Chương 872: Lục đại danh nhân đường


Sau khi Chân Tiểu San thấy diệp Mặc lấy ra "Phi vân trùy", thì lập tức hiểu ra tại sao Diệp Mặc không quá coi trọng "Tố đan thảo", linh khí phi hành của hắn không dưới 1.000.000 linh thạch bậc trung
...
Diệp Mặc dẫn theo Chân Tiểu San khi chưa tới thành Hà Châu, hắn đã phóng thần thức vào đó. Khi phát hiện trận pháp mà hắn sắp xếp ở "ngành dược Hoa Hạ" vẫn rất tốt, hơn nữa việc kinh doanh của hiệu thuốc vẫn bình thường, thì hắn mới thở phào nhẹ nhõm. Bên trong hắn còn bài trí trận pháp phòng ngừa thần thức, cho du là thần thức của hắn cũng không thể vào được.
Sau khi vào thành, Chân Tiểu San nhìn thấy "ngành dược Hoa Hạ" trong lòng vô cùng ngạc nhiên. Diệp mặc tuổi còn trẻ, vậy mà không những là một Luyện Đan Sư mà ở thành Hà Châu còn có một đan các cao cấp như vậy.
Khi Diệp Mặc bước vào "ngành dược Hoa Hạ", Thịnh Dực Trung và mấy tên người làm đang bận rộn, thấy Diệp Mặc trở về mọi người rốt rít đến chào hỏi.
- Anh Diệp Mặc anh quả nhiên đi phường thị Nam Sơn rồi, không ngờ tôi vẫn rất may mắn, đang định đi thì gặp anh trở về.
Điều nằm ngoài dự đoán của Diệp Mặc là Nhan Tranh từ trong nhà đi ra, đi cùng y là Tô Việt.
- Anh Nhan, cảm ơn anh trong thời gian qua đã giúp đỡ.
Diệp Mặc thấy Nhan Tranh, vội chắp tay chào, bất luận là thế nào, khi mình không có ở "ngành dược Hoa Hạ", may nhờ có Nhan Tranh giúp đỡ, nếu như không phải là Nhan Tranh, thì hắn sẽ không giám để Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng ở lại Hà Châu.
Nhan Tranh xua tay cười nói:
- Anh Diệp, giữa anh với tôi khách sáo làm gì, gần đây "Tiên Bảo lâu" cũng may nhờ có anh giúp đỡ. Lần này tôi đến tìm anh là có chuyện nhưng anh vừa mới về chắc là bận, mai tôi tới tìm anh vậy.
Diệp Mặc tuy không nhìn thấy Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng. Nhưng cảm giác là họ đang tu luyện, nên cũng chưa vội đi thăm họ, nên nói:
- Không sao, anh có chuyện gì cứ nói đi.
Nói xong Diệp Mặc nói với Tô Việt,
- Tiểu Việt, cô đưa Chân Tiểu San vào nghỉ ngơi, sau này chị Chân cũng sẽ là người của "Ngành dược Hoa Hạ".
Ít nhất Chân Tiểu San sẽ ở lại "Ngành dược Hoa Hạ" khoảng nửa năm, vì thế Diệp Mặc nói trước mặt Nhan Tranh rằng cô ấy là người mình mới mướn vào.
Tuy Chân Tiểu San đã là Trúc Cơ đỉnh cao. Nhưng Nhan Tranh cũng không thèm để ý. Nếu Diệp Mặc không phải là Luyện Đan Sư, y cũng không thèm để ý nữa là.
Thấy Chân Tiểu San và Tô Việt đã đi, lúc đó Nhan Tranh mới nói:
- Diệp Mặc tôi muốn biết anh cần bao nhiều thời gian mới luyện được linh đan thất phẩm? Nếu anh đảm bảo trong vòng nửa năm có thể luyện được linh đan thất phẩm, "Tiên Bảo lâu" của Hà Châu chúng tôi sẽ giúp đỡ anh thêm, nếu anh có quen biết Linh đan sư thấp phẩm, thì không còn gì tốt hơn nữa.
