Chương 622: Không muốn lừa


Diệp Mặc thấy ở đây là cổng trường đại học Tân Thành, đoán rằng đây là nơi em trai Hứa Vi học.

-Tiểu Vũ, sao em lại đánh nhau với người ta nữa rồi?

Hứa Vi vừa đỡ Hứa Bân Vũ toàn thân đầy máu dậy vừa nói bằng giọng điệu trách cứ.

Cậu thanh niên oán hận nói:

-Em không có đánh nhau với người ta…

Nói tới đây, cậu ta đã nhìn thấy Diệp Mặc đi tới, nên không nói tiếp.

Diệp Mặc nhìn cậu thanh niên, chỉ là chút ngoại thương, mặc dù mới nhìn có vẻ nghiêm trọng, nhưng kì thực thì không sao cả. Trên người mặc dù có nhiều máu, nhưng đấy là do trán bị thương mà thôi, chỉ cần đi băng bó một chút là được. Vì chỉ là vết thương thông thường, nên hắn cũng không muốn lấy thuốc của mình ra.

-Diệp Mặc, đây là em trai tôi – Hứa Bân Vũ, khiến anh chê cười rồi. Tiểu Vũ, đây là bạn chị, gọi là anh Diệp.

Hứa Vi nói chuyện rất nhẹ nhàng với Diệp Mặc, nhưng đối với cậu thanh niên lại rất nghiêm khắc. Đồng thời trong lúc nói cô đã tìm được cái khăn tay đưa cho Hứa Bân Vũ để băng bó cái trán bị thương.

Hứa Bân Vũ thầm đánh giá Diệp Mặc, bề ngoài Diệp Mặc thực sự không dám khen tặng, cậu ta nhíu mày, rồi lại nhìn Hứa Vi, sau đó miễn cưỡng gọi một câu anh Diệp. Mặc dù biểu hiện không tự nguyện, nhưng có vẻ như cậu ta rất sợ Hứa Vi.

-Có chuyện gì vậy, nói đi.

Hứa Vi vẫn không quên hỏi Hứa Bân Vũ rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.

Hứa Bân Vũ do dự, chần chừ một lúc lâu rồi nói:

-Em vừa mới từ đồn cảnh sát ra, vì sốt ruột bệnh tình của mẹ, nên em đã nhanh chóng về trường, trên đường đi em gặp một bạn học, cô ấy thấy em đi trên đường, nên bảo em lên xe rồi đưa em về trường…

-Mẹ ở bệnh viện, em về trường làm gì? Còn nữa đã là bạn học đưa em về, tại sao còn bị đánh?

Hứa Vi hỏi không chút khách khí. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: t.r.u.y.e.n.y.y chấm c.o.m

Hứa Bân Vũ cúi đầu, nói:

-Trong phòng em còn có mấy chục tệ, em muốn đi mua ít xương nấu canh cho mẹ… còn nữa, chị, em không muốn học nữa, em muốn đi làm…

Hứa Vi nghe Hứa Bân Vũ nói xong, mắt đỏ hoe, vỗ nhẹ đầu Hứa Bân Vũ nói:

-Chuyện của mẹ chị sẽ lo liệu, sau này không cho phép em nói như thế này nữa. Từ hôm nay trở đi phải chăm chỉ học hành, không được phép thêu dệt chuyện, đánh nhau.

-Em không có thêu dệt chuyện, người bạn ấy sau khi đưa em tới cổng trường, thì bị bạn của cô ấy nhìn thấy. Bạn của cô ấy nghĩ rằng giữa em và cô ấy có quan hệ, cho nên không cần biết đúng sai gì, cứ thế xông vào đánh em.

Hứa Bân Vũ có chút oan ức nói.

Hứa Vi mặt đỏ gay, nói:

-Những người này có biết xấu hổ không đấy, sao cái cô bạn học kia không chịu giải thích?

-Cô ấy đưa em đến cổng trường, sau đó đi mất, không thấy chuyện xảy ra, cho nên…

Hứa Bân Vũ có chút nhăn nhó nói.

-Vậy em không biết giải thích à…

Hứa Vi nói được một nửa thì không nói nữa. Cô biết chuyện này không thể trách em cô được, con trai cũng cần có sĩ diện. Người khác nói thế, đã lập tức đi giải thích, như vậy rất mất mặt. Hơn nữa thần thái này của Hứa Bân Vũ, không biết chừng còn chọc giận thêm cậu bạn kia.

Cuối cùng cô thở dài nói:

-Được rồi, chúng ta tới bệnh viện băng bó, sau đấy đi ăn chút gì đó, sau này những chuyện này em không cần phải quan tâm tới, chị vừa kiếm được một món lớn, em phải cố gắng học hành đi.

Nói xong cô quay về phía Diệp Mặc cười vẻ xấu hổ, mặc dù không nói gì, nhưng Diệp Mặc hiểu ý của cô.

