Chương 79: Là Diệp Mặc sao?


-Khinh Tuyết, chị khỏe rồi à?

Một giọng nói hân hoan bên cửa vang lên, Lý Mộ Mai đẩy cửa bước vào, phía sau vẫn còn Lam Dụ đang xúc động, ngay cả Tô Tĩnh Văn cũng tới, còn có hai y tá cũng nhìn Ninh Khinh Tuyết với vẻ mặt không tin

-Vào đi.

Ninh Khinh Tuyết lấy lại bình tĩnh, sắc mặt hồi lại một chút, trong lòng mặc dù sốt ruột nhưng quyết tạm thời không nghĩ tới chuyện này

-Chuyện gì xảy ra vậy, Khinh Tuyết? Để em xem lưng của chị một chút.

Lý Mộ Mai tận mắt nhìn thấy vết thương của Ninh Khinh Tuyết, đối với việc Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên bình phục, mặc dù rất khó hiểu, trong lòng ngạc nhiên vui mừng nhưng tỏ ra không nghi ngờ gì

Ninh Khinh Tuyết lắc lắc đầu nói:

-Không cần nhìn nữa, chị tự cảm thấy mình có thể xuất viện được rồi, thực sự khỏe rồi, chị cũng không biết chuyện gì xảy ra, tối qua…

Vốn định nói chuyện tối qua có thể có người giúp mình trị thương, nhưng lời đến miệng rồi lại nuốt vào

Lam Dụ mặc dù đã kiểm tra rồi, nhưng vẫn không yên tâm đi đến sau lưng Ninh Khinh Tuyết, lần nữa cẩn thận vén áo con gái lên, quả nhiên đập vào mắt vẫn là làn da trắng nõn, căn bản không có bất kỳ vết tỳ xước nào. Lúc này cô mới dám tin con gái khỏe thật rồi. Xúc động như muốn rơi lệ, ngước lên trời phù hộ, không ngờ con gái qua một đêm đã khỏi hẳn.

Hai y tá xúc động giúp Ninh Khinh Tuyết làm kiểm tra đơn giản một chút, thấy cơ thể Ninh Khinh Tuyết không ngờ thực sự khỏi rồi. Người khác không biết tình trạng thương tích của Ninh Khinh Tuyết nhưng hai y tá biết rất rõ, họ luôn chăm sóc Ninh Khinh Tuyết, đương nhiên họ không ngờ được, vết thương nặng như vậy, bỗng nhiên khỏi luôn. Phải nói là li kỳ, lẽ nào chẩn đoán sai bệnh?

Khi Ninh Khinh Tuyết biết bác sĩ muốn đến thăm, cô lập tức từ chối kiểm tra lại. Tình hình sức khỏe của cô, cô bây giờ rõ hơn ai hết, phục hồi 100% rồi, cô không muốn việc này náo động đến toàn thế giới đều biết.

Ninh Trung Phi cùng ngày cũng kịp đến Ninh Hải, đối với việc con gái bỗng nhiên khỏi hẳn, ông vui hơn bất kể ai, ông chỉ có một người con gái, đối với ông mà nói là một bảo bối. Nhưng Ninh Khinh Tuyết vẫn từ chối yêu cầu cô rời khỏi Ninh Hải của gia đình.

Về người tối qua đên giúp cô chữa trị, Ninh Khinh Tuyết nghĩ mãi, dường như cũng chỉ có một chút ấn tượng mơ hồ.

Cô nhớ được lúc mình trăng trối, muốn tự sát, nhưng dao găm của cô dường như không đâm vào cổ họng cô, mà là đâm vào tay của người khác. Sau đó cô ngất đi, lẽ nào người cô đâm vào là Diệp Mặc hay sao? Hay do nhắc nhiều tới hắn quá nên mới nhận người tối qua thành Diệp Mặc?

