Chương 822: Người của Vạn Cổ môn


- Ha ha, Phong sư muội, hay để sư huynh đây cõng muội một đoạn đi. Tên nhãi này liệu có chịu nổi một hút của muội không?
Một giọng nam hùng hậu truyền đến, đồng thời một gã mặt đen môi mỏng khoảng bốn mươi tuổi xuất hiện bên cạnh Diệp Mặc và Phong Yên Kỳ.
Tuy Diệp Mặc đã sớm biết y tới, nhưng cũng hơi kinh ngạc với thân pháp của y. Tu vi Địa cấp trung kỳ, còn cao hơn Phong Yên Kỳ một bậc.
Diệp Mặc vẫn đang suy nghĩ, trong mấy đệ tử của "Vạn Cổ môn", phỏng chừng tu vi của Phong Yên Kỳ là thấp nhất. Cho dù bây giờ tu vi của ả đã là Địa cấp sơ kỳ đi chăng nữa, nhưng ả định dựa vào điều gì mà tranh cướp "thần cổ Hoàng Kim"?
- Hì hì, Lý sư huynh, nếu sư huynh có thể cõng tiểu muội thì tốt quá rồi. Nhưng chỉ sợ chàng trai này của muội ghen ấy chứ…
Tựa hồ Phong Yên Kỳ cũng không quá để ý đến gã mặt đen môi mỏng đột nhiên xuất hiện này.
- Chàng trai của muội cơ à, hắc hắc…
Tên Lý sư huynh này hắc hắc cười một tiếng, sau đó ánh mắt mang theo ẩn ý nhìn nhìn Diệp Mặc, lúc này mới nói:
- Không nghĩ tới lần này Phong sư muội cũng thật kiên nhẫn, nhịn tới tận bây giờ mà vẫn không động thủ với tên mặt trắng này. Đừng để cho Ôn Cô nhìn thấy nhé, không là mất đấy.
Thần thức của Diệp Mặc lại thấy được một người nữa vừa tới đây, hơn nữa tốc độ còn nhanh hơn tên Lý sư huynh này rất nhiều.
- Hừ!
Một tiếng hừ lạnh truyền đến, người mà thần thức của Diệp Mặc phát hiện ra đã tới.
- Họ Lý kia, chú em nói xấu sau lưng chị đây, là ngứa đòn hay ngứa "chỗ đó"?
Nghe xong mấy lời này, Diệp Mặc thiếu chút nữa đã nôn ra. Người này thoạt nhìn phải đến sáu bảy mươi tuổi, da mặt nhăn nheo như vỏ cây vậy, trước ngực thì đã khô quắt, hàm răng đen ngòm. Nếu không phải tiếng nói của bà ta thanh thúy êm tai, Diệp Mặc căn bản không tưởng tượng nổi người này còn là một phụ nữ.
Diệp Mặc nhíu mày, trong lòng thầm nói rốt cuộc Vạn Cổ môn là nơi ghê tởm đến thế nào đây. Bồi dưỡng ra một đám người, tất cả đều là dị hợm biến thái. Ngẫu nhiên có một ngoại lệ xinh đẹp là Phong Yên Kỳ thì lại như một con thú động dục. Cho dù tà ác như "Cửu Nguyệt quan", trừ cái lão thái bà người không ra người, quỷ không ra quỷ kia thì cũng xem như giống con người một chút.
- Hắc hắc…
Hiển nhiên Lý sư huynh rất kiêng kị với bà già này, y cười tự giễu một tiếng rồi im lặng không nói gì.
- Hở, cũng không tệ lắm nhỉ.
Lúc này Ôn Cô đã nhìn thấy Diệp Mặc đang đứng một bên. Bà ta nói xong liền lập tức nhìn Phong Yên Kỳ, ánh mắt có phần lạnh như băng.
Phong Yên Kỳ thấy vậy liền vội vàng nói:
- Người này là Mạc Ảnh, muội nhặt được trên đường, nếu Ôn tỷ thích thì cứ lấy dùng thoải mái.
