Chương 932: Âm hồn cắn nuốt không gian


Sau khi Diệp Mặc đứng giữa đám sương mù, thì không vào thế giới trang vàng nữa. Bởi hắn biết đám sương mù này không giống với đám sương mù lúc trước nữa. Bây giờ chúng chỉ là sương mù bình thường có màu xám mà thôi, không hề có bất cứ nguy hại gì đối với hắn. Thậm chí khi hắn đền gần cửa ra mà đám sương bao phủ lúc trước không thể tiến vào, cũng không hề gặp bất cứ chuyện gì hết.
Diệp Mặc cẩn thận dùng thần thức quét một lượt, rất nhanh hắn đã phát hiện ra, thần thức của hắn bây giờ hoàn toàn có thể quan sát được những nơi lúc đầu không thể quan sát, cũng chính là những nơi ngoài sương mù trong sơn cốc mà trước đây thần thức không thể xâm nhập vào được, thì bây giờ mọi thứ đều trở nên rõ ràng rồi.
Gần như không tốn chút sức lực nào, Diệp Mặc đã có thể nhìn thấy tên tu sĩ bị mất tích lúc đầu, chỉ có điều bây giờ anh ta chỉ còn là đống xương trắng mà thôi, đừng nói là máu thịt, ngay cả quần áo cũng đã không còn mảnh nào nữa rồi.
Diệp Mặc cũng đã từng nghĩ, đám sương mù ở đây mất đi hiệu quả che lấp thần thức ban đầu, rồi không còn công năng ăn mòn nữa, chắc chắn có liên quan đến việc hắn rút Linh mạch đi. Theo lý mà nói thì hắn đã không còn nguy hiểm nữa rồi, nhưng trong thâm tâm hắn vẫn cảm thấy một nguy cơ thật sâu
Chiếc nhẫn của tên tu sĩ đã chết rơi bên cạnh hắn. Nhưng Diệp Mặc không ngờ không hề nghĩ đến việc nhặt nó lên. Cho dù cái thung lũng này bây giờ không còn đáng sợ như lúc đầu. Nhưng lúc này cũng không thể nào lơi là cảnh giác được, hắn vẫn đánh hơi được mùi nguy hiểm, thậm chí còn cảm thấy rùng mình, cảm giác này không thể nào dỡ bỏ được.
Phải nhanh chóng rời khỏi thung lũng này, đây là suy nghĩ duy nhất có trong đầu Diệp Mặc lúc này.
Còn về chuyện tên tu sĩ đột nhiên bị mất tích trong đám sương mù, đến bây giờ Diệp Mặc vẫn chưa rõ nguyên nhân là tại sao.
Lúc đầu hắn nghĩ là trong đám sương độc này chắc hẳn phải có trận pháp mê cung, nhưng bây giờ dùng thần thức nhìn xuyên qua đám sương mù này, hắn không thấy bất cứ dấu vết nào liên quan đến trận pháp mê cung cả.
Chẳng lẽ, đám sương độc này trong lúc hắn chưa lấy Linh mạch, có một vật có thần trí? Là Ác linh hay là cái gì đây?
Diệp Mặc vừa mới nghĩ tới đây, lại cảm thấy rùng mình một lần nữa, cảm giác đáng sợ đó càng ngày càng kinh khủng. Hắn thậm chí còn không dám quay đầu lại nhìn, cứ thế dùng "Phi vân trùy" xông thẳng ra ngoài.
Lúc "Phi vân trùy" của Diệp Mặc lọt vào trong đám sương mù, hắn bỗng nhớ tới cấm chế cấm bay, nhưng bây giờ nào có cấm chế gì, căn bản là đã biến mất không còn hình bóng
Linh mạch, Ác linh, sương mù ăn mòn… mấy thứ này vô duyên vô cớ khiến cho Diệp Mặc cảm thấy vô cùng sợ hãi, hắn chỉ muốn bay càng nhanh càng tốt.
Một lực hút cực mạnh truyền đến, Diệp Mặc theo bản năng dùng thần thức quét một lượt nơi hắn vừa rời đi, hắn nhìn thấy một cảnh tượng khiến hắn phải rùng mình, thần thức của hắn không nhìn thấy bất cứ một vật gì, nhưng mảnh đất nhỏ mà hắn vừa đứng thì đã biến mất vào hư không không để lại bất cứ dấu vết gì.
