Chương 756: Thần Thương Hội khủng hoảng


Diệp Mặc ngây ra một chút rồi lập tức nói:

- Tôi tới là để giết người, bà vẫn còn cảm ơn tôi sao?

Giai Nhàn cười nhạt nói:

- Diệp thiếu hiệp đã đi qua Song Thạch Nhai để tìm đệ tử Lạc Huyên của môn hạ, bà già này cảm tạ Diệp thiếu hiệp cũng là vì điều đó.

Giờ Diệp Mặc mới hiểu ra, lúc đầu hắn để lại dấu chữ ở Song Thạch Nhai, xem ra người của Từ Hàng Tĩnh Trai cũng đã từng đi tìm Lạc Huyên

- Lạc Huyên là bạn tôi, tôi tất nhiên phải đi tìm cô ấy rồi

Diệp Mặc buồn bã nói

Giai Nhàn gật đầu nói:

- Những việc Giai Uấn làm thật sự quá đáng quá, bà ta lại dám động thủ với đệ tử tâm đắc của bản môn, ôi...

Diệp Mặc cười nhạt nói:

- Lão ôn bà Giai Uấn này, chẳng những giết chết rất nhiều bạn của tôi mà còn giết cả Lạc Nguyệt, truy đuổi tới mức Lạc Huyên rơi xuống vách núi, tôi nhất định phải tự tay giết bà ta mới được.

Giai Nhàn thở dài, sau một hồi lâu mới lên tiếng:

- Tiếc là hài cốt của Lạc Nguyệt không còn, Lạc Mâu thì không rõ tung tích, Lạc Phi lành ít dữ nhiều. Sư phụ của Lạc Huyên tìm kiếm nó ở Song Thạch Nhai vẫn chưa thấy quay về, ôi... truyện được lấy tại t.r.u.y.ệ.n.y-y

- Giai Nhàn sư thái, hôm nay đành cáo từ, một thời gian nữa tôi lại đến.

Diệp Mặc vốn định giao thi thể Lạc Nguyệt cho Giai Nhàn sư thái, nhưng nghĩ tới hắn đã đồng ý với Lạc Nguyệt sẽ đi tới thôn Thạch Phong một chuyến, hay cứ tới thôn Thạch Phong đã, xem tình hình thế nào rồi tính.

Còn về Lạc Phi, cô đã quen với cuộc sống ở Lạc Nguyệt, cũng không cần nói cho Giai Nhàn sư thái nữa kẻo lại xảy ra sự cố. Diệp Mặc không hề nhắc gì về ba cuốn Ní La Kinh kia, dù rằng hiện nay Ní La Kinh có dùng được hay không, Lạc Huyên không ở đây, hắn cũng không muốn giao ra. Nếu gặp được Lạc Huyên hắn nhất định sẽ đưa cho Lạc Huyên, nhưng muốn hắn đưa cho Từ Hàng Tĩnh Trai thì không thể được.

Diệp Mặc không rõ Vân Tử Y ở chỗ nào của Đàn Thành. Hắn cũng chưa hỏi Vân Tử Y chỉ biết cô ta đang ở Đàn Thành mà thôi.

Nhưng hắn biết khả năng của Vân Tử Y, chỉ cần hắn tới Đàn Thành thì cô sẽ là người biết đầu tiên và sau đó sẽ tới tìm hắn.

Nên sau khi tới Đàn Thành, Diệp Mặc dùng thần thức tìm qua mà cũng không tìm thấy, liền vào một quán rượu. Hắn vào quán rượu để đợi Vận Tử Y và tiện thể ăn chút gì đó luôn.

Tuy Ẩn môn bị Diệp Mặc trừng phạt nặng rất khiêm tốn rồi, nhưng Đàn Thành không những không giảm bớt sự sầm uất mà ngược lại náo nhiệt lạ thường. Thậm chí đến những người bán hàng rong cũng dám bán hàng ở những con phố sầm uất này, cũng không nhìn thấy việc thu phí bán hàng nữa. Vì họ nghe đồn, lần này Diệp Mặc tiêu diệt Ẩn môn là vì mấy hàng vỉa hè bị đệ tử của Thái Ất Môn cướp, thế mới đi diệt môn.