Diệp Mặc biết trị thương khi nào vậy? Thậm chí còn có bản lĩnh lớn như vậy? Ninh Khinh Tuyết chợt nhớ lại sự việc Diệp Mặc làm thầy lang trên đường bộ bày bán hàng, lẽ nào đúng là hắn? Hắn thực sự hiểu y thuật? Nếu đúng là hắn thật, vậy máu trên giường phải là của hắn rồi.

Thấy mẹ cùng mọi người đi ra ngoài, Ninh Khinh Tuyết gọi Lý Mộ Mai lại, mặc dù bây giờ cô có thể đứng dậy, thậm chí sức khỏe còn rất tốt, nhưng cô lại không muốn làm quá mức lên, tránh để mọi người chú ý.

-Mộ Mai, em giúp chị lấy mẫu máu trên vải đi xét nghiệm nhé.

Ninh Khinh Tuyết cắt chỗ có vết máu đưa cho Lý Mộ Mai. Cô muốn biết máu này với máu của Diệp Mặc có phải cùng một loại không, mặc dù thông qua nhóm máu cũng không thể khẳng định 100% đây là máu của Diệp Mặc, nhưng ít nhất cũng có một hướng. Nếu máu này là của Diệp Mặc, như vậy sẽ giúp cô biết người chữa lành vết thương cho cô chắc chắn là Diệp Mặc, nhìn thấy thân thể của cô cũng là Diệp Mặc, nếu như vậy, cô ít nhất cũng yên tâm hơn.

Lý Mộ Mai nhận miếng vải nhưng không hỏi gì, Ninh Khinh Tuyết không muốn nói thì có hỏi cô ấy cũng sẽ không nói.

Tối qua, đối với bố mẹ Ninh Khinh Tuyết mà nói, việc Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên khỏi hẳn có lẽ là chuyện đại sự lớn nhất rồi. Nhưng đối với các trường cao đẳng, đại học ở Ninh Hải, còn có một số thanh niên nhiệt huyết mà nói, việc đánh bại Phác Đông Hoành mới là sự kiện lớn nhất.

Tuy nhiên đối với hai việc này, khiến giới quan trường và giới đại gia Ninh Hải phát sinh chấn động bởi vụ án mạng đã xảy ra. Vì đối tượng bị hại trong vụ án này có hai người là hai nhân vật tầm cỡ, một là thiếu gia Tống Thiếu Đàm của gia tộc họ Tống - một trong 5 gia tộc lớn Hoa Hạ. Còn một người, nói lên càng dọa người, vì gã là Thiên Sĩ Bình.

Tên Thiên Sĩ Bình không hiếm, hiếm ở chỗ cha củagã có biệt danh là Thiên Long Đầu. Là một người chỉ cần dậm chân đã có thể khiến cho mặt đất sáng ngời, nếu nói sức ảnh hưởng của nhóm Sơn Khẩu ở Nhật Bản và bang đảng Mafia ở phương Tây rất lớn, vậy "Nam Thanh" hai chữ này ở phương Đông biểu thị phương hướng của tất cả bang phái

Mà Thiên Long Đầu chính là đại ca đầu rồng của Nam Thanh, Thiên Sĩ Bình là con trai độc nhất của gã, còn là đứa con khi gã đã 40 tuổi mới có.

Thiên Long Đầu tên thật là Thiên Bạch Hạc, người Đàn Đô tỉnh Hồ Trung. 18 tuổi đã gia nhập xã hội đen, trà trộn đến nay, ở trong thế giới đó từ một vị trí nhỏ nhoi đến có đội quân chính quy, hơn nữa đội quân của gã trên danh nghĩa là phụ nhưng thực ra là lính đánh thuê, đóng quân ở châu Phi, bản thân gã hàng năm ở trong một trang viên hào hoa khác tại châu Phi.

Sự việc của "Nam Thanh", cơ bản đã không cần gã ra mặt hỏi. Những việc bình thường đều do thuộc hạ của gã giải quyết, sau đó trình báo cáo là được rồi.

