Chương 676: Tổng tấn công


Diệp Mặc vừa định lấy cuốn nhật ký đưa cho chị Nhan thì đột nhiên cảm thấy có điều gì không đúng, đồ chị Nhan đã cho hắn thì tại sao hắn phải trả lại? Lẽ nào trong này có điều gì bí mật ư? Chưa biết chừng chỉ cần hắn giao lại cuốn nhật ký cho chị Nhan thì muốn lấy lại cũng khó.

Nghĩ đến đây, hắn ra vẻ thật thà ngây thơ gãi gãi đầu nói: Bạn đang xem truyện được sao chép tại: t.r.u.y.e.n.y.y chấm c.o.m

- Chị Nhan, cuốn nhật ký đó không đem theo.

- Cậu để ở nhà rồi ư? Nhà cậu liệu có ai đọc nó không? Còn Ninh Khinh Tuyết thì sao?

Nghe thấy rằng cuốn nhật ký của Diệp Mặc không mang theo bên mình, chị Nhan dường như thở phào, nhưng chỉ một lát liền sợ rằng nơi để cuốn nhật ký không an toàn.

- Không phải là cậu nói dối tôi đấy chứ?

Ân Khinh Nhan đột nhiên hỏi bằng vẻ nghi ngờ, cô cảm thấy biểu hiện của Diệp Mặc có chút kỳ lạ, còn thực sự rất giống như đang lừa gạt cô.

Diệp Mặc thầm nghĩ tôi thật sự không lừa chị, tôi đặt ngay trong chiếc nhẫn đây, nếu chị nói là ở nhà thì tôi cũng chỉ tùy theo ý chị mà nói thôi. Mặc dù Diệp Mặc không lừa chị Nhan nhưng Diệp Mặc cũng biết là hắn cố ý để chị Nhan phải suy nghĩ nhiều.

- Từ ngay hôm nay trở đi tôi chuyển đến sống cùng cậu, tôi sợ cậu lừa tôi, không biết chừng tôi vừa mới đi thì cậu đã lôi cuốn nhật ký ra rồi...

Chị Nhan đột nhiên nói.

Diệp Mặc không có cách nào liền đáp:

- Chị Nhan à, chị cũng biết đấy, nếu như tôi muốn đọc thì đã ba ngày rồi, tại sao tôi vẫn chưa đọc?

- Ai mà biết được cậu nghĩ gì, có lẽ ba hôm nay cậu đang làm gì đó không biết chừng. Nhưng để phòng chuyện ngộ nhỡ tôi nhất định phải theo dõi cậu, chỉ cần chúng ta tách nhau ra mà cậu tùy tiện đọc thì tôi chỉ cần thấy cậu nằm ngoài tầm mắt là không an tâm.

Ân Khinh Nhan tự nhiên cảm thấy câu nói của mình có chút bất lịch sự, nhưng cho dù có bất lịch sự cũng phải làm vậy, nếu không thì sẽ xấu hổ chết mất.

Diệp Mặc đành nhìn chị Nhan không biết làm thế nào, hắn còn không ngờ rằng chị Nhan này lại thông minh như thế. Sau khi nghe chị Nhan nói xong, vốn định bỏ chuyện luyện phi kiếm lại, đọc nhật ký trước. Nhưng nếu chị Nhan cứ như thế này thì hắn cũng không có cơ hội rồi.

- Sao tôi cứ cảm thấy cậu có chút dối trá nhỉ?

Ân Khinh Nhan nhìn Diệp Mặc đang yên lặng không nói thì đột nhiên thốt lên một câu khiến Diệp Mặc giật thót.

...

Chiến tranh Lạc Nguyệt đã diễn ra đến ngày thứ tư rồi, Lạc Nguyệt đã bắn ra đến hàng ngàn tên lửa đạn đạo, đánh chìm và bắn rơi vô số chiến hạm và máy bay chiến đấu.

Lúc này tất cả mọi người đều đã quên mất trận chiến này là bắt đầu vì chuyện gì, cái mà tất cả mọi người đều quan tâm là tiến độ và kết cục của cuộc chiến.

Bây giờ chiến tranh không chỉ là chiến tranh khoa học kỹ thuật nữa mà còn là chiến tranh của giới thông tin và truyền thông. Với một khối lượng lớn báo cáo và các con số được cập nhật, rất nhiều người yêu thích quân sự đều bắt đầu dần dần hiểu ra sách lược của liên quân trong trận chiến này.

