Chương 87: Bị lần theo dấu vết.


Reng reng...

Tiếng chuông của điện thoại di động vang lên. Là điện thoại của Úc Diệu Đồng. Cô cầm điện thoại lên nghe. Nhưng cô Alô vài tiếng cũng không có người nào lên tiếng.

Đang lúc cô cảm thấy nghi hoặc, Vũ Học Dân bỗng nhiên biến sắc, lập tức nói.

- Mau tắt điện thoại di động, càng nhanh càng tốt...

Úc Diệu Đồng khó hiểu tắt di động, nhìn Vũ Học Dân nói:

- Chuyện gì nữa vậy? Học Dân.

- Hẳn là chúng ta đã bị người khác định vị. Nhiều nhất chỉ khoảng hai phút người khác có thể biết xác định được vị trí của chúng ta.

Sắc mặt Vũ Học Dân có chút khó coi.

- Hả, vậy làm sao bây giờ? Nhưng đây là số điện thoại đi động em mới đổi. Không có ai biết mà. Làm sao bọn họ biết được?

Úc Diệu Đồng kinh sợ. Vẻ mặt trở nên trắng bệch không còn chút máu. Diệp Mặc chỉ nhìn vẻ khẩn trương của Úc Diệu Đồng cũng biết người bọn họ đắc tội rất lợi hại. Bằng không cô sẽ không sợ tới như vậy.

- Có phải khi em thay đổi số điện thoại đã từng gọi điện thoại cho Đại San không? Anh đoán hẳn là cô ấy đã tiết lộ ra ngoài.

Tuy rằng sắc mặt Vũ Học Dân khó coi, nhưng đã bình tĩnh trở lại.

- Sao có thể như vậy được. Đại San và em quả thực thân nhau như chị em ruột. Sao cô ấy có thể làm như vậy?

Vẻ mặt Úc Diệu Đồng có phần không tin.

- Thế giới này có gì là không thể chứ. Tuy rằng, Đại San và em rất thân, nhưng giữa cái chết và lợi ích trước mặt có mấy người có thể chống đỡ nổi? Hiện tại không phải lúc nghĩ tới những chuyện này. Hiện tại chúng ta cần suy nghĩ chính là nên làm gì bây giờ?

Vũ Học Dân hoàn toàn bình tĩnh.

Diệp Mặc thấy Vũ Học Dân lấy lên được, cũng thả xuống được, ngược lại trong lòng có chút tán thưởng. Chuyện đã xảy ra thì phải đối mặt, mà không phải đi oán giận.

- Anh Diệp, thật sự xin lỗi. Anh nên xuống ở đây. Thực không dám đấu diếm. Kỳ thật chúng tôi cũng đi lánh nạn. Chỉ có điều người tôi đã đắc tội còn lợi hại hơn nhiều so với người anh đắc tội. Hiện tại chúng tôi đã bị bọn họ xác định được vị trí. Tôi đoán không bao lâu nữa, bọn họ sẽ tìm được chúng tôi. Anh tiếp tục ở trên xe, sẽ làm liên lụy đến anh.

Vẻ mặt Vũ Học Dân có phần áy náy. Tuy nhiên anh ta thoáng nhìn về phía Úc Diệu Đồng, trong mắt lộ vẻ lo lắng. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: t.r.u.y.e.n.y.y chấm c.o.m

Úc Diệu Đồng cũng bình tĩnh trở lại. Cô đã thấy sự lo lắng trong mắt Vũ Học Dân. Cô lại mỉm cười nói:

- Học Dân, có cái gì phải lo lắng. Chẳng lẽ bọn họ còn có thể ngăn cản chúng ta chết chung một chỗ hay sao?

Vũ Học Dân cũng không vì lời nói của Úc Diệu Đồng mà trở nên thư giãn hơn. Ngược lại, anh ta trầm thấp nói:

- Rất xin lỗi Diệu Đồng. Anh là một người đàn ông, không ngờ không thể bảo vệ người con gái của mình...

Nói dứt lời, Vũ Học Dân đã ngừng xe lại. Diệp Mặc biết ý của anh ta, là muốn để hắn xuống xe.

