Chương 717: Chấn động toàn hội trường


Lúc này Diệp Mặc mới phát hiện tốc độ của loại kiểm tra này quả thật rất nhanh. Tuy rằng hắn đứng ở phía sau, nhưng đã nhanh chóng đến phiên hắn.

Diệp Mặc đưa tay để vào dụng cụ kiểm tra, hơi vận một ít chân khí đi vào. Nhưng dụng cụ trắc nghiệm lại không hề có phản ứng.

- Không có tư chất, không thích hợp, kế tiếp...

Giọng nói thản nhiên của nhân viên kiểm tra vang lên. Diệp Mặc còn chưa kịp nói chuyện, đã bị người khác chen lên rồi.

Mục Tiểu Vận đứng ở bên cạnh vội vàng qua giữ chặt tay Diệp Mặc.

Diệp Mặc có chút nghi hoặc nhìn dụng cụ kiểm tra này. Sao mình có thể không có linh căn được? Hắn rõ ràng có thể tu luyện. Nếu không có linh căn tuyệt đối không thể tu luyện. Nhưng Diệp Mặc cũng sẽ không cho rằng mình là một kẻ có linh căn biến dị. Một kẻ có linh căn biến dị sẽ không có khả năng tu luyện với tốc độ chậm như hắn.

- Tướng công, chúng ta đổi chỗ kiểm tra được không? Dụng cụ của bọn họ khẳng định có vấn đề.

Mục Tiểu Vận nói xong, lập tức rước lấy những tiếng cười nhạo. Tuy nhiên bởi vì dung nhan tuyệt sắc của Mục Tiểu Vận, những người này lại không dám cười thành tiếng.

Diệp Mặc mỉm cười, không mấy để ý. Loại dụng cụ kiểm tra linh căn đơn giản có sự sai sót cũng là bình thường. Hắn kéo tay Mục Tiểu Vận tới một môn phái khác. Nếu môn phái tam đẳng còn không thể nào vào được, như vậy thì tìm một môn phái không có thứ hạng là được rồi.

Kết quả Diệp Mặc dẫn theo Mục Tiểu Vận đi tới mấy môn phái, kiểm tra đều không có tư chất. Điều này khiến Diệp Mặc cảm thấy thực sự bất đắc dĩ. Nếu vẫn đúng là không có tư chất, như vậy hắn sẽ không có cách nào gia nhập được Ẩn Môn. Không gia nhập được Ẩn Môn. Nếu vậy sẽ không vào được Ẩn Môn, đồng dạng cũng không tiếp xúc đến Thái Ất Môn.

Ô, không phải nói Băng Hồ vốn là môn phái siêu cấp sao? Vì sao hiện tại chỉ đánh dấu là một môn phái tam đẳng? Diệp Mặc rất kinh ngạc nhìn môn phái nhỏ viết "Băng Hồ" ở trước mắt. Chẳng lẽ Băng Hồ này và "Băng Hồ" mà Lưu Lỗi đã nói không phải cùng một nhà sao?

- Tướng công, hay là chúng ta đi môn phái nhà này xem thử đi.

Mục Tiểu Vận cũng đã nhìn thấy Băng Hồ. Sở dĩ cô nói những lời này, bởi vì trước đó môn phái Băng Hồ này không có ai tới làm trắc nghiệm, có vẻ vắng ngắt. Hơn nữa hiện tại đã là buổi chiều. Đến bây giờ chồng mình còn chưa tìm được một môn phái có thể gia nhập.

- Tốt, chúng ta đi Băng Hồ này xem thử.

Diệp Mặc gật đầu. Đồng ý với lời Mục Tiểu Vận nói.

Một người đàn ông đứng ở bên cạnh Diệp Mặc nghe thấy Diệp Mặc nói, có lòng tốt trả lời một câu:

- Người anh em, tôi đề nghị cậu không nên đi Băng Hồ. Đó chỉ là một môn phái tam đẳng. Anh biết bọn họ cần yêu cầu tư chất gì không? Cấp ba trở lên. Nếu tôi có tư chất cấp ba trở lên, tôi đã gia nhập môn phái nhị đẳng, sao có thể đi tới một môn phái mà ngay cả vị trí môn phái tam đẳng cũng sắp không giữ được?

