Chương 668: Gió nổi mây phun


Trong trận nổ có sức tàn phá mạnh mẽ, đảo núi tuyết ở xung quanh đảo Băng Khôi bị tách ra, vô số khối băng bị tách ra khỏi đảo Băng Khôi, bay lên ào ào.

Diệp Mặc bị một lớp đất đá và băng tuyết đè lên trên núi băng, mà chỗ núi băng này vì bị chấn động mạnh nên bay cách xa đảo Băng Khôi.

Đảo Băng Sơn bỗng phát ra nổ lớn, vô số những núi băng ở đảo Băng Khôi đều bị văng tứ tung, toàn bộ hải ngoại xung quanh đã là đủ loại núi tuyết, núi tuyết này giống như bong tuyết rơi rải rác, bay ra xung quanh mặt biển một cách không hạn định.

Khi vô số bom phát nổ những quân hạm kia vẫn luôn giám sát xung quanh. Bọn họ chỉ chịu trách nhiệm về đảo Băng Khôi, nơi liên tục có người mất tích, nhưng không ngờ đảo này bỗng nhiên bị nổ tung, biến thành vô số những núi băng nhỏ.

Những quân hạm này liền tiến lại gần đảo Băng Khôi, bọn họ muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Bởi vì trên biển xuất hiện rất nhiều núi băng nhỏ nên tàu chiến đành phải tránh những núi băng kia để đi.

Một chiếc thuyền nhỏ tách khỏi đội tàu chiến tới giữa mặt biển tối mịt mênh mông, rất nhanh nó đã lẫn trong những tảng băng trôi và không nhìn thấy được nữa.

Hoàng Mân không ngờ cô tháo chạy lại thuận lợi như vậy. Vụ nổ sẽ thu hút rất nhiều sự chú ý và những núi băng bị tách khỏi từ vụ nổ kia là nơi an toàn nhất để ẩn nấp. Chiến hạm của cô giống như núi băng nhỏ nên sẽ không gây sự chú ý của người khác, điều cô muốn làm chỉ là chiến hạm của mình dựa được vào núi băng thì tốt.

- Cái gì? Đảo Băng Khôi bỗng nhiên phát nổ, hơn nữa đảo Băng Khôi lớn như thế đã biến thành vô số những núi băng nhỏ?

Sau khi nghe được tin tức này, Hàn Tại Tân im lặng không nói được gì. Đảo Băng Khôi đã nổ rồi, vậy thì đám người Trương Quật và Lý Hồ có còn sống không.

- Diệp Mặc cũng không cần đi nữa.

Một lúc lâu sau, Hàn tại Tân thì thầm nói một câu, lúc này mới nhấc điện thoại lên gọi cho Diệp Mặc nhưng ông gọi một lúc lâu cũng không gọi được. Hàn Tại Tân thở dài, đặt điện thoại xuống. Điện thoại của Diệp Mặc không gọi được là chuyện bình thường. Diệp Mặc không có thói quen sử dụng điện thoại.

Gần một đảo nhỏ ở biển Bering, chỗ này chính là nơi dừng chân của Bắc Sa, Diệp Mặc đoán không sai, sào huyệt của Bắc Sa chính là ở đây. Tuy Bắc Sa có sản nghiệp lớn trên toàn thế giới, ở đâu cũng có căn cứ, nhưng trung tâm của bọn họ vẫn ở trên đảo.

Lúc này trong phòng họp quan trọng ở chỗ dừng chân của Bắc Sa, người đàn ông không thể nhìn ra tuổi tác quát lớn:

- Đảo Băng Khôi đã bị nổ rồi, vì sao lại không có tin tức gì báo về? Chuyện này rốt cuộc là ai phụ trách?

