Chương 662: Ông biết cái này không?


Diệp Mặc vừa thấy người này lại muốn động thủ, trong lòng biết cho dù người này không có pháp thuật thì mình cũng không đánh lại gã. Nói thực là người này đã đến được Trúc Cơ rồi, hơn nữa bản thân đang luyện khí trung kỳ.

Vừa rồi người này mới đánh một quyền đã dừng lại ngay. Nếu gã ta không dừng lại thì dù bản thân không chết chắc cũng không còn bình thường nữa. Nhưng Diệp Mặc không biết là chân khí của tên này đã bị thương nên không thể đánh ra quá nhiều.

- Khoan hãy động thủ, ông nhìn xem thứ này của tôi có phải là bảo bối hay không?

Diệp Mặc lấy ra chiếc phi kiếm rồi ném ra cho gã đàn ông này. Hắn biết nếu bản thân mình phóng ra Phi Kiếm, đợi Phi Kiếm tới trước mặt của tên đàn ông này, Phi Kiếm đã bị người ta cướp lấy rồi

- Hừ

Gã đàn ông này từ từ nhặt lấy phi kiếm của Diệp Mặc, chiếc phi kiếm vừa đến tay người này thì cho gã ta một cảm giác thật kỳ lạ

Đây là loại kiếm gì? Mười loại đại danh kiếm của Hoa Hạ y cũng từng xem qua nhưng từ trước tới giờ chưa nhìn thấy loại bảo kiếm này. Y cầm lấy kiếm cắm xuống mặt đất, đơn giản như cắt một quả đậu.

- Kiếm tốt…

Cho dù gã ta là người tu chân cũng cảm thấy sự bất thường của thanh phi kiếm này. Y dùng chút chân khí của mình đưa vào bên trong phi kiếm. Phi kiếm bỗng kêu lên một tiếng, dường như nó trở lên lớn hơn một chút.

Gã này mặt chợt biến sắc, vội đứng dậy. Cái loại này dường như để cho gã ta dùng vậy. Vô cùng thích hợp với quá trình tu luyện của gã ta.

- Kiếm này là một pháp khí thượng phẩm. Nhà ngươi lấy được từ đâu vậy?

Gã đàn ông này đột nhiên cất giọng hỏi.

Lúc Diệp Mặc đưa phi kiếm cho người này, trong lòng vẫn lo sợ bất an. Đến một ngày đối phương mà biết đây là phi kiếm của gã, sẽ hủy diệt thần thức của hắn, rồi sau đó hắn liền lập tức thành dê đợi làm thịt.

Hắn mang phi kiếm của mình đưa cho người này, cũng chính là một sự cá cược, gã chính là kẻ chẳng hiểu biết gì về các loại pháp khí cả. Quả nhiên gã chỉ nói phi kiếm của mình là loại thượng phẩm chứ không biết loại pháp khí này so với pháp khí thượng phẩm của cổ võ có sự khác biệt to lớn. Bởi vì loại pháp khí này có thể dùng thần thức để liên kết lại.

Bây giờ xem ra hắn đã thành công rồi. Bây giờ gã này còn chưa quét qua thần thức của hắn, chứng tỏ gã thực sự không hiểu về giới pháp khi Tu Chân.

Diệp Mặc thở phào một cái rồi nói:

- Đây chiếm được được từ vị trí của tang bảo đồ. Chỉ có một điều đáng tiếc là tôi chỉ có thể ở bên ngoài chứ không thể vào được bên trong nên chỉ lấy được mỗi một thanh kiếm này.

Gã đàn ông này nghe lời Diệp Mặc nói, trong mắt đột nhiên lóe sáng. Diệp Mặc biết rằng gã đã lay động rồi. Một người theo công pháp Tu Chân, gặp vật như thế này không lay động mới là lạ.

- Nhà ngươi hãy đưa cho ta cái tàng bảo đồ đó. Ta sẽ tha mạng cho.

Gã đàn ông này cầm phi kiếm, lạnh giọng nói.

Diệp Mặc không hề vội vã, bình thản nói:

- Đưa cho ông cái bảo đồ cất giấu đó cũng được. Nhưng tôi cũng có điều kiện. Ông cũng phải nói cho tôi biết nơi ông có được những thứ đó.

