Chương 576: Lực lượng thâm hậu, chuẩn bị di chuyển.


Thành phố Kinh gần Vladivostok của Nga, cũng cách phía Bắc Triều Tiên không xa, thuộc vùng biên giới của Trung Quốc dù không phải là mùa đông nhưng có rất nhiều băng tuyết đóng lại thành núi cao huống chi là vừa mới qua tết âm lịch truyền thống của Trung Quốc.

Tuy mới chỉ là đầu tháng ba mùa xuân nhưng thành phố Kinh vẫn đầy những bông tuyết rơi xuống, phần lớn những người dân thành phố Kinh lúc này đều chỉ ngồi trong nhà sưởi ấm hoặc mở điều hoa rồi ngồi xem ti vi. Núi Nga Mi là nơi cao nhất của thành phố Kinh. Tuy nó và núi Nga Mi ở Tứ Xuyên cùng tên với nhau nhưng thực ra lại khác nhau. Hàng năm núi Nga Mi đầy tuyết phủ, ngoài các nơi khác và cùng thời gian đặc thù ra thì về cơ bản không nhìn thấy màu xanh.

Mà lúc này, tại một thôn trang của núi Nga Mi của thành phố Kinh lại có một người con gái trẻ tiều tụy đang vất vả trên đường. Nhìn dáng vẻ cô khó nhọc như vậy là đang muốn đi vào đâu đó trong thôn trang nghỉ ngơi một chút

Nhưng cái bụng dưới khiến cô đi lại có chút vất vả. Đôi chân của cô rõ ràng là không còn chút sức lực gì cả. Cuối cùng cô không cẩn thận, dẫm phải một hòn đá băng tuyết tích tụ lâu ngày nên bị trơn mà ngã xuống đất.

Lúc ngã trên mặt đất, cô lấy tay để bảo vệ cho bụng của mình. Muốn cố gắng đứng lên nhưng cô lại thất bại một lần nữa.

Tuyết càng rơi càng lớn, trên cái con đường nhỏ như thế này không nhìn thấy một bóng người, chỉ có một người con gái đang bị ngã bên đường.

- Ôi, sao lại cón một người ngã trên tuyết như thế này chứ.

Một đạo cô mang theo một chiếc túi rất to nhưng lại đi rất nhanh trên con đường đầy tuyết.

Cô nhìn thấy người con gái nằm trên đất liền vội dang tay nâng cô dậy. Nhìn thoáng qua người con gái mà mình đang nâng, cô kinh ngạc thốt lên một câu:

- Một cô gái thật thanh tú, không phải là người bản địa. Á, hình như còn mang bầu? Không phải, cô ta còn tu luyện cổ võ nữa, chỉ là bị thương nghiêm trọng thôi.

Không kịp xem tỉ mỉ vết thương của người con gái đó, người đạo cô này mau chóng ôm cô vào trong lòng, lại vác cái bao to kia lên người, đi nhanh theo dọc núi Nga Mi. Tốc độ còn nhanh gấp ba lần lúc trước.

Lần trước sau khi mang vài thứ về giao cho Hư Nguyệt Hoa, Diệp Mặc lại bắt đầu đóng cửa tu luyên. Trong lúc hắn từ dịch thuật của Mông gia tìm thấy một vật vô cùng thích hợp cho hắn, nháy mắt một cái đã qua vài tháng rồi.

Nhưng hôm nay, Diệp Mặc không thể tập trung trí lực lại. Hắn cứ cảm thấy có cái gì đó bực bội và bất an. Diệp Mặc đứng lên, kiểm tra lại một chút tu vi, đã luyện được tới trung kỳ tầng năm rồi. Có thể tiến thêm được một chút nữa rồi nên hắn thấy rất hài lòng.

Diệp Mặc vừa ra ngoài đám người Hư Nguyệt Hoa và Hứa Bình đi tới rất nhanh. Ninh Khinh Tuyết đi đầu tiên đến bên cạnh Diệp Mặc. Lần trước sau khi Diệp Mặc trở về đem đồ giao cho Hư Nguyệt Hoa liền đóng cửa cho nên ngay cả Ninh Khinh Tuyết cũng không nói được mấy câu. Nếu Ninh Khinh Tuyết qua đầu tiên thì trong lòng Diệp Mặc dần tĩnh lại một chút. Có lẽ là rất nhớ thương nàng.

