Chương 752: Tiểu Vận mất tích


Lúc Diệp Mặc tỉnh lại lần nữa, cũng là lúc chân nguyên đã phục hồi hoàn toàn, thần thức cũng đồng thời hoàn toàn khôi phục, không chỉ thế mà còn càng tiến thêm một bước.

Tiện tay dùng vài khứ trần quyết, vết máu trên người Diệp Mặc đã tiêu tan, cả người trở nên nhẹ nhàng khoan khoái.

- Anh Diệp, đã đến Băng Hồ rồi.

Giọng nói của Vân Tử Y đúng lúc này truyền đến, Diệp Mặc sau khi vào xe ngựa liền không phát ra âm thanh nào cả, tuy rằng chớp mắt đã một ngày một đêm trôi qua, nhưng Vân Tử Y cũng không dám đánh thức Diệp Mặc. Bây giờ đã đến Băng Hồ, cô mới dám đánh thức Diệp Mặc.

- Tốt.

Diệp Mặc chỉ đáp lại một tiếng, lập tức như một ngọn gió cuốn vào sơn môn của Băng Hồ, trong chớp mắt đã không thấy gì nữa.

Vân Tử Y ngơ ngác nhìn Diệp Mặc đã biến mất trong chốc lát, trong lòng căn bản là không thể bình tĩnh trở lại, cô đã biết rằng sau khi Diệp Mặc trải qua cuộc đại chiến ở núi Thần Châu đã bị thương, hắn trên xe ngựa là để trị thương mà thôi.

- Ai vậy, đứng lại.

Diệp Mặc vừa đến giữa cửa đại điện trung tâm thì lập tức đã có người chặn hắn lại.

Diệp Mặc dùng thần thức quét ra ngoài, mặt có chút biến sắc, hắn không nhìn thấy Mục Tiểu Vận đâu. Chẳng những không thấy Mục Tiểu Vận, đến cả Phượng Mỗ hắn cũng không nhìn thấy.

Ba cái bóng rất nhanh liền tiến đến trước mặt Diệp Mặc, ba người này Diệp Mặc quen hai người, người còn lại mặc dù hắn không quen, nhưng khi trước ở Băng Hồ dường như cũng đã gặp, hình như là một trưởng lão ở Băng Hồ.

- Mạc... Diệp tiên sinh...

Sau khi Miêu Lan nhìn thấy Diệp Mặc, nét mặt của cô rất phức tạp, cũng không biết nên xưng hô thế nào với Diệp Mặc, cuối cùng chỉ có thể gọi là Diệp tiên sinh.

Diệp Mặc gật gật đầu, không để ý đến xưng hô của Miêu Lan, mà trực tiếp hỏi:

- Tiểu Vận đâu? Cô ấy đi cùng với Phượng Mỗ. Sao lại không nhìn thấy ai cả?

Miêu Lan nói vội vàng:

- Bà ngoại vẫn chưa về, bốn đệ tử đi cùng bà cũng chưa trở về.

Diệp Mặc nhíu nhíu mày, giọng điệu lạnh như băng, nói:

- Tôi đi sau cũng đã đến rồi, Phượng Mỗ đi trước tại sao giờ này vẫn chưa trở về?

Miêu Lan còn chưa kịp trả lời, vị trưởng lão đứng sau cô đã hừ lạnh một tiếng:

- Cậu là cái thứ gì? Phượng Mỗ trở về cũng cần phải báo cáo cho cậu hay sao?

Diệp Mặc thản nhiên nói: Truyện được copy tại TruyệnYY.com

- Tôi chỉ muốn hỏi vợ tôi, Tiểu Vận đâu rồi? Còn người khác thì tôi không quan tâm.

- Mục Tiểu Vận sao? Chỉ là một đệ tử của Băng Hồ chúng ta, cậu cho dù là người như thế nào của cô ta, cũng có tư cách gì đến đây hỏi chuyện? Cút đi, đây không phải chỗ cho cậu đến.

Vị trưởng lão này dường như không quen nhìn Diệp Mặc, vung tay lên muốn làm gì đó.