- Tốt, vậy cảm ơn Yên Kỳ muội.
Ôn Cô căn bản không có ý muốn khách sáo gì, nói xong lại quay sang Diệp Mặc:
- Cưng đi theo chị nhé, về sau chắc chắn sẽ cho cưng khoái hoạt.
Tu vi của Ôn Cô này rõ ràng đã đạt đến Địa cấp hậu kỳ, bà ta đã đến thì rõ ràng là làm chủ chỗ này. Ba người Diệp Mặc đều đi theo sau bà ta, rất nhanh đã tiến vào núi Vạn Quắc.
Một giờ sau, ba người tới trước một vách núi. Thấy vách núi này, Diệp Mặc lập tức nhớ tới vách núi lúc đến tham gia phiên đấu giá ở Tê Hà tự. Cũng là một khe sâu phân cách, có một sợi xích tinh tế nối liền hai bên, chỉ khác một chỗ là vách núi này hiểm yếu và rộng lớn hơn.
Bên dưới khe sâu đều là sương trắng dày đặc, nếu không cẩn thận, rơi xuống đó một phát thì tất nhiên sẽ hài cốt không còn. Diệp Mặc không ngờ rằng Vạn Cổ môn lại được thành lập ở một nơi giống như tiên cảnh thế này. Thật đúng là con chuột ăn lúa mạch, phá hỏng lương thực. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Gần như không có gì chần chờ, Ôn Cô nhảy lên sợi xích, đi về phía trước rất nhanh. Diệp Mặc sợ Phong Yên Kỳ sẽ động thủ với hắn, không đợi ả nói gì thì đã là người thứ hai nhảy lên sợi xích, theo Ôn Cô phía trước.
- Hử?
Cùng lúc Diệp Mặc bước lên sợi xích, ba người Phong Yên Kỳ đều kinh ngạc thốt lên một tiếng. Nhưng khi thấy mỗi bước của Diệp Mặc đều rất nặng thì mới bình thường lại.
Động tác mà Diệp Mặc đi trên sợi xích hoàn toàn khác họ. Hắn đi bằng sự thuần thục và lòng can đảm, có thể thấy được rằng hắn thường xuyên đi thăng bằng trên dây. Mà theo quan sát của mấy người Phong Yên Kỳ, bọn họ đi là nhờ vào công pháp khinh thân.
Sợi xích rất dài, vớii tốc độ này của Diệp Mặc, ước chừng đi hơn mười phút mới tới đối diện.
Tuy nhiên, từ góc nhìn của người khác, Diệp Mặc có thể dựa vào lòng can đảm của mình để đi đến đây đã là rất tốt rồi. Ôn Cô nhìn Diệp Mặc đang lau lau mồ hôi sau khi đi qua được phía đối diện, nhất thời cười lên the thé một tiếng, nói:
- Thật có ngộ tính, nếu tao đạp hư cưng thì cũng đáng tiếc, có lẽ nên thu cưng làm đồ đệ nhỉ.
Thần thức của Diệp Mặc đã quét tới động phủ mà Hồng Nghiễm Bình nói, đây đích thật là một động phủ thượng cổ. Hơn nữa trong động phủ đã có hai người chờ sẵn, đầu tiên là một tên đàn ông đeo khăn che mặt màu đen. Diệp Mặc nhìn thấy liền lập tức cảm thấy ghê tởm. Bởi vì người đó rõ ràng là ác ma trong lời của Ánh Trúc. Trên mặt lồi lõm, hai mắt giống như hai lỗ thủng màu đen, mà trong hai cái lỗ đen này lại tản ra ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm.
Người còn lại là một gã trung niên nho nhã, đây là người thứ hai có dáng người của Vạn Cổ môn ở đây. Nhưng Diệp Mặc lại cảm thấy có chút quen thuộc với gã trung niên này, giống như là đã gặp đối phương ở đâu đó rồi.