-Thằng xúi quẩy kia, mẹ mày vẫn chưa đi à. Sau này tao mà thấy mày và Tiểu Âm nói chuyện với nhau dù chỉ là một câu, tao sẽ đập nát mồm mày ra…

Từ trong một cái siêu thị cạnh trường có ba thanh niên đi ra, nhìn thấy Hứa Bân Vũ và Hứa Vi nói chuyện nên đi lại, lời nói không chút khách khí.

Hứa Vi thấy mấy người này không tha cho em trai mình, cô vừa định ra mặt chất vấn, liền nghe thấy bên cạnh có người nói:

-Ngụy Tiền, ý anh là sao?

Diệp Mặc sớm đã thấy một cô sinh viên đi lại, không ngờ là người hắn quen biết, chính là cái cô Tiểu Âm rất đáng ghét trên máy bay. Hắn từng giúp mẹ cô chữa bệnh, nhưng cô sinh viên này luôn miệng nói hắn là tên lừa đảo, thật không ngờ lại gặp lại ở đây.

-Hứa Bân Vũ có phải do mấy người đánh không? Ngụy Tiền, anh có biết xấu hổ không, tôi và bạn học nói chuyện vài câu thì đã làm sao? Anh là gì của tôi? Chỉ với chỗ dựa ấy của anh là tôi không dám làm gì anh sao? Đừng có dán giấy vàng lên mặt mình nữa? Bại hoại…

Cô sinh viên nói liên tiếp, mắng cho tên Ngụy Tiền kia không nói được gì.

Nhưng điều khiến cậu ta không dám nghĩ tới đấy là, cô gái này chưa chịu dừng lại ở đấy, mà trực tiếp gọi điện thoại báo cảnh sát.

-Tiểu Âm..

Cậu thanh niên vừa mắng Hứa Bân Vũ xong bây giờ vẻ mặt vô cùng khó coi, nhưng những lời của cô nữ sinh này, một câu cậu ta cũng không dám phản bác. Cậu ta biết cô nói đều đúng. Người nhà họ Thẩm muốn xử lí cậu ta quả thực là điều quá dễ dàng.

-Đừng có độc ác như vậy, thật khiến người ta buồn nôn…

Sau khi cô gái này gọi điện, cô quay sang Hứa Bân Vũ, nói:

-Xin lỗi Hứa Bân Vũ, tôi chỉ muốn cho cậu đi nhờ một đoạn thôi, không ngờ lại gặp phải lũ cặn bã này.

-Ồ, không, không sao đâu mà Thẩm Âm, đây là chị gái tôi Hứa Vi, đây là bạn chị tôi Diệp Mặc.

Hứa Bân Vũ vội vàng xua tay nói, có thể thấy cậu ta không được tự nhiên trước mặt Thẩm Âm.

Nghe xong câu nói của Hứa Bân Vũ, Thẩm Âm đột nhiên thầm đánh giá Diệp Mặc, không chớp mắt.

Hứa Vi và Hứa Bân Vũ nhìn Thẩm Âm một cách kì lạ, mặc dù Hứa Vi biết Diệp Mặc nhưng người khác thì không biết. Diệp Mặc hiện tại bộ dạng có vẻ vừa hung vừa xấu, vừa nhìn đã có cảm giác không phải người tốt, tại sao Thẩm Âm lại có hứng thú với Diệp Mặc như vậy?

Hứa Bân Vũ có chút khổ tâm, bản thân cậu ngoại hình và tuổi tác cũng xấp xỉ Diệp Mặc, tại sao Thẩm Âm vừa gặp đã chú ý tới Diệp Mặc?

-Anh thực sự tên là Diệp Mặc?

Thẩm Âm nhìn một hồi lâu, đột nhiên lại hỏi ra một câu không đâu vào đâu, sau khi hỏi xong, cô nhìn chằm chằm Diệp Mặc, lộ vẻ vừa vui mừng vừa kinh ngạc.

Diệp Mặc sờ sờ mũi, hắn biết Thẩm Âm vì nghe nói tên hắn là Diệp Mặc, cho nên rất chú ý tới hắn, có lẽ giờ đã nhận ra hắn rồi. Vì sự khác biệt về diện mạo khá lớn nên cô không dám chắc chắn mà thôi.

Mặc dù không chút thiện cảm với Thẩm Âm, nhưng Diệp Mặc vẫn gật gật đầu, nhưng không hề nói gì.

Ánh mắt của Thẩm Âm khiến Hứa Vi có chút không thoải mái, sao lại có kiểu nhìn người khác như vậy, dường như hận không thể xé quần áo của Diệp Mặc ra vậy, ánh mắt đúng là hơi quá đáng.

-Diệp Mặc, tiểu Vũ chúng ta đi thôi, tôi muốn tới bệnh viện thăm mẹ.

Hứa Vi cắt ngang ánh nhìn của Thẩm Âm.

Hứa Bân Vũ bỗng nhiên nói:

-Chị, mẹ thế nào rồi? Em sốt ruột quá.