- Tàu chúng ta dùng là tàu của Nhật, hơn nữa đã thông qua lực lượng của người khác, tôi nghĩ có lẽ bây giờ bọn họ đang e dè tín hiệu truy tìm của quốc gia xung quanh. Tề Hoán phụ trách việc này rất cẩn thận, chắc có lẽ không xảy ra sơ xuất gì, hơn nữa khả năng nhìn đại cục của Hoàng Mân người được phái đi rất được, dù Tề Hoán có làm sai chuyện gì, cô ấy cũng sẽ chỉ ra được.

Một giọng nói sắc bén vang lên.

- Không đúng, lúc này bất kỳ quốc gia nào cũng đều phát tín hiệu trở về, Tề Hoán bọn họ không thể không phát tín hiệu về. Nếu có chuyện cấp bách, thì chính là bọn họ đã gặp chuyện phiền toái rồi.

Giọng nói khàn khàn lại vang lên, chỉ là sau khi nói xong, giọng nói này đã rơi vào trầm mặc.

Người đàn ông nói đầu tiên im lặng một hồi rồi mới lên tiếng:

- Lập tức nghĩ cách liên lạc với bọn họ. Tôi muốn biết lần này kết quả mà chúng ta đã bỏ ra nhiều công sức là gì? Trước tiên hãy bảo bọn họ gửi màn hình giám sát về.

- Vâng.

Một người sau khi trả lời, liền lui ra ngoài.

- Anh Đông Phương, anh nói lần này người của chúng ta dẫn kíp nổ, có phải là vì Diệp Mặc? Tuy anh nói là hắn, nhưng tôi vẫn có chút nghi ngờ. Tôi vừa mới nhận được tin, hắn xuất hiện ở Nam Cực. Hơn nữa căn cứ ở Nam Cực của chúng ta cũng vì hắn mà tự nổ. Hắn không thể trong một thời gian ngắn như thế đã xuất hiện ở Bắc Cực được? Nếu không phải là Diệp Mặc, anh nói người này là ai?

Giọng nói của người đàn ông trung niên trở nên dịu dàng hơn.

Thật lâu sau, giọng nói khàn khàn lên tiếng:

- Tôi cứ nghĩ người đó là Diệp Mặc, hắn rất thần bí. Ít nhất tôi chắc chắn hắn là một trong những người chủ quản của Lạc Nguyệt, còn về vì sao trong khoảng thời gian ngắn như thế hắn từ Nam Cực đến được Bắc Cực, tôi nghĩ có lẽ đây là một khả năng thần bí của hắn. Đáng tiếc chính là, nếu vụ nổ lần này là do hắn, thì chúng ta sẽ không bao giờ nghiên cứu được khả năng thần bí này.

- Thật đáng tiếc...

Lát sau người đàn ông trung niên mới thở dài một tiếng.

Nhà Trắng nước Mỹ, Turner đã nhận được tin về vụ nổ ở đảo Băng Khôi, ngay lập tức triệu tập cuộc họp Nhà Trắng.

Lúc này là thời điểm khó khăn nhất của Mỹ, một là sự trỗi dậy của Lạc Nguyệt, hơn nữa Lạc Nguyệt còn chiếm được đảo Sangiang, hai là vấn đề vàng dự trữ của Mỹ. Đương nhiên điều quan trọng nhất là, Mỹ đã mấy lần nhằm vào Lạc Nguyệt nhưng mấy lần đều thất bại, không chỉ trên lĩnh vực quân sự mà cả chính trị và kinh tế cũng không có gì tốt đẹp.

Turner rất tức giận, nhưng ông biết tức giận cũng không giải quyết được gì, cái ông cần không phải là sự phẫn nộ mà là bình tĩnh. Bây giờ đảo Băng Khôi đã nổ, ông liền lập tức triệu tập hội nghị Nhà Trắng, tuy một phần của vấn đề thảo luận liên quan đến đảo Băng Khôi, nhưng chủ yếu vẫn là đưa ra chính sách thỏa đáng đối phó với Lạc Nguyệt.