Nhưng mặc cho Diệp Mặc có dùng thần thức tìm kiếm thế nào thì cũng không thấy được thần cổ Hoàng Kim. Diệp Mặc không hề động thủ, hắn thực sự rất muốn xem thần cổ Hoàng Kim này rốt cuộc là cái gì.
Phong Yên Kỳ lại cười khúc khích nói:
- Chắc chắn Đại sư huynh đã đến, chúng ta cũng mau đi thôi. Tên Mạc Ảnh này, Ôn sư tỷ thu làm đệ tử làm ấm giường cũng chẳng sao, có gì phải khó xử đâu.
- Điều này cũng đúng.
Ôn Cô cười cười nhìn Phong Yên Kỳ, nhưng ánh mắt lại làm cho Phong Yên Kỳ theo bản năng rùng mình một cái.
Diệp Mặc âm thầm sợ hãi than, ngay cả loại người không có nhân tính như Phong Yên Kỳ cũng sợ mụ già Ôn Cô này, có thể tưởng tượng mụ ta sẽ kinh khủng đến mức nào.
Bốn phía xung quanh đều là vách đá có sương trắng bám lên. Diệp Mặc nhìn thấy một tấm bia đá thật lớn, bên trên có ba chữ to "Vạn Cổ sơn".
Diệp Mặc giật mình, thì ra Vạn Quắc sơn cũng chính là Vạn Cổ sơn. Chỉ là vì Vạn Cổ môn ở đây nên mới đem Vạn Cổ đổi thành Vạn Quắc để che dấu mà thôi.
Đi qua sợi xích, tốc độ của đoàn người tăng lên rất nhiều, rất nhanh đã đi đến trước cửa một động phủ to lớn. Diệp Mặc dùng thần thức quan sát xung quanh động phủ, lập tức phát hiện động phủ này đã bị khai quật rồi. Dấu vết cũng không có bao nhiêu năm, đoán chừng sẽ không vượt quá hai mươi.
- Kế sư huynh…
Ngoài dự đoán của Diệp Mặc, sau khi Phong Yên Kỳ, Ôn Cô và tên Lý sư huynh kia đi đến trước động phủ này thì đều rất kính cẩn với gã che mặt. Vừa đến đã mở miệng chào hỏi rồi.
Mấy tên đệ tử Vạn Cổ môn dường như đều rất khách khí với Kế sư huynh này, điều đó lại làm Diệp Mặc có chút kinh ngạc. Tên này chắc hẳn là Kế Lệ trong lời Hồng Nghiễm Bình, nếu hắn đã có uy tín như vậy, cũng lợi hại như vậy thì còn làm cuộc thi đầu so tài ra làm gì? Trực tiếp lấy luôn thần cổ Hoàng Kim không phải là xong sao?
Thấy mấy người tiến đến chào hỏi, Kế Lệ gật gật đầu, lại nhìn về phía Diệp Mặc, hỏi:
- Nếu đã là đại hội môn phái, vì sao còn mang theo người lạ đến đây?
Phong Yên Kỳ vội vàng nói:
- Đây là Mạc Ảnh, đệ tử mà Ôn sư tỷ mới thu, cho nên cũng coi như người của Vạn Cổ môn ta.
Vừa nghe Phong Yên Kỳ nói, Diệp Mặc lập tức biết mấy người này cũng không thật sự sợ Kế Lệ. Nếu không Phong Yên Kỳ sẽ không trợn mắt nói dối như vậy, rõ ràng là chính ả đưa hắn tới đây, sau đó trực tiếp đẩy sang cho Ôn Cô.
Quả nhiên như Diệp Mặc đoán, Kế Lệ làm như nghiêm khắc, nhưng thật ra lại chỉ qua loa chút cho xong chuyện. Nghe Phong Yên Kỳ nói vậy thì cũng yên lặng, dường như đã chấp nhận thân phận của Diệp Mặc. Hắn không rõ, Kế Lệ đã đạt đến tu vi nửa bước Tiên Thiên, vì sao còn kiêng kị mấy người khác?
- Hồng Nghiễm Bình sao còn chưa tới?
