Chương 607: Lại đến Cửu Đường


Tiếng nói chuyện dần dần nhỏ xuống, hai người cứ ôm lấy nhau như vậy, mãi đến khi dưới chân núi truyền đến một tiếng gà gáy.

- Trời đã sáng...

Diệp Mặc theo bản năng nói. Bọn họ cứ ngồi như vậy suốt một đêm. Diệp Mặc ôm Lạc Ảnh ở trong lòng lại không muốn động đậy.

Bỗng nhiên Diệp Mặc lại nghĩ tới điều gì. Hắn lấy ra một bọc nhỏ đưa cho Lạc Ảnh nói:

- Tố Tố, đây là vật do chưởng môn Tĩnh Nhất Môn bảo anh giao lại cho em. Anh vẫn chưa mở ra. Em xem đây là cái gì?

Lúc trước, khi Diệp Mặc rời khỏi Tĩnh Nhất Môn, sư thái Tĩnh Nhàn đã bảo Diệp Mặc chuyển cái túi này lại cho Lạc Ảnh. Chỉ bởi vì Diệp Mặc vẫn không tìm được Lạc Ảnh, nên hắn vẫn chưa mở ra.

Lạc Ảnh cảm thấy kỳ lạ nhận xong liền mở túi ra nhìn vào bên trong. Bên trong chỉ có hai quyển sổ không biết dùng vật liệu gì để chế tạo thành. Còn dùng mực màu vàng để viết ngày tháng.

- Em chưa từng thấy kiểu chữ này. Đây là gì vậy?

Sau khi cầm quyển sổ mở ra Lạc Ảnh liền cảm thấy kỳ lạ hỏi.

Diệp Mặc nhận quyển sổ trong tay Lạc Ảnh, lập tức ngây ngẩn cả người. Không ngờ đây chính là chữ viết của đại lục Lạc Nguyệt. Sao chữ viết của đại lục Lạc Nguyệt lại có mặt ở Tĩnh Nhất Môn. Hiện tại còn đưa đến trong tay Lạc Ảnh?

- Đây chính là công pháp tu luyện của em, giống với công pháp anh đã dạy cho em.

Diệp Mặc chỉ mở trang đầu tiên, đã nhận ra đây là công pháp Lạc Ảnh đã tu luyện lúc trước.

- A, nói như vậy, tất cả những gì anh mơ đều là sự thật sao?

Lạc Ảnh run rẩy cầm lấy quyển sổ trong tay Diệp Mặc hỏi. Kỳ thật cô không hỏi cũng biết đây hẳn là sự thật. Bởi vì công pháp tu luyện Diệp Mặc dạy cho cô cũng là thật.

Diệp Mặc gật đầu.

- Đúng vậy.

Điều duy nhất hắn không hiểu được chính là vì sao thứ này lại xuất hiện ở địa cầu, hơn nữa chưởng môn Tĩnh Nhất Môn còn nhận được. Cái ngày kia, ngày 26 tháng 4. Một ngày rất quen thuộc. Đúng rồi, ngày 26 tháng 4, hắn và Lạc Ảnh thoát chết tới nơi khác, cũng chính là ngày hắn sống lại.

- Vậy anh xem thử quyển này đi.

Lạc Ảnh lấy ra một quyển sổ khác đưa cho Diệp Mặc, cắt đứt dòng suy nghĩ của Diệp Mặc.

Diệp Mặc chỉ lật vài tờ, trong lòng liền cảm giác được một sự yêu thương trĩu nặng.

Dường như cảm giác được sự thay đổi của Diệp Mặc, Lạc Ảnh thấy khó hiểu hỏi.

- Vậy trên đó viết những gì?

Diệp Mặc ôn nhu nói:

- Tố Tố, đây là nhật kí của em kiếp trước. Rất nhiều chuyện giống như những điều anh đã mơ thấy...

- A...

Lạc Ảnh nghe nói là nhật kí của mình, vội vàng lấy quyển sổ lại, nói:

- Chờ em xem xong sẽ lại cho anh xem. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: t.r.u.y.e.n.y.y chấm c.o.m

Diệp Mặc gật đầu.

- Ừ, có lẽ em có thể thông qua những điều trong đó nhớ lại mọi chuyện. Chỉ có điều em không để anh xem cũng không sao.

