Chương 783: Con gái ngoài giá thú


Hiện tại Diệp Mặc nghĩ tới Hấp Huyết Trận kia mà thấy sợ. Lúc trước hắn sớm nhìn thấy thời cơ, mới có thể thoát thân rời đi được. Hơn nữa lúc ấy khi hắn thử trận, Giai Uấn đã sử dụng máu mấy lần. Tương đối mà nói hắn thoát khỏi trận pháp thoải mái hơn rất nhiều.

Nhưng Lạc Ảnh các cô ấy thì phải làm sao bây giờ? Tuy nhiên Diệp Mặc lập tức nghĩ các cô hẳn không có việc gì. Nếu như các cô ấy có chuyện, lúc mình đi ra sẽ không nhìn thấy một tảng rỗng như vậy.

Nghĩ đến đây, trong lòng Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy may mắn. Lạc Ảnh các cô ấy không có chuyện gì, hẳn là liên quan đến hắn. Lúc trước hắn luôn luôn điều tra thời điểm cửa trận Cửu Tinh Trận pháp buông lỏng, đúng lúc gặp đám người Lạc Ảnh phá trận, cuối cùng không ngờ đã giúp được các cô ấy.

So sánh với nhau, lúc này Diệp Mặc đã không cảm thấy hối hận vì đã đi ra. Hắn thậm chí tự cảm thấy may mắn vì mình đã đi ra. Nếu không, hắn hối hận cũng không kịp. Đồng thời Diệp Mặc cảm thấy may mắn vì trong mấy năm liên tiếp mình đã luôn tìm kiếm lúc cửa trận buông lỏng. Nếu không hắn không có khả năng may mắn vừa khéo giúp được Lạc Ảnh.

Nếu biết Lạc Ảnh các cô ấy ở trong tiểu thế giới, Diệp Mặc cũng không lo lắng. Với thực lực của mấy người Lạc Ảnh ở tiểu thế giới hẳn không có vấn đề gì. Hơn nữa hắn tin tưởng tuy rằng Thất Tinh Trận pháp bị khóa cứng, nhưng thực lực trận pháp của hắn đã đến một trình độ nhất định. Hắn hẳn vẫn có thể sửa lại trận pháp kia.

- Thế nào, anh?

Diệp Lăng lập tức lo lắng hỏi.

Diệp Mặc khoát tay nói:

- Hẳn là không có việc gì. Lạc Ảnh các cô ấy đã đi tới tiểu thế giới. Chờ sau khi xử lý xong chuyện bên ngoài, anh cũng sẽ đi vào đó.

- A, anh, anh cũng phải đi sao? Nhưng, nhưng em...

Vẻ mặt Diệp Lăng như sắp khóc. Tuy rằng cô đã ngoài ba mươi tuổi, nhưng bộ dạng thoạt nhìn vẫn chỉ giống như thiếu nữ khoảng mười mấy, hai mưoi tuổi.

Cảm giác ủy khuất này không phải là giả, mà thật sự ủy khuất. Anh hai đã đi. Anh cả cũng đi. Hai chị dâu cũng đi. Bắc Vi cũng đi. Một mình cô ở lại Lạc Nguyệt, cảm thấy thật sự rất cô đơn.

Tuy rằng Diệp Lăng đã ngoài ba mươi tuổi, nhưng trong mắt Diệp Mặc vẫn là Diệp Lăng như trước kia. Diệp Mặc đưa tay xoa xoa đầu Diệp Lăng đột nhiên hỏi:

- Diệp Lăng, em đã lớn như vậy, vì sao còn không tìm được người yêu vậy?

Diệp Lăng nhếch miệng lên nói:

- Anh, nhưng em có tìm, cũng không tìm thấy người nào lợi hại hơn anh cả. Những người đó em nhìn đều thấy chướng mắt. Còn không bằng ở một mình.

Diệp Mặc cảm thấy tức cười. Tuy nhiên hắn lập tức nói:

- Em muốn ở lại đây tìm một người còn lợi hại hơn anh, vậy hẳn là có chút khó khăn.

Tuy rằng nói như thế, nhưng trong lòng Diệp Mặc vẫn đang suy nghĩ làm thế nào sớm chế luyện ra Ngũ Nguyên Đan, sau đó để Diệp Lăng cũng diễn sinh ra linh căn. Đến lúc chính mình đi vào tiểu thế giới, cũng có thể mang cô đi xem một chút.

