Chương 577: Muốn chiến tranh lại còn muốn kiếm được nhiều tiền


Hư Nguyệt Hoa có chút lo lắng nói:

-Hiệp ước của Liên Hợp Quốc về biển đảo đã quy định phần lãnh hải không được vượt quá 200 hải lý, chúng ta làm như vậy, chẳng khác gì tạo cớ cho nước Mỹ khai chiến sao?

Diệp Mặc khẽ mỉm cười:

-Lãnh hải vượt quá 200 hải lý không chỉ có một mình chúng ta đâu, rất nhiều nước khác cũng đã vượt quá 200 hải lý. Lạc Nguyệt Thành của chúng ta không giống như vậy, ba phía đều là biển, nhất định phải mở rộng thêm lãnh hải, sức mạnh quân sự của chúng ta sau này chủ yếu dựa vào hải quân. Cho dù chúng ta không đụng đến một tấc lãnh hải, thì bọn chúng vẫn đụng đến chúng ta thôi, thế nên...

Diệp Mặc thoáng nhìn nét mặt của những người đang ngồi ở đây, rồi nói tiếp:

-Lúc công ty dược Lạc Nguyệt đến Lạc Nguyệt Thành, chúng ta phải ngay lập tức tiến hành thử nghiệm bom nguyên tử, tôi muốn cho những tên đó sáng mắt ra. Điều mà tôi muốn nói là bất luận như thế nào dù là lãnh thổ hay lãnh hải của ta, thì đều do ta quyết định.

-Được, cứ như vậy đi, tôi là người đầu tiên ủng hộ anh, thành chủ.

Hoàng Ức Niên kích động đứng dậy, lời nói của Diệp Mặc đã chạm đến tận cõi lòng của anh ta, dám động đến nơi của chúng ta, chúng ta sẽ cho bọn chúng phải sáng mắt ra.

Lúc trước anh ta không đồng ý động thủ với Hoa Hạ, bị hải quân Mỹ loại bỏ, bây giờ anh ta lăn lộn vào sinh ra tử với Lạc Nguyệt Thành. Hải quân của Lạc Nguyệt Thành thành lập chưa đến một năm, nhưng đã có những hạm đội khổng lồ, hơn nữa việc đầu tiên cũng là việc quan trọng nhất của Lạc Nguyệt Thành, đó chính là việc xưởng đóng tàu của Lạc Nguyệt Thành đã chế tạo xong tàu sân bay đầu tiên

Lạc Nguyệt không có dây chuyền sản xuất máy bay, cũng không có dây chuyền sản xuất xe tăng, thậm chí dây chuyền sản xuất súng trường cũng không có. Nhưng bọn họ có một dây chuyền sản xuất cũng là dây chuyền quan trọng nhất, chính là xưởng đóng tàu Lạc Nguyệt, mà sản phẩm đầu tiên của xưởng đó chính là tàu sân bay. Đây chính là thứ Diệp Tinh mang đến, lúc đầu anh ta ở "Bắc Sa" đã thiết kế ra động cơ hạt nhân cho tàu sân bay.

Vốn dĩ lúc đầu sản phẩm đầu tiên của xưởng đóng tàu Lạc Nguyệt là một con tàu kiểm tra, nhưng vì Diệp Mặc đã đem về rất nhiều tài liệu nghiên cứu khoa học và nhân viên kỹ thuật, thậm chí là còn có cả những cỗ máy hết sức hiện đại, thế nên Diệp Tinh và Hư Nguyệt Hoa lập tức làm việc với nhau, cam kết sẽ trả lương cao cho công nhân để đẩy nhanh tiến độ, đồng thời Diệp Tinh còn đích thân chỉ đạo, bắt đầu chế tạo tàu sân bay đầu tiên của xưởng rồi chế tạo tiếp đến chiếc thứ hai thứ ba...

-Đương nhiên rồi, chúng ta có hệ thống phòng thủ trên không với những máy phá sóng tiên tiến nhất, chỉ sợ bọn chúng không dám đến thôi.

Diệp Tinh đắc ý nói.

Diệp Mặc đưa tay lên ra hiệu cho Diệp Tinh không nói nữa:

-Tuy rằng ở một số lĩnh vực chúng ta đã đạt được tiến bộ lớn, nhưng khả năng quân sự của chúng ta thực sự vẫn còn kém rất xa nước Mỹ, trước mắt vẫn không phải là đối thủ của bọn chúng. Nhưng chỉ cần chúng ta có thể uy hiếp được bọn chúng, thì chúng ta có thể ra điều kiện. Chúng ta không thể chủ động gây sự trước, ít nhất là cho đến bây giờ, bởi chúng ta vẫn chưa thể làm được chuyện này.