- Cũng được.

Gã đàn ông này nói chuyện rất rõ ràng.

- Ta lấy được ở trên núi Tinh Gia. Lúc đó ta và hai sư đệ của ta ở đó…

Gã đàn ông này còn chưa dứt lời thì đột nhiên thanh kiếm trong tay chợt đâm về phía Diệp Mặc với tốc độ nhanh như chớp. Xem ra gã đã thấy cái tang bảo đồ kia chắc chắn trên người Diệp Mặc. Chỉ cần giết Diệp Mặc thì tang bảo đồ không phải là có thể lấy dễ dàng hay sao?

Diệp Mặc không ngờ rằng tới một câu gã này cũng không nói đã vội động thủ với hắn. Cũng may gã ta dùng phi kiếm của hắn nên trước khi gã ta động thủ một giây thì Diệp Mặc đã cảm nhận được từ phía phi kiếm là gã này muốn động thủ. Hắn liền lập tức tránh ngay, phi kiếm liền đâm qua cái bóng của hắn.

Không đợi gã đàn ông này kinh ngạc Diệp Mặc làm thế nào để tránh được thì phi kiếm trong tay gã bỗng tuột ra, quay ngược lại xoẹt qua cổ họng gã.

Gã đàn ông này kinh hãi, lấy tay nắm lấy cổ họng, nhìn chằm chằm chiếc phi kiếm bay tới trước phía Diệp Mặc, một tiếng cũng không thể nói ra.

Diệp Mặc trong lòng thầm nghĩ thật may mắn. May mắn là gã đó lại dùng phi kiếm của mình. Nếu gã vẫn cứ dùng quyền để tấn công thì Diệp Mặc sao có thể tránh được. Hắn cho rằng cái tên này ít nhất cũng sẽ lại động thủ một lần nữa, nhưng thật không ngờ gã này ngay cả nói thôi cũng không nói gì cả, thực sự là không đơn giản chút nào.

-Đây mới là pháp khí phi kiếm dùng cho giới Tu Chân, chỉ mấy chiêu mà cũng dám nói là tu luyện trường sinh đại đạo sao?

Diệp Mặc cười nhạt, trong tay đột nhiên hiện ra mấy quả cầu lửa, lại nói:

- Ông tu luyện trường sinh đại đạo, biết cái này chứ?

Trong mắt gã đàn ông này bỗng tập trung nhiều cảm giác kinh hãi, khó hiểu, giật mình. Nhưng cuối cùng gã chỉ có thể ặc ặc vài tiếng rồi hồn bay phách lạc.

Diệp Mặc lau chút mồ hôi lạnh, thầm thấy thật may mắn. May là gã đấy không hiểu về pháp khí, không hiểu được khả năng cơ bản của loại đồ vật này. Nếu không thì người chết hôm nay có lẽ là hắn. Chỉ có một điều đáng tiếc là, chuyện trên núi Tinh Gia gã hoàn toàn không nói ra chút nào. Diệp Mặc khẳng định gã và sư đệ của gã đã tìm ra dấu tích của Tu Chân. Cũng giống như những động phủ bình thường khác, chỉ có điều là dấu tích của Tu Chân là có đan dược. Chắc chắn so với những động phủ đang tu luyện thì cao cấp hơn nhiều.

Đang lúc Diệp Mặc còn cho rằng trên người của gã này không có vật gì, đang lúc chuẩn bị ném hỏa cầu để thiêu cháy hoàn toàn gã, thì lại phát hiện ra bên trong đệm cói của gã không ngờ rỗng không.

Diệp Mặc lập tức giơ tay, nắm lấy đệm cói, xé ra thì bên trong lộ ra một tấm lệnh bài và hai quyển sổ. Ngoài những thứ này ra thì còn có vài cái bình ngọc nhưng bên trong những cái bình ngọc đó thì đều trống không. Diệp Mặc ngửi qua chiếc bình ngọc, lập tức sắc mặt thay đổi ngay. Hóa ra đây chính là mùi vị của "Đại Bồi Nguyên Đan".

