Chương 632: Nội bộ bên trong


Trên thuyền radio còn đang phát, Diệp Mặc nhìn Thẩm Thiên Thiên đang gục trên bàn có chút bất đắc dĩ, vứt cô một mình ở nơi này khẳng định không được. Tuy rằng bốn người kia đã rời khỏi chiếc này tàu biển chở khách chạy định kỳ này, nhưng Diệp Mặc cũng không sốt ruột, hắn tin tưởng những người đó cho dù rời khỏi đây khẳng định còn ở lại trên đảo Tế Châu, hắn có làm dấu hiệu thần thức trên người cô gái đó, nhất định sẽ tìm được cô.

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc nhanh chóng hóa giải chất cồn trong cơ thể Thẩm Thiên Thiên, sau đó ném cho nàng một chuỗi vòng tay, nhìn Thẩm Thiên Thiên đang mơ mơ màng màng nói:

- Cô mang cái lắc tay này vào tìm một chỗ trên Đảo Tế Châu ở vài ngày, sau đó chờ tôi, tôi đi trước có chút việc, chờ tôi trở lại còn có việc tìm cô.

Nói xong, Diệp Mặc đã xoay người rời đi, để lại Thẩm Thiên Thiên mới kịp phản ứng

Thẩm Thiên Thiên cầm lấy chiếc lắc tay Diệp Mặc để lại, nhưng lại không biết đây là dấu hiệu thần thức mà Diệp Mặc để lại, vì tìm đồ đạc của nàng, trong lòng còn đang suy nghĩ, hắn tại sao lại không lưu số điện thoại của mình?

Thói quen động tác của Diệp Mặc tuy rằng đã sửa rất nhiều, nhưng đôi khi vẫn có thói quen như cũ không dùng điện thoại, điện thoại của hắn ngoại trừ gọi cho Khinh Tuyết và Lạc Ảnh, thì cũng chỉ gọi cho vài người thân cận nhất mà thôi. Nhiều khi, hắn đem điện thoại bỏ trong túi áo, sau đó qua một thời gian ngắn đã quên nạp điện, cuối cùng lại ném vào nhẫn. Khi hắn lấy ra xem, di động thường xuyên phải nạp điện thật sự là phiền toái quá mức.

Tuy nhiên Thẩm Thiên Thiên rất nhanh liền hiểu cách làm của Diệp Mặc, Diệp Mặc lên thuyền một cách kỳ lạ, hắn đương nhiên không thể có chứng minh thư giống như mình, cho nên cũng phải rời thuyền theo kiểu tương tự.

...

Diệp Mặc đoán không có sai, lúc này cách bến tàu mười mấy cây số, bốn người nam nữ lại tụ tập cùng một chỗ. Bốn người này rõ ràng chính là bốn thành viên 'đế quốcmặt trời Đen' mà Diệp Mặc chú ý khi ở trên tàu biển chở khách

- Sofia, cô mau đem những viên đá ngũ sắc trong người ra đây.

Sau khi bốn người tụ tập cùng một chỗ, người đàn ông cầm đầu lập tức rất nghiêm túc nói. Y tên là Matsumoto, là đội trưởng của hành động lần này.

Nhìn Sofia từ trong ngực lấy ra một cái bao đựng đá ngũ sắc, Kish bị thua Diệp Mặc năm trăm triệu đô la Mỹ cũng kỳ quái hỏi:

- Có chuyện gì sao? Đội trưởng Matsumoto.

Matsumoto sắc mặt rất âm trầm, y tiếp nhận cái túi mà Sofia đưa tới nói:

- Tôi vừa mới nhận được tin tức, tàu du lịch kia chỉ có một mình Thẩm Thiên Thiên của Thẩm gia. Mà cái người râu rậm kia lại không thấy rồi. Hắn đột nhiên biến mất, thật giống như hắn đột nhiên hiện ra tại hiện trường hội đấu giá. Tôi nghĩ, nếu chúng ta tiếp tục coi nhẹ hắn như vậy, cuối cùng chúng ta ngay cả mạng cũng phải mất ở nơi này.

