Chương 590: Chuyện Đường Bắc Vi gặp


Diệp Mặc quyết định, nếu An Ngưng vẫn không đồng ý, hắn sẽ đưa ra hai mươi triệu đô la, thêm luôn viên Dạ Minh Châu.

Không ngờ An Ngưng nói tiếp:

-Tôi biết anh muốn có mắt Âm Dương Ngư, còn về mấy trò này của anh không phải khoe ra đâu. Tôi đồng ý trao đổi với anh, không phải vì mấy trò này, đối với tôi không có ích lợi gì. Tôi cũng không cần đô la của anh, tránh để anh nói tôi lòng tham vô đáy, có viên kim cương này tôi nghĩ cũng đủ rồi. Anh đã tìm trăm phương ngàn kế muốn có mắt cá này, tôi nghĩ đây chắc chắn không phải vật tầm thường, cho nên tôi có mấy điều kiện.

Gương mặt già dặn của Diệp Mặc đỏ lên, hắn không ngờ cô gái này thông minh vậy. Không phải nói kim cương là sát thủ lớn nhất đối với phụ nữ ư, sao với kim cương của mình, cô gái này lại bình thản như thế? Ngay cả Khinh Tuyết nhà mình cũng không có cách nào cự tuyệt được với chiêu này.

Thực ra Diệp Mặc không biết, sách lược của hắn đã thành công, nếu không phải hắn nói buổi tối mắt cá đeo trên mình dọa người, An Ngưng quả thực vẫn không muốn đổi. Hơn nữa Diệp Mặc lấy ra viên kim cương to thế này, so với mắt cá sợ chết khiếp, chi bằng đổi lấy kim cương. Chỉ là An Ngưng không muốn thừa nhận mình bị dọa mà thôi.

-Nói nghe đi.

Diệp Mặc nói như không có việc gì để nói.

An Ngưng nhận ra gương mặt của Diệp Mặc mất tự nhiên, lạnh lùng cười nói:

-Thứ nhất, tôi biết anh có bản lĩnh, nên anh phải để tôi di cư đến Lạc Nguyệt. Thứ hai, vì sao anh chỉ liếc nhìn từ xa mà đã biết đây là mắt Âm Dương Ngư? Hay là lần đầu tiên anh biết vật này vốn không phải phát hiện ra ở chỗ tôi? Thứ ba, anh bắt buộc phải nói cho tôi biết mục đích lấy mặt dây chuyền này.

Hai câu hỏi sau Diệp Mặc có chút đau đầu, hắn thà rằng bỏ ra thêm tiền.

Nhưng thấy vẻ An Ngưng nhất định muốn mình trả lời câu hỏi của mình, hắn đành nói:

-Yêu cầu đầu tiên không có vấn đề gì, tôi có thể giúp cô di cư đến Lạc Nguyệt bất cứ lúc nào. Câu hỏi thứ hai ư... vì khi cô xoay người, tôi nhìn rất kỹ, đối với chuyện này tôi rất xin lỗi, cho nên quả thực lần đầu tiên tôi nhìn thấy ở đây. Còn về câu hỏi thứ ba, mắt Âm Dương Ngư là một phần trên một vật đã bể nát, tôi muốn thu cho đủ bộ

Bởi vì không có cớ gì giải thích tại sao có thể nhìn thấy mặt dây chuyền trên cổ của An Ngưng, Diệp Mặc đành phải giả danh lưu manh. Nhìn thấy tỉ mỉ ngực của cô chứ sao.

An Ngưng đỏ mặt, vừa muốn tức giận, người này không biết xấu hổ à? Nhưng Diệp Mặc đã lấy ra hai cái đặt lên bàn:

-Ở đây tôi có hai cái, cô xem xem mắt Âm Dương có phải là cái ở trên không?

A, An Ngưng mới phát hiện ra trên mắt Âm Dương Ngư kia của mình quả thực thiếu mất cái mắt. Thậm chí cô quên mất Diệp Mặc vẫn còn ở đây, theo bản năng tháo sợi dây chuyền của mình xuống, lấy mắt Âm Dương Ngư đặt vào giữa chỗ khuyết, quả nhiên vừa khít, rõ ràng là lấy xuống từ trên đó.

-Quả đúng là ở trên...

An Ngưng đặt dây chuyền xuống.

Không đợi An Ngưng nói tiếp, Diệp Mặc tiện tay cầm sợi dây chuyền lên, sau đó nói:

-Cô đưa viên kim cương đây, tôi giúp cô thay.

-Anh biết thay cái này à?

An Ngưng nhìn Diệp Mặc một cách đầy nghi ngờ, dù rằng Diệp Mặc biết thay, ở đây cũng không có dụng cụ. Nếu muốn thay mặt dây tinh tế, dụng cụ đầy đủ, cũng cần phải rất lâu mới được.

Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng vẫn lấy viên kim cương đưa cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc nhanh chóng thay mặt dây, sau đó cất mắt Âm Dương Ngư đi.

-Được rồi, trước đây tôi từng làm công việc này ở đường phố, nên rất nhanh, cầm lấy đi.

Diệp Mặc đưa sợi dây chuyền trân châu trong tay cho An Ngưng. Trong lòng rất vui, không ngờ lấy được một mảnh vỡ dễ dàng như vậy, còn là mắt cá - vật dễ mất này. Chỉ là không biết sao An Ngưng lại có được vật này.

-A...

An Ngưng nhận lấy sợi dây chuyền, thậm chí không biết nên nói gì cho phải, đây cũng nhanh quá, Diệp Mặc chỉ chuyển tay cái, dây chuyền của mình đã thay xong rồi, hơn nữa viên kim cương giống như là của sợi dây chuyền, nhìn không ra dấu vết nào cả.

An Ngưng tin. Dù là một thợ kim hoàn đẳng cấp cũng không có cách nào gắn mặt đá chắc như vậy trong thời gian một ngày.

-Anh lợi hại như vậy?

Thực sự An Ngưng không biết biểu đạt sự kinh ngạc của mình như thế nào nữa, tay không chỉ chưa tới một phút đã gắn được kim cương lên mặt đá, không có dụng cụ, nếu người khác nói, cô chắc chắn không tin.

-Đi thôi, còn về chuyện đi Lạc Nguyệt, cô gọi điện, nói cô ấy là Diệp Mặc nói, để cô ấy sắp xếp là được rồi.

Diệp Mặc tiện tay viết cho An Ngưng điện thoại của Úc Diệu Đồng.

-A, Bắc Vi trở về rồi.

Vừa đưa điện thoại cho An Ngưng, thần thức của Diệp Mặc đã quét được vẻ mặt mệt mỏi của Đường Bắc Vi, lập tức mở cửa.

-Anh...

Đường Bắc Vi sà vào lòng Diệp Mặc, khóc lớn.

Diệp Mặc ngạc nhiên, vội vàng nhìn kỹ Đường Bắc Vi, thấy cô chỉ hơi mệt mỏi, tinh thần bất an mà thôi, không có vấn đề gì lớn. Vội vàng vỗ vỗ vai Đường Bắc Vi nói:

-Đừng nóng vội, có chuyện gì, từ từ nói.

Đám người Tô Tĩnh Văn ở đối diện cũng đều đi ra, An Ngưng đi theo sau Diệp Mặc, nhìn thấy Đường Bắc Vi sà vào lòng Diệp Mặc lại càng ngạc nhiên.

Với cô, bình thường một cô gái đẹp cũng không nhìn thấy, nhưng lúc này chớp mắt đã có hai người đứng trước mặt cô, hơn nữa đều không kém gì cô, thậm chí cô gái sà vào lòng Diệp Mặc, trên người còn có hương thơm dịu nhẹ. Cảm giác này khiến An Ngưng thấy lạ, cô không biết vì sao có cảm giác kỳ lạ này. Nguồn tại http://truyenyy[.c]om

Nhưng cô nhanh chóng thấy coi thường Diệp Mặc, có liên quan đến hắn đều là những cô gái đẹp. Hơn nữa lại thân thiết như vậy. Cô không biết trong mắt Diệp Mặc, cô là một cô gái có mưu sâu, so với Đường Bắc Vi, thực sự kém hơn nhiều.

Đường Bắc Vi ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện ra xung quanh có rất nhiều người, cô vội vàng chào Viện Viện và Tô Tĩnh Văn.

Diệp Mặc không tiếp tục hỏi Đường Bắc Vi nữa, hắn đoán nhất định là có chuyện khó nói.

-Diệp thiếu gia, tôi tên Khâu Chí Nhưỡng, chuyện hôm nay tôi, tôi...

Khâu Chí Nhưỡng vội vàng đi đến trước mặt Diệp Mặc, rất là khách sáo vòng vo, nhưng trong lòng anh ta lo lắng, lời xin lỗi đằng sau nói không thành lời.

-Anh Diệp, em là Hàn Đan, em họ của Hàn Yên...

Hàn Đan mau chóng đến chào hỏi, tiếp lời của Khâu Chí Nhưỡng.

Chẳng trách nhận ra mình, thì ra là em họ của Hàn Yên. Diệp Mặc gật đầu, nhìn qua Khâu Chí Nhưỡng, nói một câu:

-Thì ra là người của Khâu gia ở Yến Kinh, chẳng trách có tiền thế.

Khâu Chí Nhưỡng một câu cũng không dám nói, nhìn bốn người Diệp Mặc đi ra "Kim Châu Chân Vị".

