Chương 771: Cầm lấy bỏ đi


Diệp Mặc nghĩ tới thế giới giấy vàng của mình, lại nghĩ tới thân phận của đại sư Thiên Dịch. Nếu chẳng may đại sư Thiên Dịch biết rằng mình có thế giới giấy vàng, có thể sẽ gây nguy hiểm cho hắn hay không? Tuy rằng Giai Uấn cũng biết mình có ba trang giấy vàng, nhưng chắc cô ta cũng không biết đó là cái gì. Mà lai lịch của đại sư Thiên Dịch này cũng rất thần bí. Ngay cả thần thức của mình cũng không thể nắm bắt được ông ta. Người này đối với hắn mà nói thật sự rất nguy hiểm.

Cũng không biết mình đã ngồi bao lâu, khi Diệp Mặc tỉnh táo lại, phát hiện trời đã chập tối. Hắn lắc đầu. Là phúc không phải họa, là họa không tránh khỏi. Nên qua thế nào, thì qua thế ấy, quản ông ta làm gì.

Diệp Mặc đứng lên. Thần thức của hắn quét ra ngoài. Quả nhiên đã không thấy Mạc Hữu Thâm. Xem ra thời gian mình ngồi đây không ngắn. Nếu Mạc Hữu Thâm chạy trốn, Diệp Mặc không cố ý đuổi theo giết. Hắn vừa định rời khỏi, lại chú ý tới chiếc ghế đá mình vừa ngồi. Hình như chiếc ghế đá này là của đại sư Thiên Dịch khi đi quên mang theo.

Người bình thường nếu muốn thì mang cái đệm ngồi, cũng sẽ không mang ghế đá đi. Sở dĩ Diệp Mặc cho rằng cái ghế đá này là của đại sư Thiên Dịch, bởi vì nếu không có ai ngồi chiếc ghế đá này, để ở trong này thật sự không hợp mắt.

Hắn ngồi xổm xuống, muốn cầm chiếc ghế đá lên. Nhưng hắn vừa cầm lên, không ngờ lại phát hiện chiếc ghế đá này vô cùng nặng. Có thể nói là chiếc ghế đá này còn nặng gấp mấy chục lần so với khối sắt có thể tích tương đương. Cho dù là mấy người bình thường cũng không nâng nó lên được. Chỉ là một chiếc ghế đá không ngờ lại nặng hơn một nghìn cân. Rốt cuộc đây là cái gì?

Diệp Mặc hoảng sợ, lập tức liền dùng thần thức quét lên. Hắn không ngờ lại phát hiện được thần thức của mình chỉ quét tới lớp đá bên ngoài, căn bản không quét được vào bên trong. Cái này căn bản không phải là ghế đá. Không ngờ đó lại là một thứ mà ngay cả hắn cũng không biết.

Trong lòng Diệp Mặc kinh hãi. Tuy rằng hắn xuất thân là luyện đan, nhưng đối với luyện khí cũng không phải hoàn toàn không biết gì. Cho nên hắn cũng hiểu biết về rất nhiều khoáng thạch. Mà hôm nay, chỉ một chiếc ghế đá hắn lại không nhìn ra được.

Đây chắc chắn là một bảo bối. Ngay sau đó, Diệp Mặc nhân lúc người khác không chú ý liền cầm lấy chiếc ghế đá ném vào trong nhẫn của mình. Tuy rằng đại sư Thiên Dịch không muốn giúp hắn tìm tung tích của Tiểu Vận, nhưng cuối cùng vẫn cho hắn một chút thù lao.

Lúc này Diệp Mặc không muốn tìm đại sư Thiên Dịch nữa, mà hắn rất sợ đại sư Thiên Dịch kia tìm đến. Hắn thật giống như kẻ trộm vội vã tìm cách ra khỏi thành.

Sau khi Diệp Mặc ra khỏi Hàm Thông Thành, lập tức bước trên phi kiếm, tạo ra một đường kiếm quang trong chớp mắt liền biến mất vô tung vô ảnh. Đại sư Thiên Dịch kia là người không tử tế, nói không tính được chuyện của mình, cho nên bỏ đi. Cũng đừng trách hắn không tốt, cầm chiếc ghế đá của Thiên Dịch, cũng bỏ đi như vậy.

