Chương 552: Thị trấn Mexika


Từ khi quen biết Diệp Mặc cho tới nay, Thạch Khai Căn chưa bao giờ thấy vẻ mặt này của Diệp Mặc, lại càng không dám chần chừ nói:

-Một tháng trước, em tìm được một người vốn là người của Hán Văn bang, tên là Lưu Sơn. Năm đó, sau cuộc hỗn chiến giữa các bang phái, đúng là bang chủ của Hán Văn Bang đã phái người đưa chị Nhan đi. Sau đó, Hán Văn bang bị tiêu diệt, một vài anh em chạy thoát. Lưu Sơn mà em gặp chính là một trong những người chạy thoát, hắn gặp chị Nhan và một người khác bảo vệ chị Nhan trên đường.

- Ba người gặp nhau mới phát hiện ra không có tiền, chị Nhan tháo chiếc vòng tay ra, đưa chiếc vòng cho người bảo vệ mình đi đổi lấy tiền. Nhưng sau khi người anh em đó đi thì không quay lại nữa. Chị Nhan và Lưu Sơn đợi rất lâu, anh ta vẫn chưa về, sau đó hai người nghe thấy tiếng súng, không dám tiếp tục đợi nữa. Nhiệm vụ bảo vệ chị Nhan đặt lên vai Lưu Sơn, Lưu Sơn cũng được coi là trung thành với Hán Văn bang. Sau khi anh ta đưa chị Nhan đến thị trấn Mexika thì anh ta và chị Nhan lạc nhau.

-Lưu Sơn thì sao?

Một lúc lâu sau Diệp Mặc mới hỏi.

Thạch Khai Căn hổ thẹn nói:

-Em tìm thấy anh ta ở thành Daly, sau đó lần thứ hai khi em đi tìm anh ta thì anh ta đã chuyển đi rồi. Em nghĩ anh ta không muốn có liên quan gì đến Hán Văn bang nữa, em hiểu suy nghĩ của anh ta, nên cũng không tìm anh ta nữa.

Nói xong, không đợi Diệp Mặc trả lời, Thạch Khai Căn liền lấy ra tấm bản đồ thị trấn rất cụ thể đưa cho Diệp Mặc nói:

-Đây là vị trí thị trấn Mexika, địa điểm được khoanh vòng tròn ở trên chính là nơi trước kia chị Nhan và Lưu Sơn lạc nhau. Sau khi chuẩn bị xong, em vẫn chưa kịp đi tìm thì đã xảy ra chuyện Tam Phiên Bang. Sau này Sát bang chủ cứu em, em từng đi tìm, nhưng không có một chút tin tức nào cả. Vì Tam Phiên Bang theo dõi quá chặt, nên em không dám ra ngoài thường xuyên.

Diệp Mặc cầm lấy tấm bản đồ rồi quan sát kĩ tấm bản đồ, ngay cả Sát Nhất tiến đến cũng không biết.

Thật lâu sau, Diệp Mặc mới cất bản đồ, trong lòng thấy lo cho số kiếp lênh đênh của chị Nhan. Tuy hắn đến từ Lạc Nguyệt nhưng Diệp Mặc là người trọng tình cảm, nếu không thì hắn đã không nhìn Diệp Lăng và Diệp Tử Phong với ánh mắt khác. Nói về bản chất, nếu chị Nhan thực sự là mẹ của Diệp Mặc, thì đó chính là tình cảm huyết thống.

Ai biết được thiếu gia bị bỏ rơi Diệp Mặc kia có phải là kiếp trước của hắn? Cho dù không phải thì dòng máu trong hắn cũng thay đổi rồi. Có những thứ không thể nào xóa đi, cuộc gặp gỡ với chị Nhan hắn không thể không lo lắng.

-Diệp tiền bối, những tư liệu này em đã lấy được rồi, anh xem xem.

Thấy Diệp Mặc đã định thần lại, Sát Nhất vội vàng đưa thứ trên tay cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc nhận lấy nhưng không nhìn kỹ, mà cất đi ngay. Một lát sau mới nói:

-Tôi muốn ra ngoài một chút, còn về chuyện Tam Phiên Bang, đợi tôi về hẵng hay.

Thạch Khai Căn đoán Diệp Mặc đến thị trấn Mexika, anh ta do dự một lúc, nghĩ nghĩ nhưng không nói. Lần trước Diệp Mặc vì chị Nhan mà đến, cho thấy rõ hắn và chị Nhan có quan hệ đặc biệt. Những chuyện khác, đợi hắn xử lý việc của chị Nhan rồi hãy nói tiếp.

Diệp Mặc bình tĩnh trở lại, hắn thấy bộ dạng muốn nói nhưng lại không nói ra của Thạch Khai Căn, liền hỏi:

-Anh có chuyện gì muốn nói?

-Anh Diệp, còn một chuyện nữa em chưa kịp nói. Lần trước sau khi anh đi, Hoàng Mân đến tìm anh, cô ấy nghe nói anh đi rồi rất thất vọng.

Thạch Khai Căn thấy Diệp Mặc hỏi liền vội vã trả lời. nguồn t r u y ệ n y_y

-Hoàng Mân?

Diệp Mặc nhíu mày, hắn không quen cô gái này, huống hồ đây vẫn là ở Mỹ, hắn không nhớ quen cô gái này ở Mỹ khi nào, cô ấy tìm hắn làm gì?

Thạch Khai Căn thấy Diệp Mặc không nhớ ra, liền nói thêm:

-Sau khi chúng ta tiến vào Hồng Vũ bang, cô ấy là người ngồi bên cạnh Chu Hoành Sinh.

