Chương 651: Tuyên chiến và khai chiến


-Tốt, cứ như vậy, chiến tranh lần này trực tiếp do tư lệnh hải quân Hoàng Ức Niên chỉ huy. Để đối phó với Indonesia không cần phải đi theo bọn họ, hạm đội của chúng ta do tư lệnh Hoàng Ức Niên đứng đầu lập tức xuất phát, đi tới đảo Bali. Ở quanh hòn đảo Bali chờ đợi thông cáo tuyên chiến của Lạc Nguyệt, một khi Lạc Nguyệt tuyên chiến, lập tức những thiết bị quân sự nhằm vào đảo Bali liền bắt đầu công kích.

Diệp Mặc rất không thích quốc gia quần đảo Indonesia này.

Hư Nguyệt Hoa đương nhiên sẽ không giống như Diệp Mặc, cô lập tức bổ sung nói:

-Tôi đồng ý với quyết định của Chủ tịch hội đồng quản trị, nhưng đảo Bali là một địa danh du lịch nổi tiếng trên toàn thế giới. Ở đó có người ở khắp các nước đến du lịch, khi chúng ta chiếm lĩnh đảo Bali, cũng không thể cho nổ súng tùy tiện, một khi đã trở thành tâm điểm chú ý của thế giới, Lạc Nguyệt chúng ta có mạnh cỡ nào cũng sẽ bị bao vây công kích. Cho nên tôi muốn nghe ý kiến của tư lệnh Hoàng.

Hoàng Ức Niên khẽ mỉm cười nói:

-Tiến công đảo Bali là phương hướng mà tôi đã sớm nghĩ ra, một là nó có thể cho thấy khí phách của Lạc Nguyệt, hai là nó sẽ là một đả kích khổng lồ tới Indonesia. Đảo Bali vẫn là nơi mà các tổ chức khủng bố thích làm loạn, mười năm gần đây đã có ba bốn vụ rồi. Điều quan trọng nhất chính là công ti dược phẩm Lạc Nguyệt chúng ta có một chi nhánh, chi nhánh này đã bị đánh sập, thậm chí có hai người nhân viên cũng là bị giết ở đó.

Nhìn ánh mắt mong chờ của Hư Nguyệt Hoa, Hoàng Ức Niên lại nói tiếp: Bạn đang xem truyện được sao chép tại: t.r.u.y.e.n.y.y chấm c.o.m

-Cho nên chúng ta đánh đảo Bali, cho dù có là tâm điểm chú ý gì, hay là gây ra hậu quả gì nghiêm trọng, chúng ta cũng hoàn toàn có thể nói là Indonesia và các phần tử khủng bố kết hợp với nhau ra tay đối với Lạc Nguyệt. Chính phủ Indonesia không hành động, thậm chí còn thù hận Lạc Nguyệt, dẫm đạp lên chủ quyền của Lạc Nguyệt. Ở Lạc Nguyệt, chủ quyền tối thượng, người dẫm đạp lên chủ quyền nhất định phải trả giá. Đương nhiên là tôi không phải là loại người không biêt phải trái, tôi sẽ chỉ công kích quân đội Indonesia, còn đối với những người khác sẽ không động thủ.

Diệp Mặc gật gật đầu, lí do này tuy rằng gượng ép, nhưng cũng không có lí do nào hợp lí hơn, huống hồ là Lạc Nguyệt đúng là bị tổn thất lớn tại Indonesia.

-Kì thực tôi cũng có một đề nghị.

Úc Diệu Đồng ngắt lời nói.

Thấy mọi người đều nhìn về phía mình, Úc Diệu Đồng nói tiếp:

-Tôi tin rằng đảo Bali mặc dù rộng lớn, nhưng dưới sự tấn công của chúng ta, cũng sẽ không kiên trì được lâu. Tôi đề nghị tư lệnh Hoàng trước tiên chiếm lấy sân bay và bến tàu, một khi chiếm được sân bay và bến tàu, lập tức sẽ cho khách du lịch trở về. Còn về phần các cơ sở du lịch, có thể hủy diệt được liền hủy diệt, cũng như cách họ đã làm với công ti dược Lạc Nguyệt chúng ta vậy.