Bắc Sa có lớn mạnh đến đâu cũng chỉ là một tổ chức, chỉ đơn giản là một tổ chức, Mỹ bất cứ lúc nào cũng có thể đối phó được. Mầm họa thực sự của Mỹ bây giờ chính là Lạc Nguyệt, chứ không phải là Bắc Sa. Turner nhìn ra rất rõ, dù Bắc Sa thực sự có vũ khí lợi lại là Không Quỳ, vậy thì quốc gia muốn đối mặt với Bắc Sa cũng không chỉ có mình nước Mỹ.

Gần đây hội nghị Nhà Trắng diễn ra thường xuyên, cho nên Turner vẫn chưa tuyên bố nội dung hội nghị, nhưng nhiều người đã biết hội nghị này muốn làm gì rồi.

Mấy lần Mỹ muốn dùng vũ lực với Lạc Nguyệt, nhưng chưa tìm được thời cơ, lấy lần gần đây nhất mà nói, xâm lược Lạc Nguyệt vốn đã định, không ngờ vì bài nói chuyện của phu nhân Rhodes mà chấm dứt, điều này quả thực quá uất ức và buồn bực.

Turner nhìn thấy các nghị viên, nhân viên Nhà Trắng và nhóm cố vấn tham mưu đã đến đủ mới đứng dậy nói:

- Hôm nay mọi người ngồi ở đây, trong lòng luôn nghĩ rằng nước Mỹ của chúng ta vẫn là cường quốc số một thế giới bất luận trên phương diện quân sự hay kinh tế. Nhưng hôm nay tôi rất tiếc phải nói với mọi người rằng, chúng ta bây giờ đã không còn là cường quốc lớn nhất nữa rồi. Vàng dự trữ của chúng ta đã mất tích, mọi người đều biết, tôi không nói đồ của chúng ta đã bị ai lấy cắp, nhưng các vị ngồi ở đây đều biết, người lấy đồ của chúng ta chính là bọn cướp.

Nói tới đây, Turner nhìn phản ứng của mọi người, hài lòng nói tiếp:

- Lạc Nguyệt thành lập đến nay đã hơn một năm. Nhưng một năm của bọn họ bằng với nửa thế kỷ phát triển của chúng ta. Bọn họ không từ thủ đoạn, dùng vũ lực để uy hiếp cả thế giới này. Có lẽ trong khi chúng ta đang ngồi uống sâm- panh ở cường quốc được coi là mạnh nhất về quân sự thì họ đã vượt qua chúng ta rồi. Bất luận là về lực lượng khoa học kỹ thuật hay về hải quân.

- Hiện nay bọn họ đã chiếm đóng cả đảo Sangiang, cứ thế này, Ấn Độ Dương sẽ không có việc của hạm đội chúng ta nữa rồi. Cứ tiếp tục thế này, hạm đội chúng ta có thể sẽ phải trốn trên Thái Bình Dương đối mặt với người dân mà khoác lác. Có thể tiếp theo đây, không chỉ Lạc Nguyệt mà Hoa Hạ, Nga cũng sẽ từ từ phóng xúc tu lên đầu chúng ta.

Turner nói xong, không yêu cầu mọi người lên tiếng, chỉ nặng nề ngồi xuống. Nói đến không khí của hiện trường, ông biết mục đích củamình đã đạt được. Mỹ là quốc gia theo chủ nghĩa anh hùng, là quốc gia không cho phép nước nào mạnh hơn mình. truyện được lấy tại t.r.u.y.ệ.n.y-y

Bây giờ, một Lạc Nguyệt nhỏ bé lại dám bò lên đầu nước Mỹ, làm sao có thể nhịn được.

Suy nghĩ Turner muốn nhằm vào Lạc Nguyệt không cần phải nói ra thì mọi người cũng hiểu, nhưng tất cả đều biết muốn khai chiến với Lạc Nguyệt không phải là chuyện đơn giản.

Hood là ngoại trưởng Mỹ, tính cách của ông rất giống Turner, rất cứng rắn. Đối với chuyện gần đây Mỹ liên tiếp bị Lạc Nguyệt tính kế, ông cũng khó chịu như vậy.

