Chương 80: Chính xác là hắn


Vân Băng cả ngày không ra khỏi cửa, thậm chí mua đồ ăn cũng không ra ngoài, cô trước sau đợi Diệp Mặc tỉnh dậy. Lòng cô vừa nóng vừa hỗn loạn, nhưng Diệp Mặc lại không có chút gì là sắp tỉnh cả.

Nếu không phải là Diệp Mặc vẫn thở bình thường thì thiếu chút nữa cô đã cho rằng hắn không ổn rồi.

Cô chưa bao giờ thấy một người ngất lâu đến vậy. Nhưng cho dù Vân Băng không hề ra ngoài nhưng Vân Băng cũng biết Diệp Mặc lần này phạm vào việc không nhỏ. Cô đứng ở cửa sổ có thể nhìn thấy đầy cảnh sát điều tra trên phố.

Cô thật sự không nghĩ ra được, Diệp Mặc rốt cuột giết người nào, lại gây ra động tĩnh lớn như vậy.

Ninh Khinh Tuyết ở trong sân nhỏ, ngoài bố mẹ, chỉ có Tô Tĩnh Văn, còn lại mọi người đi hết rồi. Ninh Khinh Tuyết sau khi rửa mặt, ăn chút đồ, đang đứng ngắm cây cỏ Ngân Tâm trước mặt thì Lý Mộ Mai vội vã chạy đến.

-Khinh Tuyết, chị có thể dậy được rồi?

Lý Mộ Mai vô cùng bất ngờ, cô thấy Ninh Khinh Tuyết ngắm khóm hoa nhỏ trong sân, liền mừng rỡ kêu lên.

-Ừ, chị khỏe nhiều rồi, có chuyện gì vậy?

Ninh Khinh Tuyết nhìn Lý Mộ Mai có chút vội vã thì hỏi.

Lý Mộ Mai lúc này mới rõ mình muốn nói gì, vội nói:

-Khinh Tuyết, nghe nói tối qua Tống Thiếu Đàm bị giết rồi, người đó không những giết chết Tống Thiếu Đàm, còn giết năm người khác, hơn nữa còn có một người hình như còn lớn hơn cả Tống Thiếu Đàm. Không biết là ai.

Ninh Khinh Tuyết giật mình, vội vàng hỏi:

-Em có biết những người khác là những ai không?

Lý Mộ Mai lắc đầu nói:

-Em cũng không biết, bị giết ngoài Tống Thiếu Đàm bị lộ ra ngoài, còn mấy người còn lại không có bất kỳ tin tức gì, em cũng là từ một người bạn mới biết. Nhưng chuyện này huyên náo rất lớn, rất nhiều phóng viên tới Ninh Hải rồi, phóng viên của Yến Kinh em quen rất nhiều, đợi mai em hỏi là biết ngay.

Tống Thiếu Đàm đến Ninh Hải làm gì? Chẳng lẽ chỉ là y để cho người ta đánh hay sao? Lại là ai dám giết Tống Thiếu Đàm? Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên nghĩ đến Diệp Mặc, lập tức hỏi:

-Mộ Mai, phiếu xét nghiệm của em lấy về chưa?

-À, lấy về rồi

Lý Mộ Mai đưa phiếu xét nghiệm trong tay cho Ninh Khinh Tuyết. Ninh Khinh Tuyết vừa xem, sắc mặt đã có chút kích động.

-Sao vậy? Khinh Tuyết

Lý Mộ Mai vội hỏi

Ninh Khinh Tuyết lắc lắc đầu nói: Bạn đang xem truyện được sao chép tại: t.r.u.y.e.n.y.y chấm c.o.m

-Không có gì, chị đi vào trong ngồi một lát, đợi một lát nữa ra.

Nói xong vào nhà trước.

Lý Mộ Mai thấy Ninh Khinh Tuyết đi vào, còn tưởng do cô vừa mới khỏi bệnh nên cơ thể vẫn còn yếu, cũng không để ý.

Ninh Khinh Tuyết trong lòng vô cùng kích động. Bởi vì nhóm máu trên tờ đơn Lý Mộ Mai đưa cho cô với nhóm máu của Diệp Mặc là giống nhau, đều là nhóm máu B. Tuy nhiên chỉ dựa nhóm máu không thể phán đoán đây là vết máu của Diệp Mặc. Huống hồ người có nhóm máu B thì nhiều vô kể. Nhưng Ninh Khinh Tuyết lại tin chắc chắn máu này là của Diệp Mặc.

Cô có cảm giác Diệp Mặc đã đến đây, cũng chỉ có Diệp Mặc mới biết trong hòm của hắn có gì, nếu không sẽ không trùng hợp như vậy. Cái cảm giác ấy giờ lại thêm nhóm máu giống nhau, khiến Ninh Khinh Tuyết tin chắc chắn người ấy là Diệp Mặc.

Nếu Diệp Mặc đến, như vậy tối hôm qua mấy người Tống Thiếu Đàm bị giết có quan hệ với hắn không? Nếu không phải là Diệp Mặc, lại có ai dám động đến người của Tống gia? Diệp Mặc đến Tống Thiếu Đàm cũng dám giết. Không nói đến Tống Thiếu Đàm, huống hồ hắn cũng có động cơ.

Biết được Diệp Mặc đến cứu cô, trong lòng cô cuối cùng cũng thở vào nhẽ nhõm, dù sao cô cũng đã thừa nhận Diệp Mặc là chồng của cô. Nếu thân mình bị Diệp Mặc nhìn rồi cũng không có quan hệ gì.

