Chương 768: Chém giết


Diệp Mặc cười không chút để ý đến gã đàn ông đó. Sau đó mới gõ gõ thanh kiếm rồi nói:

- Thật không ngờ ta lại gặp một cao thủ Tiên Thiên thực sự thứ hai. Nói như vậy thì Tôn Càn Phái và Từ Hàng Tĩnh Trai có lẽ cũng là có cao thủ Tiên Thiên rồi.

Gã đàn ông này vốn rất coi thường, không thèm để ý tới Diệp Mặc. Nhưng sau khi y nghe thấy lời Diệp Mặc nói thì đột nhiên tay run run, có chút không dám tin tưởng Diệp Mặc. Một lúc sau mới ngạc nhiên hỏi:

- Mày còn ít tuôỉ sao lại biết rõ về Tiên Thiên như vậy?

Để không làm cho ngươì luyện võ của Thần Châumất đi niềm tin với những Tiên Thiên vừa mới được thăng cấp, cách đây rất lâu có ngươì luyện võ đã đem Thiên Cấp đổi sang Tiên Thiên. Đây là chuyện vô cùng cơ mật. Thông thường thì ngươì luyện võ sau khi thăng cấp thành Tiên Thiên mới chỉ mơ hồ với tới được, mà gã này sau khi lên tới đỉnh cao của Tiên Thiên rồi lại tìm cách đóng cửa bế quan. Đến khi đột phá được cấp độ này lại tìm kiếm đáp án khắp nơi cuối cùng mới biết được chuyện này. Nhưng Diệp Mặc mới chừng này tuổi đột nhiên tuỳ tiện nói ra, chẳng lẽ hắn trẻ tuôỉ như vậy đã là cao thủ Tiên Thiên sao?

Diệp Mặc không để ý tới gã này mà trực tiếp hỏi: truyện được lấy tại t.r.u.y.ệ.n.y-y

- Ông có biết Ly Thành chứ?

- Ly Thành? Có chút ấn tượng.

Gã này suy nghĩ một hồi rồi mới lên tiếng nhưng gã nhanh chóng nghĩ tới mục đích của mình là tìm Diệp Mặc. Thanh kiếm trong tay lại động đậy, lạnh giọng nói:

- Cho dù mày biết rõ ràng về Tiên Thiên thì hôm nay cũng khó lòng mà thoát chết.

Nói xong, thanh trường kiếm trong tay gã biến thành vô số nhát kiếm đổ về phía Diệp Mặc. Diệp Mặc biết rằng điều này có nghĩa là gã kia coi thường hắn. Hắn không chút nghĩ ngợi, nâng tay lên đánh trúng vào hướng vẩy kiếm của gã kia.

"Ầm" một tiếng nặng nề vang lên, Diệp Mặc và gã đàn ông bị đẩy lùi về phía sau một bước. Trong lòng Diệp Mặc thầm nghĩ tuy cái gã này so với nội công của Ly Thành có thâm hậu hơn một chút nhưng chân khí không lợi hại bằng hắn

Gã đàn ông này không ngờ trường kiếm của mình lại bị đối phương đánh ra, hơn nữa còn khiến gã phải lùi về phía sau một bước.

- Mày có thể tìm ra kiếm của ta trong vô số kiếm ảnh, mà hơn nữa lại đánh trúng nó. Tốt lắm, mày đáng giá để ta lấy ra tám phần công lực đấy.

Nói xong, gã đàn ông này lại vung trường kiếm trong tay ra nhưng lần này không phải là kiếm ảnh nữa. Trường kiếm trong tay gã trở thành một thanh kiếm dài nhọn hoắt hướng thẳng về phía Diệp Mặc. Diệp Mặc âm thầm gật đầu, gã này nội công quả thật là không nói chơi. Thật không ngờ có thể biến trường kiếm thành nhọn và dài như vậy. Hơn nữa còn lao tới như bình thường, nếu khiến hắn phải thể hiện, đây có thể lợi hại tương đương với Lục Mạch Thần Kiếm.