Bỗng nhiên Diệp Lăng khẽ nói nhỏ bên tai Diệp Mặc:

- Hay là như vậy đi. Anh, em cũng gả cho anh là được rồi. Chúng ta lại không có quan hệ huyết thống. Dù sao đi nữa anh cũng không phải chỉ cưới một vợ.

Diệp Mặc vỗ đầu Diệp Lăng một cái.

- Đừng nói nhảm nữa. Chuyện này không được thương lượng. Em không cần lo lắng về chuyện không thể tu chân. Anh có biện pháp giúp em tu chân. Em chỉ cần chờ một chút.

- Thật sao? Anh, em thật sự có thể tu chân sao?

Trong nháy mắt Diệp Lăng liền quên những lời cô vừa nói. Cô đã nhiều lần hỏi Lạc Ảnh, nhưng tin tức nhận được đều là không có linh căn thì không có cách nào tu chân. Hiện tại Diệp Mặc nói có thể tu luyện, cô làm sao có thể không hưng phấn khác thường được.

Diệp Mặc gật đầu nói:

- Em không cần lo lắng. Chờ sau khi tu vi của anh cao hơn một chút, anh sẽ chế luyện cho em một viên đan dược. Đến lúc đó em có thể tu luyện. Nhưng hiện tại anh vẫn không chế luyện được.

Quả thật chế luyện Ngũ Nguyên Đan có chút khó khăn. Khó khăn không kém gì với Trúc Cơ Đan. Cho nên Diệp Mặc muốn chế luyện Ngũ Nguyên Đan, cũng cần phải chờ tới khi luyện khí tầng chín mới có thể chế luyện được.

Nghe nói mình có thể tu luyện, tâm tình Diệp Lăng lập tức trở nên vui vẻ. Khát vọng lớn nhất trong lòng cô là có thể tu luyện giống như Bắc Vi. Lúc trước Diệp Mặc nói cô không thể tu luyện được, chỉ có thể tu luyện Cổ Võ, cô còn không thèm để ý. Nhưng có một ngày Bắc Vi có thể phi hành, rốt cuộc cô đã không ngồi yên được nữa. Mỗi giờ mỗi khắc trong lòng cô đều nghĩ tới chuyện tu chân.

- Đúng rồi.

Anh em còn có một việc muốn hỏi anh.

Sau khi tâm tình Diệp Lăng trở nên tốt hơn, giọng điệu cũng trở nên hoạt bát, thậm chí còn cười khẽ.

- Chuyện gì vậy?

Diệp Mặc cảm thấy kỳ lạ nhìn Diệp Lăng hỏi.

Bỗng nhiên Diệp Lăng cười khanh khách nói:

- Anh ở bên ngoài có làm loạn với người con gái khác không? Đúng rồi, chính là loại làm xong không chịu trách nhiệm kia, ha ha.

Diệp Mặc bị Diệp Lăng nói vậy, trong nháy mắt liền nổi giận. Hắn nhìn Diệp Lăng nói:

- Diệp Lăng, em nói nhảm gì vậy? Em xem anh có phải là loại người như vậy không? Hơn nữa anh cũng sẽ không làm gì có lỗi với Tố Tố và Khinh Tuyết...

Tuy nhiên giọng điệu Diệp Mặc đang cao chợt yếu dần. Khi nói đến Khinh Tuyết, giọng nói của hắn đã rất nhỏ. Bởi vì hắn nghĩ tới Tiểu Vận. Khi hắn ở chung với Tiểu Vận, quả thật đã chưa hỏi ý của Lạc Ảnh và Khinh Tuyết. Nhưng đối với Tiểu Vận, hắn cũng không phải không có trách nhiệm.

- Anh, không ngờ anh thật sự làm chuyện như vậy?

Vẻ mặt Diệp Lăng kinh ngạc nhìn Diệp Mặc. Cô vốn chỉ hỏi đùa một chút mà thôi, không ngờ được đó lại là sự thật.

Diệp Mặc xấu hổ ho khan một tiếng.

- Cái đó, có một người. Lần này sau khi anh quay trở về xử lý xong mọi chuyện, anh sẽ đi tìm cô ấy.

