Chương 568: Đại sư Mông Cửu Sơn


Ông lão cười ha hả, phất phất tay.

- Tiểu Khổ cháu không cần lo lắng. Ông sẽ để ý tới chừng mực.

Nói xong ông già này thoáng nhìn qua Diệp Mặc, lại giải thích một câu.

- Sức khỏe của tôi không được tốt. Lần này là do Tiểu Khổ đưa tôi đến San Francisco để khám bệnh đấy. Đồng thời cũng giống cậu, tôi thuận tiện đến thăm một người bạn già. Không có vấn đề gì, cậu đưa tay cho tôi xem.

Lúc này Diệp Mặc mới giật mình. Hoá ra ông ta cũng biết mình bị bệnh. Tuy nhiên bệnh của ông lão này ngay cả thần thức của hắn cũng không nhìn ra được. Ngoại trừ tử khí ra, có thể nói là ông ta không có bất kỳ biến hóa gì. Bản thân ông ta làm thế nào lại biết được? Theo lý thuyết, nếu bệnh của ông ta không biểu hiện dấu hiệu của căn bệnh ra ngoài, hẳn là mình cũng không nhận ra được. Nếu nói ông ta cũng biết mình có tử khí, về điểm ấy bất kể thế nào, Diệp Mặc là cũng không sẽ tin được.

- A!

Lúc này ông lão vừa nắm được bàn tay Diệp Mặc lại phát ra một tiếng đầy kinh ngạc.

Trong lòng Diệp Mặc hơi chấn động, lập tức hỏi:

- Chẳng lẽ ông đã nhìn ra sự khác lạ trên tay tôi sao?

Ông lão trầm ngâm hồi lâu, lúc này mới cau mày nói:

- Tướng tay của anh bạn trẻ rất kỳ quái. Không ngờ tôi không nhìn ra được quá khứ và tương lai. Không đúng, thiên mệnh của cậu hình như đã bị sửa đổi. Không đúng, nhất định là đã bị sửa đổi...

Nói tới đây, ông lão này bỗng nhiên nhắm mắt lại trầm tư suy nghĩ một lát, rồi mới lên tiếng:

- Cao nhân, cao nhân. Nếu tôi không nhìn lầm, hai năm trước anh bạn trẻ đã bị người ta sửa đổi thiên mệnh, bởi thế thiên mệnh đã đứt bỗng nhiên được sửa. Thậm chí lớn đến mức tôi cũng không nhìn ra được. Kỳ nhân, đây thật sự là một kỳ nhân.

Bỗng nhiên ông già này buông tay Diệp Mặc ra, ôm quyền nhìn Diệp Mặc nói.

- Anh bạn trẻ, lão già này bất lực, không nhìn ra được tướng mệnh của anh bạn trẻ. Chỉ có điều còn có một việc vẫn cần anh bạn trẻ chỉ điểm....

Lúc này, sự khiếp sợ trong lòng Diệp Mặc mới dịu xuống, nhưng trong lòng vẫn không thể hoàn toàn bình tĩnh. Ông lão này là người đầu tiên, người đầu tiên nhìn ra mạng của hắn đã thay đổi. Tướng thuật của ông lão này cũng quá khủng khiếp. Tuy rằng tu chân có thể trường thọ và làm những việc mà người bình thường không thể làm, nhưng cũng phải trải qua tu luyện mới có được.

Mà người nhìn ra tương lai và quá khứ của một người, điều này quả thực rất thái quá. May mắn là ông ta còn không nhìn ra mình đã sống lại hoặc là xuyên việt tới đây, bằng không sẽ có vấn đề rất lớn.

- Tiền bối muốn hỏi gì, xin cứ việc nói.

Diệp Mặc ổn định lại tâm tình của mình một chút. Giọng điệu hắn trở nên tôn kính hơn. Đây là một ông lão có bản lĩnh thực sự. Hơn nữa còn là loại bản lĩnh thật sự kia.

- Tôi muốn hỏi người lúc trước đã nghịch thiên cải mệnh cho anh bạn trẻ là ai? Tôi muốn tới thăm vị tiền bối này.

Giọng điệu ông lão rất kính cẩn và nghiêm túc.

