Chương 787: Tống Ánh Trúc kiêu ngạo


Diệp Mặc tưởng rằng Tống Ánh Trúc ở một căn phòng cách trường học không xa lắm, nhưng đến lúc tài xế lái xe đến tận vùng ngoại ô, thì Diệp Mặc mới biết hóa ra con gái mình phải đến trường xa như vậy, nhưng rồi hắn nhanh chóng hiểu ra tại sao lại như vậy, điều kiện kinh tế của Tống Ánh Trúc tuyệt đối không thể nào thuê được một căn phòng ở trong nội thành.

Hắn thậm chí còn không dám dùng thần thức để tìm Tống Ánh Trúc, hắn không biết bây giờ Tống Ánh Trúc đã ra sao rồi.

Sau khi xuống xe, lúc Ức Mặc dẫn Diệp Mặc đến cửa căn phòng, Diệp Mặc bỗng nhiên đứng ngây người ra. Một người phụ nữ đầu tóc bạc trắng đang gánh nước, hình như cô muốn gánh nước tới nhà bếp, nhưng cô không đủ sức, nước không ngừng bắn ra tung tóe.

Đây là Tống Ánh Trúc sao? Đây chính là mỹ nữ lạnh như băng trước đây sao? Diệp Mặc đột nhiên cảm thấy chua xót và áy náy vô cùng, nếu như trên khuôn mặt người phụ nữ tóc bạc trắng này vẫn còn phảng phất nét đẹp thời con gái và khí chất kiêu ngạo trước đây, thì thậm chí Diệp Mặc còn nghi ngờ người phụ nữ bệnh tật đứng trước mặt mình có phải là Tống Ánh Trúc không nữa.

Lúc đó cô đã luyện đến huyền cấp sơ kỳ, bây giờ chắc còn chẳng được đến hoàng cấp nữa rồi, hơn nữa trong người lại còn bị nội thương nữa.

Lúc trước là một cô gái xinh đẹp cao ngạo, bây giờ tóc lại bạc trắng, hai tay thô ráp, bước chân nặng nề.

Nhưng cô mới hơn ba mươi tuổi thôi mà.

Tống Ánh Trúc sở dĩ biến thành như vậy, Diệp Mặc biết hoàn toàn là vì hắn, nếu như không phải vì nuôi con gái Ức Mặc của hắn, thì sao cô có thể ra nông nỗi này được? Hơn nữa Diệp Mặc còn biết, sở dĩ cô trở nên như vậy, không chừng còn là do cảm thấy áy náy và tự trách mình.

Diệp Mặc và nhà họ Tống của cô là kẻ thù, nhưng cô lại sinh cho kẻ thù của nhà cô một đứa con gái, cho dù cô biết nhà họ Tống đã quên cô từ lâu rồi, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy vô cùng áy náy, cô lén lút trốn ở đây, tự mình chữa trị vết thương cho mình cũng không dám nói cho người khác biết cô đã từng là ai.

Có lẽ lúc cô rời khỏi Lạc Nguyệt nuôi dưỡng Ức Mặc, cô đã nung nấu suy nghĩ muốn chết rồi, chẳng qua là vẫn còn vướng bận Ức Mặc mà thôi.

- Mẹ...

Ức Mặc gọi Tống Ánh Trúc, khiến cô giật mình, cô vui mừng ngoảnh lại, khuôn mặt Diệp Mặc đập vào mắt cô.

"Rầm" một tiếng. Chiếc thùng gỗ trong tay Tống Ánh Trúc rơi xuống mặt đất. Nước bắn tung tóe khắp nơi, rồi chảy thành dòng.

Cô ngây người ra, Ức Mặc nắm tay Diệp Mặc dắt đến trước mặt cô, bóng hai người càng ngày càng mờ, không biết cô đã mơ thấy cảnh này biết bao nhiêu lần, nhưng đến lúc nó xảy ra thật rồi, thì lại khiến cho cô có cảm giác nó không thật đến choáng váng.

- Xin lỗi, Ánh Trúc, anh đã đến chậm mười ba năm....

Giọng Diệp Mặc văng vẳng bên tai Tống Ánh Trúc.

Tống Ánh Trúc bỗng nhiên cảm thấy hai mắt mình càng nhìn lại càng mờ, cô há miệng thở dốc, không nói được câu nào. Lần này không phải là mơ, lần này là thật. Diệp Mặc đã đến đây thật rồi.

Cô hít một hơi thật sâu rồi thở ra, cuối cùng cũng được nhẹ nhõm rồi, cuối cùng Ức Mặc cũng có thể tìm thấy ba của con bé rồi, cuối cùng mình cũng có thể an tâm được rồi, lần nào cô cũng không ngừng nói về Diệp Mặc với con bé, lần nào cũng kể chuyện của Diệp Mặc cho con bé nghe, lần nào cũng nói ba con bé sẽ đột nhiên xuất hiện cho mà xem. Vì ngày hôm nay. Để trong lòng Ức Mặc sớm lưu lại hình bóng của ba nó. Xem ra bây giờ, tâm huyết của cô cũng không uổng phí rồi, Ức Mặc giống như được lớn lên cùng với ba vậy, cảm giác vô cùng thân thiết.