Giống như là một sân vận động cực lớn, đột nhiên bị đào một miếng ở giữa, hơn nữa sau khi đào xong thì sân vận động vẫn là sân vận động, nhưng diện tích thiếu đi một chút mà thôi.
Mà miếng đất bị mất đi, dường như hoàn toàn biến mất trong hư vô rồi. Diệp Mặc thậm chí có thể tưởng tượng được, nếu như hắn chậm hơn một chút, còn chần chừ đứng ở đó, thì hắn cũng sẽ giống như khoảng không gian đó biến mất vào hư không
Một nơi thật đáng sợ, Diệp Mặc càng nghĩ càng thấy rùng mình, dù gì thì hắn cũng là tu sĩ Kim Đan, không ngờ lại gặp phải chuyện khó lí giải như thế này, khiến hắn không biết nên xử lí chuyện này như thế nào.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, lực hút đó lại truyền đến, khiến Diệp Mặc cảm thấy như mình đã hoàn toàn không còn trọng lượng nữa. Ngay sau đó, hắn lại phát hiện ra một khoảng không gian ngay sau lưng mình lại biến mất. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Bất luận cảm giác này là thật hay là ảo giác, thì Diệp Mặc chỉ biết rằng hắn phải rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt. Nếu không, cho dù hắn có vào được Thế giới trang vàng, nói không chừng đến Thế giới trang vàngcũng sẽ hoàn toàn biến mất cũng nên.
Lực hút ở sau lưng càng ngày càng mạnh, thậm chí Diệp Mặc còn cảm thấy nếu hắn chỉ chậm một chút nữa thôi, thì cũng sẽ bị nó hút đi mất, sau đó biến mất trên thế giới này, đến một hạt bụi cũng sẽ không để lại.
Lúc này Diệp Mặc không dám quay đầu lại nhìn, trên mặt đất có rất nhiều xương cốt người chết, còn có rất nhiều nhẫn trên đống hài cốt, nhưng hắn không dám dừng lại nhặt.
Hắn không hề do dự, lấy ra một viên linh thạch cực phẩm duy nhất, cho lắp vào "Phi Vân Trùy", tốc độ của " Phi Vân Trùy" dưới sự thúc dục của linh thạch cực phẩm nhanh như điện giật, lao đi vun vút.
Diệp Mặc đã cảm thấy lực hút đó đã không còn mạnh như trước nữa, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, hắn không biết thứ hút hắn phía sau là cái gì, may là tốc độ của nó cũng không nhanh lắm.
Linh thạch cực phẩm mà cho lắp vào linh khí hạ phẩm, cũng chỉ có một mình Diệp Mặc mới làm ra thứ này. Chỉ trong vòng hai ngày, Diệp Mặc đã nghe thấy tiếng kêu răng rắc phát ra từ "Phi Vân Trùy".
Lúc này Diệp Mặc hiểu ra rằng "Phi Vân Trùy" của hắn đã bay với tốc độ quá nhanh, thế nên "Phi Vân Trùy" của hắn hoàn toàn bị hỏng rồi.
Diệp Mặc một lòng muốn chạy trốn bây giờ cũng không kịp lo cho "Phi Vân Trì" nữa, thậm chí đến "Phi Vân Trì" cũ nát cũng không cần nữa, lập tức thu hồi linh thạch cực phẩm chưa dùng hết, bước lên "Tử Đao" nhanh chóng phóng ra ngoài.
Tộc độ của Diệp Mặc chậm lại, nửa ngày sau, lại mơ hồ cảm thấy lực hút này, hắn phát hiện mình sắp phải lao ra khỏi vòng vây của đám sương mù này.
Diệp Mặc căn bản cũng không dám dừng lại để xem đây là nơi nào, lại bắt đầu vận chân nguyên của mình, phát huy tới tốc độ tối đa, hít một hơi rồi xông thẳng ra.