Cuộc chiến lần này còn có một đặc điểm lớn hơn nữa chính là bên ngoài chiến trường Ấn Độ Dương. Rất nhiều hạm đội các nước trung lập và của giới truyền thông đều đang quan sát trận chiến này. Bọn họ phân bố rải rác ở phía ngoài chiến trường và ghi chép lại tất cả những sự kiện diễn ra trong cuộc chiến.

Bởi vì có rất nhiều báo cáo được đưa về nên có những chuyên gia quân sự thậm chí còn trực tiếp đăng bài báo. Điều này thể hiện rằng lần này liên quân áp dụng chiến thuật làm suy sụp sức mạnh và tiền bạc của Lạc Nguyệt. Chiến thuật này rất hèn hạ, nhưng lại phát huy hiệu quả lớn khi phải đối phó với một nước như Lạc Nguyệt.

Thậm chí có thể dự đoán trước được rằng, một khi Lạc Nguyệt dùng hết số đạn đạo của mình thì chính là lúc liên quân dồn lực tấn công toàn diện theo ba hướng: đường bộ, đường biển và đường không. Hơn sáu trăm nghìn quân cùng lúc đổ bộ tấn công Lạc Nguyệt, như thế chỉ cần đạp thôi cũng có thể san bằng Lạc Nguyệt. Phải biết rằng số dân của Lạc Nguyệt lúc này tổng cộng cũng chỉ vào khoảng ba trăm nghìn người mà thôi.

Dựa theo một số lượng lớn những báo cáo phân tích quân sự, vô số các chuyên gia quân sự cũng đã viết bài. Cục diện chiến tranh dường như ngày càng rõ ràng, Lạc Nguyệt cũng dường như mỗi lúc càng thêm nguy hiểm, người đánh giá cao Lạc Nguyệt cũng mỗi lúc một ít dần. Lợi thế càng lúc càng hướng về phía liên quân.

Nhìn từ bên ngoài thì tổn thất của liên quân mỗi lúc càng nhiều thêm, nhưng một số lượng lớn những số liệu và những thước phim từ thực tế chiến trường đã cho thấy rằng những máy bay bị bắn rơi và những chiến hạm bị đánh chìm của liên quân đều là đồ giả. Nếu không thì liên quân lấy đâu ra gần nghìn chiến hạm để cho Lạc Nguyệt bắn rơi?

Hơn nữa, những đoạn phim và ảnh mà các nước trung lập ghi lại ở hiện trường được phát đi đã cho thấy, những chiến hạm và máy bay bị thiệt hại đó đều là giả.

Vì tin tức mới nhất được đăng tải liên tục nên cả thế giới đều đổ dồn ánh mắt về chiến tranh giữa Lạc Nguyệt và liên quân. Mặc dù những người đánh giá cao Lạc Nguyệt mỗi lúc một ít hơn nhưng có một người vẫn luôn đánh giá cao Lạc Nguyệt.

Đó chính là Xikerlon– người đã phát biểu "Luận về chiến tranh trong thế kỷ mới" sau trận chiến đầu tiên của Lạc Nguyệt. Ông ta liên tục đưa ra những quan điểm khác nhau. Ông chỉ ra rằng, trận chiến đầu tiên giữa Lạc Nguyệt và liên quân, mặc dù có sự tham gia của những nhân tố hùng mạnh là những phần tử bị liên quân coi thường và máy bay chiến đấu điện tử của Lạc Nguyệt, nhưng Lạc Nguyệt chỉ dựa vào lực lượng quân đội mấy ngàn người mà quét sạch liên quân, đây không phải là điều mà ai cũng có thể làm được.

Hơn nữa cách đây không lâu trong chiến tranh giữa Indonesia và Lạc Nguyệt, một loạt những động thái của Lạc Nguyệt sau chiến tranh, đập tan kế hoạch tấn công Lạc Nguyệt của một loạt các nước như Mỹ, Anh đều đã thể hiện rằng mỗi hành động của Lạc Nguyệt đều là có thâm ý sâu sắc. Bởi vậy mà ông nhận định rằng, Lạc Nguyệt nhất định sẽ không thể nào mà không nhìn ra ý định của liên quân, Lạc Nguyệt sở dĩ không ngừng bắn đạn đạo không phải là tự sát mà nhất định sẽ có phương án tiếp theo.

Xikerlon mặc dù là một trong số những chuyên gia lý luận quân sự nổi tiếng nhất thế giới nhưng sau khi bản thảo này của ông được đăng lên thì lập tức đã dẫn đến một loạt những lời phê phán.

