Chương 910: Gặp phải Kim Đan


Diệp Mặc đoán chừng con rắn này cũng đã gần đạt đến cấp năm, coi như không đến thì cũng là yêu thú cấp bốn đỉnh phong. Đây cũng là yêu thú tương đương với nửa bước Kim Đan, vượt qua cảnh giới Giả Đan.
Mặc dù Diệp Mặc không nhận ra đây là yêu thú gì, nhưng nhìn màu lam nhạt trên người nó thì đã biết đây là vì ăn "Kềnh Linh lam quả" lâu dài mà tạo thành.
Lúc này mùi thơm của "Kềnh Linh lam quả" càng thêm nồng nặc, đồng thời khi con rắn nhìn thấy Diệp Mặc thì nhất thời dựng thẳng người lên, mở miệng phát ra những tiếng kêu khè khè, hiển nhiên là đang cảnh cáo Diệp Mặc.
Diệp Mặc đâu thể bỏ qua "Kềnh Linh lam quả", căn bản không để ý đến sự cảnh cáo của con rắn màu xanh. Hắn lấy ra "Tử Đao", đồng thời rót chân nguyên vào đó. "Tử Đao" mang theo một đường đao quang màu tím cực nhạt, đạo đao mang này vừa bị chém ra thì tựa như đã bị tách khỏi "Tử Đao", sau đó lại phân ra thành hai đạo.
Trong chớp mắt, đao quang đã phân thành bốn đường.
Con rắn màu xanh tựa như trước giờ chưa từng nhìn thấy đao quang màu tím vậy, nhưng chắc nó cũng biết sự lợi hại của đao quang nên lập tức cuộn cái đuôi khổng lồ lên, quét về phía đao quang màu tím mà "Tử Đao" phát ra.
Sau khi Diệp Mặc có được "Tử Đao", đây là lần đầu tiên Diệp Mặc dùng nó thi triển ra "Huyễn Vân đao pháp". Hơn nữa, vừa ra tay chính là "Huyễn Vân Phân Liệt đao" - đao thứ hai trong "Huyễn Vân đao pháp".
Bành, bành, bành!
Đao quang mà "Tử Đao" phát ra chỉ trong chớp mắt đã va chạm với đuôi rắn. Diệp Mặc cũng cảm giác được một lực lượng vô cùng khổng lồ đụng vào lồng ngực hắn, để cho hắn gần như không thở nổi, tựa như một giây sau hắn sẽ bị đánh bay xa cả ngàn mét vậy.
Trong lòng Diệp Mặc cả kinh, vội vàng vận chuyển chân nguyên mốn ổn định thân hình, sau đó đem lực lượng đè ép lên mình đẩy ra.
Nhưng dù như vậy thì hắn vẫn bị đánh bay. Còn tốt là chân nguyên của hắn cô đọng hơn tu sĩ Trúc Cơ bình thường rất nhiều, chỉ bị đánh bay ra xa hơn mười mét thì đã ổn định thân hình, đáp xuống mặt đất.
Trong lòng Diệp Mặc hoảng sợ, hắn vừa lên đã dùng ra sát chiêu "Huyễn Vân Phân Liệt đao", thế nhưng lại vẫn bị đánh bay ra ngoài, có thể thấy được lực lượng của con rắn màu xanh này kinh người đến mức nào.
Hắn cũng không dám giữ lại nữa, lập tức rót chân nguyên vào "Tử Đao", đao thứ ba "Huyễn Vân Phi Toàn đao" đã muốn chém ra.
Nhưng khi hắn chú ý đến con rắn thì lại phát hiện một cái bóng màu xanh lóe lên trước mắt, nó không ngờ lại chạy mất rồi. Diệp Mặc nhất thời ngẩn người tại chỗ, hắn không hiểu vì sao nó lại phải trốn. Vừa rồi trong lúc đánh nhau, hắn thậm chí còn ở hạ phong mà.
