Chương 772: Bắc Đẩu Cửu Tinh


Lúc trước, nhân vật tu luyện thần kỳ trong tất cả Ẩn

Môn ở Thần Châu chính là Đỗ Đô Thiên của Đô Thiên Phái. Đỗ Đô Thiên trong tình trạng khảo nghiệm không ra tư chất, không ngờ trước khi bốn mươi lăm tuổi đã tấn cấp Tiên Thiên. Sau đó khi ông ta còn đang tấn cấp Tiên Thiên đã bắt đầu sáng lập Đô Thiên Phái. Kỳ tích tu luyện này, sau đó vẫn không có ai phá vỡ. Truyện được copy tại TruyệnYY.com

Nhưng hiện tại kỳ tích của Đỗ Đô Thiên không ngờ đã bị phá vỡ, hơn nữa còn bởi một cô gái trẻ tuổi hơn rất nhiều đã phá vỡ kỷ lục của ông ta.

Thời diểm Vân Tử Y của Thần Thương Hội mới hai mươi tuổi đã tấn cấp Tiên Thiên, trở thành cao thủ Tiên Thiên trẻ tuổi nhất ở Thần Châu. Cái này còn chưa tính. Trong tình huống Vân Đông Hiệp của Thần Thương Hội đang mất tích, vẫn dựa vào Vân Tử Y cứng rắn tổ hợp lại. Đồng thời nửa năm trước đã thôn tính Hải Thương Phái, thực lực không lùi ngược lại còn tăng thêm.

Có thể nói tu vi của Vân Tử Y chẳng những là phá vỡ kỷ luật do Đỗ Đô Thiên để lại, thậm chí Thần Thương Hội cũng có thành tựu không kém gì so với Đỗ Đô Thiên khai sáng Đô Thiên Phái. Đương nhiên, còn có một điều đáng để người ta nghị luận chính là, kỳ thật Vân Tử Y cũng là đệ tử của Đô Thiên Phái.

Thời điểm Diệp Mặc tới Đàn Thành, tùy tiện hỏi han một chút, biết được Thần Thương Hội đã trở thành một trong những thực lực lớn nhất trong Đàn Thành. Ngoại trừ mấy nhà Ẩn Môn nhất đẳng ra, Thần Thương Hội chính là lão đại.

Hơn nữa mấy nhà Ẩn Môn nhất đẳng dường như biết Vân Tử Y quật khởi Thần Thương Hội có liên quan đến Diệp Mặc, nên đều chủ động nhường một bước. Cho nên ở Đàn Thành, hiện tại kỳ thật chính là thiên hạ của Thần Thương Hội.

Thần thức của Diệp Mặc quét ra ngoài, lập tức phát hiện ra Vân Tử Y. Mà lúc này tu vi của Vân Tử Y rõ ràng là Thiên Cấp hậu kỳ. Diệp Mặc biết, hắn giao cho Vân Tử Y một viên Đại Bồi Nguyên Đan, Vân Tử Y đã không bán đi, mà dùng để tự mình tu luyện.

Vân Tử Y xoay chén trà trong tay. Ba viên đan dược đã khiến cô ta từ Huyền Cấp đỉnh phong lên tới Tiên Thiên hậu kỳ. Chẳng những cô ta là cao thủ Tiên Thiên trẻ tuổi nhất thành Thần Châu, đồng thời cũng thành cao thủ tấn cấp nhanh nhất từ Tiên Thiên sơ kỳ đến Tiên Thiên hậu kỳ.

Nếu như là trước kia, cô ta sẽ không thể tưởng tượng được điều này. Nhưng hiện tại không ngờ lại thành sự thật. Người khác đều tưởng rằng thiên tư của cô ta bỗng nhiên bùng phát. Chỉ có cô ta biết cao thủ trẻ tuổi nhất đầu tiên thật sự không phải là cô ta, mà là người trẻ tuổi tên là Diệp Mặc kia. Càng đáng sợ hơn chính là, ba viên đan dược hắn đưa cho cô ta đã khiến cô ta tấn cấp tới Tiên Thiên hậu kỳ. Điều này hiển nhiên rất nghịch thiên. Càng không cần phải nói đến Trú Nhan Đan kia.

- Rốt cuộc trên người hắn giấu bao nhiêu bí mật?

