Chương 776: Mày là ai?


- Hai năm trước, sau khi Ninh Thành Chủ rời khỏi Lạc Nguyệt Thành, Trưởng phòng tài vụ mới tới nói chị tôi làm gì đó mờ ám trên sổ sách tài vụ của dược phẩm Lạc Nguyệt, nhốt chị tôi vào nhà tù. Tiệm này của tôi, đã mua khi Lạc Nguyệt Thành mới thành lập đấy. Bởi vì vấn đề của chị, tôi không thể tiếp tục ở lại dược phẩm Lạc Nguyệt làm việc, chỉ có thể tự mình mở cái tiệm này.

Giọng điệu của Viên Củng có chút buồn bã, có thể là bởi vì nghĩ tới chị mình.

Diệp Mặc nhíu nhíu mày, Khinh Tuyết đi rồi? Thần trí của hắn lập tức liền quét ra ngoài, quả nhiên không nhìn thấy Khinh Tuyết và Lạc Ảnh, thậm chí ngay cả Bắc Vi cũng không thấy.

Hắn chỉ nhìn thấy Hư Nguyệt Hoa đang chủ trì hội nghị, nhưng người tham dự hội nghị hắn không ngờ phần lớn cũng không nhận ra, chị Úc đâu? Còn có cái tên lão Hoàng tư lệnh hải quân đâu? Tàng Gia Nghiêm và Quách Khởi cũng không ở đây. Ngay cả Diệp Tinh hắn cũng không nhìn thấy.

Diệp Mặc càng nhìn càng không thoải mái, thần trí của hắn quét ra phạm vi hai mươi dặm nữa, vẫn không có thấy mấy người kia.

Viên Củng lại không biết Diệp Mặc đang suy nghĩ gì, vẫn tiếp tục nói:

- Vốn tôi mở cửa tiệm cũng rất im lặng, nhưng sau này không biết anh Phương Vỹ vì nguyên nhân gì, mà bị nhốt lại.

- Cái gì? Cậu nói Phương Vỹ bị nhốt lại rồi hả?

Diệp Mặc ánh mắt lạnh lùng nhìn, Viên Mai Hương lúc trước làm tài vụ ở dược phẩm Lạc Nguyệt, nói sổ sách cô làm có vấn đề, việc này Diệp Mặc không có điều tra, nhưng loại khả năng này cũng có thể tồn tại. Nhưng Phương Vỹ bị bắt giam, xem ra lại bất thường rồi, Diệp Mặc rất hiểu tính cách của Phương Vỹ, cậu ta rất trung thành với Lạc Nguyệt, tuyệt đối sẽ không làm chuyện gì phạm pháp, tại sao phải bị bắt giam?

Viên Củng gật gật đầu,

- Đúng vậy, cũng bởi vì anh Phương bị bắt, những người tài giỏi này đều không có cách nào. Những tên này là Đông gia phái tới, Đông gia bây giờ là thế lực lớn nhất ở Lạc Nguyệt Thành. Một người dưới tay Đông gia nhìn trúng cửa hàng của tôi, sau đó đã muốn cướp đoạt...

Diệp Mặc sắc mặt càng ngày càng lạnh, hắn đưa chân đá văng vài tên lính tuần tra đang đứng ở cửa của cửa hàng sau đó nói với Viên Củng:

- Xảy ra nhiều chuyện như vậy, chẳng lẽ Hư thành chủ một chút cũng không biết, hoặc là cô ta đã biết nhưng không có để ý?

Viên Củng lắc đầu nói:

- Việc này tôi cũng không rõ, tôi đã viết thư cho Hư thành chủ, nói chị tôi bị oan, nhưng không có tin tức hồi đáp. Hơn nữa sự tình của tôi và chị tôi ở Lạc Nguyệt Thành coi như cũng còn đỡ, năm trước có một gia đình người châu Âu vừa mới đến, bởi vì có một cô con gái xinh đẹp bị Đông Trịch nhà Đông gia thích, muốn cưới con gái nhà người kia, kết quả nhà kia không đồng ý, nhưng ngày hôm sau tất cả mọi người trong nhà kia đã bị chết, hơn nữa cô con gái của nhà đó sau khi bị cưỡng gian xong cũng bị giết chết. Sau khi cảnh sát tới điều tra, cho kết luận là nhà này tự sát.