Diệp Mặc không ngờ được ông lão lại hỏi chuyện này. Hắn không thể làm gì khác hơn là nói:

- Ông cụ, người đó là một cô gái. Tuy nhiên sau khi cô ấy giúp tôi sửa mạng xong liền rời đi. Tôi hiện đang tìm cô ấy, nhưng đến bây giờ tôi vẫn chưa tìm thấy... Truyện được copy tại TruyệnYY.com

Ông lão nghe Diệp Mặc nói xong, trên mặt lập tức lộ ra chút thất vọng. Ông ta cảm thấy vô cùng đáng tiếc khi không thể làm quen với tiền bối có bản lĩnh như vậy. Qua một hồi lâu, ông ta mới nói với vẻ mất mát:

- Mông Cửu Sơn tôi đúng là ếch ngồi đáy giếng, vẫn tưởng rằng mình đã đứng trên đỉnh cao nhất của tướng thuật. Nhưng hôm nay tôi mới biết được thiên ngoại hữu thiên nhân ngoại hữu nhân. Thần thuật như vậy, sao tôi có thể nhìn thấy bóng lưng đây. Hoa Hạ to lớn. Quả nhiên xuất hiện vô số người tài giỏi.

Lúc này hai người ngồi ở phía trước cũng nghe được phía sau nói chuyện, lập tức quay đầu lại. Hai người này là một người là phụ nữ trung niên và một người là cô gái trẻ tuổi. Mặc dù người phụ nữ có chút tiều tụy nhưng thoạt nhìn lại có một loại khí chất cao quý.

- Ngài chính là đại sư Mông Cửu Sơn sao?

Người phụ nữ trung niên bỗng nhiên ngắt lời hỏi. Trên mặt có vẻ kích động khó có thể kìm chế được.

Ông lão đã phục hồi lại tinh thần. Ông ta gật đầu nói:

- Không sai, tôi chính là Mông Cửu Sơn.

Ông ta vẫn rất tự phụ đối với tướng thuật của mình, nhưng hôm nay lại bị đả kích.

- Đại sư Mông, tôi thật sự không ngờ có thể gặp được ngài ở đây. Đại sư Mông, tôi... thật có chút vô lễ. Tôi muốn mời ông tính giúp tôi một mạng, không biết đại sư Mông có thể đáp ứng hay không?

Người phụ nữ trung niên kia bỗng nhiên lộ ra bộ dạng khẩn thiết. Bà ta biết có thể gặp Mông Cửu Sơn căn bản là may mắn của may mắn. Cho dù vô lễ, bà ta cũng nhất định phải nói ra. Phải biết rằng qua thôn, chưa chắc có trại kia.

Mông Cửu Sơn lộ ra vẻ mặt khó xử nói:

- Nếu cô biết tôi là Mông Cửu Sơn, chắc cũng biết tôi có một quy định không được tốt lắm. Đó chính là mỗi ngày tôi chỉ có thể ra tay ba lần. Cho nên, hôm nay tôi không thể xem cho cô được.

Đương nhiên, người biết Mông Cửu Sơn đều biết quy định này của ông ta. Bởi vì Mông Cửu Sơn còn có một ngoại hiệu là "Mông Tựu Tam", chính là mỗi ngày chỉ có thể xem cho ba người, hoặc là chỉ có thể ra tay ba lần.

- Nhưng hôm nay này mới chỉ ra tay một lần. Tôi có thể trả tiền gấp đôi....

Người phụ nữ này có chút lo lắng. Gặp được Mông Cửu Sơn cũng không mấy dễ dàng. Nếu hôm nay bỏ lỡ, sợ là sẽ không có cơ hội nào khác. Tuy rằng trong nhà cô đại phú đại quý, nhưng Mông Cửu Sơn là người mà không phải đại phú đại quý nào cũng có thể mời được.

Quả nhiên người phụ nữ vừa nói ra những lời này, sắc mặt Mông Cửu Sơn liền trầm xuống. Bà ta nói vậy dường như ông ta xem tướng số chính là vì tiền. Vừa rồi ông ta xem tướng cho Diệp Mặc không được, không lấy một xu. Hơn nữa Diệp Mặc không trả tiền. Ông ta rất hài lòng đối với cách làm này của Diệp Mặc. Không ngờ người phụ nữ này vừa mở miệng chính là tiền, hơn nữa còn là gấp đôi tiền. Điều này khiến ông ta mất hứng. Mông Cửu Sơn ông ta muốn kiếm tiền, kiếm chỗ nào không được?

Dường như đã nhận ra Mông Cửu Sơn mất hứng, người phụ nữ trung niên này biết mình đã lỡ lời, vội vàng xin lỗi.

- Rất xin lỗi, đại sư Mông, là do tôi nói không lựa lời, xin đại sư tha thứ.

Mông Cửu Sơn phất phất tay.

