Chương 92: Trên xe lửa.


Du Nhị Hổ mặc dù lúc lên rất cảnh giác, nhưng bây giờ lại ngủ như lợn, không biết gì cả.

Dường như hơi áy náy với Diệp Mặc, Vương Yến bỗng xuống dưới, lấy hai trăm đồng đưa cho Diệp Mặc:

-Anh bạn nhỏ, tôi biết tiền của cậu bị trộm mất rồi, hai trăm này không nhiều, cậu cầm dùng tạm.

Diệp Mặc kinh ngạc nhìn Vương Yến, người phụ nữ này lại cảm thấy ay náy vì chuyện vừa rồi, xem ra còn có chút lương tâm. Lúc này Du Nhị Hổ cũng tỉnh dậy, thấy Diệp Mặc và Vương Yến, đương nhiên cậu ta không hiểu chyện gì đang xảy ra.

Diệp Mặc đẩy tiền ra, cười nói:

-Không cần, tôi có tiền, không cần tiền của chị.

Vương Yến thấy Diệp Mặc từ chối, thì có chút không ngờ tới. Ả thấy Diệp Mặc tuy là có tốt hơn Du Nhị Hổ một chút, nhưng quần áo trên người cũng không phải là hàng hiệu, không biết chừng số tiền kia là hắn có việc gấp, chỉ là bây giờ hắn chưa biết thôi.

Nhưng lúc này Diệp Mặc tư chối nhận tiền của ả, ả lại có chút bối rối:

-Tôi thật là đã nhìn thấy tiền của cậu bị trộm rồi, nhưng tôi không dám nói, tôi sợ bị người ta báo thù, hai trăm này cậu nhận đi, trong lòng tôi rất bất an.

Lần này ả nói là tận đáy lòng, bởi vì ả nhìn thấy rất nhiều người tố cáo kẻ trộm bị đâm rồi.

-Tôi đã nói tiền của anh bị trộm rồi, anh vẫn không tin. Quả nhiên, anh không nhìn thấy. Không có tiền rồi chứ gì, tôi cũng có một trăm cho anh, tôi là sinh viên, không có nhiều tiền.

Cô gái khi nãy tay cầm bát mì tôm đi lại, nghe Vương Yến nói, thì tiếp lời luôn, nói xong thì cũng đưa tiền.

Nghe hai người này nói, Du Nhị Hồ dường như hiểu ra, anh trai này bị trộm mất tiền rồi, hắn cũng hàm hồ, vội lật bao của mình, lấy ra một gói tiền được bọc trong tờ báo, rồi lật lật, cuối cùng rút ra một tờ năm mươi:

-Anh trai, tôi cũng không có nhiều, chỉ giúp được năm mươi đồng thôi. Ông nội tôi nói, ở ngoài kẻ trộm rất nhiều, bảo tôi phải cẩn thận, quả nhiên lão Kim Cát Binh kia là một tên trộm.

Diệp Mặc nhìn ba người đầy nhiệt tình, có chút buồn rầu nhưng trong lòng lại cảm kích vô cùng, trên thế giới này không phải ai cũng lạnh nhạt vô tình. Đặc biệt là Du Nhị Hồ, Diệp Mặc nhìn rất rõ tờ báo kia của hắn, tiền đúng là một cọc nhưng đều là năm đồng, mười đồng, năm mươi đồng là tờ to nhất. Người này tuy có chút ngờ nghệch nhưng lại hạng người hào phóng.

Diệp Mặc thấy vậy đành nhận hai trăm của Vương Yến, lại nói với cô gái và Du Nhị Hồ:

-Tôi cầm hai trăm là được rồi, mọi người cất tiền đi.

Hắn nhìn ra được cô gái này là một sinh viên, hơn nữa cô ấy cũng tự nói mình là một sinh viên, Du Nhị Hồ rõ ràng là một người không có tiền. Người phụ nữ bốn mươi tuổi này, mặc dù mua vé giường nằm, nhưng quần áo cũng không có gì đặc biệt, rõ ràng chỉ là nghỉ ngơi thuần túy, cũng không phải người có tiền.