Mặt Lạc Ảnh liền đỏ lên.

- Em khẳng định sẽ cho anh xem. Chỉ có điều em không biết trên đó có thể viết gì đó mắng anh hay không, cho nên em rất lo lắng... Còn nữa, anh phải dạy em biết kiểu chữ này.

Diệp Mặc lại ôn nhu nói:

- Đương nhiên. Anh đã nói kiếp trước em dạy anh, vậy kiếp này tới lượt anh dạy cho em. Những chữ anh học phần nhiều đều do em dạy cho anh.

- Đó chỉ là giấc mơ của anh..

- Không, anh vẫn xem nó là thật.

Nhìn Lạc Ảnh cất quyển sổ, bỗng nhiên Diệp Mặc nói:

- Đợi lát nữa anh giúp em chế luyện một nhẫn trữ vật giống như của anh.

Vật liệu đều có đủ. Việc chế luyện nhẫn trữ vật rất đơn giản. Chỉ có điều Diệp Mặc cố ý làm một viên kim cương xanh hắn đã cho Ninh Khinh Tuyết một chiếc. Một chiếc này là dành cho Lạc Ảnh.

Chỉ có điều trong lòng hắn có chút khó xử. Hắn không biết nên nói với Lạc Ảnh thế nào về chuyện của Ninh Khinh Tuyết.

Cũng may thời gian còn dài. Chờ có cơ hội sẽ nói với Lạc Ảnh sau cũng được. Nhẫn được chế luyện rất nhanh. Diệp Mặc chế luyện nhẫn tốt, để một ít đan dược chữa thương và tu luyện cần thiết vào đó, rồi mới đưa cho Lạc Ảnh.

Lạc Ảnh nhận chiếc nhẫn do Diệp Mặc chế luyện ra, nhìn đi nhìn lại. Vẻ mặt cô và Ninh Khinh Tuyết thật giống nhau. Sự vui mừng trong mắt bất kể dùng cái gì cũng không có cách nào ngăn cản được.

Nhẫn có một viên ngọc xanh không phải là quan trọng. Nhẫn có thể bỏ đồ vật vào cũng không phải là quan trọng. Điều quan trọng chính là chiếc nhẫn này là do Diệp Mặc chế luyện cho cô.

- Đeo giúp em...

Giọng nói của Lạc Ảnh có chút run rẩy. Tuy rằng cô rất ít khi sống trong thành phố, nhưng cũng biết chiếc nhẫn này đại biểu cho cái gì.

Diệp Mặc dịu dàng giúp Lạc Ảnh đeo nhẫn, nhìn bộ dạng Lạc Ảnh yêu thích tới mức không buông tay, trong lòng cũng cảm thấy vô cùng ấm áp.

Hắn không quấy rầy Lạc Ảnh, mà lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị khởi động máy nhắn tin cho em gái và Khinh Tuyết, nói cho các cô biết mình vẫn tốt.

Chỉ có điều điện thoại di động của hắn vừa mới được khởi động, đã liên tiếp xuất hiện tin nhắn.

Ngoại trừ những lời hỏi thăm của Khinh Tuyết và em gái ra, không ngờ phần lớn tin nhắn đều do Lý Xuân Sinh gửi tới. Còn có cả tin nhắn do Thi Tu gửi tới nữa.

Tất cả nội dung tin nhắn đều là vấn đề về vụ án Cửu Hà ở thành phố Cửu Đường. Hiện tại Trần Xương Huy đã bị dẫn đi. Hơn nữa Lý Xuân Sinh còn nói anh ta có việc gấp cần tìm mình. Tin nhắn của Thi Tu cũng giống như thế.

Diệp Mặc vội vàng gọi điện thoại lại. Nhưng điện thoại của hai người đều đã tắt máy, không có cách nào liên lạc được.

Diệp Mặc nhắn tin cho đám người Khinh Tuyết và Bắc Vi, Diệp Lăng trước, quyết định về Cửu Đường xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Lý Xuân Sinh đường đường là Giám đốc sở, lập tức liền tiếp cận với cấp bộ, sao có thể tham gia vào vụ án rõ ràng như thế, còn có thể bị liên lụy vào?