Kỳ thật đối với Diệp Mặc mà nói, xuống xe ở đây là tốt nhất. Bản thân hắn đã có nhiều phiền toái. Không ngờ tùy tiện vẫy một chiếc xe, phiền toái của chủ xe còn nhiều hơn cả hắn. Nhưng nếu hắn xuống xe ở chỗ này, trong lòng lại cảm thấy bất an. Hắn không phải người vô tình.

Khi cần người khác trợ giúp, vẫy tay là được rồi. Hiện tại người khác có phiền toái, hắn vỗ mông bước đi. Bất kể nói thế nào, Diệp Mặc đều cảm thấy không thể chấp nhận được.

Thấy Diệp Mặc nhíu mày, lần lữa không xuống xe, Vũ Học Dân thúc giục nói:

- Anh Diệp, nhanh xuống xe đi. Thế lực mà tôi đắc tội quá lớn. Có lẽ không bao lâu nữa, bọn họ sẽ đuổi kịp. Thậm chí có thể đang chờ chúng tôi ở phía trước.

Diệp Mặc khẽ cười nói:

- Tuy rằng tôi không biết người anh Vũ đã đắc tội là ai, nhưng tôi thật sự rất muốn ở lại giúp anh. Dù sao lúc trước anh cũng từng giúp tôi. Nếu tôi không giúp anh, nói thế nào cũng không phải. Tôi nghĩ nhiều người, là thêm một phần lực lượng. Mong anh Vũ không nên ghét bỏ.

Vũ Học Dân liếc mắt nhìn Diệp Mặc một cái, thở dài nói:

- Cuối cùng tôi đã hiểu được vì sao anh lại đắc tội với cán bộ địa phương. Với tính cách này của anh, nếu không đắc tội với người mới là chuyện lạ. Tuy nhiên tôi cũng rất thưởng thức tính cách này của anh. Đáng tiếc không thể cùng anh uống một chén. Anh Diệp, người tôi đắc tội bây giờ cũng không phải là người bình thường. Cũng tuyệt đối không phải loại cán bộ nho nhỏ anh đã đắc tội có thể sánh bằng. Về phương diện này chắc anh không hiểu. Tôi cũng không giải thích với anh. Anh nên nhanh xuống xe đi.

Thấy Vũ Học Dân kiên trì nói như vậy, Diệp Mặc cũng không có cách nào, chỉ có thể nói:

- Nếu như vậy, anh Vũ, thành phố kế tiếp là chỗ nào?

- Thị trấn Yết Mưu, là một thị trấn nhỏ. Tuy rằng lái xe chỉ cần hai mươi phút, tuy nhiên đi bộ sẽ lâu hơn một chút.

Vũ Học Dân tưởng rằng Diệp Mặc muốn đi bộ đến thị trấn nhỏ phía trước để nghỉ ngơi, vì thế giới thiệu sơ qua một chút.

- Tốt lắm, anh Vũ có thể đưa tôi đến thị trấn nhỏ đó là được rồi. Tới thị trấn nhỏ tôi cũng có thể tìm được xe khác. Chút chuyện đó, hẳn là anh Vũ sẽ không từ chối chứ?

Diệp Mặc thản nhiên cười nói.

- Ôi... Hai mươi phút đã đủ bọn họ tìm được tôi. Nếu như vậy, tôi sẽ giúp anh một lần. Tôi đi đường nhỏ, nói không chừng thật sự có thể tránh được bọn họ cũng nên.

Nói xong Vũ Học Dân quay đầu xe. Chiếc xe nhanh chóng chuyển vào một đường nhỏ. Tuy rằng là đường nhỏ, nhưng Vũ Học Dân lại lái nhanh hơn.

Sau cuộc điện thoại của Úc Diệu Đồng hơn hai mươi phút, ở rất xa phía trước, đã có thể thấy ánh đèn đường của thị trấn nhỏ. Bỗng nhiên, những tiếng động bắt đầu gầm rú. Vũ Học Dân dừng lại xe, cũng không nói gì, sắc mặt càng thêm khó coi.

Diệp Mặc khẽ gật đầu. Thảo nào Vũ Học Dân sợ hãi như vậy. Anh ta quả thật có lý do để sợ. Khả năng của những người này mạnh không phải tầm thường. Không ngờ ngay cả máy bay trực thăng đều có thể điều tới. Tiếng động lớn kia, chính là tiếng gầm rú của máy bay trực thăng.

