Chương 827: Em chỉ có một người bạn là anh


Cho dù lúc này Diệp Mặc nhìn thấy cô thì cũng chưa chắc đã nhận ra cô gái thoạt nhìn chỉ khoảng hai mươi tuổi này chính là Nhiếp Song Song. Giờ đây, cô đã không còn loại mị hoặc và nhu nhược như lúc còn ở Yến Kinh nữa, mà là tết một bím tóc dài, ăn mặc giống như thôn cô vậy. Trên người đã không còn vẻ âm lãnh và chết chốc nữa, thay vào đó là khí chất linh hoạt giống một người tu chân.
Mấy năm trước cô đi Nam Cương, sau khi tìm mãi không thấy Diệp Mặc thì lại bất ngờ tìm được một linh tuyền*, vậy nên cô liền định cư luôn tại bên cạnh linh tuyền. Nếu Diệp Mặc ở đây, khẳng định có thể phát hiện tu vi hiện tại của Niếp Song Song đã là Luyện Khí đại viên mãn.
(*tuyền: suối)
Vài năm liên tục dùng linh tuyền tu luyện, linh khí sung túc đã khiến cho dung mạo Nhiếp Song Song không chút thay đổi, thậm chí càng thêm thanh xuân.
Chỉ là năm năm ngắn ngủi đã để cho Nhiếp Song Song từ Luyện khí tầng bốn trực tiếp đạt đến Đại viên mãn, có thể thấy được tư chất của cô nghịch thiên đến mức nào. Nếu không phải vì không có ai dạy, nói không chừng tu vi bây giờ của cô đã đạt tới Trúc Cơ đỉnh phong luôn rồi.
Thấy uy thế của vụ nổ, Nhiếp Song Song liền lập tức chạy tới. Cô sinh sống mấy năm ở nơi này, cũng biết đây là núi Vạn Quắc, ngoài núi vài chục dặm có vài thôn trại của người Miêu Cương. Nhưng cô cũng biết, cho dù là người Miêu Cương thì cũng rất ít khi tiến vào nơi thâm sơn này.
Bởi vì nơi này chẳng những nhiều dã thú mà còn có khói độc rắn rết, căn bản sẽ chẳng ai qua lại, tại sao lại có vụ nổ như vậy?
Lấy tu vi Luyện Khí đại viên mãn của Nhiếp Song Song, chỉ một chút đã đi tới chỗ của Diệp Mặc. Lúc này vụ nổ đã ngừng lại, cô thấy một tòa động phủ đã sụp đổ.
Thần thức của Nhiếp Song Song quét qua, tuy thần thức của cô không nghịch thiên như Diệp Mặc, nhưng lấy tu vi Luyện Khí đại viên mãn, thần thức cũng đã có khoảng bốn, năm ngàn mét.
Trong thần thức của cô không có nơi nào khả nghi, nhưng khi quét đến dưới mặt đất, lập tức sắc mặt liền đại biến. Cô nhìn thấy Diệp Mặc đang đứng không nhúc nhích trong một thạch thất.
Tuy đã mười mấy năm không gặp Diệp Mặc, nhưng Nhiếp Song Song vừa nhìn là đã nhận ra hắn. Mục đích đến Nam Cương của cô vốn chính là vì tìm kiếm Diệp Mặc, chỉ là không tìm được mà thôi.
Lúc này Nhiếp Song Song thấy Diệp Mặc, hơn nữa dường như hắn còn đang gặp nguy hiểm, làm sao cô có chút chần chờ nào được.
Tuy Nhiếp Song Song biết Diệp Mặc vẫn không quá thích cô, thậm chí khinh thường cô, nhưng cô đối với Diệp Mặc vẫn là một khắc không quên. Thậm chí vì hắn mà liều lĩnh rời khỏi Cửu Nguyệt quan, không để ý tới sự phản phệ của công pháp.