Tuy trên thực tế Lạc Nguyệt là do Ninh Khinh Tuyết và Hư Nguyệt Hoa cùng quản lý nhưng bây giờ, khi Diệp Mặc đi ra, đám người Hư Nguyệt Hoa vẫn phải báo cáo với hắn một chút.

Lương Tuấn, Lục Na còn có Ân Tư, Ân Gia, La Đông Thanh và những người khác đều đã đến Lạc Nguyệt, hơn nữa Diệp Tử Phong cũng đã tới. Nhưng trong Diệp gia thì chỉ có Diệp Tử Phong và Diệp Lăng qua, những người còn lại thì đều không tới.

Điều này khiến Diệp Mặc lấy làm lạ. Hắn nhìn Diệp Tử Phong đầu tiên rồi hỏi:

- Tử Phong, sao em lại đến đây. Em đến đây thì Diệp Gia ở Yến Kinh sẽ làm thế nào?

- Anh, chúng ta là anh em. Em biết ông nội nói cũng đúng nhưng bây giờ, khi Lạc Nguyệt gặp khó khăn, em lại trốn ở Yến Kinh. Chờ Lạc Nguyệt qua khó khăn em lại quay về. Như thế thì sao coi là anh em được chứ. Anh em thì phải cùng chung hoạn nạn chứ không phải chỉ cùng hưởng phúc. Ngay cả Diệp Lăng cũng biết đường tới đây thì sao em lại có thể lui lại phía sau được chứ.

Lời nói của Diệp Tử Phong khiến Diệp Mặc cảm động vô cùng tuy hắn biết hắn và Diệp Tử Phong không có quan hệ máu mủ nhưng trong lòng hắn đã coi Diệp Tử Phong như anh em ruột rồi.

Sau đó toàn bộ quản lý của Lạc Nguyệt đều đi tới đại sảnh họp bàn tình hình của công ty dược Lạc Nguyệt. Tất cả năng lực tự bảo vệ của Lạc Nguyệt tự chuẩn bị cho tới lúc này và sự chịu đựng của người dân đã tới cực điểm rồi.

Bởi vì Diệp Mặc rất ít khi tham dự họp trong đây cho nên Hư Nguyệt Hoa và những người khác đã phát triển mạnh mẽ kế hoạch mua vũ khí dự trữ cho Lạc Nguyệt, sau đó phát triển hệ thống phòng ngự trên không và hệ thống tấn công trên biển.

Lạc Nguyệt có tiền. Mấy xưởng làm thuốc đã bắt đầu thu thập tất cả các loại tiền. Một lượng tài chính lớn chảy vào Lạc Nguyệt. Nhưng điều khiến mọi người ngạc nhiên là sao dược phẩm Lạc Nguyệt phát triển lớn thế nào, lời bao nhiêu là tiền, sao không lên sàn giao dịch. Nếu muốn mua sản phẩm Lạc Nguyệt, thì được thôi, nh muốn mua cổ phiếu của Lạc Nguyệt thì chắc không có cửa.

Vì Lạc Nguyệt có tiền nên về cơ bản có thể thu mua vũ khí đạn dược, bắt đầu tìm kiếm đạn dược của các cường quốc hợp tác mà những loại vũ khí này cứ có tiền là sẽ ùn ùn đổ về.

Nhưng không phải là vũ khí nào Lạc Nguyệt cũng đều đã mua, đầu tiên cần phải thừa nhận Lạc Nguyệt là một chính phủ độc lập, sau đó mới có thể đàm phán giao dịch. Điều đầu tiên này của Lạc Nguyệt khiến phần lớn các nước vũ khí đạn dược phải dừng lại.

Mỹ, Nga, Đức, Pháp, Anh đều là những cường quốc vũ khí. Nước Mỹ không thể thừa nhận sự độc lập của Lạc Nguyệt, càng không có khả năng bán ra vũ khí đạn dược cho Lạc Nguyệt. Họ chỉ có điều là làm cho Lạc Nguyệt phát triển, chờ đợi dược phẩm Lạc Nguyệt sinh sôi nảy nở chứ sao có thể cấp cho Lạc Nguyệt vũ khí đạn dược để sau này lại quay ra đánh họ được chứ.

