Chương 891: Đại hội Luyện đan danh nhân đường.


Sau khi nói chuyện một hồi lâu, Diệp Mặc đã biết cô gái da ngăm ngăm đen đứng sau Mộc Dịch Thanh chính là con gái của ông ta Mộc Hà. Cô ta đã tu luyện đến tầng thứ 8 rồi. Còn người thanh niên kia tên là Lư Minh là đại đệ tử của Mộc Dịch Thanh, đã luyện đến Trúc Cơ tầng thứ năm. Còn ông già không nói câu nào lại là người có tu vi cao nhất của "Đan Thảo Môn", không biết ông ta tên là gì, chỉ biết mọi người đều gọi ông ta là chú Tảo.
Mọi người làm quen với nhau rất nhanh, hơn nữa Diệp Mặc cũng nhìn ra, ngoài Mộc Dịch Thanh, Mộc Hà và Lư Minh là những con người đơn giản thuần khiết, tâm địa không phức tạp gian xảo. Mộc Hà tuy có làn da ngăm đen, nhưng khuôn mặt và vóc dáng rất thanh tú, rõ ràng là Lư Minh có tình cảm rất tốt với tiểu sư muội này, thậm chí là thầm thương trộm nhớ cũng nên.
"Đan Thảo Môn" có hai tên dự thi, vốn dĩ là do hai người Mộc Dịch Thanh và Lư Minh tham gia, nhưng vì Diệp Mặc gia nhập vào, nên Lư Minh đã rút lui, nhường vị trí đó cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc đương nhiên là không chối từ rồi, hắn đến đây là vì chuyện này mà. Hơn nữa Lư Minh nhiều nhất cũng chỉ có thể luyện ra linh đan nhất phẩm mà thôi, mà chất lượng cũng không ổn định lắm, thế nên việc cậu ta tham gia đại hội chỉ là để cọ sát mà thôi.
Đồng thời Diệp Mặc cũng biết, mặc dù điều kiện đăng ký tham gia cuộc thi vô cùng đơn giản, nhưng các môn phái phái lại giới hạn người tham gia. Môn phái năm sao cũng không được phái quá năm người đi tham gia. Nhưng rất nhiều môn phái không có đến một người luyện đan, nên đến một hai người cũng không thể tham gia được.
Bây giờ vẫn còn cách ngày tổ chức cuộc thi ba ngày, Mộc Hà và Lư Minh chắc chưa bao giờ được đến chốn phồn hoa nhộn nhịp như thành Toái Diệp, nên hai người không chịu ở lỳ trong khách sạn, Diệp Mặc lại không dám đi ra ngoài, thứ nhất là ngại cái ví tiền rỗng tuếch của mình, thứ hai là sợ Đồng mặt đen.
Từ sau khi Nhan Tranh nói Diệp Mặc không thể đại diện cho "Tiên Bảo Lâu" tham gia thi đấu, thì vẫn chưa lần nào tới tìm hắn.
Còn Diệp Mặc và chú Tảo đã tới phiên đấu giá rồi, vì lần nào tổ chức thi đấu cũng đều có các phiên đấu giá, mặc dù Diệp Mặc có rất nhiều đồ tốt nhưng không dám đem ra bán, hắn chỉ có thể một mình ở trong khách sạn tu luyện mà thôi.
...
Khoảng thời gian ba ngày trôi qua trong chớp mắt, đại hội thi đấu Luyện đan danh nhân đường đã chính thức khai mạc, Mộc Dịch Thanh đã dẫn đám người Diệp Mặc đến quảng trường thi đấu của đại hội từ rất sớm, mặc dù ông ta đến rất sớm, nhưng quảng trường đã chật kín người từ lâu rồi.
- Nhiều người quá.
Mộc Hà ngơ ngác nhìn khắp quảng trường toàn người là người. Không khỏi ngạc nhiên thốt lên một câu.
Đừng nói đến Mộc Hà, ngay cả chính bản thân Diệp Mặc cũng thầm ngạc nhiên thán phục, quả thật là nhiều người quá. Ở nơi cao nhất của quảng trường lúc này, là khu vực cấm đã được vây lại thành khu vực thi đấu. Trên khu vực ghế giám khảo đã có hơn mười người ngồi rồi.