Lúc trước, thời điểm mới biết Diệp Mặc, thứ hấp dẫn cô chính là khí tức tươi mát trên người hắn. Dường như khí tức này khác với tất cả những người cô đã gặp, điều này khiến cô sinh ra cảm giác thân thiết với Diệp Mặc. Chỉ là Nhiếp Song Song không biết, sở dĩ cô sinh ra cảm giác thân thiết với Diệp Mặc chính là do thể chất của cô, mà Diệp Mặc lại là một người tu chân. Dưới tình huống cô chưa từng gặp qua người tu chân nào, vừa gặp thì liền không thể quên đi.
Nếu nói đây là ngọn nguồn của thiện cảm, vậy sau hai lần Diệp Mặc cứu mình, cô đã không thể nào quên đi hình bóng hắn. Lúc ấy được người cứu ở bờ sông Yến Thủy, cô nhớ tới khuôn mặt mơ hồ kia, lập tức liền đoán được đó là Diệp Mặc. Bởi vì ngoài Diệp Mặc ra, cô đã chẳng còn người bạn nào nữa.
Tuy Diệp Mặc chỉ cho cô ăn một viên đan dược rồi không để ý tới nữa, nhưng cô lại không hề bất mãn với hắn, thậm chí còn cảm kích hắn dùng đan dược quý để cứu cô.
Lần thứ hai được cứu ở phế tích của Cửu Nguyệt quan, tuy vẫn không thấy là ai cứu mình. Nhưng cô biết là mình đã được một người cứu, nếu không Nhiếp Phi tuyệt đối sẽ chẳng hảo tâm đem "Cửu Nguyệt Trường Thanh quyết" để lại cho cô, còn giữ lại một mạng nữa.
Mà có thể cứu cô, lại không để ý đến một công pháp nghịch thiên như "Cửu Nguyệt Trường Thanh quyết", trừ Diệp Mặc ra thì đã chẳng còn ai nữa. Lý do vẫn như cũ, bởi vì trong lòng Nhiếp Song Song, cô không có bạn, tất nhiên là trừ Diệp Mặc ra. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Sau khi có được Cửu Nguyệt Trường Thanh quyết, Nhiếp Song Song lập tức tìm kiếm một nơi bắt đầu tu luyện. Cửu Nguyệt Trường Thanh quyết nhập môn rất khó, nhiều người thậm chí qua mấy năm mà vẫn không thể cảm giác được. Cho nên gần như tất cả những người tu luyện bộ công pháp này đều cho rằng phương pháp tu luyện của họ là sai, nên liền đổi sang đường ngang ngõ tắt để tu luyện.
Lúc ấy tư chất của Nhiếp Song Song rất nghịch thiên, cô chỉ dùng một ngày là đã có cảm giác, hơn nữa còn không ai chỉ dạy, cũng chẳng có thiên tài địa bảo. Ở nơi thiếu thốn linh khí như Địa cầu, chỉ dùng vài năm liền tu luyện đến Luyện Khí trung kỳ, đây không thể không nói là một thiên tài nghịch thiên.
Sau đó cô biết được việc Diệp Mặc mất tích nên lập tức đi xung quanh tìm kiếm hắn. Cô đã đi Lạc Nguyệt vô số lần, sau đó lại tới Nam Cương, cuối cùng phát hiện ra một linh tuyền nên vẫn ở đó tu luyện đến Luyện Khí đại viên mãn.
Vốn Nhiếp Song Song tới đây vì tìm kiếm Diệp Mặc, hiện giờ lại thấy được hắn bị nhốt dưới thạch thất thì sao có chút do dự nào được, lập tức bỏ giỏ thảo dược ra, rút loan đao bắt đầu đào móc chỗ đá sụp xuống.
Chỗ này vốn là một cái động, hiện giờ lún xuống, rất nhiều chỗ vẫn còn trống không, cho nên đào ra cũng không khó lắm, huống chi tu vi của Nhiếp Song Song còn là Luyện Khí đại viên mãn.
Dưới sự bùng nổ của chân khí, lúc loan đao trong tay Nhiếp Song Song hóa thành mảnh nhỏ thì cô đã đi tới thạch thất mà Diệp Mặc đang đứng.