- Ha ha, tự sát, hay quá.

Diệp Mặc trong mắt không có nửa phần ý cười, Diệp Mặc nói xong cũng không muốn dừng lại ở chỗ này thêm một lát.

- Tôi không đồng ý lời của Đông Thành chủ, toàn bộ văn kiện cơ mật của bộ phận Khoa học Kỹ thuật ngoại trừ Hư thành chủ ra ngay cả tôi cũng không thể tùy ý xem, trưởng phòng Đông Na Na đến Lạc Nguyệt mới được bao lâu? Trừ phi cậu em trai thứ ba của tôi tự mình ký tên, nếu không bất cứ kẻ nào đều không cho phép tùy tiện ra vào.

Hứa Bình lập tức liền phản bác lời nói của Đông Húc Chân.

Đông Húc Chân lạnh lùng cười nói:

- Hứa tổng, tôi đề xuất ý kiến này chính là đã thông qua, nếu không tôi cũng không cần đề nghị. Hư thành chủ, cô có thể đề nghị biểu quyết, dùng số phiếu quyết định tất cả.

Hư Nguyệt Hoa biết, nếu không phải ra vào phòng tài liệu cơ mật nhất phải có một tấm ngọc bài, Đông Húc Chân căn bản cũng không cần quyết định ở trên hội nghị. Lúc trước khi Diệp Tinh đi rồi, ngọc bài phòng tài liệu để lại ở chỗ cô.

Tư lệnh lục quân Diệp Thực Hoa bỗng nhiên đứng lên nói:

- Tôi đồng ý đề nghị của Đông Thành chủ, hơn nữa tôi cho rằng vị trí thành chủ này không thay đổi cũng không có lợi đối với Lạc Nguyệt. Tôi đề nghị về sau bốn năm tuyển cử thành chủ một lần, giống như bầu cử Tổng Thống nước Mỹ. Lần này chúng ta vừa lúc cũng nên tuyển cử tân thành chủ một chút.

Hư Nguyệt Hoa giận dữ, tuy rằng lâu ngày ngồi trên chức vị cao, nhưng thực chất ở bên trong cô không phải là một chính khách, hỉ nộ của cô xuất hiện ở nhan sắc, chưa từng có người dám ở trước mặt nàng nói đổi thành chủ.

Vị trí thành chủ này là Diệp Mặc cho cô, cô không phải để ý vị trí thành chủ này, cái mà cô để ý chính là mình phụ kỳ vọng của Diệp Mặc.

Thấy Hư Nguyệt Hoa giận dữ, Đông Húc Chân trong lòng lại cười lạnh, mấy thằng nhà quê cũng dám quản một thành thị lớn như vậy, ngay cả sự tức giận đều lộ ra ngoài, khó trách mấy năm qua đã đoạt lấy 70-80% chính quyền Lạc Nguyệt.

Diệp Tử Phong ho khan một tiếng, đứng lên nói:

- Vị trí Hư thành chủ là do anh tôi quyết định đấy, việc này hay là không nên động tới, nếu anh tôi trở lại, tôi...

Phương Na Na nghe xong lời Diệp Tử Phong nói lập tức liền kiều mỵ nói:

- Tử Phong, hiện tại chúng ta đang thảo luận chuyện lớn, loại chuyện này nói là chuyện quốc gia đại sự cũng không quá, anh không thể bởi vì cảm tình cá nhân nói những lời đó. Chúng ta kết hôn mấy năm rồi, anh nghĩ xem em có vì một chuyện riêng mà làm phiền tới anh không.

- Đúng vậy nha, Tử Phong thành chủ, Diệp Mặc mấy năm này đều không trở lại, nếu chẳng may ở bên ngoài đã xảy ra chuyện gì rồi cũng nên, chẳng lẽ Lạc Nguyệt chúng ta cứ giẫm chân tại chỗ như vậy hay sao? Hơn nữa, quân đội Lạc Nguyệt chúng ta cũng đồng ý ý kiến đổi thành chủ mới. Nguồn tại http://truyenyy[.c]om

Đông Húc Chân cười ha hả nói.

Hứa Bình tức giận nói:

- Tôi đồng ý khi nào? Tôi đại diện quân đội kiên quyết không đồng ý.