- Rất xin lỗi anh Diệp. Đã liên lụy đến anh rồi. Hiện tại có muốn chạy cũng chạy không được nữa. Bọn họ đã phát hiện ra chúng ta. Hiện tại, nếu anh muốn đi một mình, cũng đi không được.

Vũ Học Dân nói xong cũng không để ý tới Diệp Mặc, mà nắm lấy tay Úc Diệu Đồng, không hề che dấu vẻ lo lắng và đau đớn trong mắt.

- Học Dân, không có vấn đề gì. Chỉ cần chúng ta có thể ở cùng với nhau là được rồi. Gã có thể ngăn cản chúng ta sống cùng một chỗ. Chẳng lẽ còn có thể ngăn cản chúng ta chết cùng một chỗ sao?

Lúc này, không ngờ Úc Diệu Đồng lại không hề có chút khẩn trương nào.

- Trước khi anh chết, cũng muốn liều mạng với bọn họ.

Bỗng nhiên, Vũ Học Dân nói với vẻ tàn nhẫn. Đồng thời, anh ta từ chỗ ngồi lấy ra một khẩu súng. Sau đó, anh ta lấy ra một con dao găm đưa cho Diệp Mặc:

- Cái này anh cầm để phòng thân đi. Ôi.

Diệp Mặc mỉm cười xua tay nói:

- Không cần, tôi có đồ phòng thân cho mình rồi.

Vũ Học Dân vốn chỉ có chút áy náy vì đã lôi kéo Diệp Mặc vào phiền phức này. Lúc này anh ta lại thấy có vài phần kính trọng Diệp Mặc. Người ta đã điều động cả máy bay trực thăng tới, Diệp Mặc không thể không biết đối thủ của anh ta mạnh tới mức nào. Nhưng đến bây giờ, hắn vẫn tỉnh táo, chứng tỏ hắn cũng không phải là một người đơn giản.

Nghĩ đến đây Vũ Học Dân lại nói:

- Anh Diệp, anh biết Thiết Giang không?

Diệp Mặc lắc đầu. Hắn thật sự chưa từng nghe nói về Thiết Giang.

Vũ Học Dân lại tiếp tục nói:

- Anh chưa từng nghe nói về Thiết Giang cũng không phải là lạ. Bởi vì anh không phải người trong giới. Thiết Giang là bang phái duy nhất trong nội địa không chịu sự khống chế của Nam Thanh. Tuy rằng bọn họ không lớn bằng Nam Thanh, nhưng Thiết Giang lại có thể thoát khỏi sự kiểm soát của Nam Thanh. Có thể nói quả thật là bang phái đứng đầu nội địa. Thế lực Nam Thanh đã không còn ở nội địa, bọn họ đã chuyển ra nước ngoài.

- Thiết Giang lợi hại như vậy, bởi vì lão đại của Thiết Giang tên là Thiết Sơn. Thiết Sơn có một ngoại hiệu gọi là Thiết Tác Hoành Giang. Cái tên Thiết Giang này cũng bắt nguồn từ ngoại hiệu của ông ta. Người tôi đắc tội chính là người đứng thứ ba trong Thiết Giang. Tên gã là Hoàng Kỵ. Anh chỉ cần nhìn gã có thể quang minh chính đại điều động máy bay trực thăng đến đây, cũng hiểu được thực lực của gã lớn tới mức nào. Toàn bộ Thiết Giang ngoại trừ Thiết Sơn và Nhị bang chủ thường không lộ diện, trên thực tế người lớn nhất chính là Hoàng Kỵ.

- Tuy rằng Hoàng Kỵ là nhân vật số ba, nhưng hiện tại Thiết bang chủ đã rất ít hỏi tới những chuyện khác. Phần lớn mọi chuyện đều do Hoàng Kỵ quản lý. Cho nên trên quyền lực thực tế của gã lại rất lớn.

Tuy rằng Vũ Học Dân không nói thêm gì nữa, nhưng Diệp Mặc đã hiểu được, đắc tội Hoàng Kỵ, trên cơ bản chẳng khác gì đắc tội với lão đại với thực lực mạnh mẽ. Khó trách anh ta cũng không có ý chí chiến đấu. Trong tình huống này, anh ta nhiều nhất chỉ là liều mạng kéo theo mấy kẻ chôn cùng mà thôi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #87


Báo Lỗi Truyện
Chương 87/2272