Diệp Mặc liếc nhìn, nhìn thấy Đồng mặt đen, ông ta ngồi ở vị trí trung tâm của hàng ghế ban giám khảo, khuôn mặt không hề có chút cảm xúc nào hết. Diệp Mặc vội vàng cúi đầu xuống, hắn không nhìn thấy Tư Mã Trú, trong lòng hắn cảm thấy yên tâm đôi chút, Tư Mã Trú còn thâm hiểm hơn nhiều so với Đồng mặt đen
Nhưng lúc Diệp Mặc đã nhìn thấy tận mắt khu vực thi đấu của các tuyển thủ thì lại thầm than, người tham gia cuộc thi này nhiều như vậy, biết phải thi đấu đến bao giờ đây? Diệp Mặc tính sơ sơ, ít nhất cũng phải có đến 6000 người tham gia cuộc thi này.
Mộc Dịch Thanh đã dặn chú Tảo dẫn Mộc Hà và Lư Minh ra ngoài xem, ông ta dẫn Diệp Mặc cầm theo ngọc bài vào trong đăng ký.
- Mộc sư huynh, nhiều người tham gia thi đấu như vậy, thì phải thi đấu mất bao lâu đây?
Diệp Mặc không nhịn được, bèn cất giọng hỏi, đối với hắn, thời gian tham gia thi đấu càng ngắn càng tốt. Sở dĩ gọi là Mộc sư huynh vì bây giờ Diệp Mặc chính là đại diện của "Thảo Đan Môn".
Mộc Dịch Thanh đương nhiên không phải là lần đầu tiên tham gia thi đấu rồi, ông ta khẽ mỉm cười nói:
- Diệp sư đệ, không cần phải lo lắng, cậu thấy có nhiều người như vậy thôi, nhưng sau khi thi đấu vòng đầu tiên 90% trong số này sẽ bị loại.
Diệp Mặc ngơ ngác nói:
- Tỷ lệ bị loại cao như vậy sao?
Hắn là một Đan vương, nên cho dù không dùng đến "Vụ liên tâm hỏa", để chế ra linh đan cửu phẩm thì cũng không phải là chuyện khó khăn gì, thế nên hắn không hề nghĩ đến chuyện mình sẽ bị loại.
Nhưng bây giờ nghe Mộc Dịch Thanh nói tỷ lệ bị loại cao như vậy, nhất thời hắn cũng cảm thấy có chút chột dạ. Tỷ lệ bị loại cao như vậy. Vậy thì chắc chắn đề thi của vòng một không phải là luyện đan, hắn đang không biết phải làm thế nào bây giờ?
Mộc Dịch Thanh dường như biết được suy nghĩ của Diệp Mặc, ông ta vỗ vỗ bả vai Diệp Mặc nói:
- Lần này số người tham gia thi đấu nhiều hơn gấp hai ba lần những lần trước, tôi nghĩ tốc độ đào thải chắc còn nhanh hơn nhiều.
Diệp Mặc cũng đồng ý với lời của Mộc Dịch Thanh nói, nếu quả thật chỉ là một đám người luyện đan đến thi đấu với nhau, thì 6000 người phải thi đấu đến bao giờ mới xong?
Lúc này một người đàn ông trung tuổi bước lên chiếc bục lớn ở giữa quảng trường, đối mặt với cảnh ồn ào như vỡ chợ trong quảng trường nói:
- Mong các vị yên lặng một chút, đại hội của Luyện đan danh nhân đường được tổ chức 10 năm một lần sắp chính thức bắt đầu rồi, đại hội lần này được tổ chức bởi Đan Hội Bắc Vọng Châu, vinh hạnh hơn nữa là do đan vương đúng đầu Bắc Vọng Châu ta, Đan Vương ngũ phẩm Lỗ Diệp tiền bối của chúng ta chủ trì.
Nói tới đây người đàn ông trung tuổi này hơi ngừng lại một chút, mặc dù ông ta nói không quá lớn, nhưng từng âm thanh vang vọng đến khắp mọi ngõ ngách của quảng trường, những người có mặt ở quảng trường lúc này nghe thấy tên của Diệp tiền bối, lập tức vỗ tay như sấm.
Người đàn ông này sau khi vỗ tay, lại nói tiếp:
- Là thành chủ của thành Toái Diệp, Kiếm Hồng tôi xin được làm đại diện cho thành Toái Diệp, chào mừng các vị bằng hữu đến từ Tu Chân giới, hoan nghênh Lỗ Diệp tiền bối và mười vị giám khảo. Mười vị giám khảo lần lượt là Kiều chưởng môn của Đan Đỉnh Sơn, Cốc chủ Minh Tâm của Tiên Dược Cốc...