Những người phản đối tư tưởng này cho rằng, cái mà Thống soái Erzha dùng là âm mưu công khai, cho dù Lạc Nguyệt biết rõ ràng rằng cách mà họ liên tục bắn tên lửa đạn đạo chẳng khác nào uống rượu độc để giải khát, nhưng họ không thể không bắn, bởi vì nếu không tấn công chiến hạm và máy bay xâm lược thì Lạc Nguyệt không thể cầm cự được đến giờ. Hơn nữa những người đó cũng cho rằng máy bay và chiến hạm giả của liên quân quá giống thật nên cho dù Lạc Nguyệt có biết được thì cũng là sự đã rồi mà thôi.

...

Cho dù bên ngoài trận chiến nước bọt và tin tức có diễn ra kịch tính như thế nào thì cuộc chiến giữa Lạc Nguyệt và liên quân vẫn ở thế giằng co như cũ, tuy nhiên có một vài chuyên gia cũng đoán biết được rằng số tên lửa đạn đạo mà Lạc Nguyệt bắn ra mỗi lúc một ít dần.

Đây không phải là Lạc Nguyệt đang tìm cách để đánh lừa người khác mà số tên lửa đạn đạo mà Lạc Nguyệt nhập khẩu thực sự đã sắp hết. Mặc dù Lạc Nguyệt có tiền nhưng có tiền chưa chắc đã có người đồng ý bán. Từ sau khi trận chiến bắt đầu, không cần nói tới đạn đạo, ngay cả một khẩu súng lục Lạc Nguyệt cũng không có cách gì nhập khẩu về được.

Trong phòng chỉ huy tác chiến của Lạc Nguyệt, mấy người Diệp Tinh đang ngồi quây tròn thành một vòng xung quanh bàn.

Chỉ có điều lần này cái mà họ thảo luận không phải là chuyện đánh nhau với liên quân mà thảo luận về tình hình nổi loạn.

Phương Vỹ - người phụ trách an toàn của Lạc Nguyệt Thành lúc này báo tin, một số người Do Thái đến từ nước Mỹ sinh sống quanh vùng Lạc Nguyệt đã phát động nội chiến. Bọn họ hô vang khẩu hiệu phản đối chiến tranh, yêu cầu Lạc Nguyệt ngừng chiến, tiếp nhận tất cả mệnh lệnh từ phía liên quân.

- Tôi dám chắc rằng những người đó toàn bộ đều là gian tế, cách tốt nhất là giết tất!

Hứa Bình rất phẫn nộ, Lạc Nguyệt vừa mới bắt đầu lâm trận, những kẻ đó không những không giúp duy trì ổn định ở hậu phương mà lại tiến hành nổi loạn.

Hư Nguyệt Hoa lắc đầu nói:

- Thực ra đây nên là một cơ hội...

- Cơ hội?

Ngoại trừ Diệp Tinh, đa phần mọi người đều không hiểu ý của Hư Tuyết Hoa.

Hư Tuyết Hoa nhìn Diệp Tinh, cười nói:

- Những người nổi loạn không phải là nhiều, anh Hứa nói không sai, những cuộc bạo loạn đó đích thực là do gian tế phát động, nhưng chúng ta cũng có thể lợi dụng.

Nói xong không đợi người khác hỏi tiếp, Hư Tuyết Hoa lại nói:

- Những người bạo loạn chủ yếu là để làm tăng ảnh hưởng, mở rộng phạm vị bạo loạn, thu hút quân đội của Lạc Nguyệt, nhưng đáng tiếc là họ đã xem thường sức mạnh tập hợp của Lạc Nguyệt. Nếu như tôi đoán không nhầm thì liên quân vẫn trì hoãn không tiến hành tấn công toàn diện nhưng rất có thể là sẽ phát động chiến tranh toàn diện trong vòng một tiếng đồng hồ nữa.

Diệp Tinh gật đầu:

- Chị Nguyệt Hoa nói đúng, để Phương Vỹ và Phương Nam dẫn quân đội cảnh vệ trong thành đưa tất cả những người nổi loạn đến vùng mỏ, tịch thu tài sản của họ. Đồng thời trong hoàn cảnh di dân ở Lạc Nguyệt đang liên tục tăng, phải cấm bất kỳ ai ở khu vực Nam Mỹ và người Do Thái di dân đến Lạc Nguyệt.

- Cái đó, kỹ sư Diệp, như thế có bị người ta bắt lại vì vi phạm nhân quyền hay không?

Úc Diệu Đồng lo lắng hỏi.

Diệp Tinh cười lạnh lùng:

- Không có thực lực thì đừng có nói đến chuyện nhân quyền chó má làm gì, nhân quyền ở Lạc Nguyệt chỉ bảo vệ cho người nắm quyền mà thôi, số còn lại thì chỉ là đồ bỏ, không phục tùng thì sẽ đánh, Lạc Nguyệt không sợ trận chiến nào cả.

