Chương 91: Trộm thì trộm rồi.


Về phần đi tìm công việc, Diệp Mặc nghĩ rất rõ ràng, sau khi hắn tới Lạc Thương, phải tìm một nơi trồng cỏ Ngân Tâm ổn định trước. Nhưng trước khi cỏ Ngân Tâm sống được nếu hắn không làm việc mà ngày nào cũng nhìn cây nảy mầm thì thứ nhất sẽ chậm trễ, thứ hai dẫn đến người khác sẽ nghi ngờ, còn có một điểm, mặc dù hắn có mấy chục ngàn nhưng để mua đồ với thảo dược, chỗ tiền này căn bản không đủ tiêu.

Khi xe lửa tới Thẩm Dương, lại có hai người nữa lên, khoảng cách nhỏ giữa bốn người lập tức kéo lại. Trong hai người vừa lên, một người đàn ông trung niên khoảng trên dưới ba mươi tuổi, trong tay mang theo một cái túi đen.

Người đàn ông này ánh mắt hoạt động không ngừng, vừa vào rất nhanh đã nhìn lướt một lượt, nhìn người con gái kia ngủ, lại cười chào hỏi Diệp Mặc:

-Chào anh, tôi là Kim Cát Binh, đi Yến Kinh, anh bạn xưng hô thế nào?

-Mạc Diệp

Diệp Mặc nói rất đơn giản. Hắn không thích nói chuyện với người lạ lắm, còn có một điều là hắn không thích ánh mắt liên láo của Kim Cát Binh

Lúc nay người phụ nữ khoảng chừng bốn mươi tuổi kia cũng tỉnh dậy, từ lúc ngồi dậy, Kim Cát Binh dường như cũng nhận ra Diệp Mặc không thích nói chuyện, lập tức chào hỏi người phụ nữ kia.

Người phụ nữ này sau khi ngủ một giấc, tinh thần tốt hơn rất nhiều, lại hay nói, rất nhanh đã cũng Kim Cát Binh nói chuyện chân trời góc bể. Diệp Mặc cũng biết người phụ nữ này tên là Vương Yến, cũng là đi Yến Kinh, có điều là ở Thẩm Dương làm ăn, lại nói tiếp Diệp Mặc cũng không có hứng thú, nhìn nhìn người nọ ở phía sau.

Đây là một thanh niên ngô ngố khoảng hai mươi tuổi. Diệp Mặc thấy quần áo người thanh niên này rất bình thường, thậm chí quần còn vá một miếng, cho thấy tình hình kinh tế của cậu ta không tốt, không biết sao cậu ta lại mua vé giường nằm.

Tuy nhiên, người thanh niên này có chút rụt rè, sau khi vào, lên giường thì không nói gì nữa, chỉ để cái bao trong tay ôm chặt vào lòng. Xem thái độ cảnh giác của cậu ta, thậm chí so với người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi kia còn có kinh nghiệm thông thường.

-Anh bạn nhỏ, trong bao của cậu có phải có vàng không. Haha, Tôi thấy cậu rất là hồi hộp, không sao, đều là đi bên ngoài, chỉ cần cẩn thận một chút, không nhất thiết phải ôm bao trên tay. Kim Cát Binh với người phụ nữ kia nói chuyện một hồi, bỗng nhiên nhìn thấy cậu thanh niên thật thà, liền trêu.

-Không, không có vàng, chỉ là có một ít công cụ chữa bệnh…

Người thanh niên thật thà, dường như không nghĩ tới có người chủ động nói chuyện với cậu ta, lập tức có chút nói lắp.

-Ồ, không ngờ anh bạn còn là một thầy thuốc, thật là thất lễ rồi, cậu tên gì.

Duờng như nhận ra vẻ hồi hộp của cậu thanh niên, Kim Cát Binh lại tiếp lời, nhưng lời nói cũng không có ý coi thường.

-Tôi tên là Du Nhị Hổ, y thuật, y thuật là tổ tiên truyền lại…

Du Nhị Hổ nói vẫn có chút hồi hộp, nhìn là biết đây là lần đầu cậu ta đi xa.

