Chương 679: Khiêu khích làm bẽ mặt


- Chị Nhan, tôi thật sự phải luyện chế một ít đồ, chị có thể ở bên cạnh xem tôi luyện chế, nhưng không được quấy rầy tôi. Một khi quấy rầy tôi, chân khí của tôi sẽ phản phệ cắn trả, đến lúc đó sẽ không cứu được.

Diệp Mặc có một loại cảm giác thân thiết đối với chị Nhan, cho nên hắn cũng không có tính toán gạt chị Nhan, đợi sau khi luyện chế phi kiếm xong, hắn còn tính toán đưa chị Nhan rời khỏi nơi này trước.

Dù sao thời gian ở trên thuyền quá dài, về phần chân khí cắn trả đó là lừa Ân Khuynh Nhan, mục đích đương nhiên vẫn là không muốn làm cho cô quấy rầy mình luyện khí.

- Cậu nói thật? Còn nghiêm trọng như vậy?

Ân Khuynh Nhan có chút không tin tưởng nhìn Diệp Mặc hỏi.

Diệp Mặc ra vẻ trấn tĩnh gật gật đầu

- Chị Nhan, đan dược tôi luyện chế chị cũng đã ăn rồi, chị cảm thấy tôi luyện chế Trú Nhan Đan như thế nào? Rất tốt phải không. Còn có bồi khí đan, chị hiện tại đã là tu vi hoàng cấp trung kỳ, chị phải biết tôi không có lừa chị mà.

- A, cậu có thể thấy được tu vi của tôi?

Ân Khuynh Nhan nghi hoặc nhìn Diệp Mặc, Diệp Mặc cho cô đan dược kia thật sự là rất nghịch thiên, Trú Nhan Đan làm cho cô trở về thời thiếu nữ. Mà bồi khí đan càng làm cho cô từ tu vi chưa đến hoàng cấp, trực tiếp tăng tới hoàng cấp trung kỳ.

Lúc này cô có chút tin tưởng lời nói của Diệp Mặc rồi, nghĩ đến đây, cô đứng lên nói:

- Thôi tôi nên ra ngoài thì tốt hơn, chờ cậu luyện chế xong thì gọi tôi, nếu tôi quấy cậu, tôi hối hận cũng không kịp.

Diệp Mặc trong lòng có chút cảm động, hắn khẽ mỉm cười nói:

- Chị Nhan, kỳ thật chị đừng tìm tôi nói chuyện là được rồi, về phần chị muốn nhìn một chút thì không có vấn đề gì.

Do dự nửa ngày, Ân Khuynh Nhan gật gật đầu. Cô cũng rất muốn nhìn Diệp Mặc luyện chế là như thế nào.

Diệp Mặc lại lấy ra một viên 'Bồi khí đan' và một quyển sách đưa cho Ân Khuynh Nhan nói:

- Cảnh giới của chị tuy rằng đã là hoàng cấp trung kỳ, nhưng chị lại thích chạy khắp nơi, tôi cảm giác tu vi của chị vẫn quá thấp. Quyển sách này là tôi lấy được từ trong tay một lão đạo cô đấy, hẳn là một quyển công pháp tu luyện cổ võ không tệ đâu, chị xem một chút đi. Hơn nữa thời điểm tôi luyện khí rất là nhàm, chị xem sẽ thấy chán.

Cuốn sách trong tay Diệp Mặc mặc dù không có bìa, nhưng hắn cũng biết đây là một quyển công pháp tu luyện 'Từ Hàng Tĩnh Trai'. 'Từ Hàng Tĩnh Trai' là một trong ba đại môn phái ở nội ẩn môn, công pháp tu luyện chắc có lẽ không quá kém.

Ân Khuynh Nhan nếm qua một viên 'Bồi khí đan" đương nhiên biết đan dược này nghịch thiên. Hơn nữa cô được xem là đến từ một gia đình cổ võ, cho nên đối với việc Diệp Mặc lấy ra thứ gì cô đều rất hiểu giá trị của nó.

Diệp Mặc thấy chị Nhan nhận lấy đồ của mình đưa, lúc này mới yên lòng. Bắt đầu luyện chế phi kiếm.

...

Chiến tranh Lạc Nguyệt đã qua mấy ngày, nhưng chuyện này vẫn chưa chấm dứt. Lạc Nguyệt lấy lực lượng mạnh mẽ, cứng rắn đánh lui liên quân, và bắt ba trăm sáu mươi ngàn binh lính liên quân làm tù binh.