Thấy Diệp Mặc nhận tiền của mình, Vương Yến trong lòng cũng thở phào một cái. Ả nhìn thấy tên trộm lấy của Diệp Mặc mấy chục ngàn, lại không dám hô lên, trong lòng rất áy náy. Text được lấy tại truyenyy[.c]om

Diệp Mặc sau khi nhận tiền, lấy trong bao ba cây thảo dược đưa cho Vương Yến nói:

-Tôi không muốn lấy không tiền của chị, chị giữ lấy ba cây thảo dược này nhé.

Mấy người đều ngơ ngác nhìn Diệp Mặc, trong lòng nghĩ người ta lấy ba cây thảo dược của anh làm cái gì, nhưng Du Nhị Hồ lại nhìn chằm chằm mấy cây thảo dược từ trước tới nay cậu ta chưa nhìn thấy bao giờ, có chút ngây người.

-Anh trai, anh cũng là thầy thuốc.

Du Nhị Hồ rốt cuộc cũng nói ra.

Diệp Mặc lắc lắc đầu nói:

-Cũng không thể coi là thầy thuốc đông y, dù sao cũng biết về thảo dược một ít, cũng thích thu thập thảo dược.

Vương Yến lúc này mới phản ứng lại, liền đẩy thảo dược ra:

-Người anh em, đồ này tôi không thể nhận được, cậu cất đi.

Diệp Mặc mỉm cười:

-Ba cây thảo dược này đối với người khác có thể không có tác dụng gì, nhưng đối với chị lại có tác dụng.

-Tại sao?

Lần này là cô gái kia lên tiếng, cô thấy Diệp Mặc đưa ba cây thảo dược cho Vương Yến, vốn đã rất kỳ lạ rồi, bây giờ Diệp Mặc lại nói thế, cô càng thấy lạ hơn.

Thấy người khác hỏi giúp mình, Vương Yến cũng không nói gì nữa, mà muốn biết Diệp Mặc trả lời thế nào.

-Bởi vì chị bây giờ vẫn chưa có con, chắc là do tình trạng của chị, cho nên mấy cây thảo dược này chị cầm về, chia làm ba lần sắc, nhớ đừng cho thêm bất kỳ thứ gì, chỉ ba cây thảo dược này, tốt nhất uống cả cặn thuốc là được rồi.

Diệp Mặc đã sớm nhìn ra trong cơ thể Vương Yến có chút vấn đề, không những không sinh con được, mà tuổi thọ còn giảm xuống, nhiều nhất chỉ có thể sống thêm hai mươi năm nữa.

Mấy cây thảo dược này hắn tìm được ở biên giới, trong bao còn có một ít, người bình thường căn bản không rõ tác dụng. Bởi vì ba cây cỏ này bắt buộc phải dùng đồng thời, thực ra còn thiếu một cây thảo dược bồi bổ nguyên khí, nhưng Diệp Mặc thấy Vương Yến thân thể rắn chắc, phân ba lượt dùng, tuy chịu chút thiệt, nhưng không vấn đề gì. Nhưng trước tiên, hắn còn muốn dùng chân khí giúp cô lưu thông kinh mạch.

-Hả, cậu thật là nhìn ra tôi có…

Vương Yến cảm kích cầm ba cây thảo dược, tay run run, bỗng nhiên cảm kích Diệp Mặc lại nói không lên lời.

Cô và chồng kết hôn đã mười mấy năm, nhưng chưa có con, không những nhà chồng coi thường cô, hàng xóm xung quanh cũng nói chồng cô cưới phải con gà không có trứng. Bất luận cô đã đi khám rất nhiều nơi, nhưng đều không có cách nào giải quyết vấn đề, mặc dù chồng cô vẫn yêu cô nhưng trong lòng cô rất khó chịu. Mọi buồn khổ trong lòng cô quăng vào làm việc không biết ngày biết đêm.

Hôm nay có người nói bệnh của cô có thể chữa khỏi, còn đơn giản như vậy, cô sao có thể không mững rỡ, kích động không nói lên lời cũng là thường tình. Cô đã ba mươi mấy tuổi rồi, nếu qua hai năm nữa cô thật là không còn bất kỳ tia hi vọng nào nữa.