Đương nhiên cũng có người không nghĩ như vậy, bất luận là nghĩ như thế nào đi chăng nữa thì những ý kiến bàn luận nhiều nhất ở Đàn Thành chính là vị tiền bối mang tên Diệp Mặc

- Mọi người không biết đấy thôi, ngày trước anh họ tôi cũng sống ở núi Thần Châu, vị tiền bối Diệp Mặc ấy thật sự rất lợi hại đấy. Anh ta chỉ cần tung một chưởng là đã hạ gục mười mấy cao thủ Tiên Thiên. Sau đó chỉ cần thổi một cái là đã phun ra ngọn lửa dài chừng mười trượng rồi.

- Thôi đi, điều anh nói căn bản không hề đúng, thanh đao mà Diệp tiền bối sử dụng là hàn băng đao, anh ta vung một đao ra toàn bộ đều là hàn băng lạnh buốt. Cao thủ Tiên Thiên chỉ cần gặp phải hàn băng này thì lập tức bị đông lạnh mà chết.

- Diệp tiền bối cái gì chứ? Thực ra Diệp Mặc vẫn còn rất trẻ, chỉ là tướng mạo anh ta hơi hung dữ chút thôi.

- Đúng đấy,tôi nghe nói anh ta cao gần một trượng cơ. Anh ta chỉ cần khua tay một cái là có thể bóp chết một người bình thường, hơn nữa nghe nói anh ta có quan hệ với một đạo cô của Từ Hàng Tĩnh Trai nên Từ Hàng Tĩnh Trai mới không ra tay đấy.

Khi Diệp Mặc vừa bước vào quán rượu, rất nhiều thực khách đang nói chuyện phiếm trên trời dưới đất, sau cùng cả tin Diệp Mặc một trưởng đánh chết tất cả người của Thái Ất Môn cũng đã được đưa ra bàn luận.

Diệp Mặc nghe thấy những tin này thì không biết nói gì. Tự nhủ khoa học kỹ thuật phát triển thực sự rất quan trọng. Nếu mà có ti vi thì làm gì cần những người phán đoán như thế. Một hơi mà phun ra ngon lửa dài mười trượng á, mình là yêu thú cấp 7 à?

Đương nhiên cũng không phải tất cả mọi người đều không biết mặt mũi Diệp Mặc, người thật sự biết rõ hành động của Diệp Mặc hoặc biết Diệp Mặc là người như thế nào, đều là những người đã chứng kiến tài năng của Diệp Mặc. Những việc này không liên quan gì tới họ, cũng sẽ không ra biện giải một câu. Việc này không can hệ đến bọn họ, nhưng một khi không cẩn thận đắc tội với Diệp Mặc thì rất có thể nguy hiểm tới tính mạng.

Vu Vũ Yến là người biết rõ sự tình, tuy Thượng Thanh Sơn và phái Côn Càn tặng rất nhiều tiền của và dược liệu cho Diệp Mặc, nhưng nhiều đệ tử vẫn sợ Diệp Mặc giết tới tận cửa môn phái, rối rít thỉnh cầu ra ngoài rèn luyện. Mà các đại môn phái sợ Diệp Mặc không giữ chữ tín, với những thủ đoạn của Diệp Mặc, người đông cũng không uy hiếp gì được hắn, phải chấp nhận thôi. Vu Vũ Yến là một đệ tử ra ngoài rèn luyện, cô giống những đệ tử khác của Thượng Thanh Sơn, rời khỏi Thượng Thanh Sơn để rèn luyện.

Nên khi ở trong quán rượu nghe thấy mấy lời bàn tán này, Vũ Yến không khỏi thầm khinh bỉ, cô đương nhiên biết Diệp Mặc trông như thế nào. Mỗi lần nhớ tới chuyện đã từng ngủ cùng một chiếc giường với Diệp Mặc thì tim cô liền đập loạn lên, nếu như đêm đó cô thật sự theo ý Diệp Mặc thì giờ Vu Gia đã là một gia tộc rồi chăng?