Chẳng trách gã này lại có thể thăng cấp tới đỉnh cao luyện khí. Hóa ra là ăn nhiều đan dược như vậy. Phải biết rằng Đại Bồi Nguyên Đan là loại có thể ăn trong qua trình tu luyện Trúc Cơ, vậy mà sao có thể để cho cái tên chết tiệt kia được chứ. Diệp Mặc tiếc nuối buông chiếc bình xuống, cầm lấy hai quyển sách kia.

Trong hai quyển đó thì một quyển viết "Huyền Băng Quyết", Diệp Mặc mởi ra nhìn qua một chút, quả nhiên là một cuốn công pháp Tu Chân, thích hợp với người căn Thủy Linh tu luyện. Cái gã vừa mới bị hắn giết chắc chắn là căn Thủy Linh. Hắn lật qua vài trang, cái quyển này đối với hắn chẳng có tác dụng gì lớn lắm. Nhưng quyển sách này cũng là thứ công pháp Tu Chân thực sự mà lần đầu hắn nhìn thấy.

Diệp Mặc gấp cuốn sách vào, lại lấy ra cuốn thứ hai. Không ngờ đó lại là "Thái Ất chân giải". Đây là một cuốn tu luyện công pháp cao nhất nhưng dường như Diệp Mặc vẫn không có hứng thú. Cái mà hắn cảm thấy hứng thú nhất chính là cuốn "Thái Ất Chân Giải" này không biết có quan hệ gì với Thái Ất Môn hay không? Nếu như có quan hệ thì gã vừa bị giết vừa rồi rất có thể là từ tiểu thế giới ấy đi ra.

Diệp Mặc cầm lấy lệnh bài, mặt trên rõ ràng còn có hai chữ Thái Ất, hơn nữa mặt dưới còn có viết hai chữ "Trưởng Lão" bằng chữ phồn thể. Hóa ra gã này chính là trưởng lão của Thái Ất Môn. Không biết là làm thế nào trốn tới đây.

Nói như vậy thì "Thái Ất Chân Giai" này là vật của Thái Ất Môn. Là công pháp của Thái Ất Môn ư? Diệp Mặc lập tức vui vẻ lạ thường, hắn sớm muộn thì cũng phải đi vào trong nội Ẩn Môn để tìm Thái Ất Môn tính nợ. Hơn nữa, hắn cũng biết có rất nhiều cao thủ trong Thái Ất Môn, thậm chí cao thủ Tiên Thiên cũng có không ít. Bây giờ có công pháp của Thái Ất Môn trong tay, đương nhiên là hắn sẽ không bỏ qua.

Diệp Mặc bắt đầu lật xem trên tay cuốn Thái Ất Chân Giải, nhớ kỹ các chiêu thức đặc biệt bên trong đó, hơn nữa một chút mật pháp cũng không bỏ qua. Đang lúc Diệp Mặc lật trang cuối cùng thì bỗng nhìn thấy một tấm biểu đồ.

"Thất Tinh Trận Pháp" sao? Diệp Mặc cảm thấy niềm vui đến với hắn thực sự là quá nhiều. Hắn không ngờ mình có thể nhìn thấy biểu đồ Thất Tinh trận pháp ở trong đây.

Tấm biểu đồ này hơi cũ rồi nhưng trên mặt lại ghi rõ là cách đi vào và đi ra trận pháp. Ngoài trận pháp buông lỏng mười mấy năm một lần ra, thì có thể đi ra ngoài, còn có một vài thủ pháp đặc biệt nữa.

Lúc này Diệp Mặc đã chắc chắn người này vì chiếm được tấm biểu đồ này mới có thể đi từ tiểu thế giới ra. Gã nhất định là người trong thế giới nhỏ, thế mới nói trên núi Tinh Sơn là của tiểu thế giới.

Chỉ có điều Diệp Mặc vừa thấy liền biết tấm tiểu này cũng chỉ là cách xử lý. Dù là mượn trận pháp buông lỏng hay là thủ đoạn khác thì đều không phải là phương pháp hóa giải Thất Tinh trận pháp thật sự. Nhưng những thứ này đối với Diệp Mặc là đủ rồi bởi vì hắn cũng không cần phá giải trận pháp. Hắn cũng biết là tu vi của hắn vẫn chưa đủ với loại trận pháp này, căn bản là không có cách để phá giải. Hắn chỉ cần có thể đi vào và đi ra được thôi.