- Làm sao vậy, sư đệ.

Lạc Ảnh lại phát hiện khi cô gọi sư đệ đều thuận miệng hơn nhiều so với những cách gọi khác.

Diệp Mặc không để ý tới cách gọi của Lạc Ảnh, mà nói:

- Hai người bằng hữu của anh ở Cửu Đường xảy ra chút vấn đề. Anh phải nhanh chân đến xem sao. Ban đầu anh còn muốn ở trong này với em thêm vài ngày. Rất xin lỗi, Tố Tố...

Lạc Ảnh vuốt ve cái nhẫn cười thản nhiên nói.

- Chúng ta là vợ chồng có cái gì phải nói xin lỗi. Anh đi đâu, đương nhiên em sẽ đi cùng anh. Em ở nơi này cũng không có đồ đạc gì. Đợi lát nữa em mang thạch trì kia đi theo là được rồi. Còn nữa, anh để nhiều tiền như vậy ở trong nhẫn của em cũng không có tác dụng. Đợi lát nữa em cho chú Võng và cô Hoán, bảo bọn họ chia phần cho người trong thôn. Sau khi anh bị thương, nhân sâm anh ăn cũng do chú Võng đào được. Chúng ta kết hôn cũng do bọn họ bỏ tiền ra...

Diệp Mặc mỉm cười, kéo tay Lạc Ảnh nói:

- Không cần, chỗ anh vẫn còn.

Nói xong trước mặt Diệp Mặc liền xuất hiện một đống tiền. Số tiền mặt này là do Úc Diệu Đồng chuẩn bị cho hắn, hắn vẫn chưa dùng tới. Hiện tại lấy ra cho người ở đây là được rồi.

Số tiền hắn lấy từ trong nhẫn ra hầu như đều là đôla. Tiền Hoa Hạ chỉ có năm trăm triệu. Hắn đã cho Lạc Ảnh một trăm triệu. Chỗ này còn lại có hơn bốn trăm triệu. Toàn bộ đều lấy ra hết.

Người trong thôn rất đơn thuần. Tuy rằng Diệp Mặc lấy ra một đống tiền như thế, khiến bọn họ cảm thấy khiếp sợ. Nhưng khi chia xuống cho mọi người trong thôn, không có bất cứ kẻ nào đưa ra dị nghị. Thậm chí khi Diệp Mặc và Lạc Ảnh rời khỏi, toàn bộ người trong thôn đều đến đưa tiễn.

- Bọn họ đều là người tốt.

Khi Lạc Ảnh và Diệp Mặc đã đi rất xa, còn có thể thấy có người đứng ở đầu thôn đang vẫy tay. Cô sống trong thôn An Lý, hầu như mọi người trong thôn đều giúp cô.

- Bởi vì em là tiên nữ.

Diệp Mặc vừa cười vừa nói. Trong lòng hắn rất cảm ơn Lạc Ảnh có thể gặp được một thôn trang thành thật chất phác như thế. So với bên ngoài thôn trang, nơi này hoàn toàn không có sự tranh cãi ầm ĩ về lợi ích. Tuy rằng không biết về sau sẽ như thế nào, nhưng ít nhất bây giờ vẫn chưa có.

...

Thành phố Cửu Đường dường không không khác mấy so với khi Diệp Mặc tới đây lần trước, nhưng Diệp Mặc lại cảm giác được sự biến hóa trong đó. Cụ thể ở chỗ nào, hắn lại không nói ra được.

Việc đầu tiên sau khi đến thành phố Cửu Đường, Diệp Mặc liền gọi điện thoại cho ba mẹ con Lỗ Linh. Nhưng cũng không lần nào liên lạc được.

Diệp Mặc quyết định chờ Lạc Ảnh mua quần áo trước, sau đó sẽ đi tới tập đoàn Cửu Hà hỏi thăm một chút. Hắn không tin một quan tòa nổi bật như vậy, thêm một quan to cấp tỉnh tham gia còn có thể bị thua.

Một bộ quần áo màu vàng nhạt mặc ở trên người Lạc Ảnh, kết hợp với vòng cổ và nhẫn do Diệp Mặc chế luyện cho cô, khiến toàn thân Lạc Ảnh càng trở nên mờ ảo giống như tiên nữ.