Thời khắc chiến tranh chấm dứt, Lạc Nguyệt không nói chuyện chiến tranh ngay, mà trực tiếp tuyên bố đường đạn đạn đạo viễn trình Châu Tế kiểu mới của Lạc Nguyệt đã điều chỉnh thử thành công, đạn đạo kiểu mới có gắn hệ thống máy quấy nhiễu Radar hùng mạnh nhất của Lạc Nguyệt. Và ở trong ngày tuyên bố hôm ấy, Lạc Nguyệt liền bắn một quả đạn đạo kiểu mới như vậy tới một đảo không người trên Nam Cực, mà đường bay chuẩn xác của đạn đạo kiểu mới này đã đánh chìm hoàn toàn cái đảo không người đó.

Chiến tranh liên quân nhằm vào Lạc Nguyệt vừa mới qua đi, hơn nữa nguyên nhân nhằm vào là bởi vì Lạc Nguyệt nổ vũ khí hạt nhân ở Nam Cực dẫn. Nhưng chiến tranh này vừa mới qua, Lạc Nguyệt lại nổ một quả đạn đạo ở Nam Cực. Hơn nữa còn trực tiếp đánh chìm một đảo không người.

Nếu như nói trước chiến tranh người khác không biết cái gì là kiêu ngạo, như vậy đây thật sự là kiêu ngạo. Tuy rằng lần này Lạc Nguyệt nổ tung không phải đạn hạt nhân, nhưng đúng là một quả đạn đạo đã biến một đảo nhỏ thành hư vô.

Theo lý thuyết, hành động làm mất mặt trực tiếp này của Lạc Nguyệt sẽ khiến nước Mỹ rất giận dữ, thậm chí lập tức thúc đẩy mở cuộc họp liên hợp quốc, sau đó yêu cầu liên quân xâm lấn lần thứ ba.

Nhưng nước Mỹ phản ứng lại là duy trì trầm mặc. Mà phản ứng của nước Mỹ rốt cục khiến tất cả mọi người biết, nắn quả hồng là muốn nắn nó mềm, cách thức làm bẽ mặt và trực tiếp khiêu khích của Lạc Nguyệt bị bỏ qua. Nước Mỹ cũng không để ý, thì không có bất kỳ một quốc gia nào nguyện ý phát biểu ý kiến đối với chuyện này.

Một số quốc gia tham gia liên quân lần thứ hai, lúc này đâu dám đứng ra nói chuyện, bọn họ thậm chí có thể tưởng tượng được. Nói không chừng lúc này Lạc đang đợi quốc gia nào đứng ra nói chuyện, sau đó sẽ trực tiếp phóng một quả tên lửa kiểu mới xuyên qua lục địa.

Quốc gia khác không dám làm loại chuyện này, nhưng Lạc Nguyệt dám. Ở trong mắt quốc gia khác, Lạc Nguynó, nó lập tức sẽ phản kích lại. Vết xe đổ của Nước Mỹ và Indonesia, lúc này ai sẽ đi sờ rủi ro này?

Thời điểm biết được toàn quân liên quân lần thứ hai bị diệt, Tổng Thống Turner của nước Mỹ thiếu chút nữa lật tung Nhà Trắng. Biết được sau cuộc chiến chuyện thứ nhất mà Lạc Nguyệt làm chính là bắn một quả đạn đạo thị uy ở Nam Cực, Turner tức giận lập tức muốn phát động chiến tranh lần thứ ba đối với Lạc Nguyệt.

Nhưng y cũng không dám động, y còn có lý trí. Y biết một quả đạn đạo sau cuộc chiến kia của Lạc Nguyệt chính là khiêu khích nước Mỹ, chính là khiêu khích Turner y, nhưng y hoàn toàn không có bất kỳ biện pháp nào.

Chẳng những là không có cách nào, y thậm chí có một loại cảm giác phát lạnh. Lạc Nguyệt quá hùng mạnh, khoa học kỹ thuật của bọn họ đã hoàn toàn đứng hàng đầu thế giới này.

Một quả tên lửa xuyên lục địa không coi vào đâu, rất nhiều quốc gia cũng có thể bắn ra tên lửa xuyên lục địa, tên lửa xuyên lục địa của nước Mỹ có thể bắn tới bất cứ chỗ nào trên toàn bộ thế giới. Nhưng tên lửa xuyên lục địa kiểu mới của Lạc Nguyệt rõ ràng không giống với các quốc gia khác, đây mới là thứ khiến trong lòng y rét run.