- Coi nhẹ hắn thì cũng không đến mức, chúng ta đã rất để ý hắn. Tôi nghĩ cho dù hắn thông minh. Cũng không ngờ rằng chúng ta đã rời tàu trước nha?

Sofia lắc lắc đầu nói.

- Tôi đồng ý với ý kiến của đội trưởng, tên râu rậm kia có chút cổ quái, khi ở quán rượu, tuy rằng hắn không có nhìn tôi, nhưng tôi lại có một loại cảm giác bị nhìn trộm... Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi, khi tôi treo máy ảnh, cũng là có loại cảm giác này, tôi đối với lực ý niệm rất mẫn cảm, chẳng lẽ...

Lời nói Kish đột nhiên ngừng lại.

Không chỉ có y. Ngay cả Sofia và Bob một người rất ít nói chuyện cũng đều sững sờ nhìn chằm chằm tay Matsumoto, cái bao trong tay y đã mở ra, cái gọi là đá ngũ sắc bên trong, rõ ràng là một khối vàng mà thôi.

- A, đá ngũ sắc... Đá ngũ sắc...

Giọng Sofia bắt đầu run lên. Cô không thể tưởng được đá ngũ sắc mình vẫn giấu ở trong ngực không ngờ đã không thấy, hơn nữa còn đổi thành khối vàng. Có thể lấy đi đồ ở trong ngực mình, hơn nữa còn thay vào đó là một khối vàng, đây nghe mà rợn cả người, ngoại trừ chính cô ra, còn có người nào có loại bản lĩnh này?

- Đội trưởng. Không phải tôi, không phải tôi đổi đâu...

Sofia nghĩ tới khổ hình trong tổ chức, giọng điệu đã run rẩy và kích động lên. Cô biết không phải là chính mình đổi, nhưng người khác tin sao?

Tay Matsumoto luôn run rẩy, y thật không ngờ y cẩn thận không một chút phân tâm, đá ngũ sắc vẫn bị người ta đánh tráo, đây quả thực so với sự xuất hiện của con báo kia càng thêm không thể tin nổi. Y đương nhiên biết không thể nào là Sofia, trừ phi Sofia không muốn sống chăng, nhưng y lại không lên tiếng.

Đồ vật đã bị mất nhất định phải có một người chịu trách nhiệm chính, Sofia là người mang đồ vật này, cô nhất định phải chịu trách nhiệm chính.

- Tôi nghĩ hẳn là không có liên quan tới Sofia, Sofia và chúng ta đã quen nhau nhiều năm như vậy, cô ấy sẽ không làm loại chuyện như vậy, nếu cô làm, cô cũng sẽ không về đây. Nếu tôi không có đoán sai, vẫn là cái tên râu rậm kia, hắn rất quỷ dị, hắn nếu có thể đem con xúc xắc bên trong biến thành con báo, hắn cũng có thể đánh tráo đá ngũ sắc.

Điều vượt ra ngoài đoán trước của Sofia chính là, Bob người vẫn rất ít nói chuyện lại chủ động giải thích giúp cô một câu.

Trong mắt Sofia lộ ra ánh mắt cảm kích, cô rất cảm kích Bob lúc này đã giải thích giúp cô.

Kish trên mặt thoáng hiện một chút xấu hổ, tuy nhiên lập tức đã nói:

- Tuy rằng chúng ta biết Sofia chắc có lẽ không làm loại chuyện này, nhưng đồ vật này là bị đánh tráo ở trên người Sofia. Sự đánh tráo này cũng khá khó khăn, tôi không nói nhưng cấp trên cũng có thể nghĩ đến, cho dù là chúng ta tin tưởng Sofia, nhưng cấp trên thì sao?