Toàn bộ nhân viên trong cửa hàng quần áo đều bị vẻ đẹp tuyệt thế của Lạc Ảnh thuyết phục. Có lẽ các cô chưa từng gặp một người nào thật sự xinh đẹp như Lạc Ảnh.

Lạc Ảnh không có khái niệm đối với tiền. Diệp Mặc đối với tiền cũng không có khái niệm. Mấy bộ quần áo tổng cộng đã mấy trăm ngàn, đối với Lạc Ảnh và Diệp Mặc mà nói có lẽ rất bình thường.

- Anh chờ em một chút. Em qua siêu thị mua chút đồ lặt vặt.

Lạc Ảnh thấy Diệp Mặc đang gọi điện thoại, cười nói với Diệp Mặc một chút, sau đó liền đi vào siêu thị.

Diệp Mặc biết hẳn là Lạc Ảnh đi mua đồ dùng của phụ nữ, hắn không đi theo, vừa đứng ở cửa chờ cô, vừa nghĩ xem chuyện này rốt cuộc đã xảy ra vấn đề ở chỗ nào?

- A, anh là Diệp Mặc sao?

Một giọng nói đột ngột cắt đứt dòng suy nghĩ của Diệp Mặc.

Một người đàn ông chưa đến ba mươi tuổi đứng ở trước mặt hắn. Khoác tay anh ta là một cô gái ăn mặc rất diêm dúa. Cô gái thoạt nhìn khoảng hai mươi tuổi. Cô ta không xấu, nhưng khuôn mặt của cô ta được trang điểm quá dày khiến Diệp Mặc nhìn rất không thoải mái.

Diệp Mặc thấy người đàn ông này có chút quen mắt. Hắn nhanh chóng nghĩ ra. Người này và hắn rất ít tiếp xúc, cũng là bạn học của hắn ở trường đại học Ninh Hải. Hình như anh ta tên là Vương Sở. Nhưng quan hệ giữa Vương Sở và Thi Tu thực sự không tồi. Anh ta là một trong số rất ít bằng hữu của Thi Tu.

Mặc dù hồi học trong trường đại học, Thi Tu đã có rất ít bằng hữu, nhưng so với Diệp Mặc vẫn nhiều hơn một chút. Chỉ có điều không ngờ được hắn lại gặp Vương Sở ở đây. Diệp Mặc lại nhớ rõ, sau khi hắn đến đại học Ninh Hải, trước đó dường như không nói chuyện với Vương Sở quá ba câu.

- Anh là Vương Sở sao? Sao anh lại ở đây?

Diệp Mặc cảm thấy kỳ lạ hỏi.

- A, anh thật sự là Diệp Mặc sao? Tôi nói thoạt nhìn có hơi giống, không ngờ được anh thật sự là Diệp Mặc. Chỉ có điều anh thay đổi quá nhiều. Thiếu chút nữa thì tôi cũng không nhận ra được. Thi Tu hẹn tôi tới đây. Anh ấy gặp phải một chuyện, đúng lúc tôi đang công tác ở Cửu Đường, nên qua luôn.

Vương Sở nói, Diệp Mặc lập tức hiểu được. Xem ra Thi Tu cũng vội vã tìm người hiểu tình hình, hoặc là đang tìm người giúp đỡ. Bởi vậy có thể thấy được, chuyện này đã liên lụy đến Thi Tu rồi.

Diệp Mặc không quen với Vương Sở, nhưng nếu Thi Tu tìm anh ta đến đây, khẳng định anh ta cũng công tác trong ban ngành của Chính phủ Cửu Đường. Diệp Mặc không biết sở dĩ Vương Sở chủ động chào hỏi với hắn, một phần là bởi vì Thi Tu, còn có một phần bởi vì sau khi tốt nghiệp, anh ta đã không còn ngây thơ như lúc trước.

Ngay khi Diệp Mặc tính hỏi một chút về tình hình của Thi Tu, giọng nói của Lạc Ảnh có chút tức giận truyền đến. Diệp Mặc lập tức bước vài bước tới trước mặt Lạc Ảnh.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #607


Báo Lỗi Truyện
Chương 607/2272