Lúc này, trong lòng Diệp Mặc mới hiểu được, vì sao Băng Hồ lại ít người tới như vậy. Hoá ra bọn họ yêu cầu cao như vậy. Diệp Mặc theo bản năng dùng thần thức quét vị trí Băng Hồ một chút. Nơi này tổng cộng có năm người. Một người đàn ông ăn mặc theo kiểu quản gia, thoạt nhìn hơn năm mươi tuổi, tu vi khoảng Huyền Cấp trung kỳ. Ngoài ra còn có một người phụ nữ trung niên và một cô gái trẻ tuổi che mặt. Người phụ nữ trung niên kia cũng là tu vi Huyền Cấp, mà cô gái trẻ tuổi kia cũng là tu vi Huyền Cấp.

Nhìn vị trí của người phụ nữ trung niên này và cô gái trẻ tuổi che mặt, việc tuyển chọn đệ tử lần này hẳn là do hai người bọn họ phụ trách.

Loại thực lực này quả thật có thể nói là ngay cả một môn phái tam đẳng cũng không bằng. Ngoài ra còn có một thiếu niên hơn mười tuổi, thoạt nhìn rất gầy yếu. Diệp Mặc phỏng đoán thiếu niên này hẳn là đệ tử vừa được tuyển chọn. Cuối cùng là một bà lão khoảng sáu bẩy mươi tuổi.

Diệp Mặc lắc đầu, vừa mới muốn thu hồi thần thức, trong lòng lại đột nhiên chấn động. Không ngờ hắn không nhìn ra được tu vi của bà lão này. Diệp Mặc không chờ bà lão này nhíu mày, lập tức đã thu thần thức quay trở về. Hắn biết với loại cao thủ này, bất kỳ hành động nào của hắn đều khiến cho đối phương cảm ứng được.

Tối hôm qua, hắn phát hiện ba người hắn không nhìn ra được tu vi. Không ngờ có một người ở trong Băng Hồ. Trong lòng Diệp Mặc cực kỳ hoảng hốt.

Băng Hồ có một cao thủ như thế, vì sao chỉ là môn phái tam đẳng? Trong lòng Diệp Mặc dâng lên sự nghi hoặc. Hắn không muốn gia nhập môn phái như vậy, bởi vì nó thực sự quá mức cổ quái.

Lúc này bà lão kia lại ngẩng đầu lên thoáng nhìn xung quanh. Dường như bà ta đã cảm ứng được thần thức vừa rồi của Diệp Mặc. Ánh mắt Diệp Mặc càng không dám lộn xộn. Nhưng đang lúc hắn muốn kéo Mục Tiểu Vận rời khỏi, người phụ nữ trung niên tuyển chọn đệ tử bỗng nhiên nhìn Mục Tiểu Vận mở miệng nói:

- Cô muốn làm kiểm tra sao? Mời đưa tay vào bên trong dụng cụ kiểm tra, sau đó vận dụng nội khí là được.

- A...

Mục Tiểu Vận lại phát hiện mình đã chạy tới phía trước bàn kiểm tra này. Người phụ nữ trung niên này nói khiến cô cảm giác rất thân thiết.

- Tướng công, em có thể thử không?

Mục Tiểu Vận quay đầu lại nhìn Diệp Mặc một chút.

Diệp Mặc mỉm cười:

- Có thể. Em thử đi. Sau khi thử xong, chúng ta đi về trước. Ngày mai sẽ quay lại.

Sở dĩ hắn nói như vậy, bởi vì Diệp Mặc biết, tư chất linh căn của Mục Tiểu Vận không cao hơn so với hắn là mấy. Tư chất của mình ở trong kiểm tra này là kém cõi nhất. Cho dù Mục Tiểu Vận may mắn lắm cũng chỉ có thể là tư chất cấp năm.

Nghe Diệp Mặc nói, Mục Tiểu Vận lập tức vui mừng để tay mình vào dụng cụ. Cô đã nhìn thấy rất nhiều người làm kiểm tra. Cô đã sớm muốn thử xem, chỉ có điều chồng cô không nói gì, cô cũng không chủ động đi thử.