Diệp Mặc vừa mới đi chưa đến nửa canh giờ, đại sư Thiên Dịch đã vội vàng chạy trở về. Ông ta thoáng nhìn về chỗ ngồi đã trống không, không khỏi tức giận dậm chân nói:

- Tiểu tử này thật sự không tốt. Đồ của người khác không ngờ lại cầm bỏ chạy. Có phải hắn tức giận trả thù vì mình đã tính không được chuyện của hắn không?

...

Mặc dù có thể bị Thiên Dịch đoán ra tiểu thế giới trên người mình, nhưng tâm tình Diệp Mặc coi như không tồi. Dù sao hắn cũng chiếm được một chiếc ghế đá nhìn dường như rất thần bí.

Khi hắn đi ngang qua thôn Thạch Phượng, Diệp Mặc cố ý dùng thần thức quan sát Thạch Thiết một chút. Quả nhiên hắn thấy anh ta đang ở nhà tu luyện. Hắn gật đầu, cảm giác về sau Thiết Thạch chắc hẳn sẽ có triển vọng. Hắn nhận Thạch Thiết làm đồ đệ, đương nhiên một phần là vì tư chất hạng nhất của Thạch Thiết, nhưng một phần cũng vì nể tình chị gái của anh ta Lạc Nguyệt.

Ở tiểu thế giới, nếu như Thạch Thiết có thể tu luyện đến Trúc Cơ, vậy đã có thể càn quét tất cả. Bởi vì khi hắn dạy cho Thạch Thiết, hắn đã cẩn thận giải thích cho anh ta một ít kiến thức cơ bản về tu chân, có sự khác nhau rất lớn so với Cơ Mi.

Diệp Mặc cũng không đi Đàn Thành. Hắn chỉ về tới địa vực Ẩn Môn, bắt đầu vừa tìm kiếm dược liệu, vừa tìm Mục Tiểu Vận.

...

Núi Tinh Gia, đây là nơi Diệp Mặc vẫn muốn đến. Bởi vì lúc trước hắn đã gặp Tu Chân giả ở Nam Cực kia. Ông ta nói đã tìm được động phủ tu chân ở trong này. Cho nên hắn cũng muốn đến thử thời vận.

Tuy rằng Núi Tinh Gia không có nhiều linh thảo dược liệu bằng Ngũ Uẩn Sơn, nhưng địa vực lại không chỉ có những dãy núi nhỏ trùng điệp giống như Ngũ Uẩn Sơn, thậm chí còn lớn hơn nữa. Diệp Mặc bỏ ra một tuần, vừa hái thuốc, vừa tìm khoáng thạch cũng không tìm được động phủ mà Tu Chân giả đã nói.

Nếu như không phải Cơ Mi nói cô cũng tu luyện trong núi Tinh Gia, nói không chừng Diệp Mặc cũng muốn từ bỏ việc tìm kiến. Vì tìm được di tích cổ tu ở núi Tinh Gia, Diệp Mặc đã đào được một động phủ tạm thời trên núi Tinh Gia.

Hôm nay, Diệp Mặc vừa mới đi thu nhặt dược liệu suốt một ngày quay trở về, lại thấy một cảnh tượng cách động phủ tạm thời của hắn không xa khiến cho hắn vô cùng buồn bực.

Hai gã thanh niên và một cô gái không ngờ lại quan hệ bên cạnh động phủ của mình. Hai gã thanh niên một người là Địa Cấp sơ kỳ, một người Huyền Cấp hậu kỳ. Cô gái kia cũng là tu vi Hoàng Cấp hậu kỳ. Xem quần áo bọn họ, dường như cô gái kia bị cưỡng hiếp. Nhưng nhìn bộ dạng cô gái kia, lại dường như không phải là thái độ của người bị cưỡng hiếp.

Thời điểm Diệp Mặc đi đến động phủ, hai gã thanh niên này mới phát hiện Diệp Mặc đi tới. Sau khi bọn họ thấy Diệp Mặc, lập tức không thèm để ý tới cô gái đang nằm trên mặt đất. Hai người trực tiếp động thủ với Diệp Mặc. Dường như cả hai căn bản là không muốn nghe Diệp Mặc nói bất kỳ lời nào, đã muốn giết Diệp Mặc trước.