Đức, Pháp, Anh lại là thành viên của NATO. Bọn họ cũng biết suy nghĩ của nước Mỹ. Tuy rất muốn kiếm được số tiền này nhưng cũng không thể tùy tiện qua mặt của bề trên được.

Nhưng nước Nga thì không cho như vậy. Lúc đầu khi nước Nga còn là Liên Xô, bọn họ không theo nước Mỹ. Khi quân lính chiến đấu bị thu, thì dùng vũ khí hạt nhân để áp chế người Mỹ không dám nhúc nhích.

Bây giờ tuy trên lĩnh vực quân sự, Nga không còn dám liều lĩnh nữa, nhưng lại phát triển toàn diện. Có thể nói là khả năng chiến đấu không hề giảm sút. Trong khi Đức và Anh còn đang chần chừ thì họ không hề do dự công nhận sự độc lập của Lạc Nguyệt, sau đó đem vũ khí bán cho Lạc Nguyệt.

Nguồn ngoại hối rơi vào túi của Nga, một lượng lớn máy bay chiến đấu, tàu ngầm hạt nhân, xe tăng và trang bị vũ trang tiến vào Lạc Nguyệt.

Nước Đức nhìn lượng lớn Euro tiến vào Nga thì đứng ngồi không yên. Bọn họ không thể tưởng tượng được rằng Lạc Nguyệt nhỏ bé lại có năng lực lớn như vậy. Vũ khí cứ từng đợt ào ào tràn về, nhưng việc công nhận sự độc lập của Lạc Nguyệt thì với họ mà nói cũng có chút khó khăn.

Nước Mỹ liền lập tức đứng ra khiển trách nước Nga. Bọn họ cho rằng Nga làm cho thế giới trở lên không hài hòa. Nhưng Nga mau chóng phản bác. Bán vũ khí lớn nhất thế giới là nước Mỹ. Mọi người chỉ trích Nga thế còn Mỹ thì sao?

Nước Mỹ thì có những khó khăn không thể nói ra được. Nếu nói trước khi Nga bán vũ khí cho Lạc Nguyệt thì họ là đệ nhất buôn bán vũ khí. Nhưng bây giờ thì chắc chắn không phải. Lượng vũ khí đạn dược Lạc Nguyệt yêu cầu lớn hơn nhiều so với sự phỏng đoán của mọi người. Thậm chí còn vượt xa ý nghĩ của tất cả.

- Anh, chúng ta bây giờ đã có vũ khí hạt nhân kiểu mới. Uy lực bùng nổ chúng ra đã bắt chước rồi, chắc chắn sẽ không có quốc gia nào sánh bằng. Hơn nữa hệ thống tên lửa đạn đạo có thể tự do mà tiến vào châu Mỹ, thậm chí ta còn có thể đem tên lửa có đầu đạn hạt nhân vào tận bàn ăn của chúng.

Diệp Tinh đắc ý nói.

Anh ta là có lý do đắc ý của riêng mình. Ban đầu tài chính sung túc nhưng nhân lực lại không đủ. Diệp Mặc bỗng mang về một đội ngũ hàng trăm chuyên gia, thậm chí những tài liệu khoa học mới nhất. Hắn không tạo ra một chút thành tích mà thực sự là rất nhiều.

Diệp Mặc gật gật đầu, hắn rất hài lòng. Đối với năng lực của Diệp Tinh hắn rất tin tưởng. Những thứ kia chỉ nhìn qua tư liệu thôi đã biết là những người bình thường khó có thể làm ra được kể cả là người nước Mỹ.

- Diệp Tinh nói không sai. Thực ra thu hoạch lớn nhất của chúng ra là động cơ phản ứng hạt nhân. Tôi khẳng định rằng với tính năng tuyệt đối này chúng ta có thể vượt qua tất cả. Chỉ là vì chúng ra có ngành sản xuất hơi kém. Nếu không phải là lần trước chú có thể mang về vài cỗ máy và hệ thống máy tính lớn thì động cơ này của chúng ta hoàn toàn không có tác dụng gì.