Úc Diệu Đồng mặc dù chưa nói ra lí do, nhưng những người ngồi ở đây đều đã hiểu. Diệp Mặc cũng biết, trường kì chiếm lĩnh đảo Bali không phải là một việc thực tế, cứ cho là Lạc Nguyệt có thực lực để làm như vậy thì Liên Hợp Quốc cũng không để cho Lạc Nguyệt làm vậy. Một khi Indonesia đáp ứng bồi thường thì quân đội của Lạc Nguyệt sẽ phải rút đi. Lạc Nguyệt hiện nay vẫn chưa có đủ thực lực của một cường quốc, tuy rằng lực lượng phòng ngự của Lạc Nguyệt có thể làm cho người khác kinh ngạc, nhưng mọi người đều biết, Lạc Nguyệt bây giờ mới bắt đầu.

Quốc gia đứng sau ủng hộ Indonesia và Philippines tuyệt đối sẽ không ngồi nhìn Lạc Nguyệt chiếm đảo Bali.

Ý của Úc Diệu Đồng chính là rút củi từ đáy nồi, cho dù là cuối cùng quân đội Lạc Nguyệt phải rút ra khỏi đảo Bali, nhưng đã phá hủy hết các cơ sở du lịch trên đảo Bali, làm cho tất cả khách du lịch nước ngoài rời đi, đối với việc khôi phục kinh tế của Indonesia thì đúng là một sự công kích mạnh mẽ.

Kì thực không cần nói đến chiếm lĩnh đảo Bali, cho dù là xâm lấn đảo Bali đối với Lạc Nguyệt mà nói cũng vẫn là một sự mạo hiểm lớn. Nếu Diệp Mặc không phải là một người luyện tu chân, có lẽ hắn cũng sẽ không làm như vậy. Diệp Mặc biết rằng, một khi đại bộ phận thế giới liên kết lại đối phó với Lạc Nguyệt, thì Lạc Nguyệt cũng không có cách nào chống đỡ được.

Nhưng Diệp Mặc cũng có sức mạnh của riêng hắn, nếu thật sự làm cho hắn không còn đường nào nữa, hắn thậm chí sẽ sử dụng vũ khí hạt nhân, hơn nữa sẽ còn đi ám sát khắp bốn phương.

Đối với một quốc gia có hạt nhân mà nói, không ai sẽ bức bách đến đường cùng, đây cũng là một lí do khiến Diệp Mặc dám động thủ. Đương nhiên đây là hiện tại, một khi Lạc Nguyệt lớn mạnh đến một mức nhất định. Hắn căn bản cũng không để ý tới điều này, nếu muốn đối phó với Lạc Nguyệt, vậy thì trực tiếp hủy diệt luôn, tu chân xem trọng ân oán phân minh.

Mặc dù thế giới này trên bề mặt có rất nhiều các qui tắc hạn chế, nhưng cuối cùng vẫn là người có thực lực được quyền nói chuyện. Nếu bây giờ nước Mĩ muốn xâm lấn một nước nhỏ, nó có thể tìm được cả trăm lí do, cho dù là nó chỉ tìm được 99 lí do đi chăng nữa thì nó cũng có thể tạo ra cái lí do thứ 100.

Thực lực, mới là quyền nói chuyện cuối cùng.

Đám người Diệp Mặc đang lập ra một kế hoạch tác chiến, lúc này Diệp Lăng và Đường Bắc Vi lại ở cùng một chỗ.

Sau khi cô nghe xong tất cả những gì Đường Bắc Vi nói, vẫn còn sửng sốt mất mấy chục giây mới phản ứng trở lại, thậm chí không dám tin được, nhìn Đường Bắc Vi nói rằng:

-Bắc Vi, ý của em là em mới là em ruột của anh trai hay sao, chị không phải?

Đường Bắc Vi gật gật đầu, một lát sau còn nói thêm:

-Kì thực, em cũng không biết em là em ruột của anh trai hay không, nhưng anh ấy không chịu đi kiểm tra máu, anh ấy nói rằng anh ấy đã coi cả em và chị là em ruột. Đi thử máu hay không thì chúng ta đều là em gái của anh ấy. Em không muốn mất đi anh ấy, cho nên em cũng không khăng khăng đòi đi kiểm tra nữa.

-Vậy cũng có nghĩa là chị cũng có thể là em ruột của anh ấy?

Diệp Lăng cảm thấy một chút sợ hãi.