Nhưng khi nhìn thấy vài vết máu dưới mặt đất thì hắn đã hiểu ra. Con rắn này sợ "Huyễn Vân Phân Liệt đao" của hắn, một đao đầu tiên đã làm nó bị thương, cho nên nó lựa chọn chạy trốn. Có lẽ ở trong mắt nó, mức quý trọng của "Kềnh Linh lam quả" chưa đủ để nó liều mạng.
Nghĩ đến cũng đúng, nó đã ăn rất nhiều "Kềnh Linh lam quả" rồi, nói không chừng sẽ chẳng có bao nhiêu hiệu quả nữa, cho nên mới không vì ba quả "Kềnh Linh lam quả" mà liều mạng với Diệp Mặc.
Diệp Mặc thu hồi "Tử Đao" âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nếu thật sự chém giết với con rắn này một phen thì cho dù hắn thắng đi nữa, khẳng định cũng sẽ phải tổn hao rất nhiều khí lực. Hiện giờ nó đã chủ động rút lui thì không gì tốt hơn.
Nhưng Diệp Mặc cũng hiểu, "Huyễn Vân Phân Liệt đao" của hắn không phải không lợi hại, sở dĩ đao đầu tiên đó không làm gì được con rắn kia là bởi vì "Huyễn Vân Phân Liệt đao" của hắn còn chưa đến nơi đến chốn. Nếu hắn có thể làm được đao thứ hai vừa ra, đao quang phân ra thành ngàn vạn, vô cùng vô tận thì nó muốn đi cũng không đi nổi.
Diệp Mặc lắc đầu, nếu muốn làm được một bước này, không phải chỉ luyện tập là đạt được, còn cần thần thức và chân nguyên phải cường hãn nữa. Đến một bước đó, căn bản là nhờ vào tu vi.
Nhưng cho dù như vậy thì trong lòng Diệp Mặc vẫn mừng thầm. Hắn cảm giác "Tử Đao" thi triển kết hợp "Tam Sinh Kiếm Quang""Huyễn Vân đao pháp", uy lực rõ ràng tăng nhiều so với trước kia. Có thể khẳng định, nếu một chiêu này hắn phát ra ở cảnh giới Kim Đan thì con rắn kia đã bị giết trăm ngàn lần rồi. Đừng nói là chạy, cho dù cử động cũng đừng mong.
Ngửi mùi thơm ngày càng đậm của "Kềnh Linh lam quả", Diệp Mặc biết nó đã sắp chín rồi, hắn lấy ba chiếc hộp ngọc ra, ngồi dưới tán cây chờ đợi.
Không được bao lâu, một tiếng "bộp" vang lên. Một quả "Kềnh Linh lam quả" rơi xuống, được Diệp Mặc cất vào hộp ngọc. Theo sát phía sau là một quả nữa rơi xuống, cũng bị Diệp Mặc thu vào giống như trước.
Mắt thấy quả cuối cùng cũng sẽ rơi xuống thì hai tiếng xé gió của kiếm bỗng truyền tới, thần thức của Diệp Mặc đã phát hiện ra hai gã tu sĩ tới gần.
Vốn Diệp Mặc còn không quá để ý, nhưng khi phát hiện mặc dù có một người là Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng một người khác lại là tu vi Kim Đan, nhất thời trong lòng cả kinh. Hắn còn định mang "Kềnh Linh lam quả" đi, nhưng đối phương lại là tu sĩ Kim Đan, hắn căn bản ngay cả nửa điểm cơ hội cũng không có.
Diệp Mặc không chút do dự, lập tức lấy ra "Phi Vân trùy", xoay người muốn đi.
Nhưng không đợi Diệp Mặc rời đi, tên tu sĩ Kim Đan kia đã xuất hiện trước mặt hắn. Diệp Mặc thu hồi "Phi Vân trùy", ngừng lại, hắn biết phải đối mặt với tu sĩ Kim Đan thì cho dù muốn trốn cũng trốn không thoát. Huống chi người trước mặt còn không phải là Kim Đan sơ kỳ, mà đã là Kim đan tầng bốn rồi. Nói cách khác, tên tu sĩ này đã tiến vào trung kỳ.