Vốn thấy bọn họ làm chuyện như vậy bên cạnh động phủ của mình, Diệp Mặc đã vô cùng khó chịu. Hai người này còn muốn giết hắn. Điều này càng khiến Diệp Mặc phát sinh sát ý. Gần như cùng lúc hai người bọn họ động thủ, hắn liền phóng hai đao gió qua. Sau đó không đợi vẻ kinh hãi hoàn toàn hiện ra trên khuôn mặt hai người này, hắn lại ném qua hai hỏa cầu nữa.

Trước sau chỉ trong giây lát, hai gã thanh niên này đã biến mất không thấy nữa.

Lúc này, cô gái đã bị lột hết quần áo nằm trên mặt đất mở to mắt, lại thấy Diệp Mặc đang nhìn chằm chằm vào cô ta. Cô ta lập tức lại thét lên một tiếng chói tai, không ngờ lập tức hôn mê bất tỉnh.

Diệp Mặc lắc đầu. Tu vi chỉ có Hoàng Cấp hậu kỳ, cũng dám vào sâu trong núi Tinh Gia. Cô gái này thoạt nhìn mới khoảng hai mươi tuổi. Diện mạo coi như cũng đoan chính. Tuy nhiên trước ngực cũng rất đầy đặn, ba đào mãnh liệt.

Diệp Mặc vừa định cho cô một thanh tâm quyết, để bản thân cô ta cầm quần áo mặc vào, chợt hắn nghe thấy một tiếng chim kêu lảnh lót. Thần thức của hắn lập tức quét thấy một con thanh điêu.

Ngay sau đó, Cơ Mi và thanh điêu cùng nhau dừng ở trước động phủ của Diệp Mặc.

- Tân Lôi sư muội...

Nhìn cô gái bị cởi sạch quần áo nằm trên mặt đất, Cơ Mi lập tức liền hiểu được chuyện gì đã xảy ra.

- Không ngờ là anh?

Cơ Mi nhìn thấy Diệp Mặc, cuối cùng đã nhận ra được người gây ra chuyện.

Diệp Mặc chắc chắn sẽ không để ý tới Cơ Mi. Hiện tại hắn đã biết Cơ Mi căn bản không phải là Trúc Cơ đại viên mãn gì, mà chỉ luyện khí viên mãn mà thôi. Lần trước hẳn là cô ta tưởng mình là Trúc Cơ, mà không phải Kết Đan. Về phần Cơ Mi lại nói với Phùng Năng cô là Kết Đan. Diệp Mặc không hỏi cũng có thể đoán ra một phần. Đó là bởi vì Cơ Mi căn bản không hiểu được sự khác nhau giữa Trúc Cơ và Kết Đan. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

- Đây là chỗ tôi ở. Cô nhanh đưa người đi đi. Tôi muốn nghỉ ngơi.

Diệp Mặc nhìn lướt qua Cơ Mi thản nhiên nói.

- Anh…

Cơ Mi rất muốn lập tức giết chết Diệp Mặc, nhưng cô không dám. Kỳ thật khi cô vừa nhìn thấy Diệp Mặc, trong lòng đã lập tức kinh hãi. Diệp Mặc có thể xuất hiện ở nơi này, chứng tỏ cao thủ Thái Ất Môn nhất định đã bị giết.

Diệp Mặc có thể giết cao thủ Thái Ất Môn kia, sau đó mới vài ngày thời gian đã đi tới núi Tinh Gia, hắn tuyệt đối không phải là người mà mình có thể đối địch. Nếu chẳng may trở mặt, có lẽ mình căn bản cũng không đủ nhìn.

Kỳ thật lần trước khi cô ở trên Thanh Điêu nhìn thấy vết máu, đã suy đoán được kết quả thắng bại giữa Diệp Mặc và cao thủ Thái Ất Môn kia. Chỉ có điều cô ta không thể tin được Diệp Mặc có thể đánh thắng được người của Thái Ất Môn mà thôi. Nhưng hiện tại Diệp Mặc xuất hiện ở trước mắt cô ta, cho dù cô ta không tin cũng không được.