- Linh đan sư thấp phẩm?
Diệp Mặc nhắc lại, trong lòng nghĩ mình đến linh đan cửu phẩm còn có thể luyện được, chứ đừng nói là thất phẩm. Nhưng câu này hắn không nói ra, hắn đương nhiên là hiểu ý của Nhanh Tranh, tuy y nói là sẽ giúp đỡ nhưng không có nghĩa là muốn mình thật sự lên đan sư thất phẩm trong vòng nửa năm
Tuy rằng Linh đan sư thấp phẩm và Linh đan sư lục phẩm chỉ cách nhau có một bậc, nhưng Diệp Mặc biết đó là khoảng cách một trời một vực, nếu như dựa vào sự giúp đỡ trong vòng nửa năm mà có thể tăng cấp lên linh đan sư thất phẩm, thì Linh đan sư thất phẩm nhiều vô kể. Diệp mặc biết mục đích chủ yếu trong câu nói của Nhan Tranh là ở nửa sau của câu nói, đó chính là muốn biết mình có quen biết linh đan sư thất phẩm hay không.
Chỉ trong nháy mắt Diệp Mặc đã kịp phản ứng, Nhan Tranh đã hỏi như vậy là vì y nghĩ tới sư phụ hờ không hề có thật của mình, có thể dạy mình thành linh đan sư lục phẩm, không biết chừng mình có sư huynh là đan sư thất phẩm, dù gì sư phụ của mình cũng là đan sư thất phẩm trở lên. Nếu không không thể dạy được đồ đệ là đan sư lục phẩm.
Diệp Mặc biết hắn không hề có sư phụ, hơn nữa thành tích của hắn không có cách nào có thể phục chế được. Nên nhớ rằng hắn có thể luyện đan giỏi như vậy hoàn toàn là nhờ vào lĩnh ngộ sức mạnh và khả năng dẫn xuất của "Tam Sinh Quyết", không có liên quan tới người khác, vì thế làm được việc cũng là làm chơi ăn thật.
Thấy Diệp Mặc chỉ nói đan sư thất phẩm rồi không nói nữa, Nhan Tranh cũng biết Diệp Mặc hiểu ý của mình. Hơi ngượng ngùng nói:
- Anh đã từng nghe nói đến mười đại bí cảnh chưa?
Diệp Mặc lắc đầu, hắn chưa hề nghe nói qua mười đại bí cảnh, lẽ nào Bắc Vọng Châu còn có mười đại bí cảnh? Cũng có chút hứng thú đây.
Thấy Diệp Mặc không biết mười đại bí cảnh, rút cục Nhan Tranh cũng có chuyện để nói,
- Tôi cũng chỉ biết Vẫn Chân Điện và Sa Nguyên Dược Cốc, còn về bí cảnh tôi cũng chưa từng nghe qua, nhưng cũng biết sơ sơ...
- Vẫn Chân Điện?
Diệp mặc kinh ngạc nói một câu, sở dĩ kinh ngạc như vậy là vì Vẫn Chân Điện hắn đã từng nghe nói.
Lúc đầu "Thần Dược Môn" của hắn ở Đông Huyền Châu có nghe qua về Vẫn Chân Điện, trong Vẫn Chân Điện có vô số cơ duyên, hơn nữa còn có rất nhiều bảo vật quý, không có vật anh không nhìn thấy, chỉ có vật anh không thể nghĩ tới. Hơn nữa Vẫn Chân Điện ba mươi năm mở một lần, tu sĩ chưa đến một trăm tuổi có thể vào, bất luận là tu vi của anh có cao hay không đều không thành vấn đề.