Bỗng nhiên Ninh Khinh Tuyết cảm thấy bất an. Diệp Mặc nếu đã đến Ninh Hải, nếu hắn còn giết Tống Thiếu Đàm, vậy hiện giờ không phải hắn vô cùng nguy hiểm sao? Chẳng may hắn chưa chạy khỏi Ninh Hải, vậy phải làm sao? Ninh Khinh Tuyết lại lo lắng được mất, lại hi vọng người tối qua tới không phải là Diệp Mặc.

Bởi vì nếu đúng là Diệp Mặc làm, dựa theo năng lực của Tống gia, hắn ở Ninh Hải thì chạy đằng trời.

Ninh Khinh Tuyết lại ngẩn người ra, lại vội vã ra khỏi phòng, nhưng đúng lúc lại đụng Hứa Vi Bích trở về.

-A, Khinh Tuyết, cô khỏe rồi à?

Hứa Vi ngạc nhiên hỏi, cô đã từng đến bệnh viện thăm Ninh Khinh Tuyết, biết vết thương của cô rất nặng, thậm chí bác sĩ đã công bố tối hậu rồi. Nhưng đứng trước mặt là Ninh Khinh Tuyết không có chút dị dạng nào, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

-Ừ, tôi đã khỏe rồi, có thể bệnh viện đã chẩn đoán nhầm, xem ra vết thương của tôi cũng không phải nặng.

Ninh Khinh Tuyết gật gật đầu nói.

Hứa Vi có chút nghi ngờ, bệnh viện mà Ninh Khinh Tuyết đến là bệnh viện lớn nhất Ninh Hải, hơn nữa bệnh viện Hồng Thụy cũng là một bệnh viện có tiếng trong nước, làm sao có thể chẩn đoán sai nghiêm trọng như vậy? Nhưng cô tận mắt nhìn thấy cái côn đó rơi vào lưng Ninh Khinh Tuyết.

Thấy dáng vẻ không tin của Hứa Vi, Ninh Khinh Tuyết vội chuyển đề tài:

-Sao hôm nay chị lại không đi làm?

-Ồ, hai người hỏi quả thật giống y hệt nhau, hôm qua Diệp…

Hứa Vi bỗng nhiên không nói hết, cô nhớ ra hôm qua Diệp Mặc dặn cô không được nói việc hắn trở về cho Ninh Khinh Tuyết biết, cô lại quên mất.

Mặc dù Hứa Vi đã dừng đúng lúc, nhưng Ninh Khinh Tuyết cũng đã hiều, liền vội vàng hỏi:

-Ngày hôm qua làm sao vậy? Có phải Diệp Mặc đã trở về không?

Đồng thời, Ninh Khinh Tuyết đã vô ý nắm chặt tay Hứa Vi

Hứa Vi thấy Ninh Khinh Tuyết nắm tay mình thật chặt, biết đã lỡ miệng cũng không có cách nào che giấu, đành thở dài nói:

-Hôm qua, Diệp Mặc đã về, ở khóm hoa nhìn hồi lâu, sau đó hỏi tôi việc của cô. Hắn lại đi rồi. Tôi đoán chắc hắn đến bệnh viện thăm chị. Sao vậy, hai người không gặp nhau sao?

Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên buông tay Hứa Vi ra, lẩm bẩm nói:

-Quả nhiên là anh ta, anh ta không sao, anh ta trở về rồi, lại đi rồi, không ở lại…

-Khinh Tuyết, chị nghỉ ngơi một chút nhé, vừa mới bình phục không nên đi lại. Hứa Vi, đợi lát nữa cùng ăn cơm, tôi với dì đang nấu cơm.

Lý Mộ Mai nhìn thấy Ninh Khinh Tuyết đứng ở cửa, lại đi tới.

-Khinh Tuyết, sắc mặt của chị sao lại đỏ vậy? Có nóng không?

Lý Mộ Mai nhìn thấy Ninh Khinh Tuyết mặt đỏ ửng, quan tâm hỏi.

Ninh Khinh Tuyết đang nghĩ đến việc tối qua Diệp Mặc đến, không biết lời mình nói hắn có nghe thấy không, nghĩ đến cách xưng hô mà mình gọi hắn, thật mất mặt chết mất, đừng để hắn nghe thấy. Nhưng bây giờ cô đã chắc chắn một trăm phần trăm người tối qua đến là Diệp Mặc rồi, cùng lúc thở phào một cái lại có chút ngọt ngào nho nhỏ.

Bây giờ Lý Mộ Mai hỏi, cô lập tức nhớ tới tối qua là Diệp Mặc đến, vậy Tống Thiếu Đàm chắc chắn do hắn giết rồi, hắn vì muốn báo thù cho mình, vừa nghĩ tới chuyện tối qua, Ninh Khinh Tuyết lại nghĩ tới Diệp Mặc vẫn đang trong trạng thái chạy trốn cái chết, lại hồi hộp, thấp thỏm trở lại.

-Khinh Tuyết…

Lý Mộ Mai thấy sắc mặt Ninh Khinh Tuyết biến đổi rất nhanh, càng thêm lo lắng.

Ninh Khinh Tuyết lắc lắc đầu nói:

-Chị không sao. Mộ Mai, em nói em quen biết nhiều phóng viên của Yến Kinh, buổi tối có thể hẹn ra cho chị gặp mặt được không?

Ninh Khinh Tuyết muốn thông qua phóng viên, hỏi về vụ án tối qua, gián tiếp hỏi thăm tới tình hình của Diệp Mặc.

-Khinh Tuyết, chị muốn gặp phóng viên? Chị không phải là ghét nhất phóng viên sao?

Lý Mộ Mai nói vậy, nhưng thấy Ninh Khinh Tuyết có chút ngẹn lời, lại nói thêm:

-Được rồi, tối em hỏi một chút, nếu không có gì, em sẽ hẹn cả hai phóng viên.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #80


Báo Lỗi Truyện
Chương 80/2272