-Cậu em nhỏ, thật đúng nhìn không ra cậu là thầy thuốc. Cậu định đi đâu?

Giọng điệu của Vương Yến rõ ràng là đối với việc Du Nhị Hổ là thầy thuốc vô cùng hoài nghi, tuy nhiên cô cũng không nói thẳng ra.

Du Nhị Hổ bị Vương Yến hỏi như vậy, mặt càng đỏ hơn, có chút lầm bầm:

-Tôi có vé đi Trịnh Châu nên tôi định đi Trịnh Châu xem xem.

Diệp Mặc đã hiểu, Du Nhị Hổ căn bản không ra khỏi cửa, lần này chắc là lần đầu tiên ra khỏi cửa, đại khái không biết ở đâu mà có vé tàu hỏa đi Trịnh Châu, cho nên muốn đi Trịnh Châu hành nghề y.

Mặc dù không biết Du Nhị Hổ này y thuật thế nào, nhưng Diệp Mặc có thể tưởng tượng người như Du Nhị Hổ nhất định tới Trịnh Châu không thể làm ăn được, thậm chí lưu lạc đầu đường cũng có khả năng.

Tuy nhiên cách nói của Du Nhị Hổ gợi cho Diệp Mặc một ý tốt, nếu hắn có thể ở Lạc Thương mở một phòng khám nhỏ, nhờ Du Nhị Hổ thật thà chất phác giúp, mình lại có thời gian tu luyện, lại có thể trồng cỏ Ngân Tâm, quan trọng nhất là khi hắn rời khỏi Lạc Thương, Du Nhị Hổ còn có thể giúp hắn chăm sóc Cỏ Ngân Tâm.

Nghe Du Nhị Hổ nói, Kim Cát Binh và Vương Yến đều không đồng ý, rất nhanh không còn hứng thú với Du Nhị Hổ nữa, nhưng Diệp Mặc lại sinh ra hứng thú với Du Nhị Hổ.

Thấy Diệp Mặc và Du Nhị Hổ nói chuyện vài câu thì không nói nữa, lại nhắm mắt ngủ, Kim Cát Binh bỗng nhiên lấy một tờ tạp chí trong bao ra, lại lấy một cái kính, nhìn tư thế của gã là chuẩn bị đọc tạp chí rồi.

Tuy vậy Diệp Mặc lại có chút cảnh giác, Kim Cát Binh từ lúc vào, ánh mắt của gã liếc ngang liếc dọc mà ánh mắt tuyệt đối không giống cận thị, gã cầm kính ra làm gì?

Diệp Mặc nhắm mắt lại không quản gã nữa, nhưng thần thức lại thi thoảng để ý Kim Cát Binh. Quả nhiên không lâu, Kim Cát Binh liền không xem tạp chí nữa, lại quét mắt về phía bao của Diệp Mặc và Vương Yến.

Lúc hắn nhìn thấy bao của Diệp Mặc, dường như trên mặt lộ vẻ vui sướng, Diệp Mặc đương nhiên biết trong bao của hắn có mấy chục ngàn. Bây giờ Kim Cát Binh lộ ra thần sắc này, chứng tỏ gã đã biết trong bao của mình có gì, trong lòng có chút kinh ngạc, gã sao lại biết trong bao của mình có gì? Chằng lẽ gã cũng có thần thức hay sao?

Tuy nhiên Diệp Mặc rất nhanh liền phản ứng lại, gã không có thần thức, kính của gã chắn chắn có vấn đề, nói không chừng là loại tia hồng ngoại có tác dụng nhìn xuyên thấu. Hoặc là một loại khác có tác dụng nhìn xuyên thấu.

Lúc này đã là hơn mười giờ tối, Diệp Mặc giả vờ ngủ, hắn muốn biết Kim Cát Binh động thủ với bao của ai trước. Nhưng hắn đoán chắc là của hắn trước. Bởi vì hắn mang nhiều tiền nhất. Diệp Mặc thở dài, nếu có chiếc nhẫn đựng đồ thì không phiền phức như vậy.