Nhưng nghĩ thì nghĩ như vậy nhưng ngoài miệng Diệp Mặc sẽ tuyệt đối không chịu thua thiệt. Hắn cười cười khinh thường

- Lão già kia lại nói khoác rồi, ông đây cũng chẳng cần đánh với ngươi, thì ngươi cũng tự bị gió thổi bay rồi.

Quả nhiên ý nghĩ này còn chưa nói xong thì kiếm quang ở đỉnh trường kiếm của gã bất chợt thoát khỏi mũi kiếm, trực tiếp tiến về phía Diệp Mặc.

Mà sau khi kiếm quang thoát ra khỏi mũi kiếm thì gã lại vung ra một kiếm quang khác. Các kiếm quang này mỗi lúc một nhanh bắn về phía Diệp Mặc. Mỗi đường kiếm quang đều có ý giết người.

Diệp Mặc biết rằng chỉ cần hắn lại khiến gã này bắn ra kiếm quang không ngừng thì cuối cùng hắn nhất định sẽ bị những kiếm quang này bao vây lại. Chỉ cần không cẩn thận một chút thì sẽ bị những kiếm quang này bắn trúng mà bị thương.

Cái thằng cha này quả thật không phải là nói dối. Tuy rằng hắn không biết Ly Thành nếu như liều mạng cùng hắn, đòn sát thủ là cái gì chứ, nhưng Diệp Mặc chắc chắn những quang kiếm thoát ra từ cái thằng cha này không phải là Lục Mạch Thần Kiếm. Nó không chỉ là do nội công thâm hậu tạo thành, đây chắc chắn là một bí kíp kiếm kỹ vô cùng lợi hại.

Nếu như có thể có tuyệt kiếm kỹ như thế này, thông qua lĩnh ngộ được tam sinh quyết thì các chiêu kiếm của hắn sẽ được cải thiện nhiều lắm, lực chiến đấu của hắn cũng sẽ thăng lên gấp mấy lần. Thực ra Diệp Mặc biết rằng chân khí và thần thức của hắn tuy thâm hậu nhưng lực chiến đấu của hắn lại không cao, hơn nữa phương thức chiến đấu cũng chỉ có một. Có thể tung hoành trong này, một là vì kinh nghiệm chiến đấu của hắn phong phú. Thứ hai là vì hắn chưa gặp cao thủ thôi.

Phi kiếm của hắn đang phải đối mặt với một hoàn cảnh rất xấu chính là ý muốn giết kẻ địch của hắn không được thuận buồn xuôi gió giống như giết gà vậy. Nhưng đối với những cao thủ tương đương với hắn, thậm chí cả với cao thủ mạnh hơn hắn thì phi kiếm khi rời khỏi tay hắn rất dễ dàng bị người khác khống chế được.

Nghĩ đến cái kiếm pháp này cùng lục mạch thần kiếm hiểm ác như nhau, trong lòng Diệp Mặc nóng như lửa đốt.

Nhưng phải lấy được kiếm quyết. Nhất định phải giết chết cái thằng cha này, Diệp Mặc tin tưởng vào sự lợi hại của kiếm quyết. Trước mắt gã này tuyệt đối nghĩ không ra, nói không chừng gã đã nhặt được từ trong một chỗ nào đó.

Nghĩ là như vậy nhưng chỉ trong nháy mắt thì mấy đạo kiếm đã phóng tới phía hắn. Hơn nữa tốc độ của các kiếm quang ngày càng nhanh khiến hắn không kịp tránh né.

Diệp Mặc hừ một tiếng rồi pháp khí phi kiếm trong tay dưới sự khống chế của chân nguyên biến thành một tấm ván cửa rồi sau đó tấm ván cửa này mang theo chân nguyên cuốn tròn giống như lốc xoáy, khiến toàn bộ kiếm quang bị nhốt vào trong.

Chân nguyên của phi kiếm cùng với những kiếm quang tụ lại một chỗ phát ra từng đợt nổ tung trong không khí thậm chí còn kéo theo một âm hưởng sắc nhọn. Loại thanh âm này nghe chẳng thoải mái chút nào. Chân nguyên và kiếm còn lại quang văng ra khắp nơi rơi ra xung quanh, lập tức khiến cây cối xung quanh đổ rạp thành một mớ hỗn độn.

Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết đối phó với chiêu kiếm này nếu không tinh thông thì một khi đối phương thi triển những mũi kiếm nhọn này thì cũng sẽ linh hoạt như phi kiếm thông thường. Cách xử lý dựa vào chân nguyên của hắn tuyệt đối sẽ không trụ được.

Gã đàn ông kia dường như không ngờ, Diệp Mặc có thể phá vỡ tuyệt kỹ của gã ta. Trong lúc còn đang ngây người ra chính là thời khắc gã đã chần chừ, mũi kiếm nhọn của gã hoàn toàn bị Diệp Mặc xoắn diệt.

Kinh nghiệm chiến đấu của gã này rõ ràng không nhiều. Các mũi kiếm nhọn của gã bị Diệp Mặc thu hết vào cũng không xuống hạ phong, nhiều nhất thì cũng chỉ là bản thân gã xuất chiêu bị đối phương chặn được mà thôi, còn đối phương lại không có cách giải quyết. Nhưng hành động đầu tiên của gã không phải là tiếp tục giở chiêu khác hoặc là tiếp tục bắn ra kiếm quang mà lại nhanh chóng lùi về phía sau để tự bảo vệ mình.

Kinh nghiệm chiến đấu của Diệp Mặc vào lúc này thì lại không kém hơn gã này. Sau khi hắn đã diệt hết kiếm quang, phát hiện đối phương lại không ra chiêu sau. Đâu thể bỏ qua cơ hội này, hắn không thu hồi phi kiếm mà bắn ngược về phía gã kia, đồng thời ra thêm một quyền.

Tuy rằng mọi thứ đã bị Diệp Mặc chiếm dụng rồi nhưng trong lòng Diệp Mặc lại đang thầm oán trách. Tức thật, phương thức chiến đấu của hắn lại đơn thuần quá. Ngoài phi kiếm thì ra quyền, nếu không thì đối phó bằng hoả cầu và đao gió của người luyện võ cấp thấp. Điều này sao khiến hắn chịu được. Xem ra mình nhất định phải chiếm được tuyệt kỹ kiếm quang của gã này. Đây thực sự là một thứ tốt.

Nếu gã này biết Diệp Mặc đang được lợi lớn, mà còn đang ai thán thủ đoạn của mình ít, còn muốn chiếm tuyệt kỹ của gã, thì nói không chừng gã đã phải khóc ra thành tiếng rồi.

Tuy nhiên, gã này đã tu vi được tới trình độ này thì phản ứng đương nhiên là sẽ rất nhanh chóng. Gã vừa lui về phía sau, thấy Diệp Mặc không ngừng tay giống gã, liền biết mình đã mất tiên cơ, lập tức liền dùng nội lực tạo thành một bức tường cản phá

Diệp Mặc không phải là lần đầu tiên nhìn thấy loại tường khí này. Lúc trước Ly Thành đã dùng loại tường khí này ngăn cản phi kiếm của hắn. Hắn đương nhiên là sẽ không để cho ngươi ta chặn được một lần nữa.

Vì vậy mà khi phi kiếm của Diệp Mặc gặp phải bức tường khí thì đột nhiên đâm thẳng lên không trung. Gã này đang thấy lạ vì sao phi kiếm của Diệp Mặc lại đổi hướng như vậy thì nắm tay của Diệp Mặc đã đột nhiên lao tới. Gã không lo về phi kiếm nữa, mà ở sau bức tường khí dùng một quyền đánh ra. Đồng thời trường kiếm trong tay kia chợt kêu lên một tiếng "oong", gã đang chuẩn bị biến chiêu.

"Ầm" nắm tay của Diệp Mặc phá tan bức tường khí này, đang lúc nấm tay hắn tiếp xúc bức tường khí, đất đá và bụi bặm bỗng nổi lên cuồn cuộn.

Gã này còn chưa kịp so nội công với Diệp Mặc thì đã có cảm giác có một luồng sát ý băng hàn vọt tới. Trong chớp nhoáng gã bỗng nghĩ tời thanh kiếm bay lên trời khi nãy hình như chưa rơi xuống.