Đôi môi Tống Ánh Trúc run run, nhưng vẫn không nói lời nào.

- Mẹ, mẹ sao vậy? Ba đã về rồi nè.

Ức Mặc thấy bộ dạng của mẹ có gì đó không ổn, nên nói thêm một câu.

Tống Ánh Trúc cuối cùng cũng nở nụ cười, nét mặt của cô đã trở lại bình thường.

- Ức Mặc, sau này con phải nghe lời ba con đấy nhé.

Nói rồi Tống Ánh Trúc mới quay sang nhìn Diệp Mặc, giọng run run nói:

- Nước bắn tung tóe ra hết cả rồi, em đi thay bộ quần áo khác.

- Ba, mẹ con...

Ức Mặc cảm thấy mẹ mình có điều gì đó rất kỳ lạ, bình thường mẹ cô bé nói không hết chuyện về ba cô cơ mà, nhưng hôm nay ba trở về rồi, sao mẹ lại không nói câu nào thế? Hơn nữa hình như cũng không kích động như trong tưởng tượng của cô.

Trong lòng cô, tình cảm của ba và mẹ cô rất tốt, nhưng tại sao lại có vè gì đó giống mà lại không giống vậy nhỉ?

Diệp Mặc áy náy nhìn Tống Ánh Trúc bước vào phòng đóng cửa, lúc cô thay bộ quần áo khác, hắn mới thu thần thức của mình lại. Nguồn tại http://truyenyy[.c]om

- Ba, con đi nấu cơm, để con dọn dẹp lại phòng bếp là được rồi.

Ức Mặc đã nhìn ra có cái gì đó không bình thường trong quan hệ của ba mẹ, cô bé chủ động nói những lời này, là để ba mẹ có thể ở chung với nhau.

Diệp Mặc đương nhiên hiểu được ý muốn của con gái, hắn vuốt tóc cô bé, nhẹ nhàng nói:

- Ừ.

...

Tống Ánh Trúc đã thay một bộ quần áo khác, cô đứng trước gương ngắm đi ngắm lại.

Một lúc lâu sau mới thở dài nói:

- Anh vẫn giống như lúc đầu, còn em thì đã già rồi... Ức Mặc đã tìm được anh, em yên tâm rồi...

Nói xong cô lât chiếu lên lấy ra một con dao găm, sau đó nhìn vào gương dụi dụi mắt, không hề do dự mà đâm thẳng vào cổ mình.

Tống Ánh Trúc cũng là một phụ nữ rất kiêu ngạo, cô không muốn người đàn ông của mình nhìn thấy mái tóc bạc trắng của mình bây giờ, cô không muốn người đàn ông của mình nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình bây giờ.

Cô biết anh có hai người vợ đẹp như tiên, cô cũng biết người phụ nữ mà anh thích không phải là cô, cô biết anh tìm đến đây là vì Ức Mặc chứ không phải là vì cô, hơn nữa cũng chỉ là tình cờ mà thôi.

Lòng tự trọng của cô không cho phép cô xuất hiện trước mặt hai người vợ của hắn với bộ dạng như thế này, lòng tự trọng của cô không cho phép bộ dạng của mình khiến cho hắn khó xử.

Cô là Tống Ánh Trúc, Tống Ánh Trúc lúc đó là một cô gái xinh đẹp và kiêu ngạo, hôm nay cô vẫn là một người phụ nữ kiêu ngạo, những năm tháng gian khổ có thể lấy đi tuổi thanh xuân của cô, nhưng không thể lấy đi lòng tự trọng và sự thanh cao của cô.

Tình yêu của cô không cần sự thương hại và bố thí, Ức Mặc có nơi có chốn để gửi gắm rồi, thì cô cũng không còn vướng bận gì nữa.

Con dao trong tay Tống Ánh Trúc tuy rằng rất sắc, nhưng không thể cứa được vào cổ cô, vì đã có một bàn tay cướp mất con dao của cô.

Máu chảy ra, Diệp Mặc vận khí để cầm máu, hắn cảm thấy mình nợ Tống Ánh Trúc, chảy chút máu này vì cô cũng hoàn toàn chẳng có nghĩa lí gì.

- Ánh Trúc, sao em ngốc vậy, nếu chúng ta đã gặp được nhau rồi, thì đó chính là duyên phận, tại sao lại phải làm như thế này?

Giọng điệu của hắn trầm trầm, trong lòng hắn cảm thấy rất khó chịu, hắn hiểu tâm tư của Tống Ánh Trúc, nhưng hắn lại không biết phải an ủi cô như thế nào. Hắn dễ dàng có thể khôi phục lại dung mạo trước đây cho cô, nhưng vết thương mười mấy năm không phải chỉ lấy dung mạo mà có thể bù đắp lại được.

- A, tay anh sao rồi?

Tống Ánh Trúc nắm lấy bàn tay của Diệp Mặc, lúc bàn tay của Diệp Mặc chảy máu, cô đã quên mất sự kiêu ngạo của mình, lúc đó cô chỉ muốn tìm thấy thứ gì để băng vết thương cho Diệp Mặc mà thôi.

