Chương 706: Ai biểu động vào con thỏ trắng của cô


Thấy Diệp Mặc bế mình đến bên giường, tim Mục Tiểu Vận đập mạnh, cổ cô trở thành màu đỏ ửng. Đêm qua mặc dù ngủ cùng Diệp Mặc nhưng cô không biết gì thì cũng coi như thôi, nhưng bây giờ cô biết tiếp theo Diệp Mặc có thể làm điều gì, trong lòng lại nhảy liên hồi, vừa lo lắng lại vừa vui sướng, hơn thế nữa là sự chờ đợi.

Trời bên ngoài đã bắt đầu hửng sáng, thần thức của Diệp Mặc lại một lần nữa quét đến người đàn ông mắt tam giác. Y đang lén lút ôm một cái túi chạy vào nhà Mục Tiểu Vận. Trong lòng Diệp Mặc cười lạnh lùng, tên này đúng là không biết đến tuyệt vọng.

- Tiểu Vận, em ngủ trước đi, anh đi ra ngoài có chút việc.

Diệp Mặc đặt Mục Tiểu Vận lên giường, giúp cô kéo chăn lên rồi nói.

- Diệp Lang, anh sắp đi ư?

Mục Tiểu Vận nghe thấy Diệp Mặc nói lập tức không thể tiếp tục nằm nữa, cô vội vàng ngồi dậy, một tay nắm chặt lấy tay Diệp Mặc.

Diệp Mặc vội vàng nói:

- Em không cần lo lắng, vì ban nãy anh nghe thấy bên ngoài có tiếng chó sủa, không biết có phải là tên họ Liêu đó lại phái người đến không.

- Hả, vậy thì phải làm sao?

Mục Tiểu Vận không phải ngốc, Diệp Mặc vừa nhắc nhở cô đã nhớ ra loại người giống như Liêu thiếu gia muốn điều tra nơi ở của họ thực sự quá đơn giản.

Diệp Mặc cười an ủi như nói cô không cần lo lắng rồi mới mở cửa bước ra ngoài. Thần thức của Diệp Mặc quét vào bên trong chiếc túi mà tên mắt tam giác mang theo, là một ít thuốc mê các loại, trong lòng hắn lại tự cười mỉa. Hắn không biết Mục Tiểu Vận bị tên mắt tam giác phát hiện ra từ khi nào, nhưng những chuyện đó hắn cũng không cần hỏi, thuận tay ném một quả cầu lửa về phía trước.

Khi tên mắt tam giác nhìn thấy Mục Tiểu Vận rửa mặt y đã hoàn toàn chết mê chết mệt, thậm chí y còn không muốn đợi dù chỉ là một ngày. Nhưng Mục Tiểu Vận lại rất thông minh, lúc đó đã lập tức chạy tới Trấn Từ Tây.

Thậm chí y cũng theo dõi cô đến Trấn Từ Tây, rồi lại theo dõi cô đến thôn Hoàng Bình. Có điều y không ngờ vừa tới thôn Hoàng Bình y liền hóa thành một đống tro bụi, thậm chí không có cơ hội để cầu xin.

Diệp Mặc nhanh chóng quay trở lại phòng, Mục Tiểu Vận đã ăn mặc chỉnh tề, trong tay cầm chiếc kéo đang bước ra. Khi cô nhìn thấy Diệp Mặc quay lại thì lập tức thở phào.

- Em cầm kéo làm gì vậy hả?

Diệp Mặc nhìn bằng ánh mắt ngạc nhiên, nhưng sau khi hắn vừa hỏi xong liền lập tức hiểu ra, thì ra cô ấy muốn giúp hắn.

Mục Tiểu Vận đỏ ửng mặt nói:

- Thực ra em rất muốn giúp anh…

Diệp Mặc thu lại chiếc kéo, xoa đầu Mục Tiểu Vận nói:

- Nơi này không thể tiếp tục sống được nữa, anh sắp phải đi khỏi đây, em có đi cùng anh không?