Lúc trước tuy hắn từng giết Lý Trường Sinh có tu vi Kim Đan viên mãn, nhưng đó là tình huống nào? Lúc ấy Lý Trường Sinh đã bị "Ly Hỏa Chi Vũ" của Ngu Vũ Thiên vây khốn, hơn nữa còn bị thương rất nặng, lúc đó hắn mới có cơ hội. Hôm nay lại để cho mình hắn đối phó với một Kim Đan trung kỳ, trừ khi hắn muốn tìm chết.
- Để nhẫn trữ vật lại, cả thanh thái đao trong tay mày nữa, sau đó cút!
Sau khi ngăn cản Diệp Mặc, tu sĩ Kim Đan này lạnh giọng nói.
Nếu như tên này muốn hắn để hai quả "Kềnh Linh lam quả" lại, nói không chừng Diệp Mặc sẽ đồng ý. Thế nhưng y lại muốn hắn giao cả nhẫn trữ vật, thậm chí cả đao nữa, đây rõ ràng là muốn biến tướng giết hắn.
Thậm chí Diệp Mặc còn nhìn thấy một luồng sát cơ trong mắt tên tu sĩ Kim Đan này. Hiển nhiên y rất cẩn thận, tuy là Kim Đan trung kỳ nhưng vẫn muốn để mình giao đồ ra rồi mới hạ sát thủ.
Ánh mắt Diệp Mặc lạnh xuống, hắn biết chuyện này căn bản không thể giải quyết nhẹ nhàng được, liền dứt khoát nắm chặt "Tử Đao", cố gắng tỉnh táo nói:
- Mày muốn giết người cướp của sao?
Lời nói của Diệp Mặc khiến tên tu sĩ Trúc Cơ bên cạnh bật cười, gã nhìn tu sĩ Kim Đan nói:
- Sư phụ, thằng này ngu thật, lại vẫn còn hỏi như vậy.
Tu sĩ Kim Đan cũng sửng sốt một chút, y không ngờ rằng một tên tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ đối mặt mình mà còn bình tĩnh được như vậy, thậm chí còn hỏi lại y. Nhưng nhìn thoáng qua thì y đã biết Diệp Mặc đang cố tỏ ra bình tĩnh mà thôi, nhất thời cười ha ha, dứt khoát nói thẳng:
- Không sai, chẳng những tao muốn cướp, mà còn muốn giết nữa…
Trong mắt dần hiện ra một tia sáng xẹt qua, vừa dứt lời đã ra tay luôn.
Diệp Mặc biết không tránh được một trận này, lại càng không nói nhảm nữa, "Tử Đao" trong tay vung ra.
"Huyễn Vân Thúc Nguyên đao" bổ ra, ánh sáng tím theo đao khí bao phủ quanh người tên tu sĩ Kim Đan kia, tạo thành một trường chân nguyên.
Tu sĩ Kim Đan không ngờ rằng Diệp Mặc lại dám chủ động ra tay, chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ mà lại dám chủ động tấn công y – một tu sĩ Kim Đan. Nhất thời liền giận tím mặt, hừ lạnh một tiếng, khí lưu của chân nguyên cường đại theo đó tản ra.
Diệp Mặc cảm thấy đao đầu tiên của mình hơi chậm lại, có loại cảm giác như không phát ra được. Hắn không dám chậm trễ, lại càng liều mạng vận chuyển chân nguyên. Nhất định phải đem đao đầu tiên này phát huy hoàn toàn thì mới có thể đánh ra đao thứ hai – "Huyễn Vân Phân Liệt đao".