Không cần nói người bình thường, đại ca Thiên Long Đầu này đến một vài tiểu quốc gia cũng không dám tùy tiện đắc tội Nam Thanh, nhưng hôm nay con trai duy nhất của gã ở Ninh Hải này bị giết rồi, đây quả thực là một cơn địa chấn.

Bất kể là Thiên Sĩ Bình hay là Tống Thiếu Đàm chết, đều không phải là điểu mà quan lại địa phương có thể thừa nhận

Vân Băng bị chuông điện thoại làm giật mình bừng tỉnh, đã hơn 9h rồi, nhìn Diệp Mặc vẫn trầm mặc như tối qua, chỉ có sắc mặt tái nhợt đã có sắc trở lại rồi, Vân Băng mới yên tâm, vội nghe điện thoại.

Điện thoại là của người bạn Vương Dự gọi đến, chỉ là hỏi xem hôm nay sao cô không đến trường

Vân Băng vội nhờ Vương Dự giúp cô xin nghỉ, sau đó lại dung khăn giúp Diệp Mặc lau một chút, mới chuẩn bị nấu chút điểm tâm, nhỡ Diệp Mặc tỉnh dậy, còn có thể ăn một chút.

Diệp Mặc từ tối qua được cô cứu về, đến bây giờ vẫn hôn mê, có lúc chỉ mở mắt một cái rồi lại tiếp tục hôn mê. Vân Băng lại không dám đưa hắn tới bệnh viện, trong khoảng thời gian ngắn không biết làm thế nào mới tốt.

Không biết tối qua Sư Ảnh đó có phải Diệp Mặc không, Vân Băng mở máy tính lần nữa, muốn lên trang web khoa Ninh Hải xem lại, nhưng tin vắn đập vào mắt cô, suýt chút nữa làm cô ném con chuột đi.

"Tối qua, một tòa biệt thự xảy ra án mạng, 6 người chết…"

Sự việc vào tối hôm qua, tối hôm qua không phải là Diệp Mặc cũng bị thương sao? Chẳng lẽ là hắn làm? Vân Băng nghĩ tới thời gian trước, Diệp Mặc đem Trịnh Văn Kiều và học trưởng đánh thành bộ dạng thê thảm ấy, gần như có thể khẳng định đây là Diệp Mặc làm rồi, hắn sao có thể bạo lực như thế?

Vân Băng ngoảnh đầu nhìn Diệp Mặc đầy phức tạp, lại tìm tòi tin tức về vụ thảm sát tối qua, quả nhiên trên một số trang không chính thức, cô biết được sự thật. Tối qua vì hai thiếu gia của gia tộc lớn cưỡng ép hiếp dâm hai nữ sinh trong biệt thự. Loạn, đến tận cửa giết người, còn giết tận 6 người mà 2 nữ sinh bị hại lại không bị giết.

Vân Băng thở dài, cô đã dám chắc đây là Diệp Mặc làm. Diệp Mặc thích đánh bại nhưng bất công kiểu này, lần trước chuyện của mình cũng thế, chỉ có điều lần trước hắn không giết người, nhưng lần này hắn lại giết người. Hắn có phải là có khuynh hướng bạo lực không? nguồn t r u y ệ n y_y

Tuy nhiên bất kể Diệp Mặc có khuynh hướng bạo lực hay không, hắn vẫn là người đã cứu mình, đối với mình hắn đã cứu danh dự, còn quan trọng hơn cả tính mạng. Hơn nữa sự việc tối qua, cô cũng đứng về phía Diệp Mặc, chỉ là Diệp Mặc không nên giết người. Động một chút là giết người, xã hội này quả thật thối nát rồi. Vân Băng thầm thấy cũng may, không đem Diệp Mặc tới bệnh viện, nếu đưa Diệp Mặc tới bệnh viện không chừng Diệp Mặc bị lộ rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #79


Báo Lỗi Truyện
Chương 79/2272