Chương 601: Gặp mà không nhận ra nhau


-Anh ơi, anh đợi một chút....?

Diệp Mặc vừa mới ổn định dưới bè trúc thì nghe thấy tiếng gọi của mụ đạo cô truyền đến

Hắn thầm than, nguy hiểm thật, mụ đạo cô này nhanh quá, hắn không ngờ rằng tốc độ lao xuống nước của mình chỉ nhanh hơn mụ có chút xíu. Nếu như không có chiếc bè trúc này, thì không chừng hắn đã bị mụ bắt lại mất rồi. xem tại t_r.u.y.ệ.n.y_y

-Vị sư phụ này, sư phụ gọi tôi sao?

Người hái thuốc lái bè với tốc độ chậm hơn, gặp được đạo cô ở đây cũng không phải là chuyện quái lạ gì.

-Vâng, đúng vậy, xin hỏi anh, anh vừa đến đây à? Có nhìn thấy người nào ở gần đây không?

Giọng của Giai Uấn vọng đến.

-Không thấy, tôi đi hái thuốc vừa về tới đây, không nhìn thấy người nào hết. Sư phụ có cần tôi giúp gì không?

Người hái thuốc nói.

Đúng lúc Diệp Mặc đang lo lắng không biết là mụ đạo cô này có lật con bè này lên để tìm kiếm hay không, thì Giai Uấn lại nói:

-Anh nè, một mình anh mà hái được tới tận mấy sọt thuốc như này sao, có bê được không đấy? Mấy sọt này chắc là rất nặng đúng không?

Người hái thuốc vừa nghe thấy vậy, liền nghĩ hóa ra là chuyện này, ông ta cười ha hả, giơ một cánh tay ra, xách liền một lúc hai sọt lá thuốc lên. Rồi nói:

-Thực ra những sọt lá thuốc này rất nhẹ, không nặng chút nào. Sư phụ có muốn đi cùng không, tôi sẽ chở sư phụ đi một đoạn.

Nhưng người hái thuốc vừa nói xong, thì vị đạo cô đó đã rời đi từ lúc nào rồi, nếu như không phải là còn có bóng, thì ông ta thậm chí còn tưởng mình đã gặp phải quỷ cũng nên.

Người hái thuốc lắc lắc đầu, hò mấy tiếng, rồi lại tiếp tục chèo chiếc bè trúc xuống dưới hạ du.

Diệp Mặc thầm nghĩ thật là nguy hiểm, nếu như mụ đạo cô này muốn chiếc bè trúc đỗ vào bờ thì không xong rồi. May mà mụ không có nhiều kinh nghiệm. Mụ nghĩ rằng mình chỉ có thể chốn trong sọt đựng lá thuốc, không ngờ rằng mình trốn ở dưới bè trúc.

Một giờ đồng hồ sau, bè trúc dừng lại ở một ngôi làng nhỏ dưới chân núi. Diệp Mặc ngẩng đầu lên nhìn theo bản năng. Đây là một nơi cực kỳ hẻo lánh, nhưng nhà nào khói bếp cũng nghi ngút, đem lại cho con người ta cảm giác bình yên.

Ngôi làng này có khoảng hai ba mươi hộ gia đình, thỉnh thoảng có tiếng gà gáy chó sủa vang lên. Cả làng hình như chỉ có một con đường rất nhỏ quanh co uốn lượn dẫn ra bên ngoài, nêu như ẩn cư ở đây, sống ở nơi này, chắc chắn không ai có thể tìm ra được.

Mơ hồ, ngôi làng nhỏ bé này cho đem lại cho Diệp Mặc một cảm giác mơ hồ, hắn muốn được ở lại đây chữa trị vết thương.

-Chú Võng về rồi.

Mấy đứa trẻ con nhìn thấy người hái thuốc này đều chào hỏi vui vẻ.

Một người phụ nữ trung niên vừa giặt xong một giỏ đầy quần áo, nhìn thấy người đàn ông trên chiếc bè trúc cũng cười, nói một câu,

-Ông Võng, xem ra hôm nay thu hoạch cũng không tệ nhỉ.

-Ha ha, hôm nay lấy được một cây sâm dại, lần này tôi không phải lên núi mấy tháng liền nữa rồi.

Người đàn ông đắc ý mang mấy sọt dược liệu lên bờ.

-Ôi trời, tôi xem một chút nào.

Nói đến đây người phụ nữ liền chạy theo người đàn ông xách sọt để xem cây nhân sâm dại.