Lúc này, thấy mọi người đều trầm xuống, ông mới chủ động nói:

- Thực ra muốn đối phó với Lạc Nguyệt cũng không phải không có cách...

Thấy mọi người đều nhìn chằm chằm mình, Hood suy nghĩ một lát nói tiếp:

- Mọi người cho rằng hải quân Nga tiến vào vịnh bắc bộ và sự trỗi dậy của Lạc Nguyệt thì cái nào nặng hơn?

- Tôi cho rằng sự trỗi dậy của Lạc Nguyệt khiến cuộc sống hàng ngày của chúng ta khó khăn đi, địa bàn của bọn họ lấy từ tay chúng ta. Hơn nữa phương thức hành động của bọn họ giống như một kẻ điên.

Trưởng ban An toàn Nuo Boen là người đầu tiên đáp lại lời của Hood.

Hood gật đầu nói:

- Tôi cũng nghĩ như vậy, sở dĩ lúc đầu chúng ta muốn đối phó với Lạc Nguyệt dùng lí do khác, là vì chúng ta biết một khi chúng ta quẳng lí do là trung tâm vũ khí hạt nhân cho Lạc Nguyệt, Nga chắn chắn sẽ bỏ phiếu phản đối. Nhưng bây giờ đã khác, Lạc Nguyệt chiếm đảo Sangiang, rõ ràng là bọn họ cũng đang ngấp nghé eo biển Mallacca. Eo biển này là con đường lưu thông cho hải quân Nga trở về căn cứ vịnh bắc bộ, nếu chúng ta ủng hộ Nga, cho phép họ trở về căn cứ vịnh bắc bộ, đồng thời xóa bỏ lệnh cấm đối với công ty xuất khẩu quốc phòng Nga, vậy thì mọi người nói Nga sẽ đứng về chúng ta chứ?

Những người ngồi đấy bừng tỉnh, tuy để hải quân Nga tiến vào vịnh bắc bộ một lần nữa là tổn thất lớn đối với Mỹ, nhưng tổn thất này đâu có đáng kể gì so với việc tiêu diệt Lạc Nguyệt. Huống hồ một khi Lạc Nguyệt bị tiêu diệt, vậy thì trăm phần trăm Senna sẽ quay về trên tấm bản đồ nước Mỹ.

Thấy những người ngồi đây gật đầu đồng ý, Hood lại nói:

- Bây giờ chúng ta cần tạm thời bắt tay với Nga, cùng nhau đối phó với Lạc Nguyệt, Lạc Nguyệt sẽ không còn cách nào. Mà Lạc Nguyệt gây ra vụ nổ hạt nhân ở Nam Cực, vi phạm điều thứ năm trong Điều ước Nam Cực, lý do này đã đủ để chúng ra cấm vận bọn họ rồi. Chỉ cần Nga không bỏ phiếu phản đối, chúng ta có thể thông qua hội Liên Hợp quốc tiến hành cấm vận lần thứ hai đối với Lạc Nguyệt.

- Nếu Hoa Hạ bỏ phiếu phản đối thì sao?

Có người lập tức hỏi.

Hood khẽ mỉm cười:

- Trừ phi chúng ta công khai nói chúng ta ngầm cho phép hải quân Nga trở về căn cứ vịnh bắc bộ, bằng không, tôi dám khẳng định Hoa Hạ sẽ bỏ phiếu trắng. Huống hồ Hoa Hạ cũng là một trong những nước ký Hiệp ước Nam Cực. Chỉ cần chúng ta đưa ra, hội Liên Hợp quốc dù không muốn xảy ra chiến tranh cũng sẽ không thể không để ý đến Hiệp ước Nam Cực, cho nên chúng ta cần có sự đồng ý của Nga trước, không thì chế ước này sẽ không có cách nào thực hiện được.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #668


Báo Lỗi Truyện
Chương 668/2272