Chương 773: Đi ra ngoài hay là vào trong?


Lạc Ảnh gật gật đầu,

- Đương nhiên là vậy rồi, sau khi chị luyện khí tầng chín liền nhớ tới rất nhiều thứ, sư đệ nói cho chị biết đây là một 'Thất Tinh trận pháp", nơi này là đi tiểu thế giới, hơn nữa lần trước Lạc Phi cũng nói các cô chính là vào từ nơi này.

- Chúng ta đi vào như thế nào?

Ninh Khinh Tuyết có chút lo lắng nhìn Lạc Ảnh, cô yêu hận rõ ràng, sự nhớ thương Diệp Mặc làm cho nàng có vẻ tiều tụy đi. Cô không giống Lạc Ảnh, nhớ nhung có thể để ở trong lòng, cô từng giây từng phút đều hy vọng lập tức nhìn thấy Diệp Mặc.

Lạc Ảnh lấy ra bảy viên linh thạch nói:

- 'Thất Tinh trận pháp" này cần bảy viên linh thạch, tuy nhiên chúng ta mấy năm nay tìm được linh thạch chất lượng quá thấp. Cho nên đợi lát nữa chờ chị đem linh thạch để vào các vị trí xong, ba người chúng ta ở vị trí này, cũng chính là Thiên Khu vị dùng chân khí rót vào, nói như vậy là có một tia khả năng mở nó ra đấy. Tuy nhiên về sau trận môn này có thể hoàn toàn bị hủy.

- Chị Lạc Ảnh, đây là vì sao?

Đường Bắc Vi kỳ quái nhìn Lạc Ảnh.

Lạc Ảnh chỉ chỉ đống xương khô bên cạnh, trên nền còn có vết máu nói:

- Vì trận pháp này vào mấy năm trước bị người huyết tế qua, hơn nữa chúng ta cưỡng ép mở ra, về sau trận pháp này gần như hoàn toàn đóng cửa chết rồi, không còn có biện pháp mở ra. Trừ phi có Đại Năng Giả bố trí trận pháp này một lần nữa.

Ninh Khinh Tuyết chợt nhớ tới cái gì, cô cắn cắn môi nói:

- Em lúc đi ra đã nói với cha mẹ, cho dù không trở lại cũng không sao, nhưng, nhưng....

Đường Bắc Vi kéo tay Ninh Khinh Tuyết lại,

- Chị Khinh Tuyết, chị có phải lo lắng anh trai không có ở bên trong hay không, chúng ta về sau lại ra không được, không thấy được anh trai hả?

Ninh Khinh Tuyết gật gật đầu, nếu Diệp Mặc ở trong tiểu thế giới, cô ra hay không ra ngoài đều không có vấn đề gì, nhưng nếu Diệp Mặc không ở trong đó, như vậy cô nếu không ra được, chẳng phải là rốt cuộc nhìn không thấy chồng sao?

- Lạc Phisao tới đây? Bạn đang xem truyện được sao chép tại: t.r.u.y.e.n.y.y chấm c.o.m

Giữa ba người bọn họ chỉ có Lạc Ảnh có thói quen phóng thần thức ra ngoài. Ninh Khinh Tuyết và Đường Bắc Vi tuy rằng đều là luyện khí tầng tám, nhưng lại không thói quen phóng thần thức ra ngoài. Cho nên Lạc Ảnh nhìn thấy có người lại đây.

Ngay sau đó Ninh Khinh Tuyết và Đường Bắc Vi cũng nhìn thấy người tới.

Đường Bắc Vi lập tức tiếp đón hỏi:

- Chị Lạc Phi sao chị cũng tới đây?

Sắc mặt Lạc Phi vốn có chút ảm đạm, tuy nhiên thấy ba người bọn Lạc Ảnh, trong mắt lại lộ ra niềm vui bất ngờ, lập tức liền xông lại nói:

- Các cô quả nhiên ở trong này, tôi...

Tuy rằng ba người đều đoán được sự tình gì, nhưng trong lòng Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết ngoại trừ Diệp Mặc ra không nghĩ tới những việc khác, chỉ có Đường Bắc Vi hỏi một câu,

- Chị Phi, Hứa Nhị ca và chị Nguyệt Hoa vẫn khỏe chứ?