Miêu Lan khẩn trương, cô biết vị trưởng lão này vừa mới đến, còn chưa biết chuyện ở núi Thần Châu. Nếu Diệp Mặc đã đến đây, có nghĩa là hắn đã thắng trong đại chiến ở núi Thần Châu. Cô liền vội vàng kéo tay vị trưởng lão, nói:

- Hỗ trưởng lão, có gì từ từ nói...

Giọng nói của Diệp Mặc trở nên lạnh như băng:

- Tôi hỏi một câu nữa, Mục Tiểu Vận đang ở đâu? Phượng Mỗ đang ở đâu?

Người phụ nữ trung niên bị Miêu Lan gọi là Hỗ trưởng lão kia nghe xong lời của Diệp Mặc lại hừ lạnh một tiếng, nói:

- Hành tung của Phượng Mỗ là chuyện cậu có thể biết được hay sao? Cũng chỉ là một con kiến mà thôi. Cái cô Mục Tiểu Vận kia ta sớm đã không thích rồi, chiếm dụng phần lớn tài nguyên của môn phái, suốt ngày đứng trên Băng Hồ lẳng lơ. Cậu chính là cái tên súc sinh khiến cho cô ta lẳng lơ hay sao? Cậu đã kiêu ngạo như vậy, tôi đành...

Chỉ có điều đột nhiên bà ta ngừng lời, dưới cánh tay vung lên của Diệp Mặc, cổ bà phun ra một tia máu.

- Cậu...

Vị trưởng lão này hoảng sợ chỉ vào Diệp Mặc, chỉ nói được một từ, không nói thêm được gì nữa, bà không ngờ thân thủ của người thanh niên này lại lợi hại đến vậy, thuận tay một cái là có thể giết chết bà. Bà thậm chí cũng không biết đối phương ra tay như thế nào.

- A...

Miêu Lan và Phủ quản gia ở một bên đứng ngây ra nhìn cảnh tượng trước mắt. Sửng sốt một lúc lâu, một câu cũng không nói nên lời. Một người luyện võ Địa cấp, đến phản kháng để có đường sống đều không có, đã bị Diệp Mặc giết chết.

Diệp Mặc lúc này lòng nóng như lửa đốt, mà người phụ nữ này còn không ngừng nhục mạ Mục Tiểu Vận, làm sao hắn có thể nhẫn nhịn được. Dự cảm của hắn lúc ở núi Thần Châu không hề sai. Phượng Mỗ chắc chắn là có ý nghĩ gì đó, nhưng lúc đó hắn chỉ có thể giao phó Tiểu Vận cho Phượng Mỗ, ở bên hắn chỉ có một con đường chết mà thôi.

Hơn nữa trước khi hắn đi cũng đã có phòng bị, một viên Giải Độc Đan chưa dùng hết ở Ngũ Uẩn Sơn đã bị hắn làm thành Minh Ý Đan đưa cho Phượng Mỗ. Hơn nữa hắn còn có một loại thuốc khác, đó là Hồi Xuân Đan đã thêm dược liệu, giúp Mục Tiểu Vận luyện thành một chiếc vòng tay.

Một khi chiếc vòng tay phòng ngự của Mục Tiểu Vận bị đập vỡ, sương mù bên trong sẽ tràn ra, người thường ngửi phải sương mù này sẽ không sao, nhưng người đã ăn Giải Độc Đan, trong ba mươi sáu giờ sau khi ngửi phải sương mù này, một loại dược liệu bên trong sương mù sẽ trung hòa với một loại dược liệu trong Giải Độc Đan.

Giải Độc Đan vốn là không có độc, nhưng nếu một loại dược liệu trong đó bị trung hòa, thì sẽ biến thành chất kịch độc ăn mòn kinh mạch.