-Ừ, thực ra em cũng không biết ý của anh trai là gì, anh ấy không muốn mất đi hai người em gái như chúng ta. Đợi đến lúc anh trai hỏi chị, chị đừng làm cho anh ấy thất vọng. Anh ấy rất thích chúng ta, bất luận kết quả thử máu thế nào, trong tim của anh trai, chúng ta luôn là em ruột của anh ấy.

Đường Bắc Vi nói xong nhìn Diệp Lăng, cô không biết rằng Diệp Lăng có hiểu ý của cô hay không.

Diệp Lăng thở dài, cô không trả lời Đường Bắc Vi, nhưng cô hiểu ý của Đường Bắc Vi. Ngày hôm sau khi Diệp Mặc trở lại Lạc Nguyệt, Lạc Nguyệt bỗng dưng tuyên chiến với Indonesia, đồng thời cũng tuyên bố những ai giúp đỡ Indonesia đối phó với Lạc Nguyệt thì sẽ đều là kẻ thù của Lạc Nguyệt.

Điều nằm ngoài dự đoán đó là, Lạc Nguyệt chỉ tuyên chiến với Indonesia, còn đối với Philippines chỉ đề xuất trong vòng một tuần phải bồi thường 50 tỉ Lạc tệ, không hề tuyên chiến với Philippines

Lần hành động này của Lạc Nguyệt lại một lần nữa làm kinh động toàn cầu, mặc dù đã nói rằng nếu Indonesia đồng ý yêu cầu của Lạc Nguyệt, nếu không tiến hành bồi thường cho công ti dược phẩm Lạc Nguyệt thì Lạc Nguyệt sẽ tuyên chiến. Thế nhưng đó chỉ là một lời uy hiếp, Lạc Nguyệt chỉ là một chính quyền mới thành lập, mặc dù có thể ngăn cản thành công một lần xâm lược của liên quân, nhưng không ai cho rằng Lạc Nguyệt thực sự có thể tấn công Indonesia.

Suy cho cùng mặc dù lần trước Lạc Nguyệt đã đánh bại liên quân xâm lược, nhưng lần đó liên quân mới có hơn một trăm nghìn người, có thể nói rằng liên quân lúc đó căn bản là liên quân xem thường Lạc Nguyệt, không xuất toàn lực. Hơn nữa Lạc Nguyệt dùng thiết bị điện tử mới nhất để làm nhiễu hệ thống tiến công, điều này đã khiến cho Lạc Nguyệt có được thắng lợi.

Nhưng lần này khác, Indonesia mạnh như vậy, rõ ràng sau lưng có người ủng hộ, cho dù là biết Indonesia có người ủng hộ sau lưng, mà Lạc Nguyệt vẫn cứ tuyên chiến, điều này khiến ta thấy rằng Lạc Nguyệt kiêu ngạo cỡ nào.

Cho dù là công ti dược phẩm Lạc Nguyệt là công ti hàng đầu của Lạc Nguyệt, nhưng vì mấy chi nhánh của một công ti, vì đã chết vài người, mà liền tuyên chiến với một quốc gia, dường như cũng như một trò đùa. Nói thẳng ra là, có hơi kiêu ngạo một chút. Cho dù là một nước vẫn cho mình là cảnh sát của Thái Bình Dương như nước Mĩ thì cũng không dám lớn lối như vậy.

Huống chi là Liên Hợp Quốc không ngừng kêu gọi hòa bình cùng đối thoại, một số chính khách đều lắc đầu, không có đầu óc hay sao, tuyên chiến với một quốc gia mà có thể khinh địch đến vậy sao? Không chú ý đến hậu quả hay sao?

Lạc Nguyệt quả nhiên vẫn còn là một chính quyền mới xây dựng, không những không có tế bào chính trị, cũng không có giác ngộ chính trị, bọn họ quả thực rất hồ đồ.

Một ít thanh niên đều trầm trồ khen ngợi Lạc Nguyệt, cũng phải có khí phách như vậy, nếu sống mà quá bị áp bức thì chi bằng chết cho rồi, Lạc Nguyệt thật là tuyệt, làm rất tốt, thật đã.

Diệp Mặc cười lạnh, hắn thật sự là không để ý. Chẳng sợ liên quân lần trước có gấp 10 lần như vậy, thì hắn cũng có một lọ Tinh Nguyên Đan, hơn nữa Lạc Nguyệt lại có hệ thống gây nhiễu, vậy cùng lắm là hai hổ cắn nhau, một con què một con bị thương.