Lạc Phi gật gật đầu không trả lời.

Lạc Ảnh lại nói:

- Đợi chị đi đặt linh thạch vào vị trí, mọi người cùng nhau hướng Thiên Khu vị đưa chân khí vào, nhớ kỹ không nên gấp, trước tiên chúng ta có thể chậm rãi thử xem.

Nếu có người quen Diệp Mặc, khẳng định nhận không ra Diệp Mặc lúc này. Hắn hiện tại đôi mắt tối đen hai tròng mắt đỏ bừng, đầu tóc rối bời, giống như rơm rạ. Ngoại trừ ánh mắt của hắn vẫn còn khẩn trương chú ý trận pháp của hắn như cũ, những thứ khác hắn đều hoàn toàn quên.

Hắn thậm chí cũng không biết qua bao lâu, từ rất lâu tới nay hắn chỉ dựa vào ích cốc đan chống đói. Hắn nghĩ biện pháp này rất hao tổn tinh thần, cũng đã trải qua thời gian lâu như vậy rồi, hắn không muốn thất bại trong gang tấc.

Bởi vì từng giây từng phút phải chú ý trận pháp trước mặt cho nên thần thức và chân nguyên của Diệp Mặc bị tiêu hao rất lớn. Hắn sau mỗi lần thần thức tiêu hao hết, lập tức liền thay chân nguyên tiếp tục quan sát, sau đó tôi luyện thần thức.

Thời gian dài, thần trí của hắn chẳng những trở nên rất cô đọng, hơn nữa cự li ban đầu là bảy nghìn mét giờ đã tăng lên đến hơn hai mươi nghìn.

Hơn nữa chân nguyên của hắn cũng trở nên ngưng kết, tuy rằng vẫn chưa tới luyện khí tầng chín, nhưng đã không khác nhau là mấy. Đây là duyên cớ mà hắn vẫn không có tu luyện, nếu mỗi lần thần thức và chân nguyên hao hết, lập tức bắt đầu tu luyện, nói không chừng hắn hiện tại đã luyện khí tầng chín hậu kỳ.

Đây là một tiến bộ rất lợi hại, phải biết rằng hắn tu luyện 'Tam sinh quyết", tốc độ hấp thu linh khí tuy rằng nhanh nhất, nhưng độ khó để hắn thăng cấp cũng theo đó mà tăng lên rất nhiều, hơn nữa càng về sau hắn thăng cấp càng khó. Nếu người khác cần mười khối linh thạch bậc cao mới có thể thăng cấp một tầng, như vậy hắn phải cần một trăm viên, thậm chí nhiều hơn.

Nói đơn giản một chút, tốc độ hắn hấp thu linh khí mau hơn so với người khác, nhưng tốc độ tu luyện của hắn lại chậm hơn so với người khác. Nếu người khác nghe điều này sẽ cảm thấy rất mâu thuẫn, nhưng Diệp Mặc biết rằng một chút cũng không mâu thuẫn, hắn là bát linh căn, cuối cùng thậm chí có thể dẫn ra cửu linh căn ám linh căn. Loại tư chất này đã định trước hắn không có cách nào tu luyện nhanh hơn. Tu vi của các linh căn tiến bộ cũng cần cân bằng, một khi đánh vỡ cân bằng này, sẽ không có cách nào tiếp tục tu luyện 'Tam sinh quyết"

Lúc này thần thức của Diệp Mặc đang chú ý từng dấu vết dao động trong trận pháp của mình, trải qua lo lắng ban đầu, hiện tại tâm trạng Diệp Mặc đã vô cùng bình thản, hắn sẽ không vì trận pháp không có bất cứ động tĩnh gì liền lo lắng, tương phản, hắn rất bình tĩnh.