Hứa Bình gật đầu nói.

- Nga cấp cho chúng ra những thứ không được tốt lắm thì tốt nhất chúng ta hãy tự làm ra những loại mới. Chỉ cần cho tôi thời gian ba năm, tôi chắc chắn rằng Lạc Nguyệt sẽ trở thành trung tâm khoa học kỹ thuật lớn nhất thế giới.

Diệp Tinh ngạo nghễ nói.

- Phát triển vũ khí đạn dược chỉ là một biện pháp, không phải là mục đích. Vũ khí đạn dược tuy kiếm được nhiều tiền nhưng chúng ta còn phải tìm kiếm rất nhiều thứ. Hiện tại số nhân khẩu của Lạc Nguyệt còn qua ít. Tới khi chúng ta có mấy trăm vạn nhân khẩu thì chúng ta có thể hoàn toàn tự lập rồi.

Diệp Mặc biết rằng Diệp Tinh rất có bản lĩnh, không phải quốc gia nào cũng có người tài giỏi như Diệp Tinh.

Chỉ cần cho cậu ta thời gian, cậu ta có thể tạo ra các loại vũ khí khoa học. Chỉ có điều người của Lạc Nguyệt giờ ít quá. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

Hư Nguyệt Hoa gật đầu, ngắt lời nói:

- Rât nhiều thợ giỏi của Lạc Nguyệt đều muốn nhà mình dời tới đây. Hiện tại người của Lạc Nguyệt có gần hai trăm nghìn người rồi. Ngoài người Hoa ở sáu thành ra còn có một vài người ở quốc gia khác tới, về cơ bản ai đến chúng ta cũng không từ chối. Đồng thời chúng ta sẽ làm các chuyến bay ở những quốc gia đó. Miễn phí cho những người muốn đi tới Lạc Nguyệt.

- Được, nếu như vậy thì sẽ đem công ty dược Lạc Nguyệt ở Lưu Xà tới đây luôn. Cũng tới lúc đó rồi. Tôi đoán bọn họ cũng đã nhẫn nại lâu rồi.

Diệp Mặc vui mừng, sự phát triển của Lạc Nguyệt thật là nhanh. Bây giờ cứ coi như nước Mỹ muốn động thủ cũng cần phải cân nhắc một chút. Không biết nếu nước Mỹ biết cái họ cần chỉ là thời gian. Lạc Nguyệt phát triển nhanh như vậy trong lòng họ chắc cũng hối hận lắm.

- Một khi chúng ra di chuyển xong công ty dược Lạc Nguyệt rồi, nước Mỹ nhất định sẽ có phản ứng. Bọn họ có thể sẽ tấn công Lạc Nguyệt đầu tiên, chiếm đồ đạc của chúng ra. Chúng ra cần phải chuẩn bị tốt cho chiến tranh.

Hư Nguyệt Hoa cũng đã tính đến chuyện dời Lạc Nguyệt đi. Nhưng cô là người quản lý Lạc Nguyệt thực tế, rất nhiều việc cô cần phải nghĩ sâu hơn so với những người khác.

Lúc này Lạc Nguyệt không còn giống như lúc đầu nữa. Bọn họ chẳng những có hệ thống phòng ngự mà còn có cả hệ thống làm nhiễu sóng ra đa, hệ thống định vị. Có lẽ hệ thống làm nhiễu sóng sẽ phá hủy rất nhanh các mục tiêu công kích. Đó chính là nguyên nhân mà Lạc Nguyệt càng cố gắng hơn.

Diệp Mặc đột nhiên đứng lên, nói với mọi người:

- Chúng ra hãy đưa toàn bộ dược phẩm Lạc Nguyệt tới và cả những người ở Lưu Xà nữa. Lạc Nguyệt chúng ra đã vượt qua con số hai trăm nghìn người và đồng thởi tuyên bố 200 hải lý hải vực xung quanh lãnh thổ là lãnh hải của Lạc Nguyệt…

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #576


Báo Lỗi Truyện
Chương 576/2272