Chương 955: Lừa lẫn nhau



Diệp Mặc vừa mới ngồi xuống, cũng cảm giác được một luồng không khí cực kỳ phẫn nộ, tràn đầy toàn bộ đại sảnh hình lục giác.

- Tên nhãi kia, mày đem 'Cửu xoa đao' chìa khóa mở cửa di tích cổ này giấu đi chỗ nào rồi, nhanh lấy ra đây.
Diệp Mặc vừa mới cảm giác được sự phẫn nộ này, thì nghe thấy một thanh âm cực kỳ tức giận.

Cái thanh âm này chói tai khó nghe giống như tiếng cưa thép dùng để cưa kim loại, làm cho người ta không thoải mái. Điều này khiến Diệp Mặc biết được, hoá ra cây đao kia được gọi là 'Cửu xoa đao'.

Nghe được cái thanh âm này, Diệp Mặc lại nhẹ nhàng thở ra, nơi này quả nhiên là một phong ấn. Cái người nói chuyện kia, tuy rằng Diệp Mặc nhìn không ra tu vi và vị trí bị vây của y, nhưng Diệp Mặc dựa vào hơi thở phẫn nộ của y cũng cảm giác được, chính mình ở trước mặt y cũng chỉ là một con kiến có thể bị bóp chết bất cứ lúc nào mà thôi.

Hắn sở dĩ còn nhẹ nhàng thở ra, đó là bởi vì đối phương khẳng định chưa được gỡ bỏ phong ấn, nếu gỡ bỏ phong ấn rồi, cũng không chỉ là thanh âm tức giận nữa, mà là trực tiếp đi ra giết hắn.

Diệp Mặc nuốt một viên 'Sinh nguyên đan" sau đó đứng lên nói:
- Nếu là di tích, vì sao tôi ở trong này nhìn không thấy bất kỳ vật gì? Bình thường không phải nói bên trong di tích đều có rất nhiều thứ tốt sao? Nhưng tôi chỉ nhìn thấy một đại sảnh trống rỗng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Thanh âm như tiếng cưa thép kia hừ lạnh một tiếng
- Tên nhãi vô học, nếu đem 'Cửu xoa đao' đặt lên lỗ khảm, di tích sẽ mở ra, mày có thể thấy bảo vật. Hiện tại ngay cả di tích mày cũng không mở được, nói gì tới bảo vật?

Diệp Mặc trong lòng cười lạnh, rõ ràng là một phong ấn, người này còn cố tình nói là một di tích, nếu không phải hắn tinh thông trận pháp, còn có một viên 'Bạo âm châu'. Tạm thời khống chế được gỡ bỏ phong ấn, nói không chừng hắn lúc này đã hóa thành tro bụi.

Tuy nhiên Diệp Mặc không cần phải nói ra, hiện tại việc hắn cần làm nhất chính là tìm được một cửa ra, mà không phải thông qua biện giải để làm cho đối phương á khẩu không trả lời được.

- Chỉ cần là tôi không thấy bảo vật, tôi sẽ cho rằng không phải di tích.
Diệp Mặc thuận miệng nói một câu, sau đó đứng lên, bắt đầu di chuyển ở trong đại sảnh lục giác này.

Thanh âm kia thấy Diệp Mặc không trả lời y. Trầm mặc một hồi, giọng điệu đã không phẫn nộ như lúc ban đầu, mà hòa hoãn một chút nói:
- Mày muốn bảo vật gì?

Tuy rằng giọng điệu người này đã hòa hoãn. Nhưng thanh âm của y vẫn có chút chói tai như cũ.

Diệp Mặc nghe xong trong lòng cũng rất hứng thú, muốn bảo vật gì? Cũng không biết 'Cửu xoa đao' này là ai làm ra, lừa hắn đến nơi đây. Thiếu chút nữa giải khai phong ấn, đem cái mạng nhỏ của mình tặng cho nó. Hiện tại nghe giọng nói người này, nói không chừng mình có thể tìm được một chút lợi ích

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc thản nhiên nói:
- Nếu có phương pháp tu luyện nhanh hơn thì tốt rồi, đúng rồi, nếu có một công pháp chạy trốn cũng không tệ. Ít nhất tôi đánh không thắng cũng có thể chạy trốn bất cứ lúc nào.