Mỗi lần nghĩ tới việc này cô liền hơi hối hận, sớm biết Diệp Mặc lợi hại như thế cô cần gì đi dựa vào anh em Thượng Thanh Sơn chó chết chứ.

Nhưng trong lúc Vu Vũ Yến vẫn còn suy nghĩ vẩn vơ thì chợt nhìn thấy Diệp Mặc cũng bước vào quán rượu này. Cô lập tức giật mình. Theo bản năng lập tức cúi đầu xuống, Diệp Mặc và cô có thù oán, cô không phải một lần gặp rắc rối với Diệp Mặc rồi.

Vu Vũ Yến càng nghĩ càng thấy có khả năng và lại càng không dám ngẩng đầu lên, vội vàng tìm cách chuồn.

Vừa bước vào quán rượu Diệp Mắc liền nhìn thấy ngay Vu Vũ Yến, nhưng hắn rất ghét cô gái này, nếu cùng ăn trong một quán thì hắn không thể thấy ngon miệng được

Vì Vu Vũ Yến ở trong quán rượu nên Diệp Măc không tiếp tục ý định đợi Vân Tử Y tới nữa mà hắn lập tức đi ra ngoài. Diệp Mặc rất nhanh đã tìm được Vân Tử Y tại phòng họp ở tòa nhà lớn của Thần Thương Hội, cùng lúc tìm thấy Vân Tử Y hắn liền biết tại sao Vân Tử Y cần sự giúp đỡ của hắn. Ngay sau đó hắn rời khỏi quán rượu.

Vu Vũ Yến ngẫm nghĩ rất lâu, sau cùng cô quyết tâm chủ động đi tìm Diệp Mặc. Cô nghĩ kỹ rồi, người như Diệp Mặc mà muốn giết cô thì đơn giản như giết một con gà vậy, hắn thậm chí chả cần ra tay mà hô một tiếng thì có hàng loạt người đến lấy đầu mình để đem cho hắn.

Tiếp tục trốn nữa cũng không bằng tự đưa mình ra cửa. Dù gì thì sắc đẹp của Vu Vũ Yến cũng không kém. Nói không chừng trong lúc nhất thời động lòng, hắn để cô ở cùng hắn một đêm thì chắc chắn sẽ khác.

Nghĩ đến mấy chuyện sau, Vu Vũ Yến thậm chí có chút kích động. Phú quý chỉ có từ trong gian khó mà, đàn ông không phải đều có mới nới cũ đấy ư? Mục Tiểu Vận tuy xinh đẹp nhưng giờ đâu có ở bên cạnh Diệp Mặc chứ.

Nhưng lần thứ hai cô ngẩng đầu lên, thì không khỏi ngẩn người, cô rõ ràng nhìn thấy Diệp Mặc bước vào nhưng trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng đâu rồi.

Trong phòng họp sang trọng nhất của tổng bộ Thần Thương Hội ở Đàn Thành, không những đèn đuốc sáng trưng mà còn có rất nhiều cao thủ. Ngoài Vân Tử Y và một lão già Tiên Thiên bên cạnh cô ra, cô gái tên Tiểu Linh cũng có mặt. Nhưng sắc mặt của họ lúc này rất khó coi, hơn nữa trong phòng họp trừ ba người này ra thì còn có sáu nam ba nữ, trong số đó người tu vi cao nhất đã đạt đến Tiên Thiên. Đương nhiên Tiên Thiên của họ với Tiên Thiên theo Ly Thành nghĩ lại khác nhau xa.

- Lệ Bái trưởng lão, ông cũng là trưởng lão Tiên Thiên của Thần Thương Hội, cha tôi ngày trước đối với ông không tệ, sao ông lại phản bội Thần Thương Hội chứ? Bức tôi như vậy?

Sắc mặt Vân Tử Y có chút khó coi nhưng giọng điệu của cô lại rất bình tĩnh.