Vân Tử Y thở dài, thì thào tự nói một tiếng. Cô ta biết Diệp Mặc không có ý tưởng gì đối với cô ta. Nếu như Diệp Mặc có ý tưởng đối với cô ta, lần trước khi cô nói ra điều kia, khẳng định Diệp Mặc sẽ thể hiện ra. Nhưng hắn lại giống như không hề nghe thấy.

Xét về diện mạo, cô ta tự cho rằng mình cũng không thua Mục Tiểu Vận. Nhưng vì sao Diệp Mặc lại quyết một lòng với Mục Tiểu Vận như vậy? Vì sao hắn lại không có một chút cảm giác gì đối với cô ta?

Vân Tử Y lại thở dài. Trong lòng cô ta mơ hồ hiểu được một chút, chỉ có điều cô ta không muốn thừa nhận mà thôi. Cô ta muốn tiếp cận Diệp Mặc, không phải bởi vì cô ta yêu hắn. Cô chỉ muốn mang lại những hiệu quả và lợi ích đối với mình. Nếu như Diệp Mặc không có bản lĩnh lớn như vậy, cô ta có thể tiếp cận Diệp Mặc không? Vậy tuyệt đối không có khả năng. Hơn nữa, Diệp Mặc mất tích, Mục Tiểu Vận mỗi ngày đều chờ đợi Diệp Mặc quay trở về. Nếu như đổi lại là Vân Tử Y cô ta, nhiều nhất chỉ thở dài một câu mà thôi.

- Bí mật gì?

Một giọng nói đột ngột xuất hiện ở cửa của cô ta. Trong lòng Vân Tử Y kinh ngạc. Cô ta ngẩng đầu lập tức phát hiện Diệp Mặc vừa đẩy cửa vào.

- A, là anh, anh Diệp.

Mặt Vân Tử Y lập tức trở nên ngạc nhiên mừng rỡ. Trong đó thậm chí cũng không thay đổi.

Đương nhiên Diệp Mặc biết thái độ của Vân Tử Y đối của hắn. Tuy nhiên Diệp Mặc không để ý. Quan hệ giữa hắn và Vân Tử Y vốn chính là quan hệ giao dịch.

- Lần trước tôi nhờ cô thu mua giúp tôi một ít dược liệu và khoáng thạch, không biết hiện tại thế nào rồi?

Diệp Mặc hỏi thẳng vào vấn đề. Hắn không có ý định dừng lại đây lâu. Có thể sớm lấy được dược liệu một chút, thì sẽ sớm rời khỏi nơi này một chút.

Vân Tử Y vội vàng nói:

- Đã chuẩn bị xong. Anh Diệp, anh đi theo tôi.

Vân Tử Y đưa Diệp Mặc đến kho dược liệu của Thần Thương Hội. Khi Diệp Mặc tới kho hàng, trong lòng hắn rất thoả mãn. Những dược liệu được bảo quản rất tốt, tuy rằng dược tính đã bị mất không ít, nhưng đối với hắn mà nói vậy đã tốt lắm rồi.

Thật sự có không ít dược liệu tốt. Thậm chí còn có các loại linh thảo đẳng cấp như Huyết Tập Tử, Tử Bối Thanh La. Ngoài ra, còn có một khối Canh Thiết Tinh lớn, cỡ như khối lần trước Diệp Mặc đã nhận được.

Diệp Mặc cất tất cả dược liệu và khoáng thạch trong kho hàng vào chiếc nhẫn của mình. Tuy rằng Vân Tử Y cảm giác rất kỳ quái khi Diệp Mặc đột nhiên lấy đi mấy thứ này. Nhưng cô ta biết Diệp Mặc không phải người bình thường, cho nên cũng không hỏi một câu nào.

...

Vân Tử Y không đòi tiền của Diệp Mặc, Diệp Mặc để lại hai viên Đại Bồi Nguyên Đan, đồng thời nói cho Vân Tử Y sau này thuận tiện thì chiếu cố Thạch Thiết một chút. Sau đó, hắn từ chối lời mời của Vân Tử Y, rồi rời đi Đàn Thành.

Đi vào tiểu thế giới, những chuyện hắn có thể làm, hắn đều đã làm. Mục Tiểu Vận mất tích khiến trong lòng hắn không được dễ chịu. So với việc không tìm được Khổ Thập Niên thật ra chỉ là chuyện thứ yếu. Nhưng Giai Uấn không chết, khiến Diệp Mặc mãi canh cánh trong lòng. Nhưng Thần Châu lớn như thế, hắn cũng biết muốn tìm đạo cô Giai Uấn là rất khó.