Khi chân nguyên của Diệp Mặc hoàn toàn kích phát ra, tác động lên "Huyễn Vân Thúc Nguyên đao" thì tên tu sĩ Kim Đan kia liền cảm giác chân nguyên trên người mình có chút không thoải mái, mà dường như cảm giác không thoải mái này lại càng lúc càng nghiêm trọng. Nhất thời y nhướng mày, kinh ngạc bật thốt một tiếng, đồng thời điểm ra một ngón tay.
Một đạo chân nguyên như thực chất trực tiếp đánh lên màn đao của Diệp Mặc. "Rắc" một tiếng, xương sườn của Diệp Mặc lập tức đã gãy hai cái.
Ý nghĩ của Diệp Mặc rất hay, nhưng tu vi hơn kém quá xa. Đao đầu tiên của hắn chẳng qua chỉ có thể trói buộc chân nguyên của tên tu sĩ Kim Đan kia một chút. Bị y phã vỡ, đồng thời chính mình còn bị thương, căn bản không thể tiếp tục làm như vậy. Diệp Mặc cắn môi một lần nữa, không lùi một bước, "Huyễn Vân Phân Liệt đao" đã được bổ ra.
Lúc này chân nguyên của Diệp Mặc đã vận chuyển đến cực hạn, đao quang mà "Tử Đao" phát ra chi chít như những tia điện, che thiên phủ đất cuốn về phía tu sĩ Kim Đan. Gần như chỉ trong chớp mắt đã biến thành mấy chục, sau đó là hơn một trăm đạo đao quang
Tu sĩ Kim Đan kia bị vô số đao quang bao vây, thậm chí đao quang còn có khuynh hướng gia tăng, nhất thời ánh mắt ngưng tụ lại. Y không ngờ một tu sĩ Trúc Cơ lại có loại đao pháp lợi hại này, trong mắt toát ra một tia nóng rực. Sau một giây, nhẫn của y lóe lên một ánh sáng trắng, một thanh kiếm mảnh như cành liễu đã xuất hiện trong tay. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Tay y hơi rung nhẹ, cũng đánh ra kiếm quang đầy trời. Những đạo kiếm quang này dường như muốn hoàn toàn nuốt chửng Diệp Mặc.
Những tiếng "keng keng" chói tai vang lên, tia lửa văng khắp nơi như pháo hoa. Mà đao quang của Diệp Mặc không thể sinh sôi tiếp được nữa, bị kiếm quang đầy trời ngăn chặn lại.
"Ầm" một tiếng, Diệp Mặc lại bị đánh bay ra xa máy chục thước, hộc một ngụm máu tươi trên không trung. Tên tu sĩ Kim Đan kia cũng lui về sau mấy bước, trên người xuất hiện vài vết máu.
Nhưng khi chân nguyên của y lưu chuyển, những miệng vết thương trên cơ thể không ngờ hoàn toàn biến mất. Sắc mặt y lạnh lẽo nhìn chằm chằm Diệp Mặc, sát cơ trong lòng càng lớn, y không ngờ rằng một tên tu sĩ Trúc Cơ tầng bảy lại có thể khiến y bị thương. Đây quả thực là chuyện trước giờ chưa từng nghe nói, cho dù thương thế của y chẳng coi là gì, nhưng vẫn là bị thương.
Trong lòng Diệp Mặc trầm xuống, trong khoảnh khắc bị đánh bay hắn đã không muốn tiếp tục chiến đấu. Hắn biết mình và tên tu sĩ Kim Đan kia căn bản không phải cùng một cấp bậc.
Cho nên khi bị đánh bay, hắn đã đạp lên "Tử Đao" xoay người bỏ chạy. Tiếp tục đánh tiếp, hắn chắc chắn sẽ toi mạng.
"Vô Ảnh" tuy lợi hại, nhưng đối mặt với một tu sĩ Kim Đan toàn thịnh, Diệp Mặc cũng biết "Vô Ảnh" không hề có cơ hội nào.
- Muốn chạy?
Tên kia hừ lạnh một tiếng, bước lên phi kiếm lập tức đuổi theo.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #910


Báo Lỗi Truyện
Chương 910/2272