Chương 868: Cướp lại.


Rất nhanh Diệp Mặc liền phát hiện cây đao này thật sự là một thanh Hậu Bối Đao vô cùng bình thường, nhưng bên trong đao có chút bất đồng, ở giữa thân đao thậm chí có một không gian ngăn cách thần thức, thần thức căn bản không thể tiến vào. Không chỉ như thế, xung quanh trận pháp ngăn cản thần thức này lại khắc thêm mười trận pháp khác, Diệp Mặc cảm giác mình đối với trận pháp đã rất hiểu, nhưng trận pháp này hắn một chút cũng không nhìn ra.
Lão già Luyện Khí kia nghe xong lời của hai gã tu sĩ Trúc Cơ, đưa tay cầm lấy thanh Hậu Bối Đao loang lổ vết gỉ kia, nói:
- Thật xin lỗi, hai vị tiền bối, cây đao này là của tổ tiên lão truyền xuống. Nếu như không phải là lão không có hậu nhân, hơn nữa không có cách nào tiến vào Trúc Cơ thì đao này lão sẽ không bán đi như vậy. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Diệp Mặc nghe hai gã tu sĩ Trúc Cơ nói chuyện, liền đi tới phía trước quầy hàng của lão già, đưa tay nhận lấy thanh đao trong tay lão già, nói:
- Để tôi xem một chút.
Đao trong tay Diệp Mặc, Diệp Mặc căn bản không cần nhìn, trực tiếp lấy ra năm trăm linh thạch đưa cho lão già nói:
- Đao này của lão không tệ, tôi lấy, đây là năm trăm linh thạch lão cần
Khi lão già Luyện Khí mơ mơ màng màng nhận lấy linh thạch từ tay Diệp Mặc, hai gã tu sĩ Trúc Cơ lúc trước mới hiểu được, đồ vật bọn họ cần đã rơi vào tay người khác.
Thấy Diệp Mặc lấy đao cất vào túi đựng đồ của hắn rồi chuẩn bị rời đi, một gã tu sĩ Trúc Cơ trong đó ngăn cản Diệp Mặc, nói:
- Vị bằng hữu kia, cây đao này là chúng tôi thấy trước, anh dựa vào cái gì mà lấy đi?
Diệp Mặc cười nhạt một tiếng nói:
- Điều này thật sự kì quái, tôi rõ ràng thấy mấy người ra giá chín mươi linh thạch, vị chủ quán kia không bán, chẳng lẽ tôi ra cái giá vừa ý với chủ quán lại không được mua hay sao?
Hai gã tu sĩ Trúc Cơ này một người là Trúc Cơ tầng ba một người là Trúc Cơ tầng năm, Diệp Mặc căn bản không thèm để ý, hắn biểu hiện tu vi của mình ra bên ngoài chỉ là Trúc Cơ tầng ba, vừa vặn là Trúc Cơ sơ kỳ. Hắn chính là sợ hai gã tu sĩ Trúc Cơ này không tìm tới hắn, một khi hai người tìm tới hắn, hắn sẽ dễ nói chuyện. Bởi vì Diệp Mặc biết cường độ thần thức của hắn đã không thua gì tu sĩ Giả Đan. Thứ hắn có thể miễn cưỡng nhìn ra được, hai gã tu sĩ Trúc Cơ này không nhất định có thể thấy được.
Nếu hai gã tu sĩ Trúc Cơ này chưa nhìn ra trận pháp ngăn chặn thần thức trong thân đao kia, như vậy bọn họ muốn mua thanh Hậu Bối Đao này nhất định là có nguyên nhân khác. Nguyên nhân đó mới là thứ Diệp Mặc muốn biết. Nếu không hắn cầm Hậu Bối Đao đi, cho dù là hai gã tu sĩ Trúc Cơ cũng không cách nào cản hắn lại được.
Tên tu sĩ Trúc Cơ tầng năm cười lạnh một tiếng nói:
- Theo như anh nói, mọi người cũng đừng nói chuyện làm ăn. Khi anh đang nói chuyện làm ăn cùng với người khác, chỉ cần người có tiền thì có thể lấy đồ, cần gì đi việc làm ăn của người khác.