Cuối cùng, khi những vạt sương cuối cùng rớt lại phía sau, Diệp Mặc mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn liều mình thúc giục "Tử Đao" phóng về phía trước, hắn đã bị cái thứ mà thần thức không quét tới được làm cho sợ rồi, cái thứ đó không phải là thứ mà sức người có thể địch lại được, hắn cũng chưa từng nghe nói đến thứ có thể cắn nuốt được không gian như vậy. Thật đáng sợ!
Lúc này Diệp Mặc cảm thấy vườn dược liệu đầy bí hiểm này, còn cả Linh mạch ngầm bị hắn lấy mất, cùng với âm hồn đáng sợ cắn nuốt không gian được Linh mạch nuôi dưỡng trong đám sương mù, những thứ này tạo thành một vòng tuần hoàn. Đây hình như là được ngườita thiết kế sẵn vậy, Diệp Mặc còn mơ hồ nghĩ, việc mình lấy đi Linh mạch giống như là đã phá hủy bố trí của người đó, nghĩ đến đây hắn có cảm giác vô cùng không thoải mái.
Không đúng, nêu như trong vườn dược liệu đó có một Truyền Tống Trận, thì tại sao trong đám sương mù đó lại có nhiều xương khô đến vậy? Mặc dù Diệp Mặc không hề nhặt chiếc nhẫn nào, nhưng trên đường bay của hắn, lại nhìn thấy rõ trong sương mù có rất nhiều tu sĩ đã bỏ mạng ở nơi này, đám tu sĩ đó sao lại đến đây? Chắc chắn bọn họ cũng đến từ bên ngoài truyền tống vào, nếu như những tu sĩ đó sau khi truyền tống vào đây, tại sao bọn họ lại không thông qua căn nhà đó để chuyển ra ngoài?
Những vấn đề này được Diệp Mặc liên kết lại với nhau, khiến cho tim hắn bỗng đập nhanh hơn, dường như hắn đã hiểu được phần nào rồi, sở dĩ hắn có thể phát hiện ra được căn nhà là Truyền Tống Trận, là vì hắn tinh thông trận pháp. Hơn nữa...
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc lúc này mới hoàn toàn hiểu rõ mọi chuyện, hắn là người trong cuộc nên thường mê muội, trong căn nhà gỗ là một Truyền Tống Trận hoàn chỉnh không sai, nhưng Truyền Tống Trận đó không phải chuẩn bị cho bọn họ. Lúc bọn họ bước vào, cũng không thông qua Truyền Tống Trận của căn nhà gỗ.
Bởi vì Truyền Tống Trận đó cũng đã được ẩn hình, hơn nữa, Diệp Mặc cũng đã nghĩ ra, hắn vì muốn khống chế Truyền Tống Trận, nên đã đổi trận pháp ẩn hình của Truyền Tống Trận đi, đổi thành trận kỳ của mình, cứ như vậy, Truyền Tống Trận đợi đến khi hắn đổi thành trận kỳ, thì có thể bị kích phát.
Nói cách khác, nếu như hắn không đổi trận kỳ, đừng nói người khác không phát hiện ra Truyền Tống Trận, cho dù phát hiện ra rồi, cũng không có cách nào có thể kích phát nó. Trừ phi người đó cũng là một đại sư trận pháp, nhưng những người được bước vào "Sa Nguyên dược cốc" đều là những đệ tử tinh anh, sao có thể để cho một đại sư trận pháp vào được cơ chứ? Còn nữa một đại sư trận pháp bình thường sao có thể chỉ ở tu vi Kim Đan? Tuổi thọ của Kim Đan là 400 năm, rất khó có thể bồi dưỡng được một đại sư trận pháp.
Mà hắn lại là một đại sư trận pháp, Truyền Tống Trận đó sau khi được hắn thay đổi thành trận kỳ, dùng ngọc bài tự chế của mình kích phát.
Nếu như Truyền Tống Trận không bị phát hiện, hoặc không bị kích phát, thì hậu quả cuối cùng sẽ ra sao? Diệp Mặc thậm chí không cần nghĩ, đám người đó cuối cùng chỉ có thể nghĩ ra được cách thông qua lớp sương mù tìm đường ra, sau đó thì chết trong cái mê cung này. Trên đường hắn bay ngang qua phát hiện ra rất nhiều xương cốt, xem xét từ góc độ này, chính là mình đã cứu được tất cả mọi người.