Hư Nguyệt Hoa gật gật đầu

-Chúng ta chỉ có thể cầm quân bài tốt nhất để đọ thực lực với kẻ khác mà thôi, ai mà biết được bọn chúng còn có quân bài ghê gớm chưa lật nào chứ. Cho nên chúng tôi đồng ý với lời thành chủ nói, bây giờ chúng ta vẫn chưa là đối thủ của nước Mỹ được. Huống hồ bọn chúng còn có rất nhiều đồng minh, một khi đánh nhau người giúp chúng ta sẽ không nhiều, thậm chí là không có, phần lớn đều sẽ đi giúp bọn chúng.

-Đánh thì nhất định phải đánh rồi, chỉ có điều là đánh thành cái gì, thì bây giờ chúng ta đều không biết. Hơn nữa mặc dù hiện tại mấy nhà máy thuốc của chúng ta đều kiếm được tiền, nhưng một khi đánh nhau rồi, chắc chắn sẽ gây ra tổn thất rất lớn, vậy nên chúng ta phải có chiến lược tích trữ lâu dài, chuyện này vô cùng quan trọng...

Diệp Mặc trầm ngâm nói, hắn biết thời gian giành cho Lạc Nguyệt quá ngắn, nếu như được thêm vài năm nữa, thì nước Mỹ chỉ là một hòn đá cuội bỏ đi mà thôi.

Tàng Gia Nghiêm tiếp lời:

-Trước mắt chúng ta nên chuẩn bị một lượng lớn lương thực và những đồ dùng thiết yếu, ngoài ra còn rất nhiều nhà máy đang đi vào vận hành, còn cả vùng nuôi trồng của chúng ta cũng vẫn chưa đi vào khuôn khổ.

Diệp Mặc khoát tay ngắt lời:

-Lương thực là thứ quan trọng nhất cần phải được chuẩn bị đầy đủ, bây giờ những thứ mà chúng ta làm ra được đương nhiên là không đủ dùng. Theo tôi thấy một khi chiến tranh nổ ra, chúng ta phải nghĩ cách làm sao có thể kiếm tiền được ngay trong cuộc chiến đó, chúng ta đất chật người ít, không thể để tiêu hao bất cứ thứ gì.

-Kiếm tiền trong chiến tranh? Bình thường chiến tranh nổ ra đều là những kẻ đứng ngoài kiếm được lợi nhuận, làm sao chúng ta kiếm được tiền?

Diệp Tử Phong ngắt lời.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười:

-Chuyện này cũng không hẳn là như thế, hệ thống sóng điện tử phá sóng của chúng ta là thứ tốt nhất thế giới, trước mắt chắc sẽ không có người nào sánh được. chúng ta có thể xuất khẩu thứ này, cho dù tôi chưa từng trải qua chiến tranh hiện đại, thì tôi cũng có thể biết được thứ quan trọng nhất trong chiến tranh hiện đại đó chính là tầm xa và chuẩn xác. Có một hệ thống sóng điện tử phá sóng lớn như vậy, nếu như cộng thêm một hệ thống GPS nữa thì chính là ác mộng với những cường quốc chuyên ỷ lại vào hệ thống điện tử.

- Chúng ta ít người, mặc dù rơi vào hoàn cảnh khó khăn, nhưng trong chiến tranh hiện đại chuyện đó cũng không là gì, việc chúng ta cần làm đó là phá sóng công kích bọn chúng, sau đó định vị. Chỉ cần hệ thống phá sóng và hệ thống định vị của chúng ta được như lời Diệp Tinh nói, thì chúng ta có thể kiếm tiền được rồi.

Diệp Tinh lập tức không đồng ý, anh ta vội vàng đứng dậy nói:

-Sư huynh, anh có thể nghi ngờ sức hấp dẫn của em đối với phụ nữ, nhưng anh không thể nghi ngờ khả năng chế tạo sản phẩm của em. Đợi đến lúc chúng ta có dây chuyền sản xuất máy bay, em sẽ sản xuất ra một hệ thống phá sóng máy bay tốt nhất thế giới.

Lời Diệp Mặc nói tất cả những người ngồi đây đều đã hiểu, chính là mang những sản phẩm mình làm được thử nghiệm trong cuộc chiến tranh lần này, sau đó, bán ra cho các nước khác. Có thể tưởng tượng. Hệ thống phá sóng của Lạc Nguyệt hoàn toàn có thể chặn đạn pháo của Mỹ đồng thời còn có thể công kích ngược lại, đúng là không thể không khen ngợi.

