Chương 660: Gặp phải ở Nam Cực


Diệp Mặc cảm thấy ở dưới nước càng ngày càng lạnh, vốn dĩ lúc đầu hắn cho rằng chiếc tàu ngầm này là của Bắc Sa, mặc dù không biết căn cứ của Bắc Sa, nhưng hắn đoán chắc nó phải nằm ở giữa Nhật Bản và biển Bering, nhưng chắc bọn chúng thông đồng với một vài nước, nên từ trước đến nay không bị phát hiện. Nhưng bây giờ hắn đã bắt đầu nghi ngờ rồi.

Hướng mà con tàu ngầm này di chuyển đến là Nam Cực, bởi vì Diệp Mặc biết, mặc dù hắn không tiếp cận con tàu gần hơn được nữa, nhưng hắn chắc chắn rằng con tàu này sẽ không tiến về Thái Bình Dương. Huống hồ, Diệp Mặc cũng đoán rằng cho dù là có tiến vào Thái Bình Dương đi chăng nữa, thì con tàu ngầm này cũng chưa chắckhông đến nơi mà mình nghi ngờ.

Cho dù là Diệp Mặc đi chăng nữa, thì ngâm mình trong nước lâu như vậy rồi cũng không chịu được, hơn nữa vùng biển này còn tiếp giáp với Nam Cực, nên càng ngày càng lạnh hơn.

Đúng lúc Diệp Mặc muốn ngoi lên hít thở chút không khí, thì cảm giác nguy hiểm cực độ đột nhiên truyền đến, ngay lập tức hắn lặn sâu xuống đáy biển, trong tích tắc, một quả ngư lôi phát nổ ngay chỗ hắn vừa ngoi lên.

Sắc mặt của Diệp Mặc trở nên vô cùng khó coi, hắn không ngờ mình đã bị phát hiện ra, hắn còn ngu ngốc lặn dưới dòng nước giá lạnh để bám theo tàu ngầm nữa chứ. Thậm chí lúc nãy sém chút nữa thì hắn bị quả ngư lôi đó nổ cho tan xác rồi, thằng cha trong con tàu ngầm này chắc chắn là một kẻ không dễ đối phó. Thành bại trong gang tấc thôi. Hắn biết hắn có bám theo chiếc tàu ngầm này thì cũng không còn ý nghĩa gì nữa rồi, phải tranh thủ trước khi chiếc tàu ngầm này truyền tin mình theo dõi nó ra ngoài, lập tức tiêu diệt nó.

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc không chút do dự, lấy ra phi kiếm, phi thẳng vào con tàu. Hắn là người dứt khoát, một khi phát hiện ra chuyện không còn cách xử lí nào khác, thì tuyệt đối sẽ không do dự.

Diệp Mặc bay lên, đồng thời thanh phi kiếm trong tay đã hóa thành một màu trắng xóa mang đầy sát khí, hắn tuyệt đối sẽ không để tin tức mình theo dõi con tàu này lan ra ngoài.

Kiếm vừa mới chạm đến thân tàu, tàu đã lập tức nứt ra, áp suất nước rất lớn, khiến cho những người bên trong tàu thiệt mạng trong nháy mắt.

Diệp Mặc có chút buồn phiền, hắn theo dõi lâu như vậy, không ngờ cuối cùng lại thất bại. Hắn dùng thần thức quét một lượt bên trong con tàu, hắn biết cho dù là loại tài liệu gì đi chăng nữa, bị ngâm nước như vậy rồi thì cũng coi như vô dụng, hắn đương nhiên sẽ không mất nhiều thời gian vào việc trục vớt những máy tính bị ngâm nước đó, huống hồ hắn đã biết con tàu ngầm này là của Bắc Sa rồi.

Diệp Mặc trồi lên trên mặt nước, rũ sạch những bong bóng nước bám trên người, rồi mới vắt kiệt nước trên quần áo.

Nhìn lại nơi này một chút, đã tới rất gần lục địa Nam Cực rồi. Diệp Mặc bước đến vùng đất bị đóng băng, đồng thời dùng thần thức quét một lượt xung quanh. Hắn tin rằng sau này con tàu này mới phát hiện ra hắn chứ không phải là ngay từ đầu đã phát hiện ra, hắn nghĩ rằng nơi mà con tàu muốn đến chắc chắn chỉ đâu đó gần đây thôi.

Đập vào mắt hắn là một vùng băng tuyết phủ trắng xóa. Trừ một vài ngọn núi đá ra, thì Diệp Mặc hầu như không phát hiện ra được bất cứ nơi nào khác, dòng nước biển đã đánh vỡ một khối đá lớn, lộ ra một mỏ nham thạch màu xám xám, đây là thứ duy nhất mà Diệp Mặc nhìn thấy không phải là màu trắng ở nơi này.

Mấy chú chim cánh cụt đi lại chậm rãi, Diệp Mặc thu ánh mắt của mình về, nơi này ngoại trừ giống động vật này ra, hắn thật sự không thể tưởng tượng được làm sao có người lại có thể sống ở đây được, chứ đừng nói là một trạm dừng chân.