- Vâng, đương nhiên em sẽ đi cùng anh. Tướng công, sáng nay em, em…

Mục Tiểu Vận nghe thấy câu nói của Diệp Mặc lập tức vui mừng đáp lại, còn nửa câu sau của cô thì Diệp Mặc đã hiểu rồi.

Cô tưởng rằng buổi sáng là cô khiến hắn mất hứng nên thấy rất áy náy.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười lại nói:

- Sau này còn nhiều cơ hội, một buổi sáng thì có sao đâu. Giờ trời đã sáng rồi, chúng ta lên đường thôi. Đồ ở đây anh thu dọn một lát là xong.

Nói xong Diệp Mặc nhanh nhẹn cất mấy thứ chưa dọn xong vào túi, hắn nhất định phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Mặc dù nói Diệp Mặc không coi trọng nhà họ Liêu và nhà họ Vu, nhưng những kẻ này ngày nào cũng tới, hắn không thể ngày nào cũng giết. Cho dù ngày nào cũng giết thì sẽ thu hút sự chú ý của người khác. Quan trọng nhất là, vết thương trên người hắn sắp kín miệng, hắn phải nhanh chóng nghiên cứu ba trang giấy vàng đó, tiện thể thu gom một ít dược liệu trong tháng này.

Nghe thấy câu nói của Diệp Mặc, trong mắt Mục Tiểu Vận hiện lên vẻ thích thú, cô đã hiểu ý của Diệp Mặc.

Nhìn Diệp Mặc dùng một mồi lửa thiêu trụi ngôi nhà tranh, Mục Tiểu Vận đứng ngây ngẩn một lát, nơi này dù sao cũng là nơi cô sống mấy năm nay. Nhưng cô nhanh chóng phản ứng lại, tướng công sẽ đưa cô rời xa nơi này vĩnh viễn, nên những gì ở đây cũng không cần giữ lại nữa.

Vụ cháy khiến người trong thôn đều tỉnh giấc, đến khi rất nhiều người chạy đến dập lửa thì nơi này đã hoàn toàn cháy thành tro bụi. Cầu lửa của Diệp Mặc không giống với lửa bình thường, nào có thể đợi người khác tới cứu?

Mục Tiểu Vận cảm thấy cô bị Diệp Mặc bế lên bay ra khỏi thôn Hoàng Bình như một trận gió.

- Em chỉ xem nơi em thu gom dược liệu là ở chỗ nào, chúng ta tới đó vừa hái thuốc vừa tránh né.

Sau khi ra khỏi thôn, Diệp Mặc mới cúi đầu hỏi.

- Đi dọc theo con đường này khoảng 50 dặm nữa là nhìn thấy ngọn núi Bắc Tử. Tướng công, anh đặt em xuống đi, em có thể đi được mà, em đi cũng nhanh. Một mình em vẫn thường đi thu gom dược liệu mà.

Mục Tiểu Vận vùng vẫy trong lòng Diệp Mặc.

Diệp Mặc mỉm cười nói:

- Anh biết em đi rất nhanh, nhưng để lát sau khi bên ngoài sáng hẳn đã, nên anh bế em như thế này sẽ nhanh hơn một chút.

Mục Tiểu Vận còn chưa kịp đáp thì liền cảm thấy hai bên tai tiếng gió thổi ù ù, cô cẩn thận nhìn hai bên đường, thấy cây cối đều bay ngược lại phần phật khiến cô sợ hãi nhắm chặt mắt lại.

Khi Mục Tiểu Vận lại mở mắt ra nhìn thì phát hiện đã đến núi Bắc Tử rồi, trong khi đó Diệp Mặc vẫn đi rất nhanh vào phía trong.

Mục Tiểu Vận không kịp nghĩ Diệp Mặc tại sao có thể đi nhanh như vậy, cô vội vàng nói:

- Diệp Lang, không được đi vào bên trong đâu, trong đó có rất nhiều thú hoang, hai chúng ta vào đó sẽ rất nguy hiểm.

