Chương 74: Chẳng qua lúc ấy có chút chán nản.


Khi Diệp Mặc tới tiểu viện, lại phát hiện có một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi còn ngồi ở trước giường của Ninh Khinh Tuyết. Người này có vài phần giống với Ninh Khinh Tuyết. Hắn đoán chắc là mẹ của cô ấy. Tuy nhiên nhìn tướng mạo của mẹ cô thật sự có hơi trẻ tuổi. Chỉ sợ nếu không phải Ninh Khinh Tuyết có chuyện, thoạt nhìn có lẽ bà còn trẻ tuổi hơn.

Mẹ Ninh Khinh Tuyết đang ở đây. Thật ra, Diệp Mặc không biết hiện tại mình có nên vào hay không.

Đang lúc Diệp Mặc có chút do dự, người phụ nữ ngồi ở bên giường cô lại nói.

- Khinh Tuyết, con thả chiếc hộp xuống, ngủ đi.

- Mẹ, mẹ đi ngủ đi. Con muốn yên lặng một mình một lát...

Giọng của cô rất nhỏ. Nếu không phải Diệp Mặc có thần thức thật sự không thể nghe thấy được.

Người phụ nữ ngồi ở bên giường thở dài. Một lát sau bà mới lên tiếng:

- Mẹ và y tá ngủ ở bên ngoài. Con thấy khó chịu thì cứ ấn chuông. Nếu đau, nói cho mẹ biết, mẹ sẽ bảo y tá vào tiêm thuốc giảm đau giúp con.

Diệp Mặc thấy người phụ nữ này đi ra ngoài đóng cửa lại cửa. Sau đó bà đứng ở ngoài cửa lau mắt. Bên ngoài quả nhiên đã được sửa lại thành nơi chữa bệnh tạm thời. Hai y tá trẻ tuổi dựa vào bên giường ngủ gật.

Diệp Mặc đợi thêm một lát, chờ người phụ nữ kia tới giường ngồi xuống, hắn lặng lẽ đi qua điểm huyệt ngủ mấy người này. Hắn cũng không muốn trong lúc giúp Ninh Khinh Tuyết chữa bệnh, có người bỗng nhiên xông vào.

Sau khi làm xong hết những chuyện này, Diệp Mặc mới tiến vào phòng Ninh Khinh Tuyết. Lúc trước, phòng này là nơi hắn ở. Chỉ có điều sau khi Ninh Khinh Tuyết đến đây, đã tặng lại cho cô ở thôi. Sau khi vào phòng, Diệp Mặc cảm giác được nơi này vừa quen thuộc, nhưng dường như lại có chút xa lạ. truyện được lấy tại t.r.u.y.ệ.n.y-y

Hắn thoáng nhìn về phía chiếc hộp Ninh Khinh Tuyết đang ôm. Diệp Mặc biết cô bị bệnh rất nặng, thậm chí còn nặng hơn so với mình dự đoán. Chỉ có điều hắn nghĩ mãi cũng không hiểu cô cứ ôm mãi cái hộp đó làm gì.

Diệp Mặc còn đang suy nghĩ có nên trực tiếp nói cho Ninh Khinh Tuyết biết hắn sẽ giúp cô chữa bệnh, hay để sau khi cô ngủ mới giúp cô chữa bệnh, lại nghe thấy Ninh Khinh Tuyết khẽ lẩm bẩm vài tiếng. Ngay lập tức hắn liền thấy chiếc di động màu đỏ trên tay cô. Diệp Mặc hiểu được, di động đang để chế độ ghi âm. Ninh Khinh Tuyết đang nói về chuyện hậu sự.

- Diệp Mặc... Rất xin lỗi. Em phải đi rồi. Là em đã khiến anh bị thương tổn. Em thật sự rất hối hận. Nhưng em thật sự muốn được gặp anh một lần trước khi chết, và nói với anh một câu rất xin lỗi... Sau khi trải qua chuyện này, em mới biết mình quá ngây thơ... Mới biết được anh rộng lượng tới mức nào. Em không hối hận vì đã đỡ đòn cho nhánh cỏ kia... Em chỉ hối hận đã đối xử với anh như vậy.