Biết được ý tưởng của Diệp Mặc, Diệp Tinh lại vội vàng lắc đầu nói:

-Hệ thống phá sóng điện tử này chỉ có thể đặt ở Lạc Nguyệt, không thể bán ra cho người khác được. Hệ thống quấy rối điện tử và hệ thống định vị là một sản phẩm hủy diệt, mặc dù phạm vi của chúng là trong vòng 1000km thì không có bất cứ vũ khí nào có thể lọt được vào Lạc Nguyệt, nhưng năng lượng mà nó dùng thì rất khủng khiếp...

-Cậu dùng "Tinh Thạch Cực Năng"?

Diệp Mặc lập tức hiểu ra ý của Diệp Tinh, chẳng trách Diệp Tinh không hề để ý đến chuyện nước Mỹ tấn công, cái thằng này đến "Tinh Thạch Cực Năng" nó cũng dùng mất rồi còn đâu. Cái này để dùng cho "Không Quỳ". Với loại năng lượng khủng khiếp đó, thì còn sợ tấn công gì nữa.

Diệp Tinh cười khổ sở,

-Em cũng hết cách rồi, nếu như không chế ra thứ đó, thì em không tài nào ngủ được, nước Mỹ hùng mạnh không phải là thứ mà chúng ta phát triển trong một hai năm là có thể đuổi kịp được, nên em đành phải dùng đến nó. Em khẳng định, chỉ cần có đầy đủ đạn pháo, thì em có thể đánh hạ được tất cả các mục tiêu, chỉ có điều, tất cả đạn pháo của chúng ta bây giờ điều nhập từ Nga về, ngay cả tên lửa cũng phải nhập, sau đó cải tiến thêm, dây chuyền sản xuất đạn của chúng ta vẫn còn chưa đưa vào hoạt động.

Diệp Mặc có thể hiểu được cách làm của Diệp Tinh, "Tinh Thạch Cực Năng" mặc dù rất quý, nhưng cũng không thể cứ để không thế mà không dùng được, so với việc giữ "Tinh Thạch Cực Năng" thì việc đẩy nhanh quá trình còn quan trọng hơn, Diệp Mặc thầm than thở. Xem chừng lúc nào đó phải đi "Bắc Sa" một chuyến nữa rồi, mang bốn viên khác về mới được.

-Vì hệ thống phá sóng điện tử của chúng ta có kích thước khổng lồ, nên không thể nào chia ra thành máy phá sóng được, chỉ có thế đối mặt với những trận tấn công từ bên ngoài thôi, nhưng phạm vi của nó chắc chắn đủ rộng, cho dù là hệ thống tấn công vũ trụ thì chúng ta vẫn có thể ngăn chặn được

Diệp Tinh bổ sung thêm.

Hoàng Ức Niên nghe xong hai mắt sáng lên, lập tức nói:

-Thứ đồ tốt như vậy, hải quân chúng tôi cũng muốn được trang bị một bộ.

Diệp Tinh liếc mắt nhìn Hoàng Ức Niên

-Anh tưởng đây là rau cải trắng hay sao? Chỉ có một bộ thôi, nhưng có điều, chỉ cần các anh không rời khỏi vùng biển phụ cận Lạc Nguyệt Thành, thì chúng tôi có thể cung cấp tần số cho các anh. Các anh hoàn toàn có thể sử dụng chúng. Nhưng có điều các anh không cần phải lo lắng về cuộc tấn công, ở đây sẽ có người lo liệu chuyện đó. Bạn đang đọc chuyện tại Truyện.YY

-Nói như vậy chúng ta không có cách nào để bán mấy thứ đó được đúng không?

Diệp Mặc có chút thất vọng, không dễ dàng gì mới chế ra được thứ có thể kiếm ra tiền, nhưng bây giờ lại không thể bán đi được.

-Bán đi thì đương nhiên là có thể, em có thể cải tiến nó gọn nhẹ hơn, chỉ có điều, khi cải tiến rồi thì hiệu quả sẽ không còn được như bây giờ nữa, phạm vi chỉ trong vòng vài trăm mét thôi. Nếu như sửa nó thành máy phá sóng, thì chắc chắn nó sẽ là chiếc máy phá sóng hiện đại và tốt nhất thế giới.

Diệp Tinh cười cười nói.

-Vậy cũng được, chúng ta sẽ bán những chiếc máy phá sóng được cải tiến.

Diệp Mặc vỗ tay nói, thứ đồ này chắc chắn có thể kiếm được tiền, bây giờ là thời đại chiến tranh điện tử, nếu như có chiếc máy phá sóng tốt nhất thế giới, thì đương nhiên có thể kiếm được nhiều tiền hơn bất cứ thứ gì rồi.