Bị Vân Tử Y gọi là Lệ Bái trưởng lão, người đàn ông này thoạt nhìn không tới năm mươi tuổi nhưng rất đẹp trai. Không những anh tuấn mà dáng người cũng rất chuẩn. Tuy nhiên không ai biết, tuy nhìn ông ta không tới năm mươi tuổi nhưng thực sự đã ngoài sáu mươi rồi. Nghe Vân Tử Y nói xong, ông ta liền nhíu mày.

Lệ Bái không trả lời, một người đàn ông trông cũng đẹp trai tỏ vẻ khinh thường nói:

- Tử Y,việc này có thể trách Lệ Bái đại ca sao? Cha cô đắc tội với Hải Thương Hội thì thôi đi, hà tất phải liên lụy chúng tôi? Hơn nữa, cho dù Thần Thương Hội không tới Hải Thương Hội thì kết quả cuối cùng vẫn là bị thâu tóm. Nếu biết thức thời mà đưa cho Hải Thương Hội, với mọi người đều có lợi.

Gã đàn ông đẹp mã này vừa nói xong thì lập tức có tên khác phụ họa nói:

- Đúng đấy, tuy Thần Thương Hội là do cha cô một tay gây dựng, nhưng có thể phát triển đến hôm nay cũng nhờ vào mồ hôi nước mắt của mọi người. Hải Thương Hội lực lượng mạnh, đã vượt qua cả Thần Thương Hội rồi, giờ chúng ta gia nhập Hải Thương Hội cũng là cơ hội của chúng ta. Nếu không thì giỏi lắm trong vòng một hai năm Thần Thương Hội chúng ta cũng sẽ không tồn tại nổi.

Ông lão bên cạnh Vân Tử Y đột nhiên hừ một tiếng lên nói:

- Các người muốn cái gì đây? Mọi người đều đã có tính toán, trong lòng đều rất rõ rồi. Khi Thần Thương Hội vang danh Thần Châu, khi hội trưởng vẫn còn, các người sao không nói thế này? Vì lúc đó các ngươi đều đang kiếm tiền, thân chức vị cao, có thể kiếm nhiều tiền. Giờ Thần Thương Hội xảy ra chuyện, các người đều muốn bán Thần Thương Hội, sau đó sẵn sàng góp sức cho đối thủ của chúng ta. Không sai, các người góp sức cho Hải Thương Hội rồi thì vẫn có thể làm trưởng lão, vẫn có thể kiếm tiền, thế còn Thần Thương Hội thì sao? Ta nhổ vào...

Vân Tử Y thở dài, ngăn lão nói tiếp, cô sớm đã biết bọn người này sẽ làm như vậy.

- Vân Đồng à, ông đừng có giả bộ thanh cao nữa, tôi không tin những năm ở Thần Thương Hội ông kiếm được ít tiền hơn bọn ta. Hơn nữa, kiếm được một chút tiền cũng là do chúng tôi cố gắng mà có được. Hiện chúng tôi đang giúp Thần Thương Hội còn ông đang làm gì?

Lão già bên cạnh Vân Tử Y vừa nói xong liền có một tên đàn ông xấu xí đứng lên phản bác.

Với loại người không biết xấu hổ, Vân Tử Y không kìm nổi nữa, đứng lên, tức giận nói:

- Trữ Dị Sanh, ông câm mồm, đừng cho rằng tôi không biết những âm mưu của ông, cha tôi làm sao lại bị thương? Còn nữa, thời gian trước kẻ nào đã sai người đánh lén tôi chứ? Đê tiện vô liêm sỉ... Chẳng lẽ ông dám nói ông và phái Hải Thương không câu kết với nhau.

- Ha ha, lời này thật khó nghe quá, sao có thể nói câu kết chứ? Đây gọi là hợp tác.

Theo sau tiếng nói cất lên, cửa của phòng họp tự động mở, một người đàn ông hơn 30 tuổi chậm rãi bước vào, sau lưng còn có hai người trung niên đầy mùi máu tanh, rõ ràng là hai cao thủ Tiên Thiên.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #756


Báo Lỗi Truyện
Chương 756/2272