Tuy nhiên cô rất nhanh liền phản ứng lại, lấy một tấm thẻ đưa cho Diệp Mặc:

-Đây là thẻ ngân hàng, bên trong cũng không có nhiều, làm quà cảm ơn cậu, mật khẩu…

Diệp Mặc dở khóc dở cười, đành ngăn lại nói:

-Thẻ này chị giữ lấy, tôi có tiền, hơn nữa làm sao chị biết tôi không phải kẻ lừa đảo.

Nói xong Diệp Mặc lấy tốc độ cực nhanh, nắm lấy hai tay Vương Yến, lưu thông hai đường kinh mạch cho cô.

Vương Yến lúc này chưa cảm nhận được, chỉ cầm lại thẻ, trong lòng bỗng nghĩ, đúng rồi, nếu hắn là tên lừa đảo thì sao? Nhưng lại nghĩ, lừa đảo sao có thể nói ra? Nhưng bây giờ lừa đảo giả dạng rất nhiều, thậm chí lạt mềm buộc chặt cũng không ít, không ai nói trước được.

Nghĩ một hồi, Vương Yến vẫn cầm thẻ về nói:

-Người anh em, hay là cậu lưu số điện thoại di động cho tôi, nếu thật là có thể trị khỏi bệnh của tôi, tôi nhất định phải báo đáp cậu.

Diệp Mặc khoát tay nói:

- Tôi không có điện thoại, báo đáp thì không cần, hơn nữa ba cây thảo dược này chị đã trả tiền, cái khác coi như xong.

-Đại ca, y thuật của anh thật là cao minh, thậm chí không cần bắt mạch đã có thể nhìn ra bệnh tình của chị Vương rồi, ông nội tôi cũng lợi hại như anh vậy.

Du Nhị Hổ bỗng nhiên nói.

Diệp Mặc lại nói:

-Nhị Hổ, cậu là thầy thuốc đông y, tôi thấy cậu là người tốt, có muốn đi với tôi đến Lạc Thương phát triển không, tôi chuẩn bị mở một phòng khám, nếu cậu muốn có thể giúp tôi.

-Tôi đương nhiên là muốn, tôi vốn không có chỗ nào để đi.

Thấy Diệp Mặc chủ động mời, Du Nhị Hồ không cần suy nghĩ không chút do dự đồng ý luôn.

Lúc này Vương Yến cũng bình tĩnh lại, cô nhìn Diệp Mặc, lại nhìn Du Nhị Hồ, lại không dám khẳng định Diệp Mặc có phải kẻ lừa đảo không. Nhưng Diệp Mặc vừa mới giúp cô, mặc dù cô không biết mấy cây thảo dược này là thật hay giả, nhưng cô cũng không nói gì nữa.

Cô gái kia thấy Diệp Mặc còn là một thầy thuốc, trong lòng rất khâm phục, bây giờ nghe Diệp Mặc nói đi Lạc Thương, lập tức cũng nói:

-Tôi cũng đi Lạc Thương nữa, chúng ta cùng đi nhé, đợi tôi chuyển đồ đến đây.

-Được, nhiều người có thể trông nom một chút.

Diệp Mặc đương nhiên không ngại ngồi cùng xe với cô bé này. Cô bé này không phải là xinh đẹp nhưng tấm lòng rất tốt, đoan chính, hơn nữa vừa nãy còn tính giúp Diệp Mặc.

-Tôi đi giúp cô chuyển.

Du Nhị Hồ rất nhiệt tình, bây giờ mấy người quen rồi, cậu ta bỗng để lại bao của mình trên giường, đi chuyển đồ với cô gái kia. Cậu ta vừa mới nói ông nội cậu dặn, bên ngoài kẻ trộm rất nhiều, giờ nói mấy câu, cậu ta lại rất tín nhiệm Diệp Mặc.

Diệp Mặc gật gật đầu nói:

-Không sao, cậu đi đi, đồ này tôi trông giúp cậu.