- Anh đại diện quân đội? Vậy còn Diệp Thực Hoa và Thân Đức đại diện cho cái gì?

Đông Húc Chân châm chọc nói.

Diệp Thực Hoa và Thân Đức đứng lên lạnh giọng nói:

- Chúng tôi đại diện lục quân Lạc Nguyệt ủng hộ đề nghị của Đông Thành chủ. Ai không đồng ý, hỏi trước binh lính của chúng tôi một chút, ngay cả Diệp Mặc lập tức quay lại không đồng ý, cũng phải hỏi binh lính của chúng tôi một chút...

- Tốt lắm, tôi chính là không đồng ý, đem binh lính của anh ra tôi hỏi một chút.

Một âm thanh lạnh như băng vang lên, tất cả mọi người ở phòng họp đều nhìn về phía cửa.

Người bảo vệ phòng họp, để cho người khác đi tới cửa, không ngờ không có bất kỳ cảnh báo nào. Tất cả mọi người trong phòng họp bị cái thanh âm này làm cho kinh sợ, cùng nhau nhìn chằm chằm người đi vào phòng họp.

- Chủ tịch hội đồng quản trị đến...

- Em ba, cậu đã trở lại...

- Anh...

- Anh Diệp…

Một đám thanh âm vui mừng bất ngờ vang lên, khiến Diệp Mặc cảm thấy ấm áp một chút, dù sao vẫn có nhiều người nhớ đến hắn.

- Diệp giáo...

Đông Húc Chân hơi sửng sốt, nhưng rất nhanh y liền kịp phản ứng, đứng lên ôm quyền nói một câu, sau đó tiếp tục nói:

- Nơi này bây giờ là hội nghị cao tầng Lạc Nguyệt, nếu không phiền tôi sai người dẫn anh đi nghỉ ngơi trước, đợi chúng tôi họp xong

Diệp Mặc mắt lạnh nhìn thoáng qua Đông Húc Chân, lạnh giọng nói:

- Mày là ai? Ai bảo mày ngồi ở chỗ này?

- Anh, anh Húc Chân bây giờ là Phó thành chủ thứ nhất của Lạc Nguyệt Thành, đây là người mọi người tuyển cử đấy.

Diệp Tử Phong liền vội vàng đứng lên nói.

Diệp Mặc nhìn lướt qua Diệp Tử Phong, không trả lời cậu ta, mà mắt lạnh lùng nhìn Đông Húc Chân.

Đông Húc Chân sắc mặt phát lạnh, nháy mắt ra dấu với Diệp Thực Hoa, nhưng lúc này Diệp Thực Hoa thấy Diệp Mặc thì đã phát run rồi, hơi sức đâu quan tâm đến ánh mắt Đông Húc Chân, đầu của y đã cúi thấp không thể thấp hơn.

Thấy Diệp Thực Hoa không trả lời y, Đông Húc Chân hừ lạnh một tiếng, thản nhiên nói:

- Tôi tên là Đông Húc Chân, mặc dù là thành chủ Lạc Nguyệt Thành, nhưng vì tới trễ, cho nên Diệp tiên sinh không biết cũng là bình thường. Tuy nhiên Diệp tiên sinh mặc dù là quý khách Lạc Nguyệt Thành tôi, nhưng bây giờ là hội nghị quan trọng, cũng chỉ có thể mời anh chịu tủi thân một chút, người đâu...

Đông Húc Chân vừa dứt lời, phía sau phòng họp lập tức liền đi ra ba gã đàn ông, không ngờ hai người là nửa bước Tiên Thiên, còn có một người là cao thủ dị năng, căn cứ phán đoán của Diệp Mặc, người cao thủ dị năng này, ít nhất là dị năng cấp tám trở lên.

- Trước tiên đem hắn dẫn đi và nhốt lại.

Đông Húc Chân khoát tay nói với ba gã đàn ông kia.

Diệp Tử Phong bỗng nhiên mặt đỏ lên nói:

- Đông Thành chủ, đây là anh trai tôi, cũng chính là anh cả của Lạc Nguyệt Thành đấy, anh nói cái gì vậy.