Nói xong tên tu sĩ Trúc Cơ này hướng về phía các tu sĩ đang xem náo nhiệt xung quanh, ôm quyền nói:
- Các vị bằng hữu nói đạo lý này có đúng hay không, tôi cùng vị chủ quán này còn đang nói chuyện làm ăn, nhưng vị này lại ném ra năm trăm viên linh thạch rồi cầm đao đi. Hắn làm sao biết được tôi sẽ không ra giá năm trăm linh thạch, tôi đang chuẩn bị cầm năm trăm linh thạch tới đây. Bất kỳ cuộc làm ăn nào, chung quy cũng phải chú ý tới thứ tự trước sau chứ?
Người chung quanh rì rầm nghị luận, đương nhiên sẽ không có người đi ra ngoài nói lý, loại chuyện này căn bản không có đạo lý "Người nào có tiền thì người đó nhận được đồ". Hơn nữa chín mươi linh thạch cùng năm trăm linh thạch khoảng cách quá xa, tên tu sĩ Trúc Cơ này nói sẽ cầm năm trăm linh thạch ra, ai cũng biết y nói vớ vẩn.
Diệp Mặc bỗng nhiên ha ha cười nói:
- Nếu điều anh nói là đúng. Vừa đến buổi đấu giá tôi liền phát tài rồi, khi một vật đấu giá, tôi báo giá thứ nhất. Dựa theo những gì các hạ nói, tôi báo giá trước, người khác cũng không được báo giá, bởi vì người báo giá đầu tiên thì đồ vật đó là của hắn, các hạ có phải nói đạo lý là như vậy không?
Người chung quanh nghe Diệp Mặc nói nhất thời nở nụ cười, mặc dù Diệp Mặc có chút quỷ biện, nhưng cũng là đạo lý. Không có ai nói người ra giá đầu tiên là người nhận được đồ vật đấu giá.
Mặt mũi tên tu sĩ Trúc Cơ kia trướng lên có chút hồng, y hừ lạnh một tiếng, nói:
- Buổi đấu giá là cạnh tranh công bằng, bằng hữu đâu có linh động trong lúc đấu giá cho ta sao? Anh giỏi thì cầm đi đi.
Biểu tình của Diệp Mặc trở nên nghiêm túc, hắn gật đầu nói:
- Đạo lý các hạ nói ra rất đúng. Rất tốt, anh hiện tại có thể đấu giá, tôi ra giá năm trăm linh thạch, anh bắt đầu đấu giá đi, nếu như giá tiền cao hơn thì đồ vật này sẽ là của anh.
Tên tu sĩ Trúc Cơ kia nhất thời không biết suy nghĩ của Diệp Mặc, ngây ngẩn cả người, y không nghĩ tới Diệp Mặc dễ nói chuyện như vậy, vật tới tay rồi vẫn nguyện ý để cho y đấu giá.
Bất quá chỉ chần chờ trong chốc lát, y nói:
- Tôi ra giá năm trăm năm mươi linh thạch.
Mặc kệ chủ ý của Diệp Mặc là gì, cây đao này bọn họ nhất định phải có được.
Diệp Mặc há mồm nói:
- Một ngàn linh thạch.
Hai gã tu sĩ Trúc Cơ này không nghĩ tới Diệp Mặc mở miệng ra liền thêm năm trăm linh thạch, cho dù là tu sĩ Trúc Cơ cũng không giàu có như vậy. Nhưng do dự một hồi, tên tu sĩ Trúc Cơ kia vẫn cắn răng nói:
- Một ngàn một trăm linh thạch.
- Hai nghìn linh thạch.
Khi Diệp Mặc ra giá hai nghìn linh thạch, hắn biết mục đích của mình đã đạt được, cây Hậu Bối Đao này tuyệt đối không phải đồ vật tầm thường. Nếu không tu sĩ Trúc Cơ bình thường sẽ không bỏ ra hơn ngàn linh thạch để mua một thanh đao loang lổ vết gỉ như vậy.