Đối với việc Tiểu Vận mất tích, Diệp Mặc vẫn canh cánh trong lòng. Hắn ở Thần Châu trong tiểu thế giới tìm gần một năm cũng không tìm được, Cuối cùng hắn không thể không về trước để thăm Lạc Ảnh các cô còn có cả tình hình của Lạc Nguyệt.

- Em nói anh, anh cũng hơi quá đáng. Người ta đã giúp anh nuôi dưỡng một cô con gái, không ngờ đến bây giờ anh mới nói muốn tìm cô ấy.

Diệp Lăng tức giận nói.

Lúc trước trong hôn lễ của Diệp Mặc, cô và Bắc Vi đã thấy cô bé kia, nhưng lúc ấy bọn họ còn không để ý. Sau khi Diệp Mặc rời khỏi Lạc Nguyệt, các cô tán gẫu với nhau mới cảm thấy mắt của cô bé kia rất giống Diệp Mặc. Gần như là giống nhau như đúc.

Cuối cùng các cô đã to gan lớn mật đưa ra một suy đoán, cô bé kia chính là con gái ngoài giá thú của Diệp Mặc. Mà người phụ nữ xinh đẹp kia hẳn là chính là người phụ nữ chung thủy đáng thương đã bị Diệp Mặc vứt bỏ ở bên ngoài. Bởi vì nhớ Diệp Mặc, cho nên khi Diệp Mặc kết hôn, cô ấy đã dẫn theo con gái đến hôn lễ của Diệp Mặc len lén nhìn Diệp Mặc một cái. Sau quả nhiên các cô không tìm được hai mẹ con họ ở Lạc Nguyệt nữa.

Nghĩ đến hai mẹ con kia, Diệp Lăng và Bắc Vi liền cảm giác anh mình làm chuyện không phải. Người phụ nữ kia rất đáng thương. Nhưng dù sao đó cũng chỉ là suy đoán. Hiện tại anh trai cô đã chủ động thừa nhận. Đương nhiên cô càng thêm tức giận.

Diệp Mặc chẳng hiểu gì nhìn Diệp Lăng nói:

- Diệp Lăng, em nói gì vậy? Tiểu Vận cũng không mang thai, làm sao có con gái được?

- A... Vậy em và Bắc Vi đã nghĩ sai rồi sao?

Nghe Diệp Mặc nói xong, Diệp Lăng cũng cảm giác hình như các cô đã đoán nhầm. Diệp Mặc có người phụ nữ thứ ba, nhưng dường như không phải người phụ nữ mà các cô đã suy đoán.

- Đoán sai cái gì?

Diệp Mặc hỏi.

Diệp Lăng có chút xấu hổ nói:

- Năm ấy trong đám cưới của anh, em và Bắc Vi ở Lạc Nguyệt Thành đã thấy một người phụ nữ ôm một cô bé. Người phụ nữ kia rất đẹp. Hơn nữa mắt của cô bé kia giống mắt anh như đúc. Lúc ấy bởi vì có quá nhiều chuyện, bọn em đã quên. Sau đó khi em và Bắc Vi nhớ lại, còn tưởng rằng đó là con gái của anh. Em nhớ rõ em và Bắc Vi còn đưa cho cô bé một cái vòng tay.

Diệp Mặc dở khóc dở cười. Nhiều người giống nhau lắm. Chỉ dựa vào đôi mắt rất giống liền cho đó là con gái mình. Điều này cũng quá khoa trương rồi.

- Thôi đi. Anh đi tới nhà ở hồ Lạc Nguyệt. Hiện tại ai đang ở đó vậy?

Diệp Mặc khoát tay nói.

- Chị Lạc Ảnh và chị Khinh Tuyết. Về sau còn có cả Bắc Vi tới. Sau đó em và Lạc Phi đến ở đó. Hiện tại Lạc Phi cũng đi rồi. Chỉ có một mình em ở đó.

Diệp Lăng nói đến đây lại cảm thấy có chút tủi thân. Tuy nhiên cô nghĩ tới chuyện mình cũng sắp có thể tu chân, cô lại khôi phục sự vui vẻ.

Diệp Mặc còn chưa đến bên hồ Lạc Nguyệt, liền có một con chim lớn bay tới.

- Ồ, Khinh Tuyết không mang Ngân Tử theo sao?

Diệp Mặc cảm thấy kỳ lạ hỏi một câu.