- Kish, lời này của cậu là có ý gì? Bạn đang đọc chuyện tại Truyện.YY

Sofia lập tức liền hiểu được Kish muốn đem trách nhiệm đổ lên trên đầu của mình, cô lập tức phản bác

- Hơn nữa đồ vật này trước khi đến chỗ tôi thì vẫn đặt ở trên người của cậu đấy, sau khi cậu lấy xong tất cả mọi người không có mở ra xem qua, ai biết vật này là bị mất trước hay sau?

Quả nhiên sau khi Sofia nói cho hết lời, Matsumoto và Bob đều rơi vào trầm mặc, đúng vậy, Sofia nói cũng có lý, thứ này ai biết là trước kia đã bị rơi, hay mãi cho tới khi Sofia cầm mới bị làm mất?

Kish vừa thấy tất cả mọi người có xu thế hoài nghi y, lập tức giải thích:

- Ở trong quán rượu, cái tên râu rậm kia và Sofia có động tác thân thiết, có lẽ là mất lúc ấy.

Sofia thấy Kish trước sau vẫn hướng vào mình, cũng cười lạnh một tiếng nói:

- Kish, nếu cậu không va cái bàn có thể làm ra một con báo sao? Cậu nói thật lòng xem, trên chiếu bạc, là ai có hi vọng nhất làm ra một con báo? Nếu đổi thành tôi, tôi cũng có thể dễ dàng lắc thành một con báo.

Thấy Sofia ngoại trừ chỉ mặt gọi tên nói mình và cái tên râu rậm kia cấu kết cùng nhau ra, những lời còn lại đều nói mình và tên râu rậm cấu kết. Kish lập tức căm tức, y cười lạnh nói nói:

- Ý của cô chính là tôi và hắn cấu kết? Tôi ở tổ chức nhiều năm như vậy. Tôi lại làm...

Matsumoto đã cắt ngang lời Khắc Hi

- Đủ rồi, bây giờ ầm ĩ ở nơi này cũng vô dụng, nếu tôi không có nghĩ sai, bên trong khối vàng này khẳng định có gì đó, người kia rời tàu, nói không chừng có thể thông qua khối vàng này mà tìm được nơi này của chúng ta. Chúng ta hiện tại phải rời khỏi nơi này trước. Về phần mất đá ngũ sắc, tôi nghĩ cấp trên sẽ điều tra rõ ràng.

Lời nói của Matsumoto mặc dù có hương vị khuyên giải ở bên trong, nhưng trong lòng Sofia và Kish đều trầm xuống. Matsumoto cũng không có nói sự tình này không có quan hệ với Sofia và Kish. Đối với tổ chức, bọn họ đều rất hiểu, tuy nhiên cho dù là biết không phải là bọn họ làm, chỉ cần có một tia hoài nghi. Cuối cùng sẽ bị khổ hình nghiêm khắc.

- Đội trưởng, làm sao bây giờ?

Bob ngươi chủ động phá vỡ sự im lặng ở giữa mấy người.

Matsumoto bỗng nhiên lấy ra cái gì đó màu đen giống như da dán lên trên khối vàng, sau đó lại gói nó kỹ rồi nói với mấy người:

- Tôi bỏ thêm một tín hiệu máy phát xạ ở phía trên này, đợi lát nữa tôi đem thứ này giao cho một người khác thuê xe mang đi, chúng ta rời khỏi đây theo nhiều hướng khác nhau.

Nói xong Matsumoto rất nhanh đi ra quán rượu, không lâu sau, y trở về nói với mấy người:

- Chúng ta bây giờ sẽ đi, tách ra mà đi, tần suất máy phát xạ tôi đã gửi cho cấp trên. Chỉ cần cái tên râu rậm kia tìm được chỗ đó, cấp trên sẽ có người đối phó hắn.

- Chúng ta tập hợp ở đâu?

Bob hỏi.

- 123 khách sạn Nam Tế.

Matsumoto nói xong câu. Lập tức xoay người rời đi.