Hai gã tu sĩ Trúc Cơ kia thấy Diệp Mặc mở miệng một cái liền tăng thêm một ngàn linh thạch, đã biết cho dù là bọn họ tăng thêm linh thạch cũng không có tác dụng. Diệp Mặc chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ tầng ba, nhưng lại có được nhiều của cải như vậy, hơn nữa thanh Hậu Bối Đao kia…
Hai gã tu sĩ Trúc cơ nhìn nhau, không tăng thêm linh thạch.
Diệp Mặc vừa nhìn thấy ánh mắt của hai gã tu sĩ Trúc Cơ cũng biết việc hắn để lộ ra tiền tài đã thành công. Mình để lộ ra tài phú, hai gã tu sĩ Trúc Cơ này lát nữa nhất định sẽ theo dõi hắn. Diệp Mặc cũng biết hắn đã làm việc thừa rồi, nói không chừng dù hắn không tỏ vẻ giàu có, hai gã tu sĩ Trúc Cơ kia cũng sẽ theo dõi hắn, tuy nhiên để phòng ngừa vạn nhất, hắn vẫn để lộ ra sự giàu có của mình.
Nhìn Diệp Mặc lấy ra một ngàn năm trăm linh thạch đưa cho vị chủ quán kia, hai gã tu sĩ Trúc Cơ không nói nhiều nữa, ngược lại xoay người rời đi.
Diệp Mặc không đi theo phương hướng của hai gã tu sĩ Trúc Cơ mà đi về hướng ngược lại. Bởi vì buổi đấu giá còn đang tiến hành, rất nhiều tu sĩ cao cấp đều ở trong buổi đấu giá. Vừa rồi những tu sĩ vây quanh bọn họ, chỉ có hai gã tu sĩ Trúc Cơ cùng tranh đoạt Hậu Bối Đao với Diệp Mặc là có tu vi cao nhất. Cho nên Diệp Mặc khẳng định cho dù không phải Hậu Bối Đao, hai gã tu sĩ Trúc Cơ kia cũng sẽ vì linh thạch trên người hắn mà theo dõi hắn.
Hai gã tu sĩ Trúc Cơ kia khi nhìn thấy Diệp Mặc đã đi khá xa, lập tức bước vào một căn phòng tĩnh lặng bắt đầu dịch dung.
Nhưng thật ra tên tu sĩ Trúc Cơ tầng ba có chút lo lắng nói:
- Cổ sư huynh, người trẻ tuổi kia cũng đã là tu sĩ Trúc Cơ, hơn nữa trong tay có rất nhiều linh thạch, không phải là có địa vị lớn chứ?
Tên Cổ sư huynh kia lại cười lạnh một tiếng, lắc đầu nói:
- Cậu cho đây là đâu? Một tu sĩ Trúc Cơ như hắn nếu như địa vị lớn làm sao còn có thể dùng túi trữ vật? Đoán chừng tiểu tử này không may gặp được một cơ duyên, phát tài thôi. Huống chi thanh Hậu Bối Đao kia quan hệ tới tiền đồ sau này của chúng ta, bất luận thế nào chúng ta cũng không thể bỏ qua cho hắn. Hơn nữa hắn chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, không cần phải cẩn thận, ta có thể dễ dàng giết chết hắn.
Diệp Mặc không chút hoang mang rời khỏi Phường thị Nam Sơn, lấy ra phi kiếm chậm rãi rời đi, thậm chí ngay cả Phi Vân Trùy cũng không dùng.
Quả nhiên, Diệp Mặc vừa rời khỏi Phường thị Nam Sơn hơn mười dặm, liền phát hiện bị hai gã tu sĩ Trúc Cơ kia theo dõi. Chỉ là bọn họ đã dịch dung, không còn là khuôn mặt lúc trước. Nhưng đối với Diệp Mặc mà nói thì chỉ là lừa mình dối người mà thôi, tu sĩ nếu như không có pháp bảo đặc biệt, ví dụ như Cửu Biến ngay cả khí tức linh khí cũng có thể che giấu thì loại dịch dung này chỉ để lừa gạt thị giác mà thôi, căn bản không có biện pháp thay đổi bản chất, chỉ cần dùng thần thức quét qua, có thể dễ dàng nhận ra.
