Chương 765: Cao thủ đáng sợ.


Dường như biết Diệp Mặc không thích nhiều lời, Cơ Mi cũng không dám nói thêm gì nữa, chỉ là ngày ngày vâng lời hầu hạ Diệp Mặc. Điều khiến cô kỳ là chính là, Diệp Mặc là người thích con gái đẹp, không ngờ lại không đưa ra yêu cầu hầu hạ giường chiếu đối với cô.

Thị trấn Thạch Lâm là thị trấn gần với Hàm Thông thành nhất, xe ngựa của Diệp Mặc trải qua một tuần bôn ba, khi đến thị trấn Thạch Lâm trời vẫn còn sớm, thậm chí vừa mới qua buổi trưa.

Nhưng khiến cho Cơ Mi kỳ lạ chính là, Diệp Mặc không vội vã lên đường, mà lại dừng lại ở thị trấn Thạch Lâm, hơn nữa lại còn thuê hai phòng hảo hạng trong thị trấn, hình như muốn ở lại đây một đêm rồi mới đi.

Bất luận Diệp Mặc làm gì, Cơ Mi cũng không hỏi tại sao, dường như Diệp Mặc làm chuyện gì cũng là hoàn toàn chính đáng, cứ như cô là một nữ tì thật sự vậy.

- Cơ Mi, từ chiều đến tối tôi phải tu luyện, cô không được vào quấy rầy tôi, và cũng đừng để cho tiểu nhị đến quấy rầy tôi.

Diệp Mặc trước khi đóng cửa, đặc biệt dặn dò Cơ Mi. Dọc đường đi hắn đã để ý, bất luận là hắn dừng lại ở nơi nào, dường như cũng đều có người chú ý đến xe ngựa của họ. Từ những chuyện này Diệp Mặc có thể thấy, người thực sự muốn gây phiền phức cho hắn không phải Cơ Mi, mà là người đứng sau lưng Cơ Mi.

Tu vi của Cơ Mi bị phế, nói không chừng cũng là bị người đứng sau lưng cô khống chế. Một người có thể phế người tu vi luyện khí đại viên mãn, tu vi ít nhất cũng phải là Trúc Cơ kỳ rồi.

- Vâng, lão gia.

Cơ Mi lập tức cúi đầu đáp.

Diệp Mặc gật gật đầu, sau khi đi vào phòng, lập tức đóng cửa phòng lại. Mặc dù hắn tin rằng tu vi của Cơ Mi đã bị phế hết, không thể dùng thần thức, nhưng vì đề phòng bất trắc, hắn vẫn bố trí một trận pháp che chắn trong phòng.

Gần đây hắn nghiên cứu trận pháp, trình độ trận pháp cũng cao hơn tu vi lúc ở Lạc Nguyệt, cho nên Diệp Mặc tin rằng cho dù là Trúc cơ kỳ cùng không thể dùng thần thức quét vào phòng hắn được. Diệp Mặc dùng thần thức chú ý đến Cơ Mi, phát hiện ra cô đang ngồi ngây người trong phòng bên cạnh phòng mình, nên cũng không để ý đến cô nữa. Hắn lấy ra một viên "Đại bồi nguyên đan" và ăn nó xong, bắt đầu luyện hóa dược. Diệp Mặc sau khi biết được Cơ Mi ít nhất cũng là luyện khí đại viên mãn, nên càng để ý hơn đến việc nâng cao sức mạnh của mình.

Mặc dù nơi này linh khí loãng, nhưng tốc độ hấp thụ linh khí "Tam sinh quyết" cũng không chậm. Linh khí loãng xung quanh nhanh chóng được tập hợp lại, đồng thời tụ tập vào phòng Diệp Mặc.

Sau khí Diệp Mặc mở mắt lần nữa, phát hiện sắc trời đã tối dần, một buổi chiều nhanh chóng trôi qua. Thần thức của hắn lại quét sang phòng bên cạnh, phát hiện ra Cơ Mi hình như đang chế biến thứ gì đó trong phòng. Thần thức của Diệp Mặc lại nhìn kĩ hơn những dược liệu bên người cô, phát hiện ra những dược liệu để chế biến ra thứ đó, để cho người khác ngửi được thì trong khoảng thời gian ngắn sẽ bị mất nội khí, nhẹ trở thành một người bình thường, nặng thì trở thành người yếu ớt.