Trong lòng gã bỗng run lên, một dự cảm không lành lan đến. Gần như theo bản năng né cơ thể qua một bên, đồng thời dùng trường kiếm trong tay cản lại phía sau

"Teeng" một tiếng, gã này đột nhiên cảm thấy trường kiếm trong tay mình lỏng ra, vai tê rần. Phi kiếm của Diệp Mặc không ngờ xuyên trúng vai sau của gã, bắn ra một dòng máu tươi.

Không xong rồi, trúng chưởng rồi, hơn nữa trường kiếm của gã lại bị chặt đứt. Diệp Mặc không ngờ có thể khống chế phi kiếm tấn công sau lưng gã. Thật là lợi hại, hắn dường như đang ngự kiếm chiến đấu

Đối với một người luyện võ ngăn chặn được tuyệt kỹ của mình, hơn nữa còn có thể ngự kiếm, trong lòng gã đàn ông này đã bắt đầu sợ hãi.

Trong lòng gã đã hiểu mình tuyệt đối không phải là đối thủ của Diệp Mặc. Vừa rồi nếu không phải là giác quan thứ sáu của gã mách bảo là né tránh nguy hiểm, sau đó lại dùng kiếm cản lại thì nói không chừng lúc này không phải bả vai trúng kiếm mà là hậu tâm đã bị đâm trúng rồi

Lúc gã ta phát hiện mình không phải là đối thủ của Diệp Mặc, thì trong nháy mắt thanh trường kiếm trong tay gã đã gãy ra, rồi thì trường kiếm trong tay run lên.

Trường kiếm của gã vỡ ra thành vô số mảnh, mang theo vô số đường kiếm quang bắn tung toé khắp nơi bắn tới phía Diệp Mặc. Trong lúc gã thấy chiêu cuối cùng của mình có vẻ đã thành công, gã biết đã bảo vệ được cái mạng nhỏ của mình rồi, giờ gã chỉ cần lên thanh điêu là được rồi

Cho nên khi trường kiếm gãy trong tay gã, gã cũng không có ý định đi xem kết quả, xoay người xông tới chỗ thanh điêu sau đó khống chế thanh điêu phi lên trời.

- Diệp Mặc, lão phu hôm nay nhớ mối thì này. Nếu ta mà không phanh thây xẻ thịt cả nhà nhà ngươi, ta nguyện không làm người.

Gã đàn ông này bay vào không trung liền thởi phào nhẹ nhõm, nhưng âm thanh của phát ra từ không trung vô cùng phẫn uất

Diệp Mặc lúc này bất chấp gã này. Phi kiếm trong tay lại cuồn cuộn lên một lực xoáy chân nguyên. Vô số kiếm quang tổ hợp từ mảnh kiếm vỡ vụn, dưới lốc xoáy phát ra tiếng vang chói tai rất nhanh bị Diệp Mặc chặn lại toàn bộ.

Ngay sau đó Diệp Mặc đã bước trên phi kiếm bay lên không trung. Chỉ là một con thanh điêu mà tưởng rẳng có thể thoát khỏi phi kiếm của hắn ư. Đúng là nằm mơ.

Gã này thực sự không nghĩ đến, mình đã bay lên trời cao rồi, mà Diệp Mặc lại có thể đuổi theo giết gã. Bởi vì vậy nên gã ngồi trên thanh điêu đang chăm chú chữa thương.

Nhưng khi có một sát ý băng lạnh dũng mãnh tràn vào tim gã, gã rùng mình một cái, theo bản năng ngẩng đầu lên thì vô cùng hoảng sợ phát hiện ra Diệp Mặc đang đứng trước mặt gã, rồi một đường phi kiếm màu hồng đã rơi vào đỉnh đầu của gã

- Không…

Một tiếng kêu xé trời vang lên thảm thiết. Hai mảnh cơ thể cùng với vô số mưa máu rơi xuống. Thi thể của gã rơi xuống mặt đất khiến tro bụi đầy trời.

Con thanh điêu hí lên một tiếng rồi một mình bay vào trời xanh.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #768


Báo Lỗi Truyện
Chương 768/2272