Sở dĩ Diệp Mặc không nói, đó là bởi vì hắn muốn vào cùng một chỗ với Mục Tiểu Vận. Nếu tư chất của hắn có thể được kiểm tra thông qua, như vậy Mục Tiểu Vận khẳng định có thể thông qua. Cho nên hắn muốn lấy việc kiểm tra hắn là chính. Một khi hắn được môn phái nào nhìn trúng, hắn cũng sẽ để Mục Tiểu Vận gia nhập môn phái này. Nhưng trái lại nếu không được, bởi vì tư chất của Mục Tiểu Vận tốt hơn hắn một chút. Môn phái nhìn trúng Mục Tiểu Vận không nhất định có thể nhìn trúng Diệp Mặc hắn.

Người phụ nữ trung niên này vừa thấy Mục Tiểu Vận cũng rất yêu thích. Dung mạo Mục Tiểu Vận thanh lệ thoát tục, lại mang theo một ít không linh chi khí. Hơn nữa thoạt nhìn cũng rất là thoải mái, cho nên bà ta mới có thể chủ động nói một câu bảo Mục Tiểu Vận làm kiểm tra.

Mục Tiểu Vận để tay mình dụng cụ kiểm tra, sau đó vận chân khí đi lên. Một hào quang màu xanh lập tức phát ra, chói mắt không gì sánh được.

- Cái gì?

Gần như mọi người ở khu vực gần đó đều bị quầng sáng màu xanh này thu hút. Ngay cả Diệp Mặc cũng ngây ngẩn cả người. Hắn không thể tưởng tượng được Mục Tiểu Vận lại là tư chất cấp một.

Lão bà Băng Hồ kia còn hết sức kinh hãi đứng lên, nhìn chằm chằm vào Mục Tiểu Vận, trong mắt lộ vẻ vui mừng không thể tin được.

- Không ngờ là ưu tú nhất trong tư chất cấp một, tốt, tốt, tốt...

Bà lão này liên tiếp nói vài tiếng tốt, toàn thân đều trở nên hưng phấn.

Người phụ nữ trung niên kia cũng chấn động nhìn Mục Tiểu Vận. Mãi đến lúc bà lão nói vài tiếng tốt xong, mới ôm lấy tay Mục Tiểu Vận nói:

- Cô tên là gì? Cô đã được thông qua. Hiện tại cô chính là đệ tử nòng cốt của Băng Hồ chúng tôi...

Người phụ nữ trung niên càng nói, giọng điệu càng run rẩy. Có thể thấy được kích động trong lòng bà ta lúc này. Chẳng những người phụ nữ trung niên này kích động, ngay cả người quản gia và cô gái che mặt của Băng Hồ đứng ở phía sau cũng kích động không thôi.

Quảng trường Hàng Thủy phát hiện một người có tư chất ưu tú nhất trong cấp một, tin tức này lập tức lan đi khắp quảng trường. Gần như trong nháy mắt khi tư chất của Mục Tiểu Vận được kiểm tra ra, tất cả môn phái nhất đẳng và môn phái đẳng cấp đặc biệt đều biết tin tức này.

Trong lúc nhất thời, các môn phái Thái Ất Môn, Côn Càn Phái, Từ Hàng Tĩnh Trai đều cho người qua. Phải biết rằng ba năm một lần Ẩn Môn mới tổ chức hoạt động tuyển chọn đệ tử. Cho dù phát hiện một người tư chất cấp một đã là khó càng thêm khó, càng không cần phải nói tới một người có tư chất ưu tú nhất trong cấp một.

- Bà ngoại...

Người phụ nữ trung niên kia thấy càng ngày càng nhiều người tới, có chút lo lắng thoáng nhìn về phía bà lão kia.

- Ha ha... Phượng Mỗ, Băng Hồ thật sự là may mắn. Không ngờ trong ngày đầu tiên đã tuyển chọn được một đệ tử có tư chất cấp một. Lăng Vô Thủy của Côn Càn thật sự rất hâm mộ.

Người tới là một ông lão. Chỉ có điều người còn chưa tới, tiếng đã được truyền tới trước.