- Không. Ban đầu chị Khinh Tuyết dự định nhanh chóng quay trở về, không ngờ được các chị ấy đi lâu như vậy vẫn chưa về. Hiện tại Ngân Tử đi theo giúp em.

Khi Diệp Lăng nói chuyện, cô đã ôm lấy Ngân Tử.

- Đúng rồi. Anh, năm năm trước chị Tĩnh Văn và một cô gái tên là Trì Uyển Thanh đến tìm anh, nhưng anh vẫn chưa quay trở về. Sau khi các cô ấy ở lại một thời gian, lại rời khỏi Lạc Nguyệt.

Diệp Lăng bỗng nhiên nhớ tới chuyện của Tô Tĩnh Văn, cô lập tức nói ra.

Đối với tâm tư của Tô Tĩnh Văn, trong lòng Diệp Lăng hiểu rất rõ. Đồng thời cô cũng không khỏi cảm thấy thương xót cho cô gái này. Thích một người đã có vợ cũng không nói làm gì, còn thích một người đàn ông có tới mấy người vợ. nguồn t r u y ệ n y_y

Trong lòng Diệp Mặc cũng cảm thấy có chút áy náy. Nhưng chuyện như vậy hắn hoàn toàn không có cách nào ngăn cản. Đối với hắn mà nói, ba người phụ nữ đã là quá nhiều rồi. Nếu như không phải trường hợp Mục Tiểu Vận đặc biệt, hắn tuyệt đối sẽ không cưới Mục Tiểu Vận. Cho nên nói, tuy rằng áy náy, hắn lại không có bất kỳ biện pháp giải quyết nào.

- Các cô ấy đi đâu? Chỉ ở lại một một thời gian rồi rời đi sao?

Bỗng nhiên Diệp Mặc cảm thấy mình nên đi thăm các cô ấy. Hiện tại đã nhiều năm trôi qua như vậy, hẳn là Tĩnh Văn cũng đã kết hôn rồi.

Diệp Lăng do dự một chút mới lên tiếng:

- Em cũng không biết chị Tĩnh Văn đi đâu. Tuy nhiên ban đầu chị ấy vẫn ở Ninh Hải. Lần trước khi đến đây, chị Lạc Ảnh đã chủ động dạy cho cô ấy cách tu chân. Hơn nữa chị Tĩnh Văn và chị Uyển Thanh đều có thể tu luyện. Các chị ấy ở đây đại khái khoảng nửa năm thì rời khỏi Lạc Nguyệt.

- Diệp Lăng, em ở lại Lạc Nguyệt Thành trợ giúp Hoàng Thành chủ xử lý một vài chuyện của Lạc Nguyệt Thành. Anh muốn ra ngoài một chuyến. Sau khi trở về, anh sẽ giúp em chế luyện Ngũ Nguyên Đan.

Tuy rằng Diệp Mặc biết hiện tại Đông Phương Vượng không thể dậy lên sóng gió, nhưng tên Đông Phương Vượng này hắn không giết trong lòng sẽ cảm thấy không thoải mái.

Diệp Lăng vừa gật đầu, di động của cô liền đổ chuông.

- Là chị Nguyệt Hoa tìm anh.

Sau khi Diệp Lăng nghe điện thoại xong, cô giao điện thoại di động vào tay Diệp Mặc nói.

- Chủ tịch Hội đồng quản trị, sáng nay một chiếc tàu biển chở khách chạy định kỳ ở Thái Bình Dương đã bị nổ. Nửa tháng trước, chiếc tàu biển chở khách chạy định kỳ này đã xuất phát từ Lạc Nguyệt. Hơn nữa trên tàu biển chở khách chạy định kỳ còn có một đại sứ nước Mỹ ở tại Lạc Nguyệt. Theo điều tra, chiếc tàu biển chở khách bị nổ vì bom phóng xạ. Hiện tại, nước Mỹ đã đàm phán với chúng ra.

Tuy rằng Hư Nguyệt Hoa đã không phụ trách chuyện của phủ Thành chủ, nhưng hiện tại cô vẫn đang trợ giúp Hoàng Ức Niên chỉnh đốn Lạc Nguyệt. Cho nên chuyện như vậy xảy ra, cô liền báo cáo cho Diệp Mặc trước tiên.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #783


Báo Lỗi Truyện
Chương 783/2272