- Xem lá thư của anh mới biết được anh là người cô đơn tới mức nào. Cho tới bây giờ cũng không có người bạn nào... Vậy mà em còn giống như một người con gái độc ác hết lần này tới lần khác tổn thương anh... Còn dùng mấy ngàn đồng tiền anh bán máu để mua rượu... Nhưng cho tới bây giờ em vẫn chưa từng thật sự nghĩ tới cảm nhận của anh. Chỉ biết bốc đồng muốn làm gì thì làm... Khi em hiểu được đạo lý này, em lại phải ra đi...

Ninh Khinh Tuyết ho khan vài cái, sắc mặt càng thêm trắng bệch. Tuy nhiên, cô vẫn đưa điện thoại di động đến gần miệng hơn một chút tiếp tục nói:

- Diệp Mặc... Em không biết có phải em đã yêu anh hay không, nhưng nếu có cơ hội đính hôn với anh... Em chắc chắn sẽ không bắt anh đi làm tấm lá chắn nữa... Em nguyện ý gả cho anh... Có lẽ yêu hay không cũng không quan hệ... Em chỉ sợ anh nói em không xứng với anh... Giấy đăng ký kết hôn em vẫn giữ ở bên người. Cho tới bây giờ em cũng chưa ly hôn... Em cũng sẽ không ly hôn. Cả đời này, anh chính là người chồng duy nhất của em... Bất kể anh biết hay không, cho dù anh không thừa nhận, Ninh Khinh Tuyết em đều nguyện ý làm vợ của anh... Hơn nữa đã là vợ của anh.

- Diệp Mặc, em vẫn muốn nói một tiếng xin lỗi... Em làm vợ của anh, một ngày làm vợ nhưng cũng chưa làm hết nghĩa vụ của người vợ, ngược lại còn gây phiền toái cho anh... Em giống như một đứa trẻ không hiểu chuyện, còn tưởng rằng cái gì mình cũng biết... Diệp Mặc, em ở trên trời sẽ phù hộ cho anh... Anh phải sống cho tốt. Chỉ đáng tiếc em đã không thể lưu lại một đứa con cho anh… Về sau phải tìm một cô gái biết yêu thương anh... Không nên giống như em vậy...

Nói đến đây, Ninh Khinh Tuyết thở dốc mấy hơi, lấy tay vuốt ve cái hộp thuốc trong tay một lát, lại nói:

- Diệp Mặc, cho tới bây giờ em cũng chưa từng gọi hai tiếng ông xã. Em rất muốn gọi một lần... Nhưng em lại không nói ra miệng được...

- Trong sân có một gốc cây. Mỗi ngày em đều chăm sóc cho nó. Bởi vì em từng thấy anh đã chăm sóc cho một cái cây giống như vậy. Không biết nó có ích gì cho anh không... Nếu như có thể dùng, chờ sau khi nó lớn hơn, anh hãy mang nó đi... Em nghĩ có lẽ đó là vật duy nhất em có thể để lại cho anh...

- Diệp Mặc... Ông xã... Anh có khỏe không?

Giọng nói của Ninh Khinh Tuyết dần dần nhỏ xuống.

Trong lòng Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy có chút thương tâm, cũng có một chút hổ thẹn. Nói thật, lúc trước hắn giúp Ninh Khinh Tuyết, cũng không rộng lượng như Ninh Khinh Tuyết đã nghĩ. Hắn chỉ nghĩ bộ dạng u buồn của Ninh Khinh Tuyết rất giống với sư phụ Lạc Ảnh, cho nên hắn nguyện ý giúp cô. Hắn cũng muốn khi sư phụ Lạc Ảnh gặp chút khó khăn, cũng có thể gặp được người trợ giúp cô.

Còn có việc bán máu kia không phải hắn làm vì cô, mà vì hắn dùng không hết, nên hắn mới làm như vậy. Lãng phí là một điều đáng xấu hổ. Nhưng lại bị Ninh Khinh Tuyết cho rằng hắn làm vậy vì chăm sóc cho cô, thậm chí còn vì thế mà cảm thấy áy náy đến bây giờ.