Có lẽ con tàu ngầm đó chỉ muốn tạm thời dừng chân ở đây một lát, Diệp Mặc lắc lắc đầu, bước đến một bãi phủ đầy tuyết.

Tuyết rơi rất nhiều, nhưng rất cứng, Diệp Mặc bước đến đây cũng chỉ để lại hai dấu chân mà thôi, không hề có bất cứ cái gì nữa.

Diệp Mặc bước vài bước, rồi lại dừng lại, ánh mắt của hắn dừng lại chỗ một vết lõm trên mặt tuyết, vết lõm này rất mờ, nếu như hắn không dùng thần thức của mình để quan sát, thì có lẽ hắn đã bỏ qua dấu vết này rồi. Điều này chứng tỏ đã có người từng đến đây.

Nhưng Diệp Mặc lại cẩn thận nhìn xung quanh một lần nữa, chỉ có đúng một dấu chân này thôi, không hề có bất cứ dấu vết nào khác. Diệp Mặc dùng thần thức chầm chậm quan sát xung quanh, ngay sau đó hắn phát hiện ra cách đó khoảng 3-4 mét, lại có một dấu chân nữa.

Dấu chân cách đó khoảng 3-4 mét và dấu chân hắn vừa mới phát hiện ra là của cùng một người, không ngờ một bước chân của một người lại dài tới 3-4 mét, Diệp Mặc lập tức cẩn trọng, người này chắc chắn là một Tu Chân Giả. Không thì không thể nào có được sải bước dài như vậy.

Diệp Mặc ngồi xổm người xuống, lấy tay sờ lên dấu chân trên mặt đất, mặt đất rất cứng, có vẻ như dấu chân này đã có từ lâu.

Diệp Mặc ngay lập tức đã hiểu ra sai sót của mình, hai dấu chân này mặc dù cách nhau 3-4 mét, nhưng lại không cùng hướng với nhau, một dấu là chân đến, một dấu là chân đi, nếu như là như vậy, người này ít nhất cũng phải cao mét 6, 7, thân thủ cũng không tệ, thậm chí còn là cao thủ cũng nên.

Chỉ có điều người này đến bờ biển, rồi lại quay về, gã ta đến bờ biển làm gì? Diệp Mặc đi khoảng chục mét lần theo dấu chân này, cuối cùng cũng phát hiện ra nguyên nhân, lúc rời đi dấu chân để lại có vẻ sâu hơn, xem ra lúc rời đi có mang theo thứ gì đó, có thể là bắt được thứ gì đó từ dưới biển.

Một kẻ có thể ở Nam Cực này hàng năm trời, chắc chắn không phải là một kẻ bình thường, Diệp Mặc lần theo dấu chân, rồi lại đi thêm ba bốn mươi dặm nữa, thì dấu vết hoàn toàn biến mất.

Đến Diệp Mặc cũng phải khâm phục kẻ này, vác đồ trên vai mà có thể chạy xa đến như vậy.

Diệp Mặc tìm cẩn thận hồi lâu ở nơi dấu chân biến mất, nhưng không có bất kỳ phát hiện này. Hắn hơi thất vọng, hắn tin rằng nơi này chắc chắn có người ở, nếu không thì đã không có dấu chân.

Ở đây ngoài mấy dòng sông băng ra, thì nơi thu hút sự chú ý của Diệp Mặc nhất là một ngọn núi, hắn đoán rằng ngọn núi này cao bằng ngọn núi Mai Nội Tuyết Sơn mà hắn đã từng nhìn thấy. Mấy đỉnh núi này rất cao, thậm chí có đình còn cao hơn bốn nghìn mét.

Còn về phần những dòng sông băng này, thì hắn không có hứng thú quan sát, hắn biết mặc dù những dòng sông băng này có bề mặt rắn như đá, hơn nữa đâu đâu cũng có, nhưng là người bình thường thì nhất định sẽ không chọn nơi này làm nơi sinh sống.

Sông băng cho dù có rắn chắc, nhưng cũng không phải là một nơi ổn định để sinh sống.

Diệp Mặc đi thẳng tới chân ngọn núi, hắn cho rằng, nếu hắn phát hiện ra người để lại dấu chân thật sự sống ở nơi này, thì chắc chắn là người đó sống ở trong ngọn núi này. Vì nếu như gã chọn một nơi để sống, thì nơi đầu tiên mà gã chọn chính là ngọn núi này.

Lúc Diệp Mặc phát hiện ra dấu chân ở chân núi, trong lòng hắn lại bắt đầu trở nên kích động, quả nhiên là không nhìn nhầm, đoạn đường không có dấu chân, rất có khả năng là bị tuyết làm mất dấu, cũng có thể là do người đó cố tình làm như vậy.

Phát hiện ra dấu chân ở trong này, mặc dù chỉ là một thôi, thì hắn cũng sẽ không bỏ qua, hắn cẩn thận tìm bốn phía xung quanh, cho dù là một sợi tóc cũng không được bỏ qua, chỉ có điều, điều khiến Diệp Mặc cảm thấy kỳ lạ là, dường như nhiệt độ trong núi còn thấp hơn nhiệt độ ngoài biển.