Chẳng lẽ Cơ Mi lại muốn dùng thứ này để đối phó với mình? Diệp Mặc thầm cười khẩy, thứ này chế biến thành hương, không cần nói khiến hắn mất đi chân khí, cho dù là để cho hắn ăn phải, cũng chỉ làm chân khí của hắn yếu đi một chút mà thôi.

Tu vi của Cơ Mi xem ra không tồi, nhưng hình như là một con ngốc vậy. Dùng thứ này để đối phó với hắn, quả thực không có hiệu lực gì.

Nửa đêm, khi Diệp Mặc luyện hóa viên

"Đại bồi nguyên đan" thứ hai, trong phòng Cơ Mi có thêm hai người.

Những người này hắn chưa bao giờ nhìn thấy, nhưng thần thức của Diệp Mặc vừa quét ra liền biết, hai người này một người là Tiên Thiên hậu kỳ, một người là Tiên Thiên sơ kỳ. Mặc dù Diệp Mặc không nghe thấy ba người bọ nói gì, nhưng Diệp Mặc đoán rằng, hai người luyện võ Tiên Thiên kia, tuyệt đối không có cách nào có thể phế được tu vi của Cơ Mi, đừng nói đến chuyện sai khiến Cơ Mi làm chuyện gì.

Nhưng Diệp Mặc phát hiện thứ mà Cơ Mi luyện chế vừa nãy đã chế thành hương, hơn nữa cây hương này đã được đốt lên.

Diệp Mặc đứng lên, trong lòng vô cùng kinh ngạc. Hắn không ngờ một người luyện khí đại viên mãn như Cơ Mi, chế biến ra loại hương này, không ngờ lại không phải là đối phó hắn, mà lại là đối phó với hai người Tiên Thiên kia. Thần thức của Diệp Mặc đồng thời phát hiện ra trên nóc nhà của nhà trọ có một con chim đại bàng xanh cực lớn, trong lòng sửng sốt, chẳng lẽ hai người Tiên Thiên này lại cưỡi đại bàng đến đây sao?

Nhưng thấy con chim chở người này, Diệp Mặc lại nhớ tới ngân tử của Khinh Tuyết, không biết bây giờ thế nào rồi, có thể chở người được hay chưa. Hắn lắc lắc đầu, thu lại những suy nghĩ này, sau đó lại thu lại trận pháp che chắn thần thức.

Sau khi thu trận pháp xong, Diệp Mặc đến gần bức tường, hắn muốn nghe xem, ba người này rốt cục là có quan hệ như nào.

- Cơ Mi, đây là hương gì?

Phùng Năng vừa bước vào đã ngửi thấy mùi hương mà Cơ Mi đốt, kỳ lạ hỏi.

Cơ Mi đỏ mặt, xoay người cúi đầu, nói với hai người Phùng Năng và Phương Khoan:

- Đây chính là nhiên tình hương, tôi mua trong thị trấn. Tên Diệp Mặc mỗi lần đến phòng tôi đều nhìn nhìn rồi đi, hắn căn bản không có ý ở lại, cho nên tôi sốt ruột, nên mua loại hương này. Nhưng đến bây giờ hắn vẫn chưa có qua đây, tôi, tôi…

Bỗng nhiên Cơ Mi như nghĩ tới điều gì đó, vội vàng nói:

- Phùng đại ca, Phương đại ca, tôi phải mau mau đi tắt hương.

- Khó trách cô vẫn chưa làm được việc, nhưng Diệp Mặc sao có thể chịu được?

Phùng Năng dừng đề tài lại, y nhìn vẻ mặt kiều diễm xinh tươi của Cơ Mi, trong lòng rạo rực.

Gã bỗng nhiên giơ tay ra ngăn Cơ Mi lại nói:

- Cơ Mi, nếu như đã đốt rồi, thì không cần phải dập đi nữa. Phương hiền đệ, hay là chú đi ra ngoài một lúc đi, tôi nói với Cơ Mi vài câu trước đã.

