan". Về phần Tô Tĩnh Văn, sau khi dùng "Phục Thần Đan", phần lớn thời gian đều là đang ngủ.

Ngày thứ tư khi Diệp Mặc cõng Tô Tĩnh Văn đến "Miêu Hương Lâu", nơi diễn ra hội giao lưu Kim Đan ở Thành Sóc Hàm, Lê Kinh Mân đã sớm chờ ở cửa từ lâu…

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #962


Báo Lỗi Truyện
Chương 962/2272