Một giờ sau, Diệp Mặc kinh ngạc đứng trước một cửa hang bí mật, lẩm bẩm nói:

- Ẩn Nặc trận pháp?

Ẩn Nặc trận pháp là trận pháp của giới Tu Chân, sao có thể xuất hiện ở Trái Đất này được, lại còn ở Nam Cực nữa chứ? Diệp Mặc đã sống ở đây hai năm, hắn đã xác nhận ở Trái Đất này không có Tu Chân Giả, cùng lắm thì cũng chỉ có một vài người luyện cổ võ thôi, nhưng không ngờ hôm nay hắn lại được thấy Ẩn Nặc trận pháp.

Chẳng lẽ ở đây thực sự có Tu Chân Giả? Đột nhiên hắn nhớ tới lúc gặp Lục Doanh Doanh ở Hà Phong, lúc đầu cô ta đã dựa vào Tụ Linh trận bàn của ông nội cô ta để trồng Thanh Diệp Thảo, Tụ Linh trận bàn đó cũng không phải là thứ mà người luyện cổ võ có thể có được.

Cộng với việc hôm nay hắn bắt gặp Ẩn Nặc trận pháp, đây là lần thứ hai hắn tìm được những thứ có liên quan đến giới Tu Chân.

Nhưng Ẩn Nặc trận pháp lần này còn cao siêu hơn nhiều so với Tụ Linh trận bàn trước đây, trận pháp lần này không cần linh thạch, chỉ dựa vào không khí của trời đất là có thể tự động duy trì được, ít nhất thì bây giờ Diệp Mặc cũng không thể bày ra được trận pháp này. truyện được lấy tại t.r.u.y.ệ.n.y-y

Diệp Mặc đứng trước Ẩn Nặc trận pháp, âm thầm ngạc nhiên thán phục, nhất thời không biết nên xử lí như thế nào.

Mặc dù bây giờ hắn vẫn chưa thể bày ra được trận pháp này, nhưng hắn có thể vào trong được. Nhưng rủi như vào rồi, bên trong có một lão yêu quái, thì chẳng phải là đi tìm cái chết sao?

Nhưng nếu không vào thì hắn không cam lòng, thử nghĩ mà xem, hắn vất vả lắm mới tìm ra được tung tích của Tu Chân, không chừng hắn còn có thể tìm thấy một số thứ muốn tìm ở nơi này, bỏ qua cơ hội lần này thì thực sự rất đáng tiếc.

Kỳ thực biện pháp tốt nhất chính là đợi đến khi nào tu vi của hắn cao hơn thì sẽ đến đây tìm hiểu tiếp, nhưng Diệp Mặc cũng biết, trên thế giới này không có duyên kỳ ngộ, không có cái gọi là thiên tài địa bảo, có thể hắn sẽ không thể nào tu luyện đến trình độ cao hơn

Sở dĩ hắn có thể tu luyện đến Trung Kỳ tầng năm, vì hắn không chỉ không ngừng đi thu thập các loại tài nguyên, mà còn liên quan đến việc hắn là một Luyện Đan Sư. Nếu như thiếu một trong hai, thì hắn không thể nào luyện được đến trình độ như ngày hôm nay, nói đơn giản hơn, chuyện này có quan hệ rất lớn với việc trên Trái Đất không có Tu Chân Giả.

Hơn nữa, sở dĩ hắn có thể luyện đến trình độ này, không có cách nào khác nữa, đó là phải dựa vào đan dược, đây cũng là nguyên nhân mà hắn vẫn luôn muốn đi đến tiểu thế giới.

Diệp Mặc đương nhiên biết rằng tài nguyên trên thế giới này càng ngày càng ít, đợi sau này tu vi của hắn cao hơn một chút thì sẽ đến đây lần nữa, sẽ an toàn hơn bây giờ nhiều. Nhưng Diệp Mặc cũng biết với trình độ của hắn bây giờ, đi đến tiểu thế giới là một chuyện rất nguy hiểm.

Bởi vì hắn đã từng chứng kiến cao thủ Tiên Thiên, hống hồ hắn còn không biết trong tiểu thế giới có người lợi hại hơn cao thủ Tiên Thiên không.

Tu Chân chính là theo đuổi tự do, mà cơ duyên đã để ở trước mặt rồi, không ngờ hắn lại rút lui. Diệp Mặc hạ quyết tâm, nếu như đến ngay cả cơ duyên mà hắn cũng không dám theo đuổi, thì sau này có kỳ ngộ gì, hắn cũng không dám tiến lên nữa rồi.

Hơn nữa người này một khi có thể để lại dấu chân, thì rõ ràng đây không phải là một cao thủ, một cao thủ sao lại có thể để lại dấu chân suốt từ bờ biển đến đây được chứ? Cho dù là hắn, thì cũng sẽ không để lại bất cứ dấu chân nào...

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc không chút do dự, tiến thẳng vào Ẩn Nặc trận pháp, hắn vừa bước vào mấy bước, cả người liền hoàn toàn biến mất!!!

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #660


Báo Lỗi Truyện
Chương 660/2272