- Đợi một chút…

Sau khi Diệp Mặc nói thì lại tiến thêm vào hai ba mươi dặm nữa rồi mới dừng hẳn lại, nơi này đã hoàn toàn là chốn rừng sâu núi thẳm rồi.

Mục Tiểu Vận vừa đặt chân xuống đất đã vội vàng kéo Diệp Mặc lại nói:

- Diệp Lang, nơi đây là sâu bên trong của núi Bắc Tử, chúng ta mau ra đi, chỉ cần ra bên ngoài cũng có thể trốn được người nhà họ Liêu mà.

Diệp Mặc nhìn vẻ lo lắng hoảng hốt của Mục Tiểu Vận, hắn biết rằng là vì cô ấy lo lắng cho hắn, trong lòng lại có những cảm giác khác lạ ùa đến. Hắn lại không kìm nổi xoa xoa mái tóc của Mục Tiểu Vận nói:

- Tiểu Vận, anh không phải người bình thường, anh đã nhìn ra rồi, nếu như không phải thì anh không vào đây với tốc độ nhanh như thế đâu. Anh đến đây chủ yếu không phải vì tránh người nhà họ Liêu mà là muốn thu gom dược liệu và còn tu luyện nữa.

Mục Tiểu Vận đột nhiên tỉnh ra, đúng vậy, nếu Diệp Mặc là người bình thường thì làm sao có thể ôm cô chạy nhanh như vậy?

Nghe Diệp Mặc nói đến tu luyện, Mục Tiểu Vận dột ngột hỏi:

- Diệp Lang, anh là người của Ẩn Môn sao?

Diệp Mặc chần chừ một lát rồi nói:

- Nói chính xác thì, anh không phải người của Ẩn Môn, anh có thù với nhiều người trong Ẩn Môn, nên họ muốn truy sát anh. Như Thái Ất Môn, cũng có một đạo cô tên Giai Uấn, bọn họ đều là kẻ thù của anh. Vì hiện giờ sức mạnh của anh còn quá yếu nên chỉ biết nhẫn nhịn.

- Vì anh mới đến nơi này nên căn cứ của Ẩn Môn ở đâu anh cũng chưa biết, đầu tháng sau Hàng Thủy tổ chức đại hội thu nạp đệ tử, anh muốn đến tham gia, cứ gia nhập Ẩn Môn trước rồi mới tính tiếp.

Dừng một lát Diệp Mặc lại nói:

- Anh muốn ở đây thu thập một ít dược liệu, sau đó thăng cấp tu vi của mình. Nếu không làm như vậy thì đừng nói đến báo thù, ngay cái mạng cũng không giữ được. Trước khi đi Hàng Thủy anh sẽ tìm một thành phố an toàn để em ổn định cuộc sống.

- Không!

Mắt của Mục Tiểu Vận tự nhiên đỏ hoe, mặc dù cô mong muốn cùng Diệp Mặc ở nơi này, không muốn Diệp Mặc suốt ngày cùng người ta đánh đánh giết giết, nhưng nếu Diệp Mặc muốn đi Hàng Thủy thì cô nhất định phải đi theo. Cô sợ, sợ cô đơn một mình ở lại.

- Anh là tướng công của em, em phải luôn bên cạnh anh.

Hai mắt Mục Tiểu Vận đẫm lệ, điều cô sợ nhất chính là Diệp Mặc để cô ở đó rồi không bao giờ quay trở lại nữa.

Diệp Mặc thở dài, do dự một lát rồi nói:

- Thực ra anh đã kết hôn rồi, anh có hai người vợ, họ đều rất yêu anh, anh cũng rất yêu cả hai người họ. Tiểu Vận, anh…

Mục Tiểu Vận hơi run rẩy, cô cảm thấy khí lực trên người mình hoàn toàn biến mất, Diệp Lang cũng không thuộc về cô ư?

Thấy Mục Tiểu Vận đứng đó thật lâu không lên tiếng, Diệp Mặc có chút lo lắng kéo lấy tay cô, lần này thực sự không biết phải khuyên như thế nào nữa.

