Chương 728: Tiến vào Băng Hồ


- Ah...

Vân Tử Y nhận lấy bức hình, mở ra nhìn thoáng qua, lập tức có một loại cảm giác quen thuộc xông lên đầu.

- Làm sao vậy? Tử Y.

Dường như thấy Vân Tử Y có chút sững sờ, trưởng lão Đô Thiên hỏi một câu.

- Ồ, không có gì, con chỉ là cảm giác người trên bức hình này thật trẻ tuổi nha.

Sau khi nói xong, Vân Tử Y dường như phát hiện những lời này của nàng không có lý do, lập tức lại bổ sung một câu Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

- Người này thoạt nhìn rất có khí chất, còn rất đẹp trai và phong độ.

Trưởng lão nghe xong thật ra hơi sửng sốt, sau đó cười ha hả nói:

- Tử Hoa tiên tử lại còn nói người này đẹp trai, không biết người thanh niên này sau khi nghe được có thể thụ sủng nhược kinh hay không. Tốt lắm, người này rất quan trọng, có lẽ hắn liên quan đến một việc rất trọng yếu gì đó, con nhớ kỹ một khi có tin tức của hắn, lập tức liền nói cho môn phái, chúng ta đi trước.

- Vâng, Khấu trưởng lão.

Vân Tử Y vội vàng đáp ứng, sau đó tiễn trưởng lão môn phái rời đi.

- Tiểu thư...

Sau khi Tiểu Linh nói một câu, Vân Tử Y khoát tay nói:

- Chúng ta cũng nhanh tới thương hội đi, lần này thời gian đi ra ngoài cũng quá dài đấy.

Tuy rằng giọng điệu rất bình tĩnh, nhưng Vân Tử Y trong lòng một chút cũng không bình tĩnh. Cô hiện tại đã nghĩ tới, người đàn ông này rất giống Mạc Ảnh, người khác nhìn không ra, không có nghĩa là cô nhìn không ra. Lúc trước vì xác nhận Mạc Ảnh có nói dối hay không, cô từng nhìn chằm chằm mặt Diệp Mặc rất lâu, nếu Mạc Ảnh không huỷ hoại dung nhan thì...

Chẳng lẽ thật là hắn sao? Nếu như là hắn, vì sao trưởng lão muốn tìm một người không lịch sự như vậy? Vân Tử Y tuy rằng không thể hỏi trưởng lão trong ẩn môn tại sao phải tìm kiếm người này. Nhưng cô có thể thông qua con đường khác để biết được chuyện này.

...

Diệp Mặc đặt chân lên địa bàn ẩn môn. Cảm giác đầu tiên chính là trong chỗ này núi nhiều, gần như là núi với núi. Hơn nữa nơi này linh khí so với chỗ khác cũng đậm hơn một ít, tuy rằng vẫn không đạt được trạng thái trong lý tưởng của Diệp Mặc, nhưng so với những thành thị phía ngoài kia thì đậm nhiều lắm.

Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận đi theo xe ngựa Băng Hồ gần ba bốn ngày, tiến vào một mảng dãy núi lớn cao ngất. Tuy rằng dọc đường đi người ở rất thưa thớt, nhưng Diệp Mặc cũng phát hiện chỗ vài người tụ tập, theo lời Kỷ Y Lan nói, đó là một ít phường thị, những phường thị đó đại bộ phận đều là phục vụ người trong ẩn môn.

Bởi vì rất nhiều người tuy rằng bị ẩn môn nhận vào làm đệ tử ngoại môn, nhưng bởi vì thời gian dài không có cách nào thăng cấp. Cuối cùng chỉ có thể dạt ra ẩn môn, trở thành người làm việc vặt và sản xuất bên cạnh. Có một số người thì rời khỏi ẩn môn, sau đó dần dần tạo thành một ít phường thị và chỗ ở.

- Nơi này chính là Băng Hồ, là đất của môn phái chúng ta.