- Được, sư đệ, tôi rất thích tính cách này của cậu, hay, không phục tùng là đánh, ha ha…

Lời của Diệp Tinh nói đúng tâm lý của Hứa Bình, những kẻ đó đều tạo phản trên đất Lạc Nguyệt thì còn đòi nhân quyền gì nữa?

Diệp Tinh đứng lên nói:

- Chiến tranh toàn diện đã sắp sửa bắt đầu rồi, chị Nguyệt Hoa nói không sai, đây chính là một cơ hội, là bọn chúng đã phát đi tín hiệu, chỉ còn nhiều nhất là một tiếng đồng hồ nữa những kẻ đó sẽ dồn dập đổ bộ tới. Tôi nghĩ lúc này chúng ta có thể thí nghiệm tên lửa khí quỹ mini rồi.

Từng mệnh lệnh được lần lượt phát ra.

Phó tư lệnh trưởng của lục quân Lạc Nguyệt Quách Khởi và Lý Tam Đao sau khi nhận lệnh đã bắt đầu chuẩn bị bắn tên lửa mini ở mức độ cao nhất. Tư lệnh không quân Lạc Nguyệt Thư Đức Mạn cũng đồng thời chuẩn bị sắp xếp, nhiệm vụ là ngay sau khi không quân của liên quân bị tê liệt, anh ta sẽ lập tức bắt đầu oanh tạc mấy trăm nghìn lục quân. Dưới sức mạnh khổng lồ của máy bay chiến đấu ở Lạc Nguyệt thì anh ta không cần phải lo lắng về tên lửa tấn công từ mặt đất.

Trong khi đó Tổng tư lệnh hải quân của Lạc Nguyệt là Hoàng Ức Niên đã nhanh chóng dẫn theo hai hạm đội lặng lẽ rời khỏi Lạc Nguyệt, mặc dù hai hạm đội này về sau đều sẽ bị vệ tinh của Mỹ theo dõi được, nhưng đó là lúc không còn quan trọng nữa.

Trong phòng chỉ huy tác chiến của liên quân, Erzha vừa mới nhận được tin tức về bạo loạn ở Lạc Nguyệt, y cười nhếch mép khinh thường, y biết có thể bắt đầu đổ bộ chiến đấu rồi.

- Hạ lệnh cho hải quân lục quân không quân lập tức hành động, đồng thời tiến hành tổng tấn công Lạc Nguyệt. Tên lửa của Lạc Nguyệt đã ít dần, trận chiến sắp tới sẽ do chúng ta chiếm thế chủ động. Các chàng trai, ta muốn biết khi các cậu bị máy bay ác chiến nhất tấn công thì các cậu có thu hoạch được gì không. Đi đi, ta hi vọng là các cậu sẽ đợi ta ở tòa nhà chính phủ Lạc Nguyệt chứ không phải ta sẽ đợi các cậu ở đó...

Sau khi mệnh lệnh tác chiến của Erzha được phát ra, lập tức đã lan truyền khắp thế giới, dường như tất cả mọi người đều dõi ánh mắt về nơi này. Có đài truyền hình chuyên biệt về chiến tranh trong một thời điểm đã trở thành đài truyền hình có lượng người xem cao nhất.

Máy bay chiến đấu rầm rập bay kín trời Lạc Nguyệt, những đội quân chiến hạm dài dằng dặc dưới sự chỉ huy của tàu sân bay hướng về chiến tuyến Lạc Nguyệt. Nếu tất cả những điều này cũng chưa được coi là chấn động thì cuộc tấn công của mấy trăm nghìn lục quân lên bãi biển và thung lũng chính là một điều khiến người ta thấy kinh hoàng.

Tiếng xe tăng, xe thiết giáp nổ gầm gừ vang trời, chỉ cần nhìn là đã thấy choáng váng đầu óc.

Mà đây không phải là đóng phim, cũng chẳng phải là đang chiếu phim, tất cả đều hoàn toàn là thật. Cuộc tổng tấn công của liên quân đã chính thức bắt đầu, khi những cảnh này xuất hiện trên màn hình vô tuyến thì tất cả những con người trên thế giới đều có cách nhận thức mới về chiến tranh.

Mặc dù chiến tranh trong thế kỷ mới đều lấy chiến tranh về khoa học kỹ thuật là chủ yếu nhưng tâm lý đa phần mọi người đều thích ép đối thủ đến mức sụp đổ.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #676


Báo Lỗi Truyện
Chương 676/2272