Hứa Vi đỏ mặt, vì cô bị người ta lừa tiền, cho nên sau khi cô chăm sóc mẹ tới lúc mẹ ngủ, cô liền đi tìm Hạ Phương Phương, thậm trí còn chưa hỏi thăm cả bệnh tình của mẹ, bây giờ em trai cô hỏi tới, cô mới tự trách mình.

Nhưng nhìn ánh mắt lo lắng của em trai, cô đành nói:

-Tiểu Vũ, em không cần lo lắng quá, mẹ sẽ ra viện nhanh thôi, chị đã nhờ anh Diệp xem bệnh cho mẹ rồi, y thuật của anh ấy rất giỏi…

-Ồ, hoá ra anh Diệp là bác sĩ.

Hứa Bân Vũ giờ mới hiểu ra, thở phào nhẹ nhõm, cậu luôn cho rằng chị cậu không còn cách nào khác phải cặp với đại gia, bây giờ mới biết hóa ra Diệp Mặc là bác sĩ.

Thẩm Âm trong lòng vẫn đầy nghi hoặc, nghe nói Diệp Mặc là bác sĩ, ánh mắt cô sáng lên, đi tới trước mặt Diệp Mặc nhìn một lúc lâu rồi nói:

-Anh thực sự là bác sĩ?

Diệp Mặc hừ một tiếng, không nói gì.

-Bác tôi bị bệnh nằm liệt giường nửa năm rồi, tôi muốn nhờ anh xem giùm, không biết Diệp thần y…

Thẩm Âm hơi do dự một chút, không biết nên nói sao.

Lời của Thẩm Âm, Diệp Mặc đương nhiên nghe hiểu, hắn cũng biết Thẩm Âm có lẽ đã nhận ra hắn rồi, ánh mắt hắn lộ vẻ chán ghét, khoát tay nói:

-Tránh ra, tôi không muốn lừa tiền nhà mấy người.

-A, anh thực sự là Diệp Thần y, xin lỗi, Diệp thần y, hôm trước tôi đúng là mù rồi, mới nghi ngờ anh là kẻ lừa đảo…

Thẩm Âm nói, không không ngờ lập tức ôm lấy chân Diệp Mặc.

Diệp Mặc đưa tay kéo Thẩm Âm dậy, nói:

-Tôi nhắc lại một câu, chuyện nhà cô không liên quan tới tôi, cho dù cô có làm gì, tôi cũng sẽ không thay đổi đâu. Chút tiền nhà cô, tôi không quan tâm tới, chi phí mời tôi chữa bệnh gia đình cô không trả nổi đâu.

Mấy người đứng bên cạnh ngây ra, Hứa Vi không biết gì thì không sao, nhưng Ngụy Tiền, mấy người khác và Hứa Bân Vũ lại biết. Thẩm Âm là người nhà họ Thẩm, nhà họ Thẩm ở Tân Thành này ai dám đụng tới chứ? Nhưng một cô gái vừa tài giỏi vừa xinh đẹp như Thẩm Âm không ngờ lại quỳ gối trước người khác, hơn nữa người ấy mặt vẫn lạnh băng.

Đây là một lí do, còn một lí do khác đấy là hắn còn nói Thẩm gia không trả nổi phí chữa bệnh, nói cái gì mà hắn coi thường chút tiền nhà họ Thẩm. Nếu như nhà họ Thẩm chỉ có chút tiền, vậy thì cả Tân Thành này không có ai là người giàu cả. Thẩm gia là một trong những gia tộc giàu có nhất Hoa Hạ, hắn thu tiền chữa bệnh nhiều đến thế sao? Còn có bác sĩ mà nhà họ Thẩm không thể trả nổi tiền hay sao?

Nhưng nếu như những người này biết được viện tiên liệu Lạc Nguyệt, biết được trùm dầu mỏ đã bỏ ra một tỷ đô la Mỹ để chữa bệnh, họ sẽ không kinh ngạc như vậy. Thẩm gia có tiền, nhưng cũng sẽ không tùy tiện bỏ ra một tỷ đô la Mỹ để chữa bệnh. Hơn nữa ai biết được hắn sẽ đòi một tỷ, hai tỷ hay hơn nữa chứ?

Nhưng điều khiến mọi người không ngờ tới đó là Thẩm Âm không biểu hiện gì mà chỉ thấp giọng nói:

-Xin lỗi, Diệp thần y, tôi thực sự cảm kích tự đáy lòng vì anh đã cứu mẹ Thanh Huệ của tôi, chứ không phải cầu xin anh cứu bác của tôi…

Mặc dù Diệp Mặc không biết tại sao Thẩm Âm lại nói xin lỗi, mà không nói cảm ơn, nhưng hắn cũng đã hiểu ý của cô. Cái người tên Thanh Huệ kia có lẽ là người phụ nữ trung niên trên máy bay. Đối với cách xưng hô kì quái cuả cô, Diệp Mặc không buồn chú ý tới, thái độ của Thẩm Âm bây giờ khiến cái nhìn ác cảm của hắn lúc đầu khác đi rất nhiều.

Ít nhất thì cô ta cũng biết cảm ơn.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #622


Báo Lỗi Truyện
Chương 622/2272