Thanh âm kia cười lạnh một tiếng
- Loại đồ này ở bên trong di tích nhiều như rác rưởi, chỉ cần nhóc mở được di tích ra, muốn cái gì đều có.

Diệp Mặc rõ ràng lười trả lời. Tiếp tục tìm kiếm đường ra trong đại sảnh hình lục giác.

Sau một lúc lâu, Diệp Mặc chợt nghe 'cạch cạch' một tiếng, hai đồ vật đã rơi vào một góc đại sảnh. Diệp Mặc đứng lên nhìn một chút, không ngờ là một quyển độn pháp ngũ hành, mà cấp bậc thậm chí cao tới Thiên cấp ngũ phẩm.

Bình đan dược kia cũng bị Diệp Mặc mở ra. Một mùi thơm tự nhiên bay ra, hiển nhiên là đan dược cực kỳ cao minh. Một Đan Vương như Diệp Mặc không ngờ không có cách nào nhận ra đây rốt cuộc là loại đan dược gì.

Diệp Mặc vừa mới xem xong, thanh âm kia lại lần nữa truyền đến
- Đây là một quyển độn pháp Thiên cấp ngũ phẩm, ở bên trong di tích cũng chỉ là món đồ bình thường mà thôi. Còn bình đan dược tên là 'Thiên hoa đan", một viên có thể cho nhóc thăng một cấp. Một lọ đan dược này đủ để cho nhóc trong vòng nửa năm tu luyện tới Kim Đan viên mãn.

Diệp Mặc trong lòng cực kỳ khiếp sợ, hắn không thể tưởng được còn có loại đan dược nghịch thiên này. Cho dù hắn mỗi ngày gặm 'Thanh uẩn đan", ngồi ở trong Linh Tủy trì, cũng không có khả năng nửa năm liền thăng cấp Kim Đan viên mãn nha, mà 'Thiên hoa đan' này còn lợi hại như vậy.

Đối với công hiệu của 'Thiên hoa đan', Diệp Mặc không có hoài nghi, nhưng không có nghĩa là hắn sẽ ăn loại đan dược này. Cho dù muốn dùng loại đan dược này, cũng nhất định phải chờ hắn biết rõ phương thuốc của loại đan dược này, sau đó tự mình luyện chế.

Đối với người cho đan dược kia, ai biết có mưu đồ gì hay không? Nhưng đối với Ngũ Hành Độn Pháp, Diệp Mặc lại vô cùng thích.

Diệp Mặc đem đan dược và bản công pháp kia thu lại, cuối cùng cũng cân bằng một chút, dù sao không phải không thu hoạch được gì.

Thấy Diệp Mặc vẫn không có ý định lấy ra 'Cửu xoa đao', một lát sau, thanh âm kia có chút không kiên nhẫn nói:
- Nhóc sao còn không mở di tích ra?

Diệp Mặc lại đi lòng vòng chung quanh nói:
- Nếu có một chân khí phi hành thì tốt rồi, bên trong di tích này có loại chân khí phi hành không?

Có lợi, Diệp Mặc còn không sư tử há miệng ư. Tuy rằng khát vọng nhất của hắn chính là được một cái linh khí bay trung phẩm, nhưng nếu có chân khí, ai nguyện ý lấy linh khí chứ.

Thanh âm kia khinh thường nói:
- Chân khí phi hành tính cái gì, bên trong di tích còn nhiều mà. Nhóc đừng cho là tôi dụ dỗ cậu mở ra di tích, tôi cho cậu mở di tích ra mục đích là vì tôi cũng muốn lấy một vật trong đó, đó chẳng qua là một gốc cây linh thảo cấp chín mà thôi, cái loại linh thảo này tên là 'Tiên khuyên hoa'.