Có thể thấy được Ninh Khinh Tuyết cũng một cô gái lương thiện. Chỉ bởi vì hoàn cảnh sống và xuất thân khiến cô có một loại thanh cao không thích người xa lạ, hoặc là nói mèo khen mèo dài đuôi. Kỳ thật lột sạch cái kén bao quanh cô, cô chính là một cô gái lương thiện lại có chút đáng thương. Đáng tiếc cô lại lẫn lộn giữa yêu và cảm kích còn có cả áy náy. Có lẽ sẽ có một ngày cô hiểu được điều đó.

Diệp Mặc thở dài, càng hạ quyết tâm phải cứu Ninh Khinh Tuyết. Tạm thời vẫn không nên nói cho cô biết, tránh lại hù dọa cô. Dù sao bản lĩnh của mình nói ra thực sự khiến người ta rợn người.

Khi Diệp Mặc tưởng rằng Ninh Khinh Tuyết đã ngủ, chuẩn bị tiến lên phong bế kinh mạch của cô, giúp cô trị liệu, đột nhiên Ninh Khinh Tuyết lại cầm lấy di động lẩm bẩm nói:

- Ba, mẹ, con đi đây... Con gái bất hiếu. Con đã gả cho Diệp Mặc... Cái hộp này là đồ cưới của anh ta cho con. Đến lúc đó, cha mẹ đừng tách nó khỏi con. Trong sân có một gốc cây, con để lại cho Diệp Mặc... Nếu anh đến đây, ngay cả di động này cũng đưa cho hắn. Nếu không tới...

Cô lại tạm dừng một hồi lâu.

- Thì bỏ đi...

- Rất xin lỗi, con đã gây cho gia đình mình nhiều phiền toái như vậy. Giờ con đi đây...

Giọng Ninh Khinh Tuyết bỗng nhiên nhỏ lại. Diệp Mặc đang nghĩ có nên nói cho cô biết mình đã đến đây không, bỗng nhiên Ninh Khinh Tuyết lấy từ trong chiếc hộp ra một con dao găm, đâm xuống cổ họng mình...

Diệp Mặc kinh ngạc, rốt cuộc bất chấp những chuyện khác, một bước liền vọt tới trước mặt Ninh Khinh Tuyết. Với khoảng cách xa như vậy, hắn muốn nắm được con dao găm kia, thực sự đã không còn kịp. Hắn chỉ có thể dùng cánh tay của mình chắn trên cổ họng cô.

Dao găm đâm vào cánh tay Diệp Mặc, bị Diệp Mặc dùng khí cản lại, nên cũng không đâm sâu xuống được.

Bởi vì Ninh Khinh Tuyết dùng sức quá độ, nên đã hôn mê. Diệp Mặc rút dao găm ra. Tuy rằng dao găm đâm không quá sâu, nhưng cũng có một ít máu tươi rỉ ra.

Diệp Mặc bịt lên miệng vết thương của mình, thấy Ninh Khinh Tuyết đã hôn mê, hắn nâng tay phong bế mấy chỗ kinh mạch của cô, để nhất thời không thể tỉnh lại. Lúc này hắn mới lấy chiếc hộp trong tay cô ra.

Nhưng Diệp Mặc lại phát hiện Ninh Khinh Tuyết ôm chiếc hộp rất chặt. Cho dù cô đã hôn mê, nhưng tay lại giữ chặt lấy cái hộp. Trừ phi Diệp Mặc cương quyết giằng lấy, bằng không căn bản không thể lấy được.

Diệp Mặc bất đắc dĩ lắc đầu. Chỉ có thể mở chiếc hộp trong tay Ninh Khinh Tuyết. Thật ra, bên trong cũng có không ít đồ. Diệp Mặc lấy ra một lọ thuốc, lại lấy ra một túi ngân châm.

Sau khi nhét hai viên thuốc hộ tâm vào trong miệng Ninh Khinh Tuyết, dưới sự vận chuyển chân khí, viên thuốc lập tức tan ra, hấp thu vào trong cơ thể của cô.

Diệp Mặc lại cầm lấy một trăm lẻ tám cây ngân châm, dùng chân khí loại bỏ chất độc. Lại lật người Ninh Khinh Tuyết lại, cởi áo cô ra.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #74


Báo Lỗi Truyện
Chương 74/2272