Hơn nữa Diệp Mặc tin rằng, nếu Phượng Mỗ động thủ với Mục Tiểu Vận, hoặc là những người khác trong Băng Hồ động thủ với Mục Tiểu Vận thì Phượng Mỗ đều sẽ bị trúng độc. Chỉ cần Phượng Mỗ trúng độc thì sẽ không dám động đến Mục Tiểu Vận, bởi vì chỉ có hắn mới có thể giải độc, một khi đã động vào Mục Tiểu Vận, chất độc kia sẽ không thể nào giải nổi.

Thế nhưng lúc đó, sau khi Diệp Mặc đi vào Băng Hồ, không những thần thức không nhìn thấy Mục Tiểu Vận, mà kí hiệu thần thức mà hắn để lại trên vòng tay của Mục Tiểu Vận cũng không thấy tung tích. Điều này làm cho Diệp Mặc cực kì hoảng sợ, mặc dù biết Miêu Lan nói rằng Phượng Mỗ chưa trở về là sự thật, nhưng hắn vẫn muốn Miêu Lan có thể nói cho hắn biết Phượng Mỗ đi đâu rồi.

- Diệp tiên sinh... Phượng Mỗ đúng là chưa trở về, xe ngựa của chúng tôi ở sau xe ngựa của bà ấy, thế nhưng chúng tôi đã về được hơn một ngày rồi, nhưng vẫn chưa thấy Phượng Mỗ đâu. Chúng tôi cũng quả thực là không biết Phượng Mỗ đi nơi nào rồi.

Lúc này Phủ quản gia chủ động nói, y biết loại người hay chém giết như Diệp Mặc, muốn giết sạch Băng Hồ, quả thực là một chuyện dễ dàng.

Trong lòng Diệp Mặc trầm xuống, hắn sợ nhất là nghe thấy câu này. Hắn không thể tưởng tượng được Phượng Mỗ lại không trở về Băng Hồ, điều này làm cho hắn hoàn toàn không có phương hướng.

Không được, phải đi tìm Phượng Mỗ mới được. Diệp Mặc nghĩ đến đây, không muốn lãng phí thêm thời gian ở Băng Hồ nữa. Hắn lập tức xoay người rời đi, chỉ có điều đi được vài bước, hắn lại xoay người lại, lạnh giọng nói:

- Tất cả những người trong Băng Hồ tính từ bây giờ phải rời khỏi nơi này, trước khi tìm được Mục Tiểu Vận, không được phép lại gần Băng Hồ một bước. Nếu không, giết không tha.

Miêu Lan và Phủ quản gia theo bản năng rùng mình một cái, bọn họ có thể cảm nhận được sát khí trong giọng nói của Diệp Mặc, nếu không đi, hắn thực sự là có thể đại khai sát giới.

Nhìn bóng lưng Diệp Mặc rời đi, Phủ quản gia lắc đầu thở dài, một lúc lâu sau mới nói với Miêu Lan:

- Đệ tử Băng Hồ đành giải tán vậy, đi bốn phương rèn luyện là được rồi.

- Phủ quản gia, ông...

Miêu Lan nhìn Phủ quản gia không hiểu, ngoại trừ Phượng Mỗ, Phủ quản gia có quyền lực lớn nhất Băng Hồ, ông nói giải tán, vậy thực sự phải giải tán.

Phủ quản gia lại thở dài, y mơ hồ biết nguyên nhân Phượng Mỗ mất tích. Nhưng y không dám nói, y sợ một khi y nói ra, sẽ chọc giận đến tên sát thần trước mặt này, Băng Hồ căn bản là không phải giải tán, mà là hoàn toàn bị giết sạch.

Hơn nữa theo sự nhìn nhận của Phủ quản gia, nếu Phượng Mỗ đã lựa chọn bước đi này rồi, chẳng khác gì từ bỏ tất cả những người còn lại của Băng Hồ rồi. Lúc này Mục Tiểu Vận rất có thể đã bị Phượng Mỗ giết, Phượng Mỗ mang theo bốn đệ tử, hẳn là muốn hai người còn lại ở lại phụ tá Kỷ Y Lan mà thôi. Mà Diệp Mặc chưa đại khai sát giới ở Băng Hồ, đối với bọn họ đây là kết cục tốt nhất rồi.