- Anh đường đường là một cao thủ trên Tiên Thiên, không ngờ lại làm ra chuyện xấu xa như vậy. Anh thật sự không biết xấu hổ.

Tuy rằng Cơ Mi phẫn nộ, nhưng không dám động thủ với Diệp Mặc. Theo cô ta thấy, nếu Diệp Mặc có thể giết cao thủ Thái Ất Môn như vậy, hắn tuyệt đối không phải là Tiên Thiên. Hắn nhất định là trên Tiên Thiên. Chỉ có điều cô ta không nhìn ra được mà thôi.

Diệp Mặc lạnh lùng nói:

- Đưa cô gái trên mặt đất kia đi đi. Chuyện này không liên quan tới tôi. Tôi không có hứng thú với cô ta, cũng không có hứng thú đối với cô. Đây chỗ tôi ở. Cút.

Người phụ nữ này không đến sớm mà cứu lấy người quen của cô ta, không ngờ quấy rầy mình về chuyện này. Diệp Mặc đã sớm không kiên nhẫn.

- Không liên quan gì đến anh? Không có hứng thú đối với cô ấy? Tôi rời khỏi mới có một nén nhang...

Cơ Mi nói tới đây lại nhìn thấy sắc mặt Diệp Mặc không vui, theo bản năng liền rùng mình một cái. Không ngờ cô ta lại không dám nói thêm gì đi nữa. Tuy rằng cô ta tức giận tới mức run rẩy, nhưng cô ta sợ Diệp Mặc bỗng nhiên trở mặt động thủ. Một sắc ma như vậy, nếu chẳng may hắn coi trọng mình, vậy càng thảm hơn. Muốn tìm hắn báo thù, vẫn phải chờ sau khi mình đột phá mới quay lại.

Nghĩ đến đây, Cơ Mi vội vàng ôm lấy sư muội đang hôn mê bất tỉnh nằm trên mặt đất, ngồi lên thanh điêu. Chỉ một lát sau bọn họ liền biến mất không thấy.

Diệp Mặc rất khó chịu trở lại động phủ tu luyện một đêm. Ngày hôm sau hắn tiếp tục tìm kiếm di tích cổ tu trong núi Tinh Gia. Nhưng lại một tuần trôi qua, Diệp Mặc cũng không tìm được gì. Hắn đã mất kiên nhẫn. Hắn đang nghĩ rất có thể Tu Chân giả kia đã lừa hắn, cho nên hắn mới không tìm thấy chỗ đó.

Sau khi rời khỏi núi Tinh Gia, Diệp Mặc bắt đầu tìm kiếm dược liệu ở xung quanh tiểu thế giới. Tất cả dược thảo có thể đào được, hắn đều ném vào trong thế giới giấy vàng.

Thời gian nửa năm vội vàng trôi qua. Trong nửa năm này, Diệp Mặc gần như đã tìm kiếm toàn bộ địa vực Thần Châu, tìm được vô số linh thảo, vô số khoáng thạch, nhưng lại không tìm được Mục Tiểu Vận. Diệp Mặc đã đi qua núi Bắc Tử và thôn Hoàng Bình mấy lần, nhưng cũng không có thu hoạch được gì. Điều cũng khiến hắn cảm thấy tiếc nuối là hắn không tìm được Khổ Thập Niên. Nơi này căn bản cũng không có Thất Tinh Trận pháp ở sâu trong biển mây giống như Mông Cửu Sơn đã nói.

Diệp Mặc lại không muốn tiếp tục tìm kiếm nữa. Hắn đã rời khỏi Lạc Nguyệt năm năm, đã sớm cảm thấy nhớ nhà như dao cắt. Hơn nữa Diệp Mặc cảm giác trình độ trận pháp của hắn đã đạt đến trình độ nhất định, là thời điểm đi thử trận pháp trong núi Thần Châu kia.

Tuy nhiên trước khi đi thử phá giải trận pháp ở núi Thần Châu kia, Diệp Mặc còn muốn đi Đàn Thành một chuyến. Hắn có nhờ Vân Tử Y thu thập các loại dược liệu và khoáng thạch, không biết cô ta làm tới đâu rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #771


Báo Lỗi Truyện
Chương 771/2272