Quốc gia khác bắn đạn đạo bởi vì khoảng cách dài có thể dễ dàng bị chặn lại, nhưng Lạc Nguyệt lại không giống thế, hệ thống Radar quấy nhiễu và định vị tinh chuẩn của bọn họ, không có bất kỳ một quốc gia nào nắm chắc có thể ngăn được đạn đạo của Lạc Nguyệt, bọn họ quá hùng mạnh.

Turner thậm chí có thể tưởng tượng được, một khi Lạc Nguyệt lên cơn tức, có thể liều lĩnh phóng ra vô số loại đạn đạo Châu Tế kiểu mới này đối với nước Mỹ, nước Mỹ cũng sẽ thật sự hỏng bét. Cho nên y biết, lúc này không phải là thời điểm tiếp tục truy cứu Lạc Nguyệt, mà là thời điểm giải quyết di chứng chiến tranh lần này như thế nào.

Thông qua liên quân xâm lấn Lạc Nguyệt lần trước, Turner chỉ biết, sau chiến tranh Lạc Nguyệt lần này không có được ưu đãi, bọn họ tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

Liên hợp quốc tuy rằng mỗi ngày không ngừng mở hội nghị, tuy nhiên lại không có phương pháp nào tốt để đi xử lý bình ổn lửa giận của Lạc Nguyệt. Nếu chiến tranh lần này Lạc Nguyệt bị diệt, vậy còn đỡ, tất cả mọi người vui vẻ, ích lợi cùng chia. Nhưng Lạc Nguyệt thắng, liên quân bị đánh bại, hơn nữa còn bại hoàn toàn như thế.

Đương nhiên đây không phải điều khiến mọi người lo lắng nhất, cái khiến cho mọi người lo lắng là sau khi Lạc Nguyệt đánh thắng, cũng không có khiêm tốn đối với Nam Cực, mà là một quả đạn đạo đánh chìm một đảo nhỏ của Nam Cực. truyện được lấy tại t.r.u.y.ệ.n.y-y

Tuy rằng người ta một câu đều không nói, nhưng ý tứ kia rất rõ ràng, nếu không cho Lạc Nguyệt vừa lòng, như vậy lần sau nơi mà đạn đạo kiểu mới bắn đi cũng không phải là một hòn đảo không người nữa.

Quả nhiên ngày hôm sau, đài truyền hình Lạc Nguyệt liền truyền phát buổi nói chuyện của thành chủ Lạc Nguyệt Thành là Hư Nguyệt Hoa

- Tôi hy vọng liên hợp quốc là nơi giữ gìn hòa bình thế giới và ổn định tổ chức, chứ không phải nơi khơi mào chiến tranh và bị người lợi dụng. Tôi không hy vọng có người dùng lá cớ của liên hợp quốc đi xâm chiếm chủ quyền và lãnh thổ nước khác, càng không hi vọng bởi vì chuyện này dẫn phát chiến tranh đại quy mô.

- Chiến tranh thế giới lần thứ nhất là chiến tranh thế giới lần thứ hai đã làm nhân dân đủ khổ rồi, chẳng lẽ có một số người không phát động chiến trong lần thứ ba thì trong lòng liền không thoải mái sao? Chủ quyền Lạc Nguyệt nằm ở nhân dân Lạc Nguyệt, bất cứ kẻ nào và quốc gia nào muốn tái xâm lược nơi này, chúng tôi tuyệt đối không dễ dàng tha thứ, kiên quyết đấu tranh tới cùng. Chúng tôi chán ghét chiến tranh, nhưng chúng tôi không sợ chiến tranh, nếu muốn xâm lấn chúng tôi, nếu anh thích cuộc chiến thứ ba, thì đến đây đi.

- Đương nhiên Lạc Nguyệt là một thành trì mới, không biết "điều ước Nam Cực" cũng là hợp tình hợp lý, chúng tôi nguyện ý cống hiến cho Nam Cực, thậm chí nguyện ý bồi thường. Nhưng chúng tôi không muốn loại chuyện này bị một số người tâm địa xấu xa lợi dụng, ở trong chuyện này bọn họ không trưng cầu ý kiến của Lạc Nguyệt, thậm chí không trưng cầu thành ý bồi thường của Lạc Nguyệt, cũng không để ý ý nguyện hòa bình của người dân chính quốc gia bọn họ, trực tiếp thông qua chiến tranh muốn xâm lấn chủ quyền Lạc Nguyệt. Lạc Nguyệt chúng tôi vừa mới kiến thiết được một vùng đất tốt, bởi vì chiến tranh mà bị tàn phá đến ghê người, tôi rất đau lòng bởi hành động giúp kẻ xấu làm điều ác của liên hợp quốc.