Lúc này sắc mặt Phương Khoan biến đổi, y đương nhiên biết ý tứ của Phương Khoan, trong lòng khẽ thở dài, y cảm thấy vị bang chủ này đôi khi không thể khống chế được bản thân, không phải là người có thể làm đại sự được. Nếu như đem Cơ Mi tặng cho Diệp Mặc, thì cũng đừng chiếm đoạt thân thể của cô làm gì.

Nhưng lúc này Phương Khoan cũng biết, lúc này ngăn cản Phùng Năng, có chút không thỏa đáng. Y quay người, đang định ra ngoài, bỗng nhiên nghe thấy Cơ Mi gọi giật lại một câu:

- Phương đại ca…

Phương Khoan quay đầu lại nghi ngờ hỏi Cơ Mi:

- Chuyện gì?

Cơ Mi cắn môi, cứ như có chuyện muốn nói nhưng không nói ra được, làm cho người ta cảm giác, Phương Khoan mới chính là người mà cô ngưỡng mộ trong lòng, còn Phùng Năng thì không phải.

Hiện trường không ngờ lại trầm xuống, qua một lúc sắc mặt Phùng Năng có chút không vui nói

- Cơ Mi, cô có chuyện gì thì nói nhanh chút đi.

Bỗng nhiên lúc này Phương Khoan sắc mặt biến sắc, y vội vàng nói:

- Không đúng, đây không phải là nhiên tình hương.

Vừa rồi vì lời nói của Phùng Năng, trong lòng có chút thất vọng về Phùng Năng, y không ngờ lại không chú ý đến cây hương này.

Y làm tên đạo tặc hái hoa bao năm nay, nhiên tình hương như nào y biết rất rõ. Mùi hương của cây hương này mặc dù giống nhiên tình hương, nhưng tuyệt đối không phải nhiên tình hương.

Cơ Mi tại sao phải lừa bọn họ? Phương Khoan nói xong câu này, liền dập hương đi trước, nhưng khi y đưa tay đánh ra một chưởng, lại phát hiện ra chưởng này của y hoàn toàn không có chút nội lực nào.

Lúc này sắc mặt Phương Khoan lập tức thay đổi, đây không những không phải là nhiên tình hương, mà là làm cho người ta mất đi nội khí. Phương Khoan đồng thời hiểu được mức nghiêm trọng của sự việc, liền muốn rời khỏi phòng, nhưng y vừa mới cử động, thì một con dao găm của Cơ Mi bay ra ngoài, đâm vào lồng ngực y. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

Phùng Năng gần như trong cùng lúc đó, cũng hiểu ra chuyện gì đang diễn ra, sắc mặt của gã tái xanh.

- Cơ Mi, có phải là cô muốn dùng hương này đối phó với Diệp Mặc? Cô thật thông minh, cây hương này tốt hơn rất nhiều so với độc dược, nhanh đưa thuốc giải cho tôi mau.

Sắc mặt Phùng Năng xanh mét, nhưng vẫn cười nói. Gã biết đây cũng chỉ là lời thừa, Cơ Mi nếu như đã giết Phương Khoan, thì chắc cũng sẽ không buông tha cho gã.

Cơ Mi bỗng nhiên khẽ mỉm cười nói:

- Ôi, không ngờ tôi lại đốt nhầm hương rồi, nhưng tôi lại không có thuốc giải độc. Phùng đại ca, anh xem, bây giờ phải làm sao?

Nói xong, không ngờ Cơ Mi đến trước mặt Phương Khoan, giơ tay rút con dao găm, cứ như không nhìn thấy dòng máu đang phun trào nơi ngực Phương Khoan vậy, chậm rãi tiến về hướng Phùng Năng.

- Cơ Mi, cô làm gì vậy? Ngày trước tôi đem cô từ Tinh Gia sơn về, là thật lòng thích cô…

Cho dù là giả ngốc, Phùng Năng biết cũng không thể giả được nữa, cây hương này của cô căn bản là đợi hai người bọn họ đến, sau đó giết bọn họ.