Bởi vì tu vi của các tu sĩ vào Vẫn Chân Điện chênh lệch quá lớn, có tu sĩ mặc dù đã một trăm tuổi đã trở thành Nguyên Anh, vì thế sự nguy hiểm của Vẫn Chân Điện là vô cùng lớn. Thông thường số người đi vào đều dừng lại ở tu sĩ Kim Đan, rất ít tu sĩ Trúc cơ và luyện khí đi vào, bởi vì đi vào rồi, tính mạng cũng không giữ được
Bởi vì số người vào Vẫn Chân Điện có hạn, vì thế yêu cầu rất nghiêm ngặt, Diệp Mặc chỉ biết chỉ có những môn phái năm sao trở lên mới có người đi vào. Lúc đó Diệp Mặc ở "Thần Dược môn" chỉ là bốn sao, không có tư cách vào Vẫn Chân Điện.
Bây giờ thầấy Nhan Tranh nhắc đến Vẫn Chân Điện, lẽ nào Vẫn Chân Điện này với Vẫn Chân Điện mà hắn nghe là một?
- Anh cũng đã nghe nói về Vẫn Chân Điện?
Nhan Tranh thấy Diệp Mặc nhắc lại Vẫn Chân Điện, lập tức hỏi.
Diệp Mặc gật đầu nói:
- Trước đây nghe nói qua, nhưng nghe nói quy đinh vào đó rất ngặt nghèo.
Nhan Tranh không nghĩ ngợi nhiều, cũng gật đầu nói:
- Đúng vậy, Vẫn Chân Điện bây giờ vẫn chưa mở lại, cũng không đến lượt chúng ta vào. Những người vào trong đó đều là đệ tử thiên tài, và một số tu sĩ tu vi cao cường, tôi muốn nói đến chính là bí cảnh khác - Sa Nguyên Dược Cốc.
Không đợi Diệp Mặc hỏi, Nhan Tranh nói tiếp:
- Số người vào Sa Nguyên Dược Cốc cũng có hạn, mỗi lần tổ chức số người vào không đủ chia. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Diệp Mặc kinh ngạc nhìn Nhan Tranh hỏi,
- Điều này có liên quan gì tới Luyện Đan Sư?
Nhan Tranh trả lời:
- Bời vì trong Sa Nguyên Dược Cốc có rất nhiều linh được, thậm chí "Thảo Hoàn Quả" trong đó đều có thể tìm thấy. Tài nguyên của Bắc Vọng Châu thiếu thốn, vì thế linh dược là thứ hấp dẫn nhất đối với các môn phái. Đúng rồi, anh biết Lạc Nguyệt có bốn Châu lớn không?
Diệp Mặc gật đầu, hắn đã biết điều này khi ở "Thần Dược Môn", Nhan Tranh là quản gia của một thương gia lớn, biết chuyện này cũng là chuyện thường tình.
Nghe Diệp Mặc nói cũng biết bốn Châu lớn của Đại Lục Lạc Nguyệt, Nhan Tranh gật đầu, Diệp Mặc là Linh đan sư lục phẩm, quả nhiên là hiểu biết rộng, không biết chừng tất cả những chuyện này đều là do sư phụ của hắn nói cho hắn biết.
Thấy Diệp Mặc biết bốn Châu lớn, Nhan Tranh cũng không nói nhiều, mà nói luôn:
- Sa Nguyệt Dược Cốc có rất nhiều dược liệu, điều này có nghĩa là tài nguyên tu luyện. Mà mỗi lần số người đi vào Sa Nguyên Dược Cốc chỉ giới hạn dưới năm trăm người, nếu vượt quá lập tức sẽ bị đẩy ra. Sau này các bậc tiền bối của các đại môn phái nghĩ ra một cách ngoài số người mà các môn phái được phân chia, số người thừa sẽ do Lục Đại Danh Nhân Đường sắp xếp số người. Phàm là môn phái của Lục Đại Danh Nhân Đường đều có thể căn cứ theo điều kiện số người gia tăng ba đến mười người.