Hắn không phải là chính khách, nhưng không phải là một người không có đầu óc, hắn là một người luyện tu chân, những mối quan hệ gay gắt như vậy hắn đã nghĩ tới từ lâu rồi.

Nếu nói rằng Lạc Nguyệt tuyên chiến với Indonesia đã khiến cho thế giới sóng to gió lớn. Vậy 10 phút sau khi tuyên chiến, tin tức hạm đội của Lạc Nguyệt đã bắt đầu tấn công đảo li truyền đi, lại là một thùng dầu nhiên liệu, thùng dầu này làm cho cả thế giới phát nổ.

Lúc này mọi người đã hiểu được, Lạc Nguyệt chẳng những tuyên chiến, mà họ còn lập tức tấn công. Không cần nghĩ, Lạc Nguyệt sớm đã có ý định chiến tranh. Mà không phải là mượn lời tuyên chiến để uy hiếp Indonesia, mà là trực tiếp động thủ.

Indonesia luống cuống, đảo Bali luống cuống, toàn bộ Indonesia lâm vào cảnh hỗn loạn. Tuy rằng bọn họ đã mua vũ khí đạn dược, tuy rằng bọn họ đã làm bộ dạng không thỏa hiệp một cách cứng rắn nhất.

Nhưng những thứ này đều là làm dáng, không phải là thật, chỉ là để có một ít lợi thế trong đàm phán mà thôi.

Nhưng cái bọn điên Lạc Nguyệt này, không ngờ bọn chúng tuyên chiến thật, hơn nữa còn khai chiến cùng lúc với tuyên chiến, đám người này đúng là một bọn điên.

Indonesia chuẩn bị cho chiến tranh, tất cả chỉ là làm bộ, bọn họ căn bản cũng không tính đánh nhau với Lạc Nguyệt, cho nên bọn họ ra dáng lớn, tiếng sấm dồn vang, nhưng phòng ngự vẫn trong trạng thái bình thường. Bởi vì bọn họ không tin, không tin Lạc Nguyệt sẽ tuyên chiến vì một ít chuyện như vậy.

Hạm đội của Lạc Nguyệt dường như không tốn chút sức lực nào đã phá hủy được bến tàu quân sự của đảo Bali, chỉ để lại bến tàu dân dụng.

Trong lúc Indonesia điên cuồng triệu tập quân hạm và quân đội tiến đến đảo Bali, thì đạn đạo của Lạc Nguyệt đã đánh chuẩn xác vào những cơ sở quân sự của đảo Bali. Trong mắt của Lạc Nguyệt thì hệ thống phòng ngự của đảo Bali chỉ là những mục tiêu trên giấy, những thiết bị phản công của đảo Bali, dưới thiết bị làm nhiễu hùng mạnh như vậy, chỉ có thể công kích bằng sự may mắn.

Bộp

Turner đập văn kiện trong tay xuống mặt bàn, Lạc Nguyệt điên rồi, thực sự là điên rồi. Không ngờ đã tuyên chiến rồi, hơn nữa còn tấn công Indonesia đúng thời điểm tuyên chiến.

Indonesia là do nước Mĩ ủng hộ, lần ủng hộ này là do y đề nghị, y là tổng thống mới nhậm chức của Mĩ. Mặc dù tổng thống tiền nhiệm của nước Mĩ vì sự việc của Lạc Nguyệt mà đã từ chức, làm cho y có địa vị này. Nhưng y cũng không có chút thiện cảm nào với Lạc Nguyệt, y cho rằng Lạc Nguyệt đã cướp lấy địa bàn của nước Mĩ, cướp nguồn kinh doanh của nước Mĩ.

Thậm chí lượng vàng dự trữ của nước Mĩ biến mất hơn phân nửa, rất có thể nguyên nhân là Lạc Nguyệt.

Bây giờ sau khi y nhậm chức, chỉ cần cho y thời gian, y sẽ dồn Lạc Nguyệt vào chỗ chết. Chỉ là một hệ thống gây nhiễu, y tin rằng chỉ cần có cơ hội, nước Mĩ sẽ nghiên cứu ra rất nhanh. Nhưng không ngờ lúc này Lạc Nguyệt lại thực sự dám tuyên chiến với Indonesia, điều này nằm ngoài dự đoán của y.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #651


Báo Lỗi Truyện
Chương 651/2272