Lúc Hồng Kiếm giới thiệu, phía bên dưới đồng thanh vỗ tay như sấm, đám người tham gia thi đấu cũng không ngớt lời bàn tán.
- Đại hội lần này quả nhiên rất được coi trọng, đến cả Lỗ Diệp lão tiền bối cũng đến rồi.
- Chuyện này còn phải nói sao? Anh xem mấy vị trọng tài ngồi ở trên kia đi, thấp nhất cũng là đan vương đấy, nghe nói Tâm Minh tiền bối của Tiên Dược Cốc cũng đã trở thành Đan vương nhất phẩm rồi đấy.
...
Diệp Mặc nghe thấy nhưng cũng không hiểu ra làm sao cả, những người trong ban giám khảo, ngoại trừng Đồng mặt đen ra thì hắn không nhận ra một ai khác cả.
Mộc Dịch Thanh thấy thần sắc của Diệp Mặc như vậy, lập tức đoán ra ngay được rằng Diệp Mặc không hề biết đến những người ngồi trên đó, ông ta ghé vào tai Diệp Mặc, thấp giọng nói:
- Lỗ Diệp lão tiền bối là Đan vương ngũ phẩm, luyện đan rất lợi hại, nhưng bình thường ông ấy thường không màng đến chuyện thế sự, lần này ông ấy đến đây, có thể thấy cuộc thi lần này quan trọng đến mức nào rồi. Còn cả Minh Tâm tiền bối nữa, là người đến từ Tiên Dược Cốc, bình thường Tiên Dược Cốc cũng không tham gia vào những chuyện kiểu như thế này, không ngờ hôm nay lại xuất hiện, có thể là vì Bắc Vọng Châu có quá ít Tông Môn năm sao của.
- Tiên Dược Cốc là nơi nào vậy?
Diệp Mặc kinh ngạc nhìn Mộc Dịch Thanh hỏi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Mộc Dịch Thanh ngẩn người ra, nhưng nghĩ đến chuyện Diệp Mặc còn không hiểu rõ cả về cách thức tham gia đăng ký thi đấu, nên cũng không quá ngạc nhiên, ông ta nhìn những vị giám khảo ở trên cao với ánh mắt ngưỡng mộ, nói:
- Tiên Dược Cốc là một trong những đan cốc nổi tiếng nhất của Bắc Vọng Châu, đan dược mà họ luyện ra nổi tiếng khắp Bắc Vọng Châu, rất nhiều người muốn gia nhập Tiên Dược Cốc, tiếc rằng ở đó chỉ nhận đệ tử là nữ, hơn nữa nữ đệ từ của Minh Tâm tiền bối là Cầm Mộ Tâm không chỉ là một mỹ nữ tuyệt sắc mà còn là người đã luyện đến Trúc Cơ tầng thứ 5, là người đứng thứ 22 trong giới luyện đan đấy.
- Lợi hại như vậy sao?
Diệp Mặc không biết người luyện đến Trúc Cơ tầng thứ 5 của Bắc Vọng Châu lợi hại đến mức nào, nhưng hắn nghĩ đến Lý Bách Lâm của Chính nguyên kiếm phái là biết rồi, Lý Bách Lâm này mới là người luyện đến Trúc Cơ tầng thứ nhất của Tông Môn bốn sao, mà đã lợi hại đến như vậy rồi, Bắc Vọng Châu rộng lớn đến mức nào? Người luyện đến Trúc Cơ tầng thứ năm thì sẽ ra sao?
- Đương nhiên là lợi hại rồi.
Mộc Dịch Thanh không hề do dự nói
- Nghe nói gần đây Cầm Mộ Tâm đã luyện đến Linh đan sư thất phẩm rồi, chính thức trở thành Linh đan sư thất phẩm, nhưng cô ta còn chưa đến 30 tuổi.
Một gã tu sĩ tham gia thi đấu đứng bên cạnh nghe thấy những lời của Mộc Dịch Thanh, lập tức ngắt lời nói:
- Tin tức của ông bạn đã trở nên cũ rích rồi, ba tháng trước Cầm Mộ Tâm đã được thăng cấp Kim Đan rồi, bây giờ đã không còn ở Trúc Cơ danh nhân đường nữa rồi, có lẽ chẳng mấy chốc cô ấy sẽ xuất hiện trong hàng ngũ Kim Đan thôi.