Giờ phút này, cô quên mất Diệp Mặc là ai, vết thương nhỏ này sao có thể gây khó dễ được cho hắn, dường như vết thương của Diệp Mặc còn nghiêm trọng hơn cả việc cô vừa làm. Bởi sau này Ức Mặc sẽ sống với ba nó, nên ba nó không thể bị sao được.

Diệp Mặc vận chân khí, vết thương nhỏ ở bàn tay đã liền miệng lại như cũ, hắn giơ tay ra, ôm Tống Ánh Trúc vào lòng.

Tống Ánh Trúc ngây người ra một chút, một cảm giác rất khó tả dâng lên từ tận đáy lòng, mười mấy năm qua, ngoài Ức Mặc ra cô không có ai là người thân cả, lưu lạc khắp nơi, cô không có nhà, mười mấy năm qua đã vô số lần cô muốn được hắn ôm vào lòng, không ngờ hôm nay điều đó lại thành sự thật.

Cô khóc, lúc này cô cảm giác mình giống như một đứa trẻ. Lúc này, cô hiểu ra rằng, đứng trước mặt hắn, kiêu ngạo chỉ là một phần của đau khổ mà thôi.

Mười mấy năm trước, cô mang Ức Mặc rời khỏi hôn lễ của hắn trong cảm giác bàng hoàng, lúc này cảm giác đó cũng đã biến mất mất rồi. Dường như mọi oan ức đều được đền đáp nếu như hắn đến.

Cô chưa từng yêu, cô cũng không biết đây có phải là yêu không, nhưng kể từ khoảnh khắc hắn cứu cô khỏi ngôi mộ đó, thì trong tâm trí cô đã lưu lại bóng hình của hắn rồi, lúc đó, trong lòng cô đã không còn thù hận. Cô vẫn còn nhớ, lúc biết Diệp Mặc bình an vô sự, trong lòng cô đã cảm thấy rất sung sướng.

Lúc cô biết được mình có Ức Mặc, bóng hình của hắn trong lòng cô càng ngày càng rõ, cuối cùng không ngờ không thể xóa nhòa được, mặc dù trong chiếc lều vải dưới chân núi Tuyết Sơn, mọi chuyện diễn ra rất ngượng nghịu, mặc dù cô hoàn toàn không có cách nào khống chế, nhưng lúc cô có Ức Mặc, cô không hề cảm thấy hối hận, thậm chí còn thường xuyên nhớ tới chuyện đó.

Đáng tiếc kỷ niệm giữa cô và hắn quá ít, cô hoàn toàn không có cách nào kể cho con gái nghe về chuyện giữa hai người.

- Diệp Mặc, em không còn xứng với anh nữa rồi, em đã già rồi...

Tống Ánh Trúc thầm rên rỉ trong lòng, cô không có cách nào mở miệng được, cô không muốn rời xa con gái, cũng không muốn rời xa Diệp Mặc.

- Em không già

Diệp Mặc giống như đọc được tâm tư của cô vậy, giọng trầm ấm nói.

Giọng Diệp Mặc vang vọng bên tai, ấm áp ngọt ngào:

- Năm đó, khi anh vừa mới đến đây, vì đi tìm một loại thuốc, nên anh đã đến sa mạc Takla Makan, buổi tối hôm đó một mình anh đã đến hồ Rob trong sa mạc, nghĩ đến ở thư viện đã từng đọc một câu chuyện, câu chuyện đó là "nước mắt Milan tóc trắng", sau khi anh nghĩ đến câu chuyện này, anh đã đứng ở đó rất lâu rất lâu.

Tống Ánh Trúc tựa hồ như bị lời nói của Diệp Mặc hấp dẫn, cơ thể run rẩy của cô dần bình tĩnh trở lại, nắm tay Diệp Mặc càng chặt hơn, cô không biết những lời Diệp Mặc vừa nói có ý nghĩa gì, cũng không biết tại sao hắn lại đến hồ Rob một mình.

- Milan nhớ Rob, trong một đêm, tóc đã bạc trắng hết cả, nước mắt cuồn cuộn chảy thành sông, tóc trắng của nàng đã biến thành cát trắng, đối với Milan mà nói, ít nhất Rob cũng còn biết Milan nhớ chàng. Nhưng còn anh, anh không biết rằng trên đời này còn có một người phụ nữ đang nuôi con của anh, đang nghĩ đến anh, tóc của cô ấy có hóa thành cát trắng anh cũng không hề hay biết....

Giọng nói của Diệp Mặc trầm ấm, mang theo cảm giác áy náy, hắn là một người lụy tình, làm việc theo con tim mách bảo, hắn cảm thấy thực sự rất áy náy với Tống Ánh Trúc. Hắn nắm lấy bàn tay thô ráp của Tống Ánh Trúc, lầu đầu tiên bày tỏ tấm lòng mình với cô.

- Diệp Mặc...

Tống Ánh Trúc không thể nào khống chế tình cảm của mình được nữa, áo của Diệp Mặc đã ướt đẫm nước mắt của cô rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #787


Báo Lỗi Truyện
Chương 787/2272