Kỷ Y Lan chỉ vào dãy núi dài phía trước nói.

Diệp Mặc trong lòng cả kinh. Trong quan điểm của hắn nếu là Băng Hồ, đương nhiên là chỗ phải có hồ mới có thể kêu Băng Hồ, nhưng nơi này không cần nói đến hồ, ngay cả một rãnh mương nhỏ cũng không có nha.

Dường như đã nhìn ra suy nghĩ trong lòng của Diệp Mặc và các đệ tử khác, Kỷ Y Lan thản nhiên cười nói:

- Mọi người khẳng định nghĩ đến nơi này không có hồ, vì sao kêu Băng Hồ chứ gì? Kỳ thật mọi người nếu như từ tên đoán ra, chỉ có thể nói các anh đoán đúng một nửa.

Diệp Mặc thấy Kỷ Y Lan sau khi về tới Băng Hồ, dường như vui vẻ lên rất nhiều. Nhưng đối với việc Kỷ Y Lan vì sao dùng khăn lụa che mặt, Diệp Mặc lại rất rõ. Thần thức của hắn đã quan sát qua, người phụ nữ này bộ dạng rất đẹp. Nhưng trên mặt của nàng lại có một bộ dạng mặt mày hốc hác.

Có thể nói nếu như mặt mày không hốc hác, cô sẽ không kém là mấy so với Tiểu Vận, nhưng là vì mặt mày hốc hác từ hai má đến cằm, trực tiếp phá hủy toàn bộ khuôn mặt của cô. Điều này làm cho Diệp Mặc nghĩ tới người thích kinh doanh tên Thẩm Thiên Thiên kia, cô cũng là mặt mày phá tướng nên thích dùng vải che mặt.

- Băng Hồ thật ra là có hồ đấy, chỉ cần chúng ta tiến vào trong môn phái, là có thể thấy một mảng hồ lớn, cái hồ kia là nguồn gốc tên môn phái của chúng ta. Hồ nước của Băng Hồ chúng ta rất lạnh, vươn tay vào thậm chí còn rét lạnh hơn so với nắm băng. Nhưng có một điểm, đó là không bao giờ đóng băng. Cho nên hồ này được gọi là Băng Hồ. Không phải chỉ cái hồ bị kết băng, mà là chỉ cái hồ không kết băng.

Kỷ Y Lan nói đến Băng Hồ, vẻ mặt rất tự hào.

Diệp Mặc cảm nhận được nơi này phát ra rất nhiều linh khí so với bên ngoài, hơn nữa bốn phía đều là núi non vờn quanh, trong lòng của hắn thậm chí nảy nở sự thích thú.

Mọi người lại đi hai tiếng đồng hồ. Một mảng màu lục nguyên dã lớn hiện ra trước mắt mọi người, xung quanh màu lục nguyên dã đều là dãy núi. Mà ở giữa mảnh nguyên dã này, lại có một cái hồ thật lớn.

Diệp Mặc giật mình, đây có lẽ chính là Băng Hồ.

Hồ này quá đẹp, không gió nhưng mặt hồ lại có một chút dao động rất nhỏ, giống như vảy cá, mang theo một ít ánh sáng tự nhiên, hơn nữa so với hồ Lạc Nguyệt của chính mình còn lớn hơn nhiều lắm. Diệp Mặc dùng thần thức quét vào, lại phát hiện thần thức của mình không ngờ không có cách nào quét đến đáy hồ.

Sau khi Diệp Mặc vào, mới phát hiện ngoại môn đệ tử và nội môn đệ tử đều phân ra rõ ràng, mỗi bên ở một khu vực riêng. Môn phái Băng Hồ này không nhỏ, chí ít có đến mấy trăm đệ tử, nhưng phần lớn là đệ tử ngoại môn, mà khu vực đệ tử nội môn dường như không nhiều lắm, về phần đệ tử nòng cốt thì càng ít.