Diệp Mặc im lặng không nói gì, từ trước đến giờ hắn không bao giờ nhận mình là thiên tài, sở dĩ hắn có được thành tích như ngày hôm nay vì hắn chiếm được ktờ giấy vàng im hiệt, chiếm dược "Tam sinh quyết" nhưng hắn không ngờ được rằng Cầm Mộ Tâm chưa đầy 30 tuổi mà đã luyện tới Kim Đan rồi.
Nhưng hắn biết muốn trở thành một Linh đan sư thất phẩm thì cần mất bao nhiêu thời gian, khoảng thời gian đó không chừng còn dài hơn cả thời gian Kết Đan. Cũng có thể nói, nếu như Cầm Mộ Tâm một lòng tu luyện, thì không chừng cô ta đã trở thành Nguyên Anh rồi, lẽ nào trên đời này thực sự có loại nhân tài như thế này sao? Lần đầu tiên Diệp Mặc cảm thấy thiếu tự tin đến như vậy!
- Cầm Mộ Tâm tuy rằng rất lợi hại, nhưng trước khi thăng cấp lên Kim Đan thì cô ấy cũng vẫn chỉ là người luyện đến Trúc Cơ tầng thứ 5 thôi. Tôi cho rằng điều quan trọng nhất là phải dựa vào tu luyện, về phần còn lại chỉ là thứ yếu thôi, Lý Chiêu Hóa người đứng đầu Trúc Cơ danh nhân đường mới đáng để tôi sùng bái, người ta mới có 23 tuổi thôi.
Bên cạnh lập tức lại có người nói chen vào.
Tên đạo sĩ lên tiếng lúc đầu cũng không phản bác lại lời của anh ta, gật đầu nói:
- Lý Chiêu Hóa của Hải Điện mới 23 tuổi đã Trúc Cơ viên mãn rồi, hơn nữa còn luyện đến tầng thứ nhất, quả thật là rất có thực lực, tuy nhiên Hải Điện có nguồn tài nguyên phong phú, tiềm lực dồi dào, những môn phái khác không thể nào so sánh được.
Diệp Mặc chẳng có lòng dạ nào mà nghe bọn họ bàn luận, hắn cảm thấy lúc mình 30 tuổi mới luyện đến Trúc Cơ tầng thứ 7, mà đấy còn có sự trợ giúp của thế giới trang vàng, nếu không đến tư cách để nói chuyện hắn cũng không có. Với tốc độ như này mà đem so với những thiên tài đó, thì đúng là thua kém quá xa rồi.
Lúc này chất giọng trầm ấm của Hồng Kiếm lại truyền đến:
- Mọi người đều biết, cuộc thi lần này không chỉ là vì lựa chọn thành viên mới cho Luyện đan danh nhân Đường, mà quan trọng hơn, mười người được chọn mỗi người sẽ có được ba chỗ để vào Sa Nguyên Dược Cốc. Ngoài ra...
Nói tới đây, Hồng Kiếm cố ý dừng lại một chút, sau đó liếc nhìn những khuôn mặt đầy lo lắng của những tu sĩ, rồi mới nói tiếp:
- Ngoài ra, mười người được chọn còn được tiền bối Lỗ Diệp chỉ bảo cách luyện một loại đan dược tùy ý...
Sau khi Hồng Kiếm nói xong, cả quảng trường nổ bùng lên như một cái chợ vỡ, Lỗ Diệp tiền bối ra tay luyện đan, đây là chuyện có nằm mơ cũng không thể mơ thấy được
Có rất nhiều tu sĩ có mặt ở đây sở dĩ không thể thăng cấp được là vì không có đan dược thăng cấp, bọn họ không phải là không có linh thảo, mà là vì nhiều năm liền thu thập được linh thảo nhưng không thể tìm được người luyện đan. Hơn nữa còn được đi đến Sa Nguyên Dược Cốc, còn sợ không có linh thảo để luyện đan sao?
Có thể nói tin tức mà Hồng Kiếm công bố khiến cho mọi người vui sướng điên cuồng, có loại đan dược nào mà Đan vương ngũ phẩm không luyện được ra chứ? Còn lo không thể thăng cấp được sao? cho dù để Lỗ Diệp tiền bối luyện bừa một viên đan dược thiên phẩm, đem bán ra ngoài cũng đủ phát tài rồi...

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #891


Báo Lỗi Truyện
Chương 891/2272