Không đợi Diệp Mặc nghi ngờ nữa, thanh âm kia liền tiếp tục nói:
- Bên trong có rất nhiều 'Tiên khuyên hoa', tôi chỉ lấy một cây là đủ rồi. Tuy rằng tôi bây giờ đang ở bên trong di tích, nhưng vì tôi chỉ có hồn thể, không có cách nào tới gần 'Tiên khuyên hoa'. Cho nên cần cậu hỗ trợ, chỉ cần cậu lấy được 'Tiên khuyên hoa' rồi đưa lại cho tôi một cây là được rồi.

Sau khi Diệp Mặc nghe xong lời người này nói, trong lòng cười lạnh, lời người này nói thật thật giả giả, bên trong bao hàm quá nhiều tin tức, chính là vì muốn hắn mắc mưu.

Nhưng Diệp Mặc khẳng định được người này đã nhìn ra trong cơ thể hắn có mồi lửa kỳ dị, hơn nữa đoán được hắn là một Luyện Đan Sư cấp bậc không thấp. Hiểu rất rõ linh dược, lúc này mới nói những lời này đấy.

'Tiên khuyên hoa' là linh dược cấp chín, kỳ thật sớm đã vượt qua phạm trù linh dược cấp chín, gọi nó là tiên linh dược cũng không ngoa. Cái này căn bản là vật báu vô giá, là bảo vật thiên địa ở Tu Chân giới mà ai cũng đều mơ tưởng. Bởi vì tác dụng lớn nhất của nó chính là đắp nặn thân thể, nếu một quỷ tu, hoặc là một linh hồn thể, cũng có thể dùng 'Tiên khuyên hoa' để nặn ra một thân thể hoàn hảo.

Cho dù không phải linh hồn thể, không phải quỷ tu, tu sĩ bình thường nếu có 'Tiên khuyên hoa" thì đều có một lần tái sinh cơ thể. Loại đồ vật nghịch thiên này, kỳ thật chỉ là truyền thuyết, Diệp Mặc mặc dù biết loại linh thảo này, nhưng cũng biết, ở Tu Chân giới chưa từng có người có được loại linh thảo này.

Loại linh thảo 'Tiên khuyên hoa' này còn có một đặc tính, nếu linh hồn thể tu vi quá thấp, không tu luyện ra Hồn Châu thì căn bản không thể tới gần 'Tiên khuyên hoa' đang sinh trưởng, một khi tới gần, lập tức sẽ bị 'Tiên khuyên hoa' nuốt sạch. Chỉ có lấy cây 'Tiên khuyên hoa" đã bị nhổ lên bọn họ mới có thể dùng.

Ở Diệp Mặc xem ra, tên tự xưng linh hồn thể này sở dĩ nói như vậy, là làm cho Diệp Mặc liên tưởng đến y không thể tới gần 'Tiên khuyên hoa'. Ngụ ý chính là y còn chưa ngưng kết thành Hồn Châu, nói cách khác căn bản cũng không phải là đối thủ của tu sĩ Kim Đan, để Diệp Mặc không cần sợ hãi y.

Bất kể người này nói thật hay giả, Diệp Mặc đều sẽ không tin, cũng sẽ không làm theo phương pháp của y.

- Nói như vậy, ông còn chưa kết thành Hồn Châu hả?
Diệp Mặc cố ý hỏi, tỏ vẻ hắn biết loại 'Tiên khuyên hoa' này.

Thanh âm kia do dự một chút, rồi mới lên tiếng:
- Nhưng tôi tin thêm mười mấy năm nữa, tôi khẳng định có thể kết thành Hồn Châu rồi.

Có quỷ mới tin, Diệp Mặc lắc lắc đầu nói:
- Kỳ thật tôi không có hứng thú đối với 'Tiên khuyên hoa', hứng thú lớn nhất của tôi chính là chân khí bay...