Giọng nói lạnh lùng của Kế Lệ tiếp tục truyền tới.
- Kế sư huynh, tận bây giờ mà Nghiễm Bình còn chưa tới, đệ đoán hắn đã dữ nhiều lành ít rồi. Nếu không, với tính cách của hắn, tất nhiên sẽ không đến muộn.
Tên trung niên nho nhã kia lúc này hồi đáp một câu.
Kế Lệ gật gật đầu nói:
- Mấy năm nay, đệ tử Vạn Cổ môn ta nào thì mất tích, nào thì bị giết, đúng là đã không bằng được các môn phái khác. Anh hai cậu - Nhâm Sát năm đó bị người đuổi giết ở Hồng Kông, còn Nghiêm Vô Lượng thì nghe nói mấy năm trước đã chết trên biển rồi.
Nghe Kế Lệ nói, vẻ mặt của tên nho nhã kia liền trở nên dữ tợn, căm hận nói:
- Sau việc này, nhất định em sẽ ra ngoài báo thù cho anh hai. Bất kể là ai giết đại ca, Mặc Hi Cường tôi cũng sẽ cho cả nhà hắn nợ máu phải trả bằng máu!
Nghe vậy, lúc này Diệp Mặc mới hiểu ra thì ra tên này là anh em của Nhâm Sát, khó trách hắn lại cảm thấy quen mắt. Chờ Mặc Hi Cường nói xong, Diệp Mặc đã coi y như một người chết rồi.
Tuy rằng người của Vạn Cổ môn đã đến đông đủ, hắn cũng có thể động thủ giết người, nhưng Diệp Mặc còn đang chờ thần cổ Hoàng Kim. Một khi nó xuất hiện, hắn lập tức sẽ đại khai sát giới. Chỉ là cho đến bây giờ vẫn không thấy tăm hơi thứ đó đâu.
- Nếu bây giờ Hồng sư đệ còn chưa tới thì chúng ta sẽ không đợi nữa. Còn nửa ngày nữa thần cổ Hoàng Kim mới xuất hiện, chúng ta cứ chờ ở đây đi.
Nói xong, Kế Lệ trực tiếp ngồi xuống, không mở mồm thêm nữa.
Trong lòng Diệp Mặc lại sửng sốt một chút. Không phải Hồng Nghiễm Bình nói bọn họ đã có được thần cổ Hoàng Kim, sau đó mỗi người giữ một chiếc chìa khóa sao? Nhưng theo lời nói vừa rồi của Kế Lệ, căn bản là không phải như vậy.
Diệp Mặc lập tức hiểu được, lúc đó là Hồng Nghiễm Bình đã nói dối. Không ngờ rằng dưới tình huống hẳn phải chết như vậy mà tên kia còn dám nói dối. Y cho là mình cần chìa khóa nên sẽ không giết y, vậy nên mới bịa ra như thế. Y không ngờ rằng lúc đó chính mình lại chẳng nghĩ sẽ cần đến chìa khóa, trực tiếp giết y.
Chỉ là nếu theo như Kế Lệ nói, thần cổ Hoàng Kim còn chưa xuất hiện, vậy tại sao họ lại biết nó sẽ xuất hiện đây?
- Kế sư huynh, năm người chúng ta liệu có đủ sức không?
Tên họ Lý thấy bốn người còn lại ngồi xuống liền có chút không tự tin hỏi.
Kế Lệ nhìn lướt qua Phong Yên Kỳ, thản nhiên nói:
- Phong sư muội đã đột phá Địa cấp, năm Địa cấp là đủ để phá vỡ lớp vỏ bên ngoài thần cổ Hoàng Kim rồi.
Mấy người nói xong liền tự ngồi xuống, Diệp Mặc đang đứng một bên bị họ trực tiếp xem nhẹ. Theo quan sát của họ, Diệp Mặc chỉ là một con kiến mà ngay cả Hoàng cấp cũng không đạt tới, căn bản chẳng cần để tâm.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #822


Báo Lỗi Truyện
Chương 822/2272