Nghe nói đến Lục Đại Đanh Nhân Đường, Diệp Mặc thực sự có đôi chút hiếu kỳ, hắn nhớ tới Danh Nhân Đường của Chính Nguyên Kiếm phái, không biết Danh Nhân Đường này có phải là là bắt nguồn từ đó không. Nhưng nghĩ lại rất có thể là Danh Nhân Đường của Chính Nguyên Kiếm Phái, chính là học theo từ đó.
Nhan Tranh chỉ mãi nói:
- Lục đại danh nhân chính là Luyện khí danh nhân đường, Trúc cơ danh nhân đường, Kim đan danh nhân đường, Luyện khí danh nhân đường, Luyện đan danh nhân đường, Chế phù danh nhân đường.
Diệp Mặc thấy kỳ lạ hỏi,
- Vì sao không có Nguyên Anh thậm chí Hư Thần Danh Nhân Đường?
Nhan Tranh cười nói
- Anh Diệp chỉ chuyên tâm luyện đan, đương nhiên là không biết nguyên nhân của những chuyện này. Bắc Vọng Châu không phải là không có Nguyên Anh Danh Nhân Đường, mà gọi là Nguyên Anh năm mươi vương, Nguyên Anh đệ nhất vương lại là một tán tu tên là Hứa Thịnh Cát. Nhưng tu sĩ Hư Thần không có cấp bậc cụ thể nào, nhưng trong lòng mọi người đều nể trọng, về phần bày trận, loại người đó rất ít.
Diệp Mặc đã hiểu thêm một số điều mà trước đây chưa biết, liền hỏi:
- Vậy có phải là tu sĩ của Lục Đại Danh Nhân Đường đều là top 50 người xuất sắc không? Lẽ nào mỗi người ở Danh Nhân Đường đều có thể vì môn phái mà tăng lượng người được vào?
Nhan Tranh lắc đầu nói:
- Không phải như vậy, nếu như vậy thì lượng người quá nhiều. Hơn nữa trong Lục Đại Danh Nhân Đường, mỗi một danh nhân đường đều có một trăm người, làm gì mà được vào nhiều người như vậy, nếu muốn vào cũng phải có điều kiện nhất định. Chỉ có ba người đứng đầu danh nhân đường mới được tăng thêm số lượng, nhưng có một trường hợp ngoại lệ là Luyện đan danh nhân đường, mười người đứng đầu của Luyện đan danh nhân đường, mỗi người đều có thể dẫn theo ba người.
- Tại sao?
Diệp Mặc thấy khó hiểu hỏi.
Nhan Tranh nói:
- Bởi vì trong Sa Nguyên Dược Cốc thứ nhiều nhất chính là dược liệu, chỉ có đan sư mới có thể phát huy hết được tác dụng của nó, vì thế mà chỉ tiêu dành cho Luyện đan danh nhân đường tương đối nhiều. Hơn nữa sau nửa năm nữa tổng đan hội thành Toái Diệp ở Bắc Vọng Châu sẽ tổ chức một cuộc thi, sau khi cuộc thi kết thúc chính là lúc Sa Nguyên Dược Cốc được mở...
Diệp Mặc cuối cùng đã hiểu ý của Nhan Tranh, y không chỉ mong mình thành đan sư thất phẩm, mà còn mong sư phụ của mình có thể đại diện "Tiên Bảo lâu" tham gia cuộc thi. Chỉ cần sự phụ lọt vào top 10 người xuất sắc nhất của Luyện đan danh nhân đường là có thể dẫn thêm ba người của "Tiên Bảo lâu"
Diệp Mặc cũng suy đi tính lại Sa Nguyên Dược Cốc đó chắc chắn là không bình thường, những dược liệu quý hiếm ở trong đó là không thể kể hết, nếu không Nhan Tranh sẽ không vì được đi kèm ba người mà đến cầu cạnh mình...

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #872


Báo Lỗi Truyện
Chương 872/2272