-Được thì cũng được, nhưng có nhược điểm, thứ nhất, chiếc máy phá sóng này nhất thiết phải dùng đến động cơ của chúng ta, đây là thứ động cơ tốt nhất thế giới lúc này. Đương nhiên, nếu như muốn làm, thì em có thể đơn giản hóa động cơ đi một chút, nhưng cho dù có đơn giản hóa, thì một khi bán ra, chắc chắn cũng sẽ làm chấn động toàn thế giới. Thứ hai, chúng ta không có dây chuyền sản xuất máy bay. Thứ ba, một khi chúng ta bán máy phá sóng ra bên ngoài thì nhất định sẽ bị kẻ khác khắc phục được.

Diệp Tinh nói liền tù tì mấy nhược điểm, những nhược điểm này đều là những điều cơ mật nghĩ kỹ ra thì lại là ưu điểm.

Diệp Mặc lại cười, nói:

-Tôi thì không sợ bị lộ bí mật, phương pháp bào chế thuốc của công ty dược Lạc Nguyệt chúng ta, hiện tại vẫn chưa có kẻ nào có thể khám phá ra được, cho dù là tôi có năng lực để không làm lộ những phương pháp đó. Đến lúc đó tôi sẽ bày trận pháp trong bộ phận quan trọng nhất của máy phá sóng. Sau đó dựa vào trận pháp này để lắp ráp thành máy phá sóng, nếu như một khi có kẻ muốn tháo rỡ chiếc máy này ra để kiểm tra, thì những linh kiện trong máy sẽ tự động vỡ vụn, chắc chắn sẽ không thể để lộ bí mật được.

-Chuyện này cứ quyết định như vậy đi. Tổng giám đốc Tàng, đến lúc đó, dây chuyền sản xuất máy phá sóng, do anh và Diệp Tinh phụ trách, phải chế tạo ra với tốc độ nhanh nhất, chuyện này vô cùng quan trọng. Nếu như có thể, cố gắng hết sức nhập một dây chuyền sản xuất từ nước ngoài về, rồi sau đó chúng ta lắp ráp sau, như vậy có thể tiết kiệm được thời gian.

Rất nhiều người không hiểu tại sao Diệp Mặc lại nói là vô cùng quan trọng, nhưng Ninh Khinh Tuyết thì lại khẽ mỉm cười, chỉ có cô hiểu được ý của Diệp Mặc. Diệp Mặc không chỉ muốn kiếm tiền, mà còn muốn có cả quyền lực chính trị nữa.

-Anh, có phải anh muốn những nước mua máy phá sóng của chúng ta phải thừa nhận Lạc Nguyệt của chúng ta là một nước độc lập?

Diệp Tử Phong cũng đã lăn lộn trên quan trường một thời gian, anh ta có thể đoán ra được suy nghĩ của Diệp Mặc.

Diệp Mặc gật đầu, tuy rằng hắn không sợ nước Mỹ, nhưng muốn sinh tồn được ở nơi này, dư luận quốc tế là một vũ khí vô cùng quan trọng, chuyện này hắn không thể không để tâm đến, một khi không có quốc gia nào ủng hộ Lạc Nguyệt, thì Lạc Nguyệt có lợi hại hơn nữa thì cũng chẳng thể làm được gì.

Diệp Mặc cảm thấy rất hài lòng với cuộc họp lần này, lần này không chỉ xác định được phương hướng đối phó với nước Mỹ, mà còn đặt ra kế hoạch làm giàu và ổn định cuộc sống sau này.

...

Tổng thống Mỹ KenLao triệu tập một cuộc họp ở Nhà Trắng với những thành viên chủ chốt trong chính phủ và ban tham mưu, đây là lần thứ hai ông ta mở cuộc họp khẩn vì chuyện liên quan đến công ty dược Lạc Nguyệt.

-Công ty dược Lạc Nguyệt chiếm đóng Senna, hơn nữa còn thu hút dân từ khắp nơi trên thế giới đến, bây giờ còn mua một lượng lớn vũ khí đạn dược, tôi nghĩ nếu như không phải chúng ta ở cách khá xa bọn chúng, thì không chừng số đạn dược mà bọn chúng mua được từ Nga đã đánh đến mông chúng ta rồi đó. Đối với đề nghị lúc đầu của nghị viên Lyes không được phát triển đúng mức, tôi rất lấy làm tiếc.

Tổng tư lệnh hải quân là người đứng dậy đầu tiên, ý của ông ta tỏ ra rất không hài lòng về chuyện của Lạc Nguyệt.

Vì bây giờ Lạc Nguyệt phát triển nhất chính là hải quân, thế nên tổng tư lệnh hải quân cũng tham gia hội nghị lần này. Một khi xảy ra chiến tranh, người phải xông trận đầu tiên đương nhiên là hải quân rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #577


Báo Lỗi Truyện
Chương 577/2272