An Ngưng nhìn bốn người rời đi một cách kỳ lạ, quay đầu lại nhìn Khâu thiếu gia vẫn luôn thích tài chí hơn người, thực sự không hiểu vì sao họ lại trước sau cung kính như vậy. Hơn nữa, kiểu cung kính này cũng quá ghê ghớm, có ai lại khiến người của Khâu gia sợ hãi như thế?

Chỉ có Chương Lai Bân hồn bay phách lạc nhìn Tô Tĩnh Văn rời đi, không biết đang nghĩ gì.

Nửa tiếng sau, Diệp Mặc, Tô Tĩnh Văn, còn có Đường Bắc Vi ba người họ đặt phòng ở một khách sạn. Túy Viện Viện vì có việc nên về trước.

-Có chuyện gì, em nói đi.

Diệp Mặc nhìn đôi mắt sưng đỏ của Đường Bắc Vi hỏi.

Tô Tĩnh Văn không biết vì sao, nên ở một bên nhỏ giọng an ủi cô.

-Hôm qua em và bạn học tập trung ở quán ăn Tây Lũng, nhưng lúc nhóm sắp tan, em nhìn thấy Ngụy Vĩnh Càn. Em tức giận đến phát run, em nhất định phải giết tên súc sinh này, khi đó em nói với Viện Viện, rồi đi theo hắn ra ngoài....

Đường Bắc Vi chưa nói xong, Diệp Mặc đã nhớ ra.

-Ngụy Vĩnh Càn? Là thằng lúc trước lừa em ở Đàn Đô, muốn để em và anh ở cùng nhau?

Diệp Mặc lập tức nhớ ra gã bị lọt lưới lúc trước, gã này có thể nói là tay sai của Tống gia, còn không bằng người của Đông Phương Tê. Gã lấy hết sức đánh lén Diệp Mặc và Đường Bắc Vi, chỉ có điều sau khi sự việc xảy ra Diệp Mặc chưa tìm thấy gã.

Đường Bắc Vi được Tô Tĩnh Văn trấn an, tâm trạng dần ổn định. Bây giờ Diệp Mặc hỏi lại như vậy, cô liền gật đầu, tỏ vẻ chính là gã Ngụy Vĩnh Càn đó.

-Em đã giết Ngụy Vĩnh Càn?

Diệp Mặc hỏi.

Đường Bắc Vi lắc đầu:

-Không, em mang theo mười mấy Hỏa Cầu Phù, nhưng em không ngờ Ngụy Vĩnh Càn hình như biết có người đi theo. Em vốn định cho hắn một Hỏa Cầu Phù ở chỗ hẻo lánh, nhưng hắn rất gian xảo, ở ngay chỗ đông người gọi luôn một xe taxi, em không cam tâm, cũng gọi một xe taxi đi theo...

- Nhưng xe của Ngụy Vĩnh Càn rất nhanh, em vẫn không có cách nào ra tay, cho đến khi đến Hàm Sơn... Ngụy Vĩnh Càn xuống xe ở ngoại vi Hàm Sơn, vòng vào rừng gần đó. Em cũng đi theo, trong tay em có mười mấy Hỏa Cầu Phù, em tin sẽ không sợ hắn.

Từ giọng nói của Đường Bắc Vi, Diệp Mặc liền biết ngay cô đã gặp phải chuyện gì, lập tức hỏi:

-Rồi sao?

-Sau đó, hắn đi vào một miếu Sơn thần gần Hàm Sơn, miếu Sơn thần đó vừa nhìn đã biết rất cũ nát. Em nghĩ là lần này Ngụy Vĩnh Càn chạy không thoát được, nhưng khi em vừa bước đến cửa miếu Sơn thần, em mới phát hiện ra trong miếu có một lão ni cô, hoặc là bà ta không phải ni cô thì cũng là một đạo cô.

Giọng Đường Bắc Vi hơn run, rõ ràng cô sợ hãi.

Diệp Mặc ngồi xuống, nắm chặt tay Đường Bắc Vi, ý bảo cô không cần phải lo lắng.

Đường Bắc Vi đỡ sợ hơn chút, tiếp tục nói:

-Em ra hiệu cho đạo cô kia tránh ra, em nói em chỉ tính sổ Ngụy Vĩnh Càn, Ngụy Vĩnh Càn và em có thù. Nhưng đạo cô đó cười nhạt, bà ta bảo em lập tức đi ngay, nếu không sẽ giết em.

-Em vốn hận Ngụy Vĩnh Càn thấu xương, sao có thể buông tha cho hắn, em liền đánh cho Ngụy Vĩnh Càn ở bên cạnh một Hỏa Cầu Phù. Nhưng đạo cô đó, bà ta, không ngờ bà ta lại nhẹ nhàng bắt được Hỏa Cầu Phù trên tay, Hỏa Cầu Phù hóa thành bụi chứ không phát ra lửa.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #590


Báo Lỗi Truyện
Chương 590/2272