Matsumoto ra khỏi quán rượu, cũng không có đi bao xa, lập tức lắc mình tiến vào một siêu thị gần đó, sau đó liền đứng ở cửa kính của siêu thị nhìn vào cửa quán rượu.

Người thứ hai đi ra chính là Bob, y gọi một chiếc xe taxi. Dọc theo hướng '123 khách sạn Nam Tế' rất nhanh rời khỏi. Tiếp theo đi ra chính là Sofia, cô chặn một chiếc xe, xe chạy tới một chỗ ngoặt, dọc theo hướng ngược nhau rời khỏi. Sofia rời khỏi không lâu, Kish liền đi ra, anh ta nhìn chung quanh một lần, cũng kêu một chiếc xe, đi cùng hướng với Sofia.

Ba người sau khi rời đi, Matsumoto lúc này mới đi ra, y biết mục đích của mình đã đạt tới. Đồ vật đã đánh mất, y khẳng định không phải Sofia lấy đi, cũng không phải Kish lấy đi. Nhưng loại chuyện này nhất định phải có một người chịu tội thay, nếu như là Kish và Sofia phản bội chính mình, sự tình đó liền dễ làm hơn.

Hơn nữa y khẳng định Sofia và Kish sẽ nghĩ biện pháp chạy trốn, khổ hình của tổ chức không phải người nào cũng có thể chịu đựng được, đôi khi thà chịu chết cũng không muốn chịu đựng cái loại khổ hình khủng bố này. Y hiểu, y tin Sofia và Kish cũng hiểu, hai người bọn họ đều có hiềm nghi, nếu bọn họ không trốn đi mới là lạ.

Sofia và Kish đều là do cấp trên phái xuống dưới tạm thời hợp tác với y, nếu phương diện độ trung thành có vấn đề, tuyệt đối không có vấn đề gì với Matsumoto. Cho nên nhiệm vụ lần này y chẳng những không có trách nhiệm, ngược lại đã hoàn thành. Y đã có được đồ vật, chỉ có điều giao cho Sofia mà thôi, nếu không phải người cấp trên phái xuống có vấn đề, y đã thành công.

Về phần cấp trên ai sẽ chịu xui xẻo, hoặc là nói Sofia hay là Kish ai sẽ gặp xui xẻo, thì có quan hệ gì với Matsumoto y?

Matsumoto lại trở về quán rượu, y biết, bất kể cái khối vàng kia có phải bị tên rậm râu trên tàu kia động tay động chân vào hay không, hiện tại ở trong này đều đã an toàn. Đi khách sạn liên hệ với Bob không vội, y còn có một ít chuyện phải làm.

Y nhất định phải cho Sofia và Kish thời gian chạy trốn, chỉ cần sau khi xác nhận bọn họ đã rời khỏi Đảo Tế Châu, y có thể đem tung tích hai người thông báo cho cấp trên. Sau đó nói bởi vì hai người là cấp trên phái xuống dưới, cho nên y rất tín nhiệm, thật không ngờ trên đường hai người chạy trốn, như vậy trách nhiệm của y hoàn toàn đã không có.

Mà Sofia và Kish bởi vì chạy trốn, bất kể là không có quan hệ với đá ngũ sắc, cũng không có cách nào hoàn toàn xóa hiềm nghi. Y cũng tin tưởng loại chuyện này là không có cách nào đối chất, dựa vào sự hiểu biết đối với tổ chức của Sofia và Kish, bọn họ nhất định sẽ tự sát trước khi bị bắt.

Nhưng Matsumoto mới vừa tới quán rượu, đã nhìn thấy một tên râu rậm ngồi ở chỗ kia. Y theo bản năng rùng mình một cái, chỉ nghe thấy cái tên râu rậm kia nói:

- Mày rất thông minh, kế sách của mày đúng là có thể làm cho mày tránh được toàn bộ trách nhiệm.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #632


Báo Lỗi Truyện
Chương 632/2272