Bởi vì hắn biết sự nới lỏng trận môn của trận pháp "Bắc Đẩu Cửu Tinh", tuyệt đối sẽ không tùy ý có thể tìm được. Hơn nữa trải qua thời gian dài suy diễn và tính toán như vậy, Diệp Mặc cũng đại khái đã biết trận môn nào vào lúc nào sẽ có một chút nới lỏng, chỉ có điều sự nới lỏng đó còn chưa đủ để khiến hắn rời khỏi mà thôi.

Diệp Mặc biết rằng trong một thời gian ngắn tiếp theo hẳn là không có nới lỏng trận môn, hắn một bên dùng thần nhận thức khống chế, một bên cầm một viên ích cốc đan bỏ vào miệng.

Nhưng Diệp Mặc vừa mới nuốt đan dược vào, cũng cảm giác được vị trí thiên tuyền trận môn đang nới lỏng, hơn nữa nới lỏng ra càng lúc càng lớn.

Điều đó không có khả năng, Diệp Mặc lập tức ngây dại, vị trí thiên tuyền lúc này làm sao có thể nới lỏng hay sao? Cho dù là nới lỏng cũng là nới lỏng Diêu Quang trận môn, nhưng cái loại nới lỏng này căn bản cũng không có biện pháp rời khỏi.

Nhưng sự thật đã xảy ra, thiên tuyền vị trận môn chẳng những nới lỏng, hơn nữa động tĩnh còn càng lúc càng lớn.

Đây là có chuyện gì? Diệp Mặc tuy rằng không biết là chuyện gì xảy ra, hắn lập tức liền bắt được cơ hội, và bắt đầu hướng thiên tuyền vị rót chân nguyên vào, hắn phải bắt được cơ hội này, để thiên tuyền vị nới lỏng càng thêm lớn.

Diệp Mặc nghiên cứu trận pháp không phải ngày một hay ngà hai y, hơn nữa trình độ trận pháp của hắn đã đạt trình độ nhất định, hơn nữa tựu thành một thể, một số đại sư trận pháp Tu Chân giới cũng không nhất định lợi hại hơn so với hắn.

Hắn rất nhanh liền hiểu ra nguyên nhân thiên tuyền vị trận môn nới lỏng, nguyên nhân này chỉ có một, chính làở trận pháp bên ngoài đối ứng trận pháp 'Cửu Tinh", có người có ý đồ mở trận môn Thiên Khu vị ra. Diệp Mặc lập tức cũng nhớ tới phía ngoài 'Thất Tinh trận pháp" chẳng lẽ là có người ở phía ngoài thử theo Thiên Khu vị muốn tiến vào trong trận pháp?

Là ai? Người bên ngoài 'Thất Tinh trận pháp" Vân Hải hẳn là người trong ẩn môn.

Tuy rằng rất nghi ngờ, nhưng Diệp Mặc biết rằng cơ hội chỉ có một lần, hắn sẽ không từ bỏ cơ hội lần này.

Cùng một thời gian.

Lạc Ảnh và Đường Bắc Vi còn có Ninh Khinh Tuyết, Lạc phi bốn người đều mồ hôi rơi như mưa, các cô cảm giác sau khi chân khí của mình rót vào vị trí Thiên Khu, chân khí hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của các cô, chân khí thật giống như không cần tiền mà trút xuống.

Lạc Ảnh biến sắc, cô lập tức biết xong đời rồi, cô chỉ biết phương pháp phá trận, lại không nghĩ cho dù chân khí bốn người các cô cộng lại cũng khống chế không nổi trận pháp này khởi động.

Nếu như là một mình cô, lúc này cô sẽ dễ trở bàn tay, cô hoàn toàn có thể liều mạng bị nội khí cắn trả, sau đó thoát khỏi trận pháp này. Nhưng bây giờ là bốn người, một khi một người trong đó thoát thân, chẳng khác nào khiến ba người còn lại lập tức bị trận pháp treo cổ.

Đường Bắc Vi sắc mặt trở nên tái nhợt, cô gian nan nói:

- Chị Lạc Ảnh, chúng ta sắp chết phải không? Cứ hút xuống như vậy, tu vi của chúng ta sẽ hoàn toàn không còn.

Lạc Phi lại không có cách nào kiên trì, một ngụm máu tươi phun ra, cô cảm giác nội khí của mình sắp tiêu hao hết, cả người đều run rẩy lên.