Ngược lại Vương Yến nhìn ba người rất phức tạp, lại về giường ngủ, trong lòng lại nghĩ, Diệp Mặc đưa cho mình thảo dược, có nên về sắc không.

Rất nhanh đồ của cô gái đã được chuyển tới, chỉ là một chiếc hòm, một cái bao. Cô gái này lại rất hay nói, nói chuyện đông tây với Diệp Mặc và Du Nhị Hồ rất vui vẻ. Trái lại Vương Yến lại không nói nữa, trước sau suy nghĩ đầy tâm tư

Nói chuyện Diệp Mặc mới biết cô gái này học đại học ở Lạc Thương, học khoa y trường đại học Giang Nam. Tên là Dương Y, năm nay là sinh viên năm ba, trùng hợp chuyên ngành Dương Y học cũng là y học lâm sàng.

Ba người tán gẫu cũng không cô đơn, rất nhanh tàu hỏa đã đến Yến Kinh, Vương Yến sau khi chào mọi người, vội xuống xe.

Sau khi xe tới Trịnh Châu, ba người xuống xe, tiếp tục đổi xe đến Lạc Thương. Bởi vì đều cho rằng tiền của Diệp Mặc bị trộm rồi, Dương Y nhất định giúp Diệp Mặc mua vé, kết quả Diệp Mặc đành cầm tờ ngân phiếu mười ngàn ra nói với Dương Y, tiền của mình không bị mất, Dương Y mới thôi.

Vé từ Trịnh Châu tới Lạc Thương ngược lại không có vấn đề gì xảy ra, ba người chỉ cần nửa tiếng đồng hồ là lên xe lửa rồi.

Lần này không có giường nằm, mua vé ngồi ghế mềm. Du Nhị Hổ kiên quyết trả tiền vé của mình, Diệp Mặc cũng không ngăn cản.

-Anh Mạc, tôi nghe nói trong thành phố lớn, muốn hành y phải có giấy chứng nhận tư cách hành y, vân vân. Hiện tại chúng ta đến Lạc Thương mở phòng khám, có ai kiểm tra không?

Du Nhị Hổ xem ra không phải là không biết gì, cậu ta lúc đi, chắc còn được truyền cho ít tri thức.

-Đương nhiên phải có chứng nhận tư cách rồi, nếu không là phi pháp sẽ bị bắt.

Diệp Mặc chưa trả lời, Dương Y đã chủ động trả lời trước.

Diệp Mặc đương nhiên biết hành nghề y cần có những gì, tuy nhiên hiện nay chỉ cần tiền, có tiền chứng nhận gì cũng dễ làm. Hắn ngược lại không hề lo lắng gì hết.

-Anh Mặc, còn cả Nhị Hồ, hai người đều không có điện thoại, sau này tôi làm sao liên hệ được các anh đây.

Dương Y với hai người Du Nhị Hổ và Diệp Mặc đều nói chuyện rất hợp, nhưng ba người chỉ có cô có điện thoại, hơn nữa cô thấy Diệp Mặc tuyệt đối không phải là người sẽ chủ động gọi điện thoại cho ngươi khác nên hỏi trước.

-Đợi tôi với anh Mạc tìm được chỗ trọ sẽ gọi điện cho cô.

Du Nhị Hồ đối với Dương Y cảm giác rất tốt.

-Vậy được, Nhị Hổ anh nhất định phải gọi cho tôi nhé, tôi ở Lạc Thương cũng không có người quen, biết anh với anh Mạc, sau này có việc gì cần giúp đỡ cũng dễ một chút.

Dương Y nửa đùa nửa thật nói. Đối với Dương Y mà nói, mặt Diệp Mặc có cái bớt, tuy hơi xấu nhưng cùng nói chuyện, cảm thấy rất thoải mái.

Trên đường ba người nói chuyện ngày càng quen, sau mấy tiếng, xe đã vào bến Lạc Thương, Diệp Mặc dẫn theo Du Nhị Hồ sau khi hẹn gặp lại Dương Y, thì chia tay ở nhà ga.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #92


Báo Lỗi Truyện
Chương 92/2272