Dĩ nhiên còn có một biện pháp đó chính là hai gã tu sĩ này căn bản không sợ Diệp Mặc phát hiện bị theo dõi, vì bọn họ nghĩ có thể ăn chắc được Diệp Mặc rồi.
Diệp Mặc đi không nhanh, hai gã tu sĩ Trúc Cơ kia cũng có kiên nhẫn, tới tận khi ra khỏi Phường thị Nam Sơn mấy ngàn dặm, hai người mới đi nhanh hơn, tới ngăn chặn Diệp Mặc.
- Hai vị có ý gì?
Diệp Mặc thần sắc không đổi đối mặt với hai gã tu sĩ ngăn cản đường đi của hắn.
Tên tu sĩ Trúc Cơ tầng ba kia cười lạnh một tiếng nói:
- Không có ý gì, chẳng qua là anh đã cầm một đồ vật không nên cầm, thanh Hậu Bối Đao kia không phải là đồ mà anh có thể lấy. Thằng nhóc, giao ra những đồ vật trên người của mày, có lẽ chúng tao còn có thể tha cho mày một mạng.
Trong lòng Diệp Mặc thầm nghĩ thanh Hậu Bối Đao kia quả nhiên có chút lai lịch, hắc hắc cười một tiếng, khí thế trên người bỗng nhiên tăng lên, đảo mắt liền tăng lên Trúc Cơ tầng bốn. Bằng vào chân nguyên hùng hậu cùng thần thức cường đại của hắn, mặc dù chỉ là Trúc Cơ tầng bốn nhưng hoàn toàn có thể bắt chước được tu vi Trúc Cơ hậu kỳ.
Vốn hai gã tu sĩ Trúc Cơ cho rằng Diệp Mặc chẳng qua là Trúc Cơ sơ kỳ mà thôi, căn bản không để ý liền vây quanh Diệp Mặc. Nhưng khi khí thế của Diệp Mặc dâng lên, hai gã tu sĩ Trúc Cơ kia thậm chí không phòng bị liền bị khí thế của Diệp Mặc cưỡng bức lui về phía sau mấy bước mới dừng lại.
- Mày là tu sĩ Giả Đan?
Tên tu sĩ Trúc Cơ tầng năm cả kinh kêu lên. Đồng thời y đã hiểu mình và đồng bạn căn bản là bị tên tu sĩ Giả Đan trước mắt dụ tới đây, căn bản là giả heo ăn thịt hổ. Một tu sĩ Giả Đan muốn giết hai người bọn họ căn bản là cực kỳ đơn giản, y hiện tại rất muốn tìm cách bảo vệ mạng nhỏ của hai người mình.
Diệp Mặc không nói lời vô nghĩa, phi kiếm trong tay xuất ra, hơn mười đạo kiếm quang bắn ra, Vô Ảnh cũng được hắn thả ra.
Vô Ảnh đối phó với một tu sĩ Trúc Cơ tầng năm căn bản không cần Diệp Mặc tốn nhiều tâm tư, cho dù là không có Diệp Mặc xuất thủ, một gã tu sĩ Trúc Cơ tầng năm không nhất định có thể thoát khỏi Vô Ảnh đã tiến hóa một lần.
Ầm ầm
Mấy tiếng vang vang lên, kiếm quang của Diệp Mặc đánh nát tấm kiêng đang chuẩn bị phóng xuất của tên tu sĩ Trúc Cơ tầng năm kia, sau một khắc, Vô Ảnh đã bắt đầu nhanh chóng cắn nuốt tinh huyết của tên tu sĩ Trúc Cơ tầng năm kia.
Diệp Mặc cùng tên tu sĩ Trúc Cơ tầng năm chiến đấu trong nháy mắt, mà khi tên tu sĩ Trúc Cơ tầng ba kịp phản ứng thì tên tu sĩ Trúc Cơ tầng năm đã bị Diệp Mặc đánh nát tấm kiêng. Phản ứng đầu tiên của tên tu sĩ Trúc Cơ tầng ba kia không phải là tiến lên hỗ trợ mà là xoay người rời đi.
Nhưng khi y vừa bước chân, Diệp Mặc đã ở trước mặt y.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #868


Báo Lỗi Truyện
Chương 868/2272