Phủ quản gia tuy rằng đã đoán đúng 90% ý của Phượng bà, nhưng y không biết rằng sau khi Phượng Mỗ biết Mục Tiểu Vận có nhẫn trữ vật, bà thậm chí cũng từ bỏ cả Kỷ Y Lan rồi.

...

Diệp Mặc giống như sao băng rơi vào Băng Hồ, hắn nhìn thấy Vân Tử Y vẫn đứng ở đó đợi hắn, lập tức gật đầu nói:

- Cô cho tôi biết đường từ Băng Hồ tới núi Thần Châu, tôi đi tìm Tiểu Vận. Đúng rồi, nếu cô biết vị trí của Thái Ất Môn và Côn Càn Môn thì cũng nói cho tôi biết đi.

Vân Tử Y vừa nhìn thấy vẻ mặt của Diệp Mặc, lập tức biết rằng hắn không tìm được Mục Tiểu Vận, trong lòng lại thấy căng thẳng. Cô dường như nhìn ra địa vị của Mục Tiểu Vận trong lòng Diệp Mặc, bây giờ Diệp Mặc không tìm thấy Mục Tiểu Vận, không biết sẽ phát sinh ra hậu quả thế nào.

Nhưng Vân Tử Y cũng không hỏi gì cả, mà lấy ra một tấm bản đồ đưa cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc nhận tấm bản đồ, phát hiện ra trên đó là vị trí tỉ mỉ của các môn phái, những rặng núi lớn đều được đánh dấu rành mạch, đường bộ từ núi Thần Châu đến Băng Hồ cũng được đánh dấu rất rõ ràng.

- Cảm ơn. Tôi phải đi rồi, cô ở Đàn Thành chờ tôi, sau khi xong chuyện của tôi, tôi sẽ đến Đàn Thành tìm cô, làm cho cô một việc.

Nói xong Diệp Mặc xoay người rời đi.

- Đợi một chút, anh Diệp.

Vân Tử Y bỗng nhiên gọi Diệp Mặc lại.

Nhìn thấy Diệp Mặc quay đầu lại nhìn cô, Vân Tử Y vọi vàng nói:

- Anh Diệp, trong mấy năm anh đi, Tiểu Vận đều đứng ở trên khối đá lớn này chờ anh...

Vân Tử Y vừa dứt lời, Diệp Mặc đã đứng ở khối đá lớn ở bên kia Băng Hồ. Trên mặt khối đá còn có hai dấu chân mờ, vừa thấy đã biết rằng đây là do đứng ở đây trong thời gian dài tạo nên.

Vuốt ve hai dấu chân mờ trên khối đá lớn, trong lòng Diệp Mặc dâng lên nỗi nhớ Mục Tiểu Vận. Bất kể như thế nào, hắn cũng phải đi tìm Mục Tiểu Vận. Hắn và Mục Tiểu Vận đã là vợ chồng, trong lòng có một loại cảm giác, đó là Mục Tiểu Vận vẫn còn sống.

Ngay sau đó, Diệp Mặc đã đạp lên Phi Kiếm, từ trên khối đá lớn xẹt qua Băng Hồ, biến mất trong không trung.

Từ Băng Hồ đến núi Thần Châu đối với người thường mà nói thì rất xa, nhưng đối với Diệp Mặc chỉ mất có mười phút, nhưng hắn đi đi lại lại tìm vô số lần, cũng không có chút dấu vết nào. Dấu hiệu thần thức mà hắn lưu lại, cũng không có chút cảm ứng nào.

Mặt trời đã dần dần hạ xuống, trong lòng Diệp Mặc càng ngày càng thất vọng, cả một ngày, hắn không thu hoạch được gì.

- Thái Ất môn, Côn Càn phái…

Sau khi Diệp Mặc gằn từng tiếng nói ra sáu chữ này, dưới chân Phi Kiếm liền lóe lên một ánh sáng, không làm tiếp việc vô dụng này nữa, mà trực tiếp bay về phía Thái Ất môn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #752


Báo Lỗi Truyện
Chương 752/2272