Diệp Mặc không nghe thấy những lời họ nói, hắn nhìn thấy hai người này rời đi, lập tức cẩn thận ngoi lên khỏi mặt nước, bò lên bờ. Lúc này cả người hắn đã vô cùng mệt mỏi, toàn thân rã rời. Hắn biết nếu không nhanh chóng tìm một nơi để dưỡng thương, thì hậu quả sau này sẽ khó lường. Không nhắc đến việc giác quan thứ sáu mách bảo hắn nên ở lại nơi này, cho dù không có cảm giác đấy thì hắn cũng không có cách nào rời khỏi ngôi làng này.

Gần như dùng hết tất cả chỗ sức lực cuối cùng của mình, Diệp Mặc mới có thể lê người đến một góc vắng trong làng, hắn phát hiện ra rằng cách ngôi làng khoảng hai trăm mét vẫn còn có một căn phòng. Căn phòng này được xây dựng trên một bãi đất cao, thoạt nhìn thì có vẻ xa, nhưng thực chất cách ngôi làng này cũng không xa lắm.

Diệp Mặc ngẫm nghĩ một chút, tốt nhất vẫn nên ở trong căn phòng không người đó thì hơn, bây giờ hắn không dám gặp ai hết, ai mà biết được mụ đạo cô đấy có mò đến đây hay không, một khi có người trong làng phát hiện ra hắn, mụ đạo cô đó tìm đến chỉ cần hỏi một chút là biết hắn đang ở đây. Nhưng Diệp Mặc cũng không thể rời khỏi nơi này. Thứ nhất là hắn muốn ở lại đây, và còn một lí do nữa đó là hắn không đủ khả năng để rời đi, hắn phải dưỡng thương cho tốt đã, nhất định phải mượn sự giúp đỡ của ngôi làng này. Hơn nữa hắn bị mất quá nhiều máu, nếu tiếp tục đi nữa thì không phải là một ý kiến hay.

Diệp Mặc đứng ngoài cửa căn phòng nhỏ, phát hiện ra không có ai, hắn cẩn thận bước vào rồi lục lọi trong đó, hắn muốn tìm chút gì để ăn, rồi tìm bộ quần áo khác để thay. Bộ đồ hắn đang mặc trên người lúc này giống như rẻ rách rồi, nhưng thoát được từ tay của mụ đạo cô Giai Uấn, Diệp Mặc vẫn cảm thấy mình rất may mắn, thậm chí còn cảm thấy có chút đắc ý.

Nếu không phải hắn mượn tay con gấu đen kia, thì không biết lúc này mụ đạo cô đó còn hành hạ hắn đến mức nào. Nếu như mụ đạo cô nghi ngờ trên người hắn có hai trang giấy vàng, hắn lại còn bị mụ khống chế, thế thì coi như xong luôn rồi.

Trong căn phòng nhỏ này không có nhiều đồ đạc lắm, nhưng lại rất sạch sẽ, Diệp Mặc còn không dám tin đây là một căn phòng nhỏ ở nông thôn, ở nông thôn, một căn phòng nhỏ như thế này không ngờ lại được dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ đến thế, khiến cho hắn cảm thấy có đôi chút kinh ngạc.

Nhưng hắn chỉ kinh ngạc trong chốc lát thôi, hắn muốn tìm cái gì đó để ăn.

Ngoài phòng chỉ có một cái bàn, và một cái ghế trúc, không có gì để ăn. Diệp Mặc bước vào bên trong phòng, bên trong còn có một phòng ngủ, chỉ có một chiếc giường, ngoài ra còn có một chiếc đệm hương bồ đoàn.

Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy căn phòng này có gì đó rất quen thuộc, hắn ngay lập tức nghĩ đến Lạc Ảnh, lúc ở Tĩnh Nhất Môn, căn phòng của Lạc Ảnh cũng được sắp xếp giống hệt như thế này.

Nghĩ đến Lạc Ảnh, Diệp Mặc cảm thấy hơi nhói lòng, có chút xót xa. Hắn không muốn ở lại đây chút nào nữa, ở lại đây chỉ khiến hắn càng nhớ Lạc Ảnh mà thôi.

Nhưng lúc hắn quay đầu lại, hắn giống như bị sét đánh vậy, ở chỗ gần cửa, rõ ràng là đặt một thạch trì. Thạch trì này, Diệp Mặc nhớ rất rõ là đã tặng cho Lạc Ảnh lúc ở trong sa mạc.