Mục Tiểu Vận là đệ tử nòng cốt, cho nên cô có thể tiến vào khu vực trung tâm tu luyện. Nhưng Mục Tiểu Vận không muốn rời Diệp Mặc, Kỷ Y Lan cũng không có cách nào. Bởi vì môn quy có hạn, dù tư chất Mục Tiểu Vận ưu tú như thế nào nữa, cũng không thể mang người không có liên quan gì tiến vào khu vực trung tâm.

Tuy rằng Diệp Mặc là chồng của Mục Tiểu Vận, nhưng đối với môn phái Băng Hồ này mà nói, Diệp Mặc chính là một người không có quan hệ gì.

Cho nên hiện tại Mục Tiểu Vận và Diệp Mặc vẫn ở tại khu vực đệ tử ngoại môn như cũ, cũng may cô còn có thể lựa chọn, lựa chọn một chỗ khá yên lặng.

Tuy rằng Mục Tiểu Vận tư chất ưu tú, nhưng nếu không giải quyết quan hệ của cô và Diệp Mặc trước, thì Mục Tiểu Vận không có cách nào tiếp nhận công pháp Băng Hồ.

...

Đối mặt với sự quật cường của Mục Tiểu Vận, phía Băng Hồ không có bất kỳ biện pháp nào. Bọn họ đang chờ đợi Mục Tiểu Vận hồi tâm chuyển ý, đồng thời cũng đã vội vàng nghĩ biện pháp.

Vài ngày sau, bởi vì chuyện này Băng Hồ còn cố ý cử hành một hội nghị, gần như tất cả tầng lớp trung tâm đều đến đây. Băng Hồ tuy rằng đã là môn phái cấp ba, nhưng đúng là như lời bọn họ, nội tình vẫn còn. Ngoại trừ Phượng Mỗ siêu cấp cao thủ ra, còn có vài tên Địa cấp cao thủ.

Một cô gái trung niên tuổi xấp xỉ Miêu Lan đứng lên nói:

- Bà ngoại, con nghĩ Mục Tiểu Vận chỉ là tâm tính thiện lương mà thôi, Mạc Ảnh con cũng đã gặp qua, chi bằng chúng ta...

Cô gái này nói xong rồi, còn dùng tay dùng sức vạch một đường, cô là trưởng lão Địa cấp Băng Hồ. Ở Băng Hồ vị trí cũng gần với bà ngoại và Kỷ Y Lan.

- Tuyệt đối không được, La trưởng lão không biết tính cách của Mục Tiểu Vận, nếu chúng ta làm như vậy, biện pháp duy nhất chỉ có thể là giết Mục Tiểu Vận. Cô ấy đối với chồng luôn khăng khăng một mực, không có bất kỳ biện pháp nào có thể thay đổi ý nghĩ của nàng, tôi nghĩ chúng ta có thể nhận Mạc Ảnh làm đệ tử nòng cốt không …

Kỷ Y Lan lời còn chưa nói hết đã bị bà ngoại cắt ngang, bà chỉ khoát tay áo, đã cắt đứt lời Kỷ Y Lan nói, nhưng không có phát biểu ý kiến, hiển nhiên những loại người như Diệp Mặc không có cách nào tiến vào đệ tử nòng cốt

Miêu Lan lúc này đứng lên, chậm rãi nói:

- Lời Y Lan nói rất có đạo lý, Mục Tiểu Vận tính cách quả thật là như vậy. Hiện tại nhân tài khó được, Mục Tiểu Vận vài năm sau sẽ có tác dụng quan trọng đối với môn phái chúng ta. Hơn nữa Y Lan cũng sắp toàn diện tiếp nhận công việc của Băng Hồ, chính thức quản lý Băng Hồ. Cần người tài giỏi như Tiểu Vận đến giúp đỡ, cho nên chúng ta không thể tùy tiện làm ra sự tình chặt đứt đường lui.

- Bà ngoại, hay thế này tôi đi nói chuyện với Mạc Ảnh. Tôi thấy Mạc Ảnh kia cũng không phải là người không hiểu đạo lý, tôi tin tưởng hắn có thể hiểu được đạo lý trong đó.