Diệp Mặc nghe đến đây giật mình, Tinh Gia sơn, không ngờ Cơ Mi lại là được mang về từ Tinh Gia sơn.

Cơ Mi xì một tiếng khinh miệt, lạnh lùng nói:

- Thật lòng thích tôi, lão già anh đúng là không biết xấu hổ, chẳng những liên tiếp muốn chiếm đoạt tôi, lại còn dùng thân thể của tôi để đổi lấy sự sinh tồn của "Hải thương phái" của anh. Nếu không phải tôi có chút nhan sắc, phỏng chừng sớm đã bị anh giết chết rồi. Anh đem tôi từ Tinh Gia sơn về? Phùng Năng, Cơ Mi tôi nói thật với anh, cái thứ ở Tinh Gia sơn kia vốn dĩ là của tôi. Nhưng anh không những lấy đồ của tôi, mà lại còn muốn chiếm đoạt tôi, đáng tiếc đến hôm nay tôi mới có cơ hội giết anh.

- Cơ Mi, nhưng cô bị thương, đúng là tôi cứu cô về mà.

Giọng nói của Phùng Năng trở nên run rẩy, gã hận mình cẩu thả quá mức.

Cơ Mi bỗng nhiên lạnh lùng cười:

- Tôi bị thương? Phùng Năng, anh hại tôi suýt chết, tôi không đền đáp anh, thề không làm người. Lúc trước tôi phải dựa vào thứ đó kết đan, nhưng tên súc sinh anh không ngờ lại để cho tôi thiếu chút nữa tẩu hỏa nhập ma mà chết…

Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, kết đan? Chẳng lẽ người con gái này lại là tu vi Trúc Cơ đại viên mãn hay sao? Nếu như cô là tu vi Trúc Cơ đại viên mãn, mình nhất định phải giết chết cô ta trước khi cô khôi phục lại tu vi.

Nhưng Diệp Mặc vừa nghĩ đến đây, còn chưa đợi hắn có hành động, Cơ Mi liền rút ra một hộp từ túi áo của Phùng Năng, nhìn cũng không nhìn, liền nuốtthứ trong hộp đó vào miệng, tốc độ vô cùng nhanh chóng, quả thực có thể nói là hoa mắt chóng mặt.

"Tử tuyết ứng tử?" Diệp Mặc trong lòng phát lạnh, hắn biết mình đã bỏ lỡ cơ hội rồi. "Tử tuyết ứng tử" là linh dược chữa thương thượng đẳng, hơn nữa hiệu quả lại rất nhanh. Sau khi Cơ Mi ăn xong, bây giờ mình đi giết cô ta, phỏng chừng đã muộn rồi. Một tu sĩ Trúc Cơ đại viên mãn, đối với tu sĩ luyện khí kỳ mà nói, thật là đáng sợ, cho dù cô mới chỉ khôi phục được chút ít. Người con gái này rất quả quyết, sau khi tìm được thuốc, thậm chí không cần nhìn liền ăn luôn.

Diệp Mặc lập tức thu hồi thần thức lại, hắn biết Cơ Mi sắp khôi phục tu vi, thần thức của hắn nếu cứ nhìn chằm chằm cô, bất cứ lúc nào cũng bị cô phát hiện. Nhưng Diệp Mặc cũng không lo cô phát hiện ra mình là người tu chân, thứ hắn tu luyện là tu vi "Tam sinh quyết" và tự thân thành một thể. Cơ Mi tuyệt đối không nhìn ra được.

Nhưng Diệp Mặc vẫn cứ càng nghĩ càng không đúng, mặc dù hắn là luyện khí tầng bảy, nhưng thần thức hùng mạnh, hơn nữa lại tu luyện "Tam sinh quyết" vạn vật chuyển hóa, theo lý mà nói không thể nhìn nhầm. Sao Cơ Mi từ luyện khí đại viên mãn mà chạy đến Trúc Cơ đại viên mãn được? Điều này thật kỳ quái.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #765


Báo Lỗi Truyện
Chương 765/2272