Quả nhiên Diệp Mặc vừa ngủ không lâu, Kim Cát Binh liền mang bọc của mình để cạnh của Diệp Mặc, giơ tay mở bao của Diệp Mặc, lấy tiền nhét vào bao của mình.

Diệp Mặc cười lạnh, cũng không ngăn cản. Hắn biết loại trộm này muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, hắn không nhất thiết phải phẫn nộ. Chỉ có điều, dùng chăn che tay của mình, đồng thời không những lấy lại tiền mà Kim Cát Binh lấy của hắn để vào lại, lại lấy đồ trong bao của gã, trừ quần áo, những cái khác đều lấy hết. Hắn có thần thức, giống như dùng kính có thể nhìn rõ ràng đồ vật cầm ra.

Du Nhị Hổ đã ngủ, nhưng Vương Yến rõ ràng nhìn thấy hành động của Kim Cát Binh, nhưng lúc Kim Cát Binh quay đầu trợn mắt nhìn, ả liền giật mình lập tức lấy tay che miệng lại, không dám phát ra âm thanh.

Lúc này còi xe lại kêu lên, soát vé cũng đã đến. Kim Cát Binh đã xong việc vội vàng nắm bao định đi. Lúc này, cô gái khoảng hai mươi tuổi đã đến khoang bọn họ, thấy động tác của Kim Cát Binh, thì biết ngay đây là một tên trộm, mấu chốt là người bị trộm vẫn đang ngủ.

Cô gái thấy trộm lấp tức la lên, Kim Cát Binh đã trộm được đồ, thì không quản người khác phát hiện gì nữa, lập tức cầm bao lên, nhảy ra khỏi buồng xe, xuống xe đi mất.

-Hả, tên trộm kia trộm đồ của anh, anh còn ngủ được.

Cô giá thấy Kim Cát Binh đi mất, lại chắc chắn đồ của Diệp Mặc bị Kim Cát Binh lấy trộm, vội lớn tiếng gọi Diệp Mặc.

Diệp Mặc mở mắt, thấy cô gái vô cùng sốt ruột, vừa nhìn là biết cô còn đang đi học, khó trách lại có tinh thần trọng nghĩa như vậy. Thấy người khác sốt ruột cho hắn, hắn chỉ mỉm cười nói:

-Trong bao của tôi thực ra cũng không có đồ gì, trộm thì cũng trộm rồi. xem tại t_r.u.y.ệ.n.y_y

-Anh, anh thật là, anh phải báo cảnh sát, tôi giúp anh đi báo cảnh sát nhé.

Cô bé này thật là nhiệt tình.

Diệp Mặc thầm nghĩ, hắn hiện giờ, không muốn nhất là giao tiếp với cảnh sát, thấy thế vội xua xua tay nói:

-Thôi, tôi thật là không có đồ gì, không cần báo cảnh sát nữa, những vẫn phải cảm ơn cô.

Cô bé này thấy Diệp Mặc quyết không muốn báo cảnh sát, đành bất đắc dĩ lắc lắc đầu, đi qua buồng xe, không biết đi làm gì.

Thấy cô bé đi khỏi, Diệp Mặc lập tức đem tất cả đồ vật vào trong bao, ngoài năm chục ngàn của hắn ban đầu, còn thêm hai mươi ngàn nữa. Bây giờ hắn đã có bảy mươi ngàn, ngoài những thứ đó còn có một số đồ lẻ tẻ, các loại giấy tờ chứng nhận, Diệp Mặc cũng lười xem, tất cả đều cho vào trong bao.

Mặc dù không thấy Diệp Mặc sắp lại đồ vào trong bao, nhưng Vương Yến lại tận mắt nhìn thấy Kim Cát Binh lấy trong bao của Diệp Mặc lấy không ít tiền, nhưng trước mặt cô gái kia hắn lại nói trong bao hắn không có gì. Chắc chắn là hắn không tin mình bị trộm, nghĩ đến đây không khỏi âm thầm lắc đầu.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #91


Báo Lỗi Truyện
Chương 91/2272