Diệp Mặc đứng ở bên cạnh, lại không dám dùng thần thức quan sát ông lão này. Nhưng từ khí thế trên người ông già này hắn đã có thể thấy được, tu vi của ông lão này tuyệt đối không kém hơn so với bà lão Băng Hồ.

- Vậy cảm ơn lời chúc tốt lành của Lăng huynh. Miêu Lan, đưa đệ tử này đi đăng ký một chút. Về sau cô ấy chính là đệ tử nòng cốt của Băng Hồ chúng ta.

Bà lão Băng Hồ kia lại thản nhiên nói một câu.

Người phụ nữ trung niên kia nghe bà lão này nói, lập tức đáp lại.

- Dạ, bà ngoại.

- Khoan đã...

Ông lão tên Lăng Vô Thủy bỗng nhiên khoát tay chặn lại, sau đó nói:

- Côn Càn tôi bằng lòng nhượng lại mười thành, đồng thời bỏ ra năm loại dược liệu đứng đầu thu được trên Ngũ Uẩn Sơn lần sau. Chỉ cần Băng Hồ có thể nhượng lại đệ tử này...

Thái Ất Môn và Từ Hàng Tĩnh Trai tới sau nghe thấy Lăng Vô Thủy đưa ra điều kiện phong phú như thế, cũng đều im lặng không nói được gì. Cho dù bọn họ đưa ra điều kiện, nhiều nhất cũng không vượt quá như vậy được. Điều kiện này có thể nói là tương đối phong phú. Nếu Băng Hồ đáp ứng điều kiện này, có thể khẳng định trong lần phân chia thứ hạng môn phái và tài nguyên lần sau, Băng Hồ nhất định có thể tấn cấp đến môn phái nhị đẳng.

Bà lão kia lạnh lùng cười:

- Thật xin lỗi, Lăng huynh, Băng Hồ tôi đang thời kì khó khăn, đang là thời điểm tuyển chọn đệ tử, Lăng huynh nói như vậy, chẳng phải là muốn cắt đứt căn cơ của người khác sao? Tuy Băng Hồ tôi đang xuống dốc, nhưng tuyệt đối không làm chuyện tự hủy căn cơ. Lăng huynh, xin cứ tự nhiên đi cho.

Nghe bà lão này nói xong, Lăng Vô Thủy hừ lạnh một tiếng, sau đó nhìn về phía Mục Tiểu Vận, dịu giọng nói:

- Cô gái, Côn Càn Phái tôi là một trong ba phái lớn của Ẩn Môn, là môn phái đẳng cấp đặc biệt. Nếu cô gia nhập Côn Càn Phái tôi, chẳng những tài nguyên và địa vị cao hơn nhiều so với Băng Hồ. Hơn nữa gia tộc cô cũng sẽ vinh quang không gì sánh được... Nguồn tại http://truyenyy[.c]om

- Lăng Vô Thủy, ông làm vậy là có ý gì?

Bà lão kia không đợi ông lão họ Lăng nói dứt lời, toàn thân đột ngột xuất hiện một khí thế, quần áo trên người không gió mà lay động.

Người của Thái Ất Môn và Từ Hàng Tĩnh Trai tới đều biết, tuy Băng Hồ xuống dốc, nhưng tu vi của Phượng Mỗ này quả thật cao sâu vô cùng. Nếu bởi vì một đệ tử như vậy mà gây chuyện với bà ta cũng không thỏa đáng cho lắm.

- Tôi thấy như vậy đi. Không bằng chúng ta hỏi xem cô gái này suy nghĩ thế nào. Cô ấy muốn gia nhập Côn Càn Phái thì gia nhập Côn Càn Phái. Cô ấy muốn gia nhập Băng Hồ thì gia nhập Băng Hồ. Đương nhiên nếu cô nhất định muốn gia nhập Thái Ất Môn chúng tôi, tôi nhất định cũng sẽ để cô trở thành đệ tử nòng cốt.

Một ông lão Thái Ất Môn vội vàng đi ra hoà giải. Nhưng lời hòa giải này của ông ta, chỉ cần không phải là kẻ ngốc, đều biết Thái Ất Môn cũng có ý tưởng đối với Mục Tiểu Vận.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #717


Báo Lỗi Truyện
Chương 717/2272