Kỷ Y Lan lại nói.

Phượng Mỗ gật gật đầu, sau đó thở dài nói:

- Vậy cứ làm như thế đi, nghe nói Mạc Ảnh kia bây giờ đang bế quan, chờ hắn sau khi đi ra, cô đi nói chuyện với hắn. Tôi cảm giác bệnh tình của mình càng ngày càng nặng rồi, trọng trách Y Lan rất lớn, nếu không thể mau chóng để Băng Hồ có nhiều lực lượng hậu bị, ngay cả vị trí môn phái cấp ba Băng Hồ chúng ta cũng khó đứng vững, hừ…

- Một tên không có tư chất còn bế quan, thật sự là buồn cười...

Người tên là La trưởng lão lại hừ lạnh một tiếng.

...

Diệp Mặc đúng là đang bế quan, nhưng hắn không phải đang bế quan tu luyện, mà là đang luyện chế đan dược. Bởi vì 'Địa linh quả' chỉ có một viên, vì phòng ngừa chính mình luyện đan thất bại, hắn cố ý luyện chế ra hơn mười lò đan dược khác.

Mười ngày sau, thời điểm hắn cảm giác mình có thể luyện chế 'Bồi Nguyên đan', mới lấy ra 'Địa linh quả', Minh hàm thảo, Mãn thiên tinh, Song diệp ma..v..v những dược liệu này Diệp Mặc lấy được ở núi Bắc Tử, nhưng 'Địa linh quả' thứ này không dễ có được, cũng không thể tùy tiện lãng phí.

Tuy rằng 'Bồi Nguyên đan' so với 'Bồi khí đan' cao hơn hai cấp bậc, nhưng Diệp Mặc vốn vẫn đi theo Lạc Ảnh luyện đan, sau khi sống lại, cũng là thường xuyên luyện đan. Cộng thêm chuẩn bị ban đầu, cho nên một lò 'Bồi Nguyên đan' này hắn luyện chế coi như là thành công, gặt hái được mười hai viên 'Bồi Nguyên đan'.

'Bồi Nguyên đan' đầy đủ gồm hai mươi bốn viên, Diệp Mặc có thể được đến mười hai viên đã rất vừa lòng rồi.

Sau khi hoàn thành luyện chế đan dược, Diệp Mặc nói với Mục Tiểu Vận một câu, sau đó bắt đầu tấn công luyện khí tầng sáu. Ở bên trong tính toán Diệp Mặc, sau khi luyện khí tới tầng sáu, hắn cần đi ra ngoài tìm kiếm một ít di tích cổ, xem có thể giúp Mục Tiểu Vận tìm được một loại công pháp tu luyện hay không.

'Bồi Nguyên đan' sau khi vào miệng lập tức hóa thành cốt cốt linh lực, bắt đầu tấn công kinh mạch của Diệp Mặc. Diệp Mặc vốn dừng lại luyện khí tầng năm đỉnh cao đã lâu rồi, lần này khi 'Bồi Nguyên đan' tấn công, hắn gần như không cần phí sức liền thăng cấp tới luyện khí tầng sáu.

Mặc dù chỉ là từ đỉnh cao tầng năm thăng cấp lên luyện khí tầng sáu, nhưng Diệp Mặc cảm giác được thực lực của chính mình lại tăng lên không ít. Tin tưởng bản lĩnh bây giờ của hắn, nếu gặp đạo cô Giai Uấn vừa mới thăng cấp Tiên Thiên, chắc có lẽ không thể để cô ả trốn thoát.

Cảm nhận một chút chân khí dư thừa trong cơ thể, Diệp Mặc cảm giác được thần thức của mình lại trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều, hắn lại một lần đem thần thức thăm dò đốm tròn màu vàng trong đan điền kia.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #728


Báo Lỗi Truyện
Chương 728/2272