- Tiểu Vận, nếu như em không ngại, anh có thể dẫn em đến gặp Lạc Ảnh và Khinh Tuyết, họ đều là vợ của anh, họ đều rất nhân hậu, nhất định sẽ thích em thôi.

Diệp Mặc cảm nhận được bàn tay lạnh như băng của Mục Tiểu Vận, hắn lo lắng nói. Trong lòng hắn hiểu, với tính cách của Mục Tiểu Vận, nếu như hắn hoàn toàn cự tuyệt thì cho dù có cho cô một nơi yên ổn để sinh sống thì cô cũng không thể nào sống hạnh phúc.

Ai biểu hắn động vào con thỏ trắng của cô, ai biểu hắn thích người con gái như Mục Tiểu Vận, bây giờ muốn trốn tránh trách nhiệm cũng không được nữa rồi.

Sắc mặt Mục Tiểu Vận lộ ra vẻ vui mừng, câu nói sau cùng của Diệp Mặc khiến cô không nén nổi cảm kích, những giọt nước mắt long lanh trong mắt vỡ òa. Cô ôm chặt Diệp Mặc, sợ rằng chỉ cần nới lỏng tay thì Diệp Mặc sẽ lập tức biến mất.

- Diệp Lang, em đương nhiên không ngại đâu, em chỉ xin làm một tiểu thiếp, em đã là người của anh rồi, nhất định phải nghe lời của hai chị, nhất định… Em còn tưởng rằng anh không cần em, em, em…

Sự xúc động của Mục Tiểu Vận thậm chí Diệp Mặc cũng có thể cảm nhận được.

Diệp Mặc thương hại kéo tay Mục Tiểu Vận, dịu dàng nói: Nguồn tại http://truyenyy[.c]om

- Tiểu Vận, em vẫn chưa hiểu những lời anh nói, anh nói rồi, ở thế giới bên ngoài nam nữ binh đẳng. Nếu em đồng ý gả cho anh, em và Lạc Ảnh, Khinh Tuyết đều là vợ của anh, nên không có cách nói là tiểu thiếp, em không cần phải để mình phải chịu thiệt thòi. Nếu như không phải anh yêu Lạc Ảnh và Khinh Tuyết thì bên ngoài đều là chế độ một vợ một chồng.

Mục Tiểu Vận không ngốc, cô hiểu được câu nói của Diệp Mặc, Diệp Mặc và hai người vợ tình cảm mặn nồng, hơn nữa cũng không có ý định cưới thêm vợ. Nếu như chuyện khác, Mục Tiểu Vận nhất định sẽ không chủ động yêu cầu, nhưng hiện giờ Diệp Mặc đã là tướng công của cô rồi, bất luận là như thế nào cô cũng theo Diệp Mặc đến cùng.

- Diệp Lang, anh có thích em không?

Mục Tiểu Vận rất thích Diệp Mặc, mặc dù không muốn hỏi câu này nhưng cô vẫn không kìm lòng được.

Diệp Mặc nhẹ nhàng ôm chặt lấy Tiểu Vận:

- Tiểu Vận, anh đương nhiên thích em, nếu không thích thì anh sẽ không đưa em quay về cùng, em đừng nghĩ ngợi nhiều. Bây giờ anh phải đào một cái động nhỏ làm nơi sinh sống cho chúng ta trong suốt một tháng.

Lời nói của Diệp Mặc cuối cùng cũng làm tiêu tan chút lo lắng còn lại trong lòng Mục Tiểu Vận, Diệp Lang vẫn thích cô, nếu không thích cô thì Diệp Lang nhất định sẽ không nói đưa cô quay trở về. Nếu Diệp Lang không thích cô thì tại sao lại đưa cô đến nơi này? Nghe Diệp Mặc nói hai người sẽ sống ở đây một tháng, trong lòng Mục Tiểu Vận lại thấy rất vui mừng.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #706


Báo Lỗi Truyện
Chương 706/2272