Đến lúc này, thanh âm kia hiển nhiên cũng biết Diệp Mặc đang nói dối, thậm chí phần lớn lời nói trước đó là lừa y. Y thậm chí hoài nghi Diệp Mặc đã nhìn ra đây là một cái phong ấn, bằng không vì sao hắn đã bỏ ra một cái giá như vậy để lấy đi 'Cửu xoa đao' ra?

Nhưng lúc này y chỉ còn có thể hy vọng vào Diệp Mặc, cho nên cho dù biết rõ Diệp Mặc đang lừa y lấy đồ, cũng đành để hắn tùy ý nói:
- Cậu xem đây là thứ tôi ở bên trong di tích tìm được, một chiếc lông đuôi của 'Cửu vũ kim bằng' cấp mười, loại lông đuôi này không cần nói đến luyện chế chân khí bình thường, cho dù là chân khí cực phẩm cũng không thành vấn đề. Thực lực của tôi có hạn, chân khí này tôi cũng không có cách nào động vào...

Diệp Mặc lúc này làm sao còn nghe lọt những lời khác, hắn đã một phát bắt được này cái lông đuôi 'Cửu vũ kim bằng' cấp mười này, nhìn cái lông đuôi xanh như da trời, trong lòng của hắn là cực kỳ vui sướng.

Lông đuôi 'Cửu vũ kim bằng' cấp mười này căn bản cũng không thua kém bất cứ một chân khí cấp cao nào, loại vật này lại lọt vào tay hắn. Cho dù chỉ có một sợi lông đuôi, nhưng mặt trên phát ra khí thế hùng mạnh, khiến Diệp Mặc có chút kinh hãi.

Diệp Mặc không thèm để ý tới thanh âm khó nghe kia nữa, trực tiếp đem lông đuôi này để vào một cái hộp ngọc, cẩn thận thu vào thế giới trang vàng.

Thấy Diệp Mặc căn bản không để ý tới ý tứ của mình, cái thanh âm kia đè nén căm tức lạnh giọng nói:
- Hiện tại cậu có thể mở di tích ra được rồi chứ.

- Nếu lại được một ít linh thạch cực phẩm, tôi sẽ xem lại ý kiến này, không biết trong lúc này có hay không nhỉ.
Diệp Mặc bỗng nhiên hưng phấn nói.

- Tên chuột nhắt kia, mày đang dùng tao làm trò tiêu khiển hả?
Thanh âm kia rốt cục không kìm nổi tức giận kêu lên.

Diệp Mặc thấy thanh âm kia đã bắt đầu phẫn nộ, biết rằng đã không có ưu đãi có thể lấy được nữa, cũng lạnh lùng nói:
- Ông là một hồn thể? Một hồn thể mà có thể nhìn ra trong cơ thể tôi có mồi lửa kỳ dị ư?

- Tôi khi nào nhìn ra trong cơ thể cậu có mồi lửa kỳ dị hả?
Thanh âm kia trả lời theo bản năng

- Thế làm sao ông biết tôi là Luyện Đan Sư?
Diệp Mặc rất nhanh hỏi ngược lại.

- …
Cái thanh âm kia dường như không nhớ rõ mình khi nào thì nói qua Diệp Mặc là luyện đan sư, y dừng một chút, thế mới biết đối phương là cố ý lừa y, hiển nhiên đối phương thông qua chính mình nói ra 'Tiên khuyên hoa' về sau, liền phán đoán ra chính mình nhìn ra hắn có mồi lửa kỳ dị

Tính cách đúng là quá cẩn thận, cái thanh âm kia bất đắc dĩ nói:
- Đúng vậy, tôi không nên nói ra 'Tiên khuyên hoa'.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng
- Ông không nói 'Tiên khuyên hoa" tôi cũng sẽ không phá vỡ phong ấn thả ông ra. Di tích? Ông lừa người khác còn có thể, nhưng muốn lừa tôi thì đừng có nằm mơ.

Diệp Mặc còn có một câu không nói ra, tốt xấu cũng là một đại sư trận pháp, không có năng lực bố trí phong ấn, nhưng vẫn là có thể nhận ra.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #955


Báo Lỗi Truyện
Chương 955/2272