Vừa đến thạch thất, loại rét lạnh thấu xương ở đây lập tức trào đến khíên Nhiếp Song Song nhịn không được mà rùng mình một cái.
Toàn thân Diệp Mặc đều là băng sương, ngay cả tóc cũng gần như nhuộm trắng, môi thì phát tím. Nhiếp Song Song vừa đến thì đã nhận ra Diệp Mặc đang nguy hiểm, hơn nữa ngọn nguồn dường như là hai quả trứng lớn mà hắn đang nắm trong tay.
Tuy lúc này chân nguyên của Diệp Mặc đã khô kiệt, nhưng Nhiếp Song Song vừa tiến vào thì hắn lập tức đã nhìn thấy. Trong lòng nhất thời vui vẻ, chỉ là khi hắn vừa định nói chuyện, một bàn tay của Nhiếp Song Song đã cầm lấy cổ tay Diệp Mặc, bàn tay còn lại thì vỗ mạnh lên quả trứng.
Khi Nhiếp Song Song nắm lấy cổ tay Diệp Mặc, chân khí của cô cũng bắt đầu truyền vào cơ thể hắn. Diệp Mặc nhất thời cảm giác được cổ tay ấm áp, nhưng hắn biết như vậy không ổn rồi.
- Mau buông tay…
Diệp Mặc không kịp giải thích gì nhiều, hắn không chút do dự quát lớn một tiếng.
Nhiếp Song Song sửng sốt một chút, cô nghe xong còn tưởng rằng Diệp Mặc đang tu luyện công pháp nào đó, chính mình tưởng hắn lâm vào tuyệt cảnh mà mạo muội tiến vào không báo trước, chẳng lẽ lần này giúp nhầm rồi?
Nhưng ngay sau đó Nhiếp Song Song cũng biến sắc, cô phát hiện mình chẳng những không đẩy được quả trứng kia khỏi tay Diệp mặc mà còn lâm vào khốn cảnh giống hắn. Hơn nữa hai tay cô cũng bị như hắn, chân khí không ngừng truyền vào trong trứng.
Vừa thấy vẻ mặt của Nhiếp Song Song, trong lòng Diệp Mặc thầm than một tiếng "thôi xong".
- Diệp đại ca, đây là thứ gì, tại sao nó lại chủ động hấp thu nội khí của em?
Nhiếp Song Song phục hồi tinh thần lại, khiếp sợ nhìn hai tay đã bị hút vào.
- Xin lỗi, Nhiếp Song Song, là tôi liên lụy cô rồi.
Diệp Mặc biết hắn không cách nào thoát khỏi sự hấp thu của hai quả trứng, Nhiếp Song Song lại càng không được. Tuy hắn nhìn ra được tu vi của Nhiếp Song Song đã là Luyện Khí đại viên mãn, nhưng hắn cũng biết, chân nguyên của cô ta không thâm hậu bằng hắn.
Hơn nữa, đối với Nhiếp Song Song mà nói thì vẫn không thể xem như chân nguyên, nhiều nhất chỉ là chân khí mà thôi. Cô ta muốn đem chân khí chuyển hóa thành chân nguyên thì phải Trúc Cơ xong mới được. Dù sao không phải mỗi bộ công pháp tu luyện đều như "Tam Sinh quyết".
- Diệp đại ca, sao anh lại ở đây?
Sau khi kinh hoảng lúc đầu, Nhiếp Song Song đã bình tĩnh trở lại. Cô lập tức đã biết tình cảnh hiện tại của mình.
Diệp Mặc phun chỗ băng trên miệng ra, không trực tiếp trả lời Nhiếp Song Song mà chỉ gian nan nói:
- Tôi đến quán bar ở Yên Kinh của cô để tìm mà không gặp, người ta nói cô đã đi Nam Cương, lại vừa lúc tôi phải đến đó có việc. Tôi còn tính làm xong việc thì đến xem cô một chút, không nghĩ tới lại là cô tìm được tôi. Hơn nữa cô đã là Luyện Khí đại viên mãn, ài…
- Diệp đại ca, anh thật sự đến tìm em sao?