Hắn nhất định phải trở về. Nỗi nhớ Lạc Ảnh và Khinh Tuyết, khiến Diệp Mặc một khắc cũng không muốn tiếp tục ở lại chỗ này.

...

Núi Thần Châu, nơi này không có dược liệu gì, cũng không có chỗ nào đặc biệt. Hơn nữa còn là cấm địa của Ẩn Môn. Cho nên ngoại trừ một ít Ẩn Môn lớn hoạt động ra, hàng năm, nơi này rất ít khi xuất hiện dấu chân. Ẩn Môn hoang vắng. Không ai muốn đến một nơi đất cằn sỏi đá như vậy.

Mà lúc này Diệp Mặc lại đi tới núi Thần Châu. Lần này hắn tới đây không phải vì tìm dược liệu. Hắn đến để phá giải Thất Tinh Trận pháp, sau đó thử ra ngoài.

Vây bên ngoài núi Thần Châu có chín ngọn núi. Diệp Mặc đào một động phủ ở bên trong ngọn núi kia, đồng thời bố trí xung quanh động phủ một trận pháp ẩn nấp.

Tuy rằng Diệp Mặc biết hiểu biết của hắn đối với trận pháp đã đạt được trình độ nhất định, nhưng muốn thông qua Thất Tinh Trận pháp này ra ngoài, lại không phải là một chuyện đơn giản. Cho nên hắn đã chuẩn bị tốt cho một cuộc chiến đấu lâu dài.

Nếu việc đào một động phủ trong chín ngọn núi vây quanh núi Thần Châu bị người Ẩn Môn biết được, điều đó khẳng định là không được phép. Nhưng Diệp Mặc đào động phủ ở đây, căn bản không cần phải nói là không có người biết, cho dù có người biết, cũng không có người nào dám đến ngăn cản.

Diệp Mặc biết Bắc Đẩu Thất Tinh Trận. Trận pháp này trên ba viên Ngọc Xung Tinh, dưới ba viên Toàn Cơ Tinh tự chuyển động, lần lượt dựa theo bảy phương vị Thiên Xu, Thiên Tuyền, Thiên Cơ, Thiên Quyền, Ngọc Hành, Khai Dương, Diêu Quang để bố trí trận pháp. Sau đó bảy phương vị này có thể phối hợp chặt chẽ với nhau, hình thành sự qua lại, lưu chuyển không ngừng.

Nhưng Thất Tinh Trận pháp trước mặt này hiển nhiên không đơn giản như Bắc Đẩu Thất Tinh Trận. Diệp Mặc đã nghiên cứu suốt mấy tháng, cuối cùng tìm được bảy cửa trận của Thất Tinh Trận pháp này. Chúng nó nằm lần lượt ở bảy ngọn núi. Nhưng thời điểm hắn muốn phá giải, lại phát hiện không ngờ bảy ngọn núi không đơn giản chỉ là bảy phương vị như vậy.

Không ngờ bảy ngọn núi này liên kết với sao trời, dựa theo mùa khác nhau, phương vị sẽ khác nhau. Thậm chí ngay cả thời gian khác nhau cũng có sự biến hóa.

Có thể nói sở dĩ Ẩn Môn có thể năm mươi năm mới có thể rời khỏi một lần, đó là bởi vì Thất Tinh Trận pháp này đúng lúc đó sẽ mở ra. Sau khi hiểu được vấn đề này, Diệp Mặc biết hắn muốn ra ngoài, nhất định phải tìm được thời khắc trận pháp buông lỏng. Thật giống như người trong Ẩn Môn biết trận pháp này cứ qua hai mươi năm lại có một lần buông lỏng. Lúc trận pháp buông lỏng có thể miễn cưỡng ra ngoài. Diệp Mặc cho rằng trong này khẳng định còn có thời gian buông lỏng khác. Cho dù chỉ cần trong nháy mắt, đối với hắn mà nói là được rồi.

Một mình ở trong núi Thần Châu nghiên cứu trận pháp, Diệp Mặc gần như quên thời gian. Lại một năm trôi qua. Hắn đã tu luyện tới luyện khí tầng tám trung kỳ. Nhưng hắn vẫn không hề có biện pháp nào đối với Thất Tinh Trận pháp này.