Chẳng lẽ đây là chỗ mà sư phụ Lạc Ảnh ở sao? Diệp Mặc bỗng nhiên muốn hét lên thật to, hắn muốn hét tên Tố Tố, nhưng lại không thể nói nên lời được. Hắn cảm thấy toàn thân run rẩy, cho dù lúc nãy có bị dòng nước xiết cuốn đi, nhưng hắn cũng không cảm thấy run rẩy bằng lúc này.

Tố Tố, Tố Tố ở đây, đây là chỗ cô ấy ở, Diệp Mặc đứng ngây người ra nhìn thạch trì, hắn muốn đến bên cạnh vuốt ve thạch trì đó, nhưng đột nhiên hắn không tài nào nhấc chân lên nổi.

Hắn giống như là bị điểm huyệt vậy, không còn suy nghĩ, không còn động tác, cũng không còn cảm giác đau đớn, trong mắt bây giờ chỉ còn duy nhất hình ảnh của thạch trì, chuyện duy nhất mà hắn muốn làm lúc này đó là cầm thạch trì ôm ghì vào lòng ngực, rồi nói với Tố Tố rằng hắn đến rồi.

Cũng không biết đứng như thế trong bao lâu, Diệp Mặc mới động đậy lại, hắn di chuyển rất cẩn thận, nắm lấy thạch trì, lúc hắn sờ được thạch trì, bỗng nhiên hắn có cảm giác mình không thể khống chế nước mắt của mình. Từ lúc có ý thức đến giờ, hắn chưa từng có giây phút nào kích động như bây giờ, không thể khống chế được cảm xúc của mình như bây giờ.

Một cô gái trẻ ăn mặc đơn sơ, cầm một chiếc giỏ trúc nho nhỏ đi vào trong phòng, cô nhìn thấy cửa phòng mở, trong lòng nhất thời lo lắng, vội vàng chạy vào.

Cô vừa bước vào liền nhìn thấy Diệp Mặc đang đứng vuốt ve thạch trì, lập tức đứng khựng lại. Sự tức giận đến tột cùng phát ra từ trong đôi mắt cô, giống như thứ đồ yêu quý nhất của mình bị người khác lấy đi mất vậy.

Diệp Mặc ngẩng đầu lên nhìn cô gái ăn mặc giản dị, tóc của cô được búi lại gọn gàng, trên mặt che một mảnh khăn lụa, ánh mắt sáng ngời vô cùng tức giận.

Vào khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt quen thuộc này, Diệp Mặc đứng ngây người ra, Tố Tố, đúng là Tố Tố rồi. Hắn muốn nói, nhưng hắn lại không thể nói được, nước mắt không ngừng chảy.

Cô gái tức giận nhìn bộ dạng kỳ quái của Diệp Mặc, lại càng cảm thấy tức giận hơn. Người đàn ông này rốt cuộc là ai? Sao anh ta lại dám tự tiện xông vào nhà mình? Thậm chí còn vào hẳn phòng của cô. Khắp người anh ta đầy là vết thương, hơn nữa quần áo cũng không được lành lặn, giống như ăn mày vật, rốt cuộc anh ta muốn làm gì?

Vì sao anh ta thấy mình tức giận như vậy vẫn không ngừng chảy nước mắt? Tại sao ánh mắt của anh ta lại trông quen đến như vậy? Ánh mắt đó là ánh mắt gì vậy? Nhớ nhung, kích động, trách cứ, lo lắng?

Có có thể cảm nhận được đủ mọi cảm xúc trong ánh mắt của anh ta, nhưng cô không thể tha thứ cho người dám tự tiện xông vào phòng của cô như vậy được. Người trong làng cũng không ai dám tự tiện xông vào phòng của cô, đây là nơi của cô ở.

-Anh là ai? Sao lại đến nhà của tôi, mời anh ra ngoài, ra ngoài...

Nhìn thấy Diệp Mặc ôm trong tay thạch trì của mình, cô gái này rốt cuộc cũng không còn kìm nén được cơn tức giận của mình nữa rồi.

Diệp Mặc không có cách nào nói chuyện, cũng không nghe thấy được bất kỳ âm thanh gì, nhưng hắn nhìn thấy vẻ mặt phẫn nộ của cô, hắn bỗng nhiên cảm thấy vô cùng choáng váng!!!

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #601


Báo Lỗi Truyện
Chương 601/2272