Ninh Khinh Tuyết nhìn thoáng qua Lạc Ảnh, ánh mắt có chút ảm đạm, cô không phải sợ chết, mà là trước khi chết không nhìn thấy Diệp Mặc một lần, cô không cam lòng.

- A, chị Lạc Ảnh, em cảm thấy giống như đã khống chế được chân khí của mình.

Đường Bắc Vy niềm vui bất ngờ phát hiện hiện tượng không khống chế được chân khí lúc nãy đã đột nhiên biến mất, cô lại nắm giữ quyền chủ động.

Bọn Lạc Ảnh cũng đều cảm thấy tình huống này, Lạc Ảnh nhẹ nhàng thở ra nói:

- Tuy rằng chị không biết đây là chuyện gì, nhưng nếu như vậy, chứng tỏ trận môn sắp mở được. Lạc Phi, cô đừng lo?

Lạc Phi sắc mặt tái nhợt lắc đầu

- Đừng lo, may mắn hiện tại đã không giống như vừa rồi, nếu cứ như cũ, tôi phỏng chừng xong đời rồi.

- Đây là chuyện gì?

Ninh Khinh Tuyết cũng cảm giác được rất kỳ quái, loại chuyện này phát sinh vô cùng đột ngột.

Lạc Ảnh trầm ngâm một lát nói:

- Có lẽ ở bên kia trận pháp này, nhất định cũng có người hỗ trợ. Tuy nhiên việc này đối với chúng ta mà nói là chuyện tốt, mọi người không cần phân tâm, chủ động tăng thêm sức đi.

Bốn người lại rót chân khí vào, rất nhanh ở chỗ tảng đá thật lớn gần các cô, bốn phía tản ra từng đợt ánh sáng nhàn nhạt, và còn kèm theo từng đợt tiếng động ong ong.

- Trận pháp sắp mở, bốn người chúng ta nắm chặt tay nhau, tránh đi ra ngoài lại không ở cùng một chỗ.

Lạc Ảnh vừa dứt lời, liền bắt được tay Ninh Khinh Tuyết và Đường Bắc Vi, Đường Bắc Vi đồng thời kéo Lạc Phi lại.

Trên đá lớn đột nhiên xuất hiện một cổ lực hút mạnh mẽ, giống như một cánh cửa thật lớn, trong nháy mắt liền đem bốn người quấn vào trong cửa lớn.

Vừa lúc đó, Diệp Mặc thấy trận môn Thiên Tuyền Vị hoàn toàn nới lỏng ra, chân nguyên đột nhiên bạo phát đưa vào trận môn Thiên Tuyền Vị, ngay sau đó, hắn đã hoàn toàn xông vào Thiên Tuyền Vị.

Lực hút xoắn hùng mạnh tới, Diệp Mặc trong lòng nới lỏng, cuối cùng là đi ra ngoài.

- Chị Lạc ảnh, đây là nơi nào? Chín ngọn núi thật cao nha.

Đường Bắc Vi từ trên mặt đất bò lên, nhìn chín ngọn núi bốn phía phát ra tiếng ngạc nhiên thán phục, chín ngọn núi này cao hơn mặt nước biển mấy ngàn mét.

Lạc Ảnh lắc lắc đầu, ngay sau đó cô nói:

- Nơi này vẫn còn có cấm chế cấm bay, chẳng lẽ đây là Tu Chân giới? Không phải nơi sư đệ tới?

Lạc Phi sợ ngây người lúc này mới tỉnh ngộ lại, cô nhìn chung quanh nói:

- Nơi này chính là tiểu thế giới mà các cô nói, chính là Thần Châu. Nơi chúng ta đứng được gọi là núi Thần Châu, hơn nữa lúc trước chúng tôi cũng từ nơi này rời khỏi Thần Châu đi ra thế giới bên ngoài.

- Em giống như cảm nhận được hơi thở của Diệp Mặc.

Ninh Khinh Tuyết đột nhiên thì thào nói một câu.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #773


Báo Lỗi Truyện
Chương 773/2272