Mãi đến một ngày, thời điểm Diệp Mặc phát hiện được cửa trận ở hai ngọn núi còn lại, hắn mới biết được đây căn bản không phải là Thất Tinh Trận pháp, mà là Cửu Tinh Trận Pháp. Nói cách khác tất cả những gì hắn nghiên cứu trước kia hoàn toàn không có ý nghĩa.

Lúc này hắn đã biết, hai ngọn núi còn lại không phải để bài trí, mà vẫn có chỗ hữu dụng của nó.

Diệp Mặc rơi vào đường cùng, chỉ có thể lại tới Đàn Thành, bảo Vân Tử Y mua giúp hắn thật nhiều sách trận pháp. Sau đó hắn lại tới núi Thần Châu, tiếp tục nghiên cứu Cửu Tinh trận pháp.

Bắc Đấu Cửu Tinh lần lượt là Thiên Xu Tinh, Thiên Tuyền Tinh, Thiên Cơ Tinh, Thiên Quyền Tinh, Ngọc Hành Tinh, Khải Dương Tinh, Diêu Quang Tinh, Động Minh Tinh, Ẩn Nguyên Tinh, nhưng cũng có thể gọi là Tham Lang, Cự Môn, Lộc Tồn, Văn Khúc, Liêm Trinh, Vũ Khúc, Phá Quân, Tả Phụ, Hữu Bật. Cửu Tinh bảy hiện hai ẩn, biến mất hai sao Động Minh Tinh, Ẩn Nguyên Tinh. Muốn phá giải trận pháp này, nhất định phải nắm được cửa trận Động Minh Tinh, Ẩn Nguyên Tinh.

Thời gian như điện xẹt. Ngày tháng thoi đưa. Mỗi ngày Diệp Mặc không ngừng suy diễn trận pháp, thậm chí quên đi tất cả, chứ đừng nói tới chuyện tu luyện.

Trải qua nhiều lần không ngừng suy diễn và tính toán, Diệp Mặc tìm được hai biện pháp. Biện pháp đầu tiên chính là dùng rất nhiều linh thạch thượng phẩm, miễn cưỡng kết nối với Cửu Tinh Trận Môn. Làm như vậy chỗ tốt chính là phương tiện đơn giản. Chỗ hỏng chính là thứ nhất Diệp Mặc không có nhiều linh thạch như vậy. Thứ hai là Diệp Mặc không có bản lĩnh lớn như vậy.

Muốn kết nối với cửa của Cửa Tinh trận, không chỉ cần có linh thạch, hơn nữa còn cần tu vi bản thân phải thông thiên. Nếu không trận pháp phản phệ, chẳng những trận pháp sẽ bị phá hủy, người phá trận còn bị hồn lìa khỏi xác. Có thể nói là tuy rằng Diệp Mặc nghĩ ra được biện pháp này, nhưng đối với hắn mà nói không có bất kỳ tác dụng nào.

Hắn chỉ có thể lựa chọn biện pháp thứ hai. Biện pháp thứ hai chính là bố trí lại một trận pháp, đơn giản kết nối với chín cửa của Đại trận. Sau đó mình ở bên trong trận pháp không ngừng dùng chân nguyên tìm tòi. Một khi tìm được một khe hở buông lỏng ngẫu nhiên của trận pháp, lập tức liền lợi dụng khe hở này xuất trận.

Biện pháp này rất ngu ngốc, hơn nữa tinh thần phải thường xuyên tập trung. Nếu không nắm được thời điểm khe hở kia chợt lóe lên, vậy chẳng khác gì là phí công. Nhưng Diệp Mặc chỉ có thể dùng biện pháp này. Ngoại trừ biện pháp này, hắn không tìm thấy bất kỳ biện pháp nào khác.

...

Lúc này, tại một hẻm núi trong dãy núi Hoành Đoạn Hoa Hạ, ba người Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết còn có cả Đường Bắc Vi đang đứng ở bên cạnh một tảng đá lớn, nhìn tảng đá rất lớn trước mắt này.

- Chị Lạc Ảnh, chị nói anh trai em sẽ từ chỗ này đi ra sao?

Đường Bắc Vi nhìn tảng đá lớn này sửng sốt hồi lâu mới có chút kỳ lạ hỏi...

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #772


Báo Lỗi Truyện
Chương 772/2272