- Và giống như lần trước tôi đã nói, chiến tranh giờ mới bắt đầu...

Rất nhiều quốc gia nghe xong ngôn luận lần này, đều không nói gì, Lạc Nguyệt mà bị tàn phá nhìn thấy ghê người? Cái này căn bản là lời nói vô căn cứ. Toàn bộ chiến tranh chấm dứt, đều không có một viên bom rơi trên đất Lạc Nguyệt. Nhưng liên quân lại bị đánh phá thành từng mảnh nhỏ, hơn trăm ngàn binh lính mất đi sinh mạng ở trong này, vô số chiến hạm và phi cơ chìm vào đáy biển ở trong này. Nhưng lời nói này của Lạc Nguyệt, người khác lại không thể đứng ra chỉ trích.

Tất cả quốc gia tham gia chiến tranh lần thứ hai đều âm thầm thở dài, sau khi Lạc Nguyệt nói những lời nói này, còn bắn một quả đạn đạo sau cuộc chiến, cái này biểu lộ nếu không cho Lạc Nguyệt vừa lòng, bọn họ phải được ăn cả ngã về không.

Lạc Nguyệt mới hơn ba trăm ngàn nhân khẩu, bọn họ không sợ chiến tranh, bọn họ có tiền. Cho dù là đại chiến thế giới, bọn họ cũng không cần quan tâm. Cho nên Hư Nguyệt Hoa mới dám nói đến cuộc chiến tranh lần thứ ba, có thể là chiến tranh lần thứ ba giữa liên quân và Lạc Nguyệt, cũng có thể là chiến tranh thế giới lần thứ ba, Lạc Nguyệt có năng lực khơi mào chiến tranh thế giới như thế. Dù Lạc Nguyệt không cần quan tâm, nhưng quốc gia khác không thể không để ý.

Có thể tưởng tượng, đạn đạo sau cuộc chiến lần này của Lạc Nguyệt và lời nói chuyện của Thành chủ Lạc Nguyệt, trực tiếp biểu lộ Lạc Nguyệt cần câu trả lời, nếu bọn họ không có được câu trả lời hài lòng, như vậy thế chiến lần thứ ba không phải là không có, mà là nhất định sẽ xảy ra.

Kỳ thật Lạc Nguyệt làm tuy rằng quá kích, nhưng người sáng suốt đều từ đó có thể thấy được, bọn họ không phải không có chút sai lầm nào. Sai lầm trước tiên của Lạc Nguyệt là dẫn nổ đạn hạt nhân ở Nam Cực, trái với "điều ước Nam Cực". Mà thành chủ người ta cũng nói, bọn họ là thành thị mới thành lập, rất nhiều chỗ chưa hoàn thiện, trái với điều ước, bọn họ đồng ý đền tiền thậm chí nguyện ý cống hiến cho Nam Cực.

Mà liên hợp quốc không có trưng cầu bất cứ ý kiến gì với Lạc Nguyệt, liền phát động chiến tranh xâm lấn lần thứ hai đối với Lạc Nguyệt, việc này liền hoàn toàn không phù hợp với điều ước quốc tế.

Nếu như nói Lạc Nguyệt bị diệt như vậy, cũng không có bất cứ vấn đề gì, bởi vì không một ai sẽ vì một địa phương nhỏ bé như vậy bị diệt mà lên tiếng. Đáng tiếc chính là lần này Lạc Nguyệt chẳng những không bị diệt, hơn nữa trái lại còn diệt liên quân, sau đó mạnh mẽ, cứng rắn yêu cầu các quốc gia xâm lấn Lạc Nguyệt cho một lời giải đáp.

Tuy rằng liên hợp quốc vẫn như cũ, đang khẩn trương mời dự họp các loại hội nghị ứng phó, nhưng liên quân các quốc gia tham gia xâm lấn Lạc Nguyệt lần thứ hai đều có chút bất an, đặc biệt là một số quốc gia có khoảng cách khá gần Lạc Nguyệt, trong lòng lại càng bất an.!!!

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #679


Báo Lỗi Truyện
Chương 679/2272