Người thiết kế ra bí cảnh này chỉ có một mục đích duy nhất, chắc chắc là không ngừng thu hút người vào bí cảnh, sau đó sẽ để đám người đó tiến vào đám sương mù, rồi sau đó để cái thứ không biết tên trong đám sương mù đó ăn mòn xác thịt của họ.
"Sa Nguyên dược cốc" không biết đã tồn tại bao nhiêu năm rồi, không ngờ ở đây có một Bí cảnh chuyên thu hút người đến, tức là nói trong này đã chết biết bao nhiêu người
Hơn nữa, Diệp Mặc cũng coi như đã hiểu ra tại sao lúc hắn vừa mới bị Truyền Tống Trận đẩy đến nơi này, nhìn thấy bảy vườn dược liệu, đều là mờ mờ ảo ảo, còn bị Trận pháp ẩn hình bao trùm. Bởi theo lý mà nói, nếu nơi này có mấy vườn dược liệu, thì nhiều nhất cũng chỉ là bố trí trận pháp phòng ngự, không cần phải bố trí trận pháp ẩn hình.
Nếu là vậy thì, trận pháp ẩn hình bố trí cho vườn dược liệu là sợ người vào đây phát hiện ra mà thôi.
Sau bao nhiêu năm như vậy, những vườn dược liệu này vẫn còn nguyên xi. Là vì trình độ của người bố trí trận pháp của Bí Cảnh vô cùng cao siêu, không có người nào có thể phát hiện ra trận pháp ẩn hình. Thế nên những người được đưa vào đây, ngoài nhìn thấy một sơn cốc trống rỗng, còn lại chỉ toàn là sương mù mà thôi.
Những tu sĩ này vì tìm đường ra, cuối cùng chỉ có thề xông vào đám sương mù đó, kết quả là từng người từng người ngã xuống, Diệp Mặc nghi ngờ thậm chí căn nhà gỗ nhỏ lúc đầu cũng là có một trận pháp ẩn hình, chỉ có người nào tiến vào lần này mới phát hiện ra nó mà thôi.
Về phần tại sao bí cảnh của "Sa Nguyên dược cốc" lại mở ra, bọn họ vừa hay có thể nhìn thấy vườn dược liệu, Diệp Mặc cho rằng lí do việc trận pháp ẩn hình đã tồn tại nhiều năm và bây giờ đã mất đi hiệu lực là không đúng. Bởi vì ở đây có một Linh mạch, chỉ cần Linh mạch không biến mất thì trận pháp ẩn hình này cũng tuyệt nhiên sẽ không thể mất đi hiệu lực được.
Khả năng duy nhất chính là vườn dược liệu này bây giờ đã không còn dùng được nữa, rồi đợt tu sĩ sau cùng tiến vào này, nói không chừng hoàn toàn có thể đã đủ nuôi lớn cái thứ đáng sợ ẩn nấp trong đám sương mù đó
Diệp Mặc không biết là hắn đoán có đúng hay không, nếu như hắn đoán đúng, thì sự tồn tại của bảy vườn dược liệu cũng chính là để đảm bảo nuôi dưỡng cho sự tồn tại của cái thứ đáng sợ ẩn nấp trong đám sương mù đó mà thôi. Nói không chừng bảy vườn dược liệu đó chính là nhà ăn thứ hai của cái thứ kinh khủng ẩn nấp trong đám sương mù, còn nhà ăn thứ nhất đương nhiên chính là tinh huyết của những tên tu sĩ được đưa vào đây.
Diệp Mặc đột nhiên nghĩ, muốn biết được hắn đoán có đúng hay không cũng rất đơn giản, chỉ cần xem số linh dược mà mình đã thu được có bao nhiêu năm tuổi là được rồi.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc vừa khống chế tốc độ của "Tử Đao", vừa mở Thế giới trang vàng ra kiểm tra năm tuổi của dược liệu trong đó....

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #932


Báo Lỗi Truyện
Chương 932/2272