Lợi dụng trận pháp buông lỏng cũng không cần nghĩ, đây là thứ cần có thời gian không chế. Hơn nữa mười mấy năm mới có một lần. Ngoài lợi dụng trận pháp buông lỏng ra, phương pháp thứ nhất đi vào chính là dùng phương pháp dùng đá khí cơ, hơn thế nữa cần bảy khối đá khí cơ. Diệp Mặc nhìn cũng chẳng nhìn, liền lướt qua. Nếu hắn có nhiều đá khí cơ vậy thì cũng chính là Linh thạch thì hắn đã có thể luyện khí hậu kỳ tầng năm rồi.

Cách thứ hai đi vào chính là tìm người có Tuệ Căn, hấp thụ toàn bộ máu của người này vào Thiên Khu. Sau đó thì có thể bước vào trận pháp.

Diệp Mặc lúc này đã hoàn toàn hiểu rồi. Cái gì có Tuệ Căn chứ, nói thẳng ra chính là người có Linh Căn thôi. Lần trước đạo cô cũng dùng cách này, xem ra ả cũng có biểu đồ. Chỉ có điều ả tìm thấy Ngụy Vĩnh Càn. Tuy máu bị hút hết rồi nhưng lại không có mở ra trận pháp. Nếu không phải là linh căn của y không đủ thì những chỗ khác cũng sẽ xảy ra vấn đề.

Sau này khi ả tìm thấy mình cũng dùng cái loại công pháp này. Điều đáng tiếc là mình vừa mới thoát ra khỏi chỗ kia một cách khó khắn, không biết là chỗ đó một ngày chỉ có thể hấp thụ một lần hay là một người chỉ có thể thử một lần. Dù sao thì máu cũng hắn cũng không bị hút đi. Chẳng những thoát được một mạng mà ngược lại còn lừa lấy được Linh Thạch

Từ trên mà nói, hắn còn cảm kích cái ả Giai Uấn này. Vì bản thân không những lừa được linh thạch của ả mà còn nhờ có chuyện này mà tìm thấy Lạc Ảnh.

Điều đáng tiếc là hai cách này Diệp Mặc đều không thể dùng. Lợi dụng linh thạch là điều không cần phải nói vì hắn vốn không có linh thạch. Cách thứ hai là hút hết máu người cho thành thịt khô. Diệp Mặc tuy rất quyết đoán trong việc sát phạt ai đó nhưng hắn lại ân oán rõ ràng, vốn cũng không phải là người vô duyên vô cớ đi hút máu người khác cho thành thịt khô.

Hơn nữa, cho dù là Diệp Mặc nghĩ làm như vậy, cũng không thể tìm một người có Linh Căn. Hắn biết đạo cô Giai Uấn dùng linh thạch kia để tìm người có Linh Căn thì cái cách ấy về căn bản là không thể thực hiện được. Hoặc nói cách khác là biện pháp này là không thể tìm ra được. Text được lấy tại truyenyy[.c]om

Diệp Mặc bất đắc dĩ phải dùng cầu lửa tiên diệt gã đàn ông trên mặt đất, rồi lại nhìn vài cái nhà đá còn lại, thấy không có gì đáng giá để mang về thì hắn mới đi ra khỏi ẩn nặc trận pháp này.

Cho dù Diệp Mặc là người Tu Chân, từ trong chỗ mát lạnh như phòng đá đi ra thì cũng không kìm nổi, rùng mình một cái vì nhiệt độ ở hai nơi này thật quá chênh lệch.

Mặc dù không tìm được ổ Bắc Sa nhưng đến cuối cùng cũng có chút thu hoạch. Đang lúc Diệp Mặc chuẩn bị bước trên phi kiếm rời khỏi nơi này thì hắn nghe thấy từ một nơi nào đó có truyền đến âm thanh chói tai.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #662


Báo Lỗi Truyện
Chương 662/2272