- Thôi đi, hôm nay quả thật tôi đã xem ba lần. Để lần sau đi.

Nói xong lập tức ngậm miệng không nói nữa.

Trên mặt người phụ nữ trung niên này đầy vẻ thất vọng. Thật vất vả mới gặp được đại sư Mông Cửu Sơn, không ngờ hôm nay ông ta đã xem ba lần rồi.

Cô gái trẻ tuổi vẫn ngồi bên cạnh người phụ nữ trung niên kia bỗng nhiên mở miệng nói:

- Mẹ, không thể tin được những thầy tướng số này. Đó chỉ là mê tín mà thôi. Con và ba đã nói với mẹ bao nhiêu lần, mẹ lại không tin. Chúng ta vẫn nên trở về suy nghĩ biện pháp khác đi.

- Tiểu Âm, không nên nói lung tung. Đại sư Mông chính là một trong ba vị đại sư nổi tiếng nhất Hoa Hạ. Sao con có thể nói như vậy.

Người phụ nữ trung niên lập tức liền quát lớn.

Diệp Mặc thấy bộ dạng người phụ nữ trung niên này có chút thất vọng, thậm chí còn muốn cầu xin Mông Cửu Sơn, trong lòng cũng có chút suy nghĩ nhưng không nói gì. Nếu không đồng ý coi như xong. Hắn đã nhìn ra người phụ nữ trung niên này cũng là một người bệnh. Ánh mắt bà ta uể oải. Hơi thở không thông suốt. Vừa nhìn đã biết là không khỏe. Chỉ bởi vì đối phương là một người phụ nữ, cho nên Diệp Mặc mới không sử dụng thần thức để cẩn thận xem xét.

Diệp Mặc phỏng đoán sở dĩ bà ta có ý muốn tìm Mông Cửu Sơn tính mạng, khẳng định cũng bởi vì bệnh tình của bà ta.

- Vị tiên sinh này, tôi có một số việc muốn hỏi Mông đại sư một chút. Tôi muốn tạm thời đổi chỗ ngồi với anh có được không?

Người phụ nữ trung niên này vẫn luôn nửa đứng nửa ngồi có chút mệt, lúc này bà ta mới muốn đổi chỗ ngồi với với Diệp Mặc.

Tuy rằng biết trên máy bay không cho phép đổi chỗ ngồi, nhưng người phụ nữ trung niên này vẫn đưa ra đề nghị đổi chỗ với Diệp Mặc, có thể thấy được bà ta vẫn không cam tâm. Trong lòng Diệp Mặc thầm than. Người phụ nữ trung niên này vừa nhìn đã biết là người có giáo dục. Người giống như bà ta nếu bị từ chối, chắc chắn sẽ không nói lại lần thứ hai. Vậy mà bà ta chẳng những nói lại lần thứ hai, còn dự định ngồi ở chỗ của Diệp Mặc để lại cầu tình.

Bởi vậy có thể thấy được, bà ta thực sự rất quan tâm tới bệnh tình của mình.

Mông Cửu Sơn cũng nghe thấy lời người phụ nữ trung niên nói. Ông ta chỉ lắc đầu không nói gì.

Nếu là bình thường, Diệp Mặc khẳng định sẽ đổi cho bà ta. Nhưng lúc này, Diệp Mặc cũng có một vài vấn đề muốn hỏi Mông Cửu Sơn. Hắn cảm giác Mông Cửu Sơn này rất không bình thường. Ban đầu hắn còn không mấy để ý đến tử khí trên người ông ta và trên người cháu trai ông ta. Nhưng hiện tại nếu biết ông ta là một người có bản lĩnh, hắn cảm thấy có vài chuyện không hiểu nhất định phải hỏi cho rõ ràng.

Bởi vì hắn nhất định phải biết vì sao Mông Cửu Sơn có thể thấy được mạng của hắn đã thay đổi. Hắn không muốn tùy tùy tiện tiện bị người khác nhìn ra mình không ổn. Khi chưa tìm hiểu rõ ràng từ trên người Mông Cửu Sơn, hắn chắc chắn sẽ không đổi chỗ ngồi.

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc có chút áy náy nhìn người phụ nữ trung niên nói.

- Rất xin lỗi chị. Tôi tạm thời không thể đổi vị trí với chị được. Tuy nhiên, tôi coi như là một bác sĩ....

Diệp Mặc nói tới đây bỗng nhiên hắn dừng chủ đề lại. Thần thức của hắn phát hiện khẩu súng trên xe đẩy đã biến mất.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #568


Báo Lỗi Truyện
Chương 568/2272