Nghe Diệp Mặc nói vậy, trong mắt Nhiếp Song Song bỗng nhiên hiện lên vẻ vui sướng. Giống như đối với cô mà nói, Diệp Mặc đến tìm cô là niềm vui lớn nhất vậy. Dường như cô đã quên đi tình cảnh trước mắt, trở nên vui vẻ hẳn lên.
- Ừm, nhưng Nhiếp Song Song à, cô tu luyện đến Luyện Khí đại viên mãn lúc nào vậy?
Nhiếp Song Song có thể tự tu luyện đến Luyện Khí đại viên mãn trong hoàn cảnh thiếu thốn linh khí như Địa cầu, rồi lại không có ai chỉ đạo như vậy thật sự là rất giỏi. Phải biết rằng, cô ta một không biết luyện đan, hai không biết bày trận pháp. Nếu cô ta tu luyện ở Lạc Nguyệt mà nói, có trận pháp tụ linh đơn giản mà mình bố trí thì còn tốt chút, nhưng đây lại đều là tự cô ta mày mò ra.
Chân nguyên của Nhiếp Song Song không thâm hậu như Diệp Mặc, chỉ qua một lát thì môi cũng đã dần tím lại. Nhưng dường như cô lại không nhận ra nguy hiểm trước mắt, vẫn vui vẻ như cũ, nói:
- Diệp đại ca, anh gọi em là Song Song đi. Em đến Nam Cương tìm anh, lại gặp được một cái linh tuyền nên ở lại đó tu luyện luôn.
- Linh tuyền?
Diệp Mặc rung động hỏi một câu, trên Địa cầu còn có linh tuyền? Lúc trước hắn cũng gặp một cái linh tuyền khô cạn trong sa mạc, không nghĩ tới ở gần núi Vạn Cổ này cũng có một cái.
Nhưng Diệp Mặc lập tức lại nghĩ đến tình cảnh hiện giờ của hai người, nhất thời lại chán nản. Lúc này hắn không có biện pháp gì, thần thức không thể khởi động, phi kiếm, chân nguyên không thể làm việc gì khác.
Thấy ánh mắt Diệp Mặc trở nên ảm đạm, Nhiếp Song Song vội nói:
- Diệp đại ca, anh không cần áy náy. Anh đã cứu em mấy lần rồi, tuy lúc này em không thể cứu anh, nhưng giúp được một chút là em đã vui lắm rồi.
Diệp Mặc biết giúp một chút trong lời Nhiếp Song Song là có ý gì. Đó là bởi vì nếu không có cô ta, hắn lúc này ngay cả nói cũng khó. Nhưng hắn lập tức nhớ tới hai lần mình cứu Nhiếp Song Song, nhưng mình không nói cho cô ta mà, hơn nữa chuyện này cũng chỉ mình mình biết, làm sao mà Nhiếp Song Song biết được?
- Tại sao cô biết tôi đã cứu cô?
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc liền lập tức hỏi.
Nhiếp Song Song bỗng cười cười, nói:
- Bởi vì trước đây em vẫn rất cô đơn, không hề có bạn… Em chỉ có một người bạn là anh… Trừ anh ra, sẽ không có ai cứu em.
Nhiếp Song Song rốt cuộc không chịu nổi loại giá lạnh, môi bắt đầu hơi run run, nói chuyện cũng có chút lập cập.
Bạn? Trong lòng Diệp Mặc bỗng có chút hoảng hốt. Trong lòng Nhiếp Song Song, hắn lại là người bạn duy nhất. Nhưng trước giờ mình lại không hề xem Nhiếp Song Song là bạn, lúc đó ở gần sông Yến Thủy, nếu không phải thấy cô ta liều chết cũng muốn đưa một bức thư cho hắn thì viên "Liên Sinh đan" kia chưa chắc đã được lấy ra như vậy.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #827


Báo Lỗi Truyện
Chương 827/2272