Đông Húc Chân khoát tay nói với Diệp Tử Phong:

- Tử Phong, việc công là việc công, việc tư là việc tư, vừa rồi Na Na cũng đã nói. Lạc Nguyệt Thành không phải của Diệp Mặc, là của mọi người, cậu yên tâm, tôi chỉ là ngăn cản hắn làm ảnh hưởng cuộc họp của chúng ta mà thôi, sẽ không làm thương tổn hắn đâu.

- Hiện tại mày chính là Đông gia thế lực lớn nhất Lạc Nguyệt Thành?

Diệp Mặc mắt lạnh nhìn hồi lâu, bỗng nhiên nói một câu.

- Những lời này chờ hội nghị của chúng tôi họp xong rồi nói sau, Diệp tiên sinh.

Đông Húc Chân giọng điệu rất nhạt, giống như hết thảy đều đang nằm trong khống chế của y.

Đông Húc Chân nói xong lập tức liền nhắm hai mắt lại, ba gã cao thủ kia đã đánh tới Diệp Mặc. Hứa Bình lập tức đứng lên động thủ, tuy nhiên Diệp Mặc khoát tay với cậu ta.

Sau khi bảo Hứa Bình không cần lo lắng, Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, khó trách ngông cuồng như vậy, không ngờ có thể mời đến cao thủ, những cao thủ này mời một người đã là không đơn giản. Mà Đông Húc Chân không ngờ có thể mời tới ba người, hơn nữa y không ngờ có thể ngồi ở vị trí chủ trì hội nghị, có thể thấy được lai lịch Đông Húc Chân tuyệt đối không đơn giản. Có thực lực mạnh như vậy, Hư Nguyệt Hoa bị y đá xuống cũng là bình thường.

Chỉ có điều khiến Diệp Mặc không hài lòng chính là thái độ Diệp Tử Phong, là em trai của mình, Diệp Tử Phong không ngờ lại đang giúp Đông Húc Chân. Diệp Lăng mặc dù không nói chuyện, nhưng Diệp Mặc từ trong ánh mắt của nàng cũng có thể thấy được một chút áy náy. Bởi vậy có thể thấy được, nói không chừng Diệp Lăng cũng trợ giúp họ Đông này đấy.

Nếu ở thời điểm trước khi Diệp Mặc tiến vào tiểu thế giới, ba cao thủ này còn thật sự có khả năng khiến Diệp Mặc chịu thiệt thòi lớn, nhưng hiện tại, ba người này ở trước mặt Diệp Mặc chỉ giống như ba con kiến con mà thôi.

Diệp Mặc chân nguyên khởi lên, ba gã cao thủ này đánh về phía Diệp Mặc lập tức cảm giác mình nhào vào bên trong một vũng bùn sền sệt vô cùng lớn, cử động một chút cũng cảm thấy khó khăn cực độ.

Ba người này lập tức chỉ biết không tốt, nhưng không chờ bọn họ phản ứng, Diệp Mặc cung tay lên, ba đạo đao gió khiến ba cái đầu người ngã nhào trên mặt đất.

Đông Húc Chân ngây dại, ba người này là do y mang đến, y đương nhiên biết lợi hại như thế nào. Có thể nói ba người này đồng thời ra tay, trên đời này không có ai có thể đỡ nổi, nhưng hiện tại, ba người này ở trước mặt Diệp Mặc gần như ngay cả một chiêu đều không có tránh được, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Chẳng những là Đông Húc Chân ngây dại, tất cả mọi người ở đây đều ngây ngẩn cả người, Hứa Bình và Hư Nguyệt Hoa đã là Địa cấp đỉnh cao, bọn họ mơ hồ biết sự lợi hại của ba người này, nhưng bị Diệp Mặc giết chết giống như giết gà.

Diệp Mặc không đợi Đông Húc Chân phản ứng, đi đến trước mặt Đông Húc Chân, giơ tay kéo y lên, ném lên không trung, tùy tay lại vẽ vài cái.

Không trung phun ra một trận mưa máu, thời điểm Đông Húc Chân rơi trên mặt đất, tứ chi của y đã không thấy.

Diệp Tử Phong ngơ ngác nhìn anh trai của chính cậu, vừa rồi vẫn là nhân vật thứ hai của Lạc Nguyệt, nhưng đảo mắt đã bị anh trai của mình chém đứt tứ chi, mắt thấy liền không sống được.!!!

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #776


Báo Lỗi Truyện
Chương 776/2272