Thạch Khai Căn nói như vậy, Diệp Mặc liền nhớ ra ngay. Lúc đấu "Tam tức phi đao" Jonh Jay đến Hồng Vũ bang bảo Chu Hoành Sinh phải giao mình ra. Kết quả là bị cô gái đó cự tuyệt ngay lúc đó, hơn nữa Hoàng Mân còn bảo vệ hắn. Khi đó hắn cảm thấy kì lạ, từ trước đến nay mình và cô gái đó không quen biết, vì sao cô ấy lại bảo vệ mình?

Đối với Hoàng Mân, Diệp Mặc có chút ấn tượng, diện mạo cô gái này tuy bình thường, nhưng suy nghĩ rất chín chắn. Nghĩ đến đây Diệp Mặc mở miệng hỏi:

-Sau khi Hồng Vũ bang bị diệt, Hoàng Mân thế nào?

Thạch Khai Căn trả lời ngay:

-Con người Hoàng Mân rất thông minh, sau khi Chu Hoành Sinh bác bỏ ý kiến bảo vệ anh của cô ấy, cô ấy liền lui ra, không phải cô ấy tạm thời rời đi mà lúc ấy rời khỏi Hồng Vũ bang luôn. Sau này sau khi Chu Hoành Sinh biết mình sai, đi tìm Hoàng Mân nhưng tìm không thấy.

Diệp Mặc gật đầu, Hoàng Mân này rất thông minh, khi đó cô lập tức rút lui, không ngờ lại quyết đoán như vậy, biết Chu Hoành Sinh không đáng để mình giúp sức thì rời đi ngay. Nhưng cô đã rời đi, lại còn tìm mình làm gì? Diệp Mặc không phải xã hội đen và cũng không phải đại ca trong xã hội đen.

-Cô ấy nói gì?

Diệp Mặc hỏi tiếp.

Thạch Khai Căn nói:

-Cô ấy chỉ hỏi anh đến San Francisco chủ yếu có phải vì tìm chị Nhan, còn hỏi lần sau khi nào anh đến. Vì cô ấy nói đã biết việc này, em cũng không giấu. Còn về lần sau lúc nào anh đến, em nói em cũng không biết. Sau đó cô ấy đi rồi thì không nghe được tin tức nữa.

Diệp Mặc không hỏi nữa, tâm kế của Hoàng Mân không tồi, tâm kế của cô và Bành Nhạc Cơ không giống nhau, cô muốn làm một vài việc. Nếu để cô đi giúp Hư Nguyệt Hoa thì thật tuyệt, nhưng nếu đã đi rồi thì hỏi làm gì.

So sánh với những nơi khác của Mỹ, thậm chí những thị trấn khác của San Franciso, thị trấn Mexika quá bình thường. Ngay cả đường phố cũng lộn xộn, những tòa nhà kia lại càng cũ kỹ. So với những nơi khác của Mỹ, Diệp Mặc cảm thấy thị trấn này thực sự kém xa.

Diệp Mặc đứng trước một tiệm cà phê, tiệm cà phê này mới mở. Địa điểm mà Thạch Khai Căn khoanh chính là nơi này, lúc trước chị Nhan từng đến đây, chỉ là vốn không có tiệm cà phê này.

Diệp Mặc thở dài, nhiều năm đã qua đi, không cần nói chị Nhan gần như sẽ không tiếp tục ở thị trấn này, dù là cô ấy vẫn còn ở đây thì trong khoảng thời gian ngắn hắn cũng không thể tìm thấy được.

Bước vào tiệm cà phê, Diệp Mặc tùy ý gọi một cốc cà phê, hắn không hiểu tiếng anh, chỉ là tùy ý chọn một loại mà thôi. Cà phê được bê lên, phía trên có sủi bọt, Diệp Mặc quấy lên rồi uống một ngụm có chút đắng, hắn không thích hương vị này.

Tiện tay cầm tờ báo bên cạnh lên, đầu đề của trang nào cũng là hình ảnh của ngân hàng Mỹ và còn có bức tường của kho vàng mà Diệp Mặc đã đào. Diệp Mặc khẽ mỉm cười, thật là nhanh, mới có buổi sáng mà báo đã ra rồi. Tuy hắn hầu như không hiểu tiếng anh, nhưng đoán cũng có thể đoán ra chuyện gì đã xảy ra. Chỉ là không biết kho vàng bị chuyển đi, người Mỹ có phát hiện ra không. Nếu Nhà Trắng phát hiện ra kho vàng đã bị chuyển đi, bọn họ có phát điên lên không?

Nghe nói kho vàng đó rất ít người đi vào, nếu mấy năm sau người Mỹ mới phát hiện ra kho vàng đã bị chuyển đi thì thật nực cười.

Diệp Mặc ngồi chưa lâu, một cô gái tóc vàng bưng cốc cà phê đến trước mặt Diệp Mặc dùng tiếng anh hỏi một câu:

-Anh là người Hoa Hạ?

Câu nói này Diệp Mặc hiểu, nhưng hắn không muốn nói chuyện với cô gái này, liền giả bộ không hiểu, uống một ngụm cà phê không thích.

-Xin hỏi, anh là người Hoa hạ à?

Cô gái tóc vàng thấy Diệp Mặc không trả lời, lại hỏi tiếp, nhưng lần này dùng tiếng Trung, trái lại phát âm rõ ràng, nói không tồi.

Diệp Mặc bất đắc dĩ gật đầu:

-Đúng vậy, cô có chuyện gì?

-Ồ, tốt quá, tôi muốn nhờ anh giúp một chuyện… à không, tôi nghĩ tôi có thể giúp anh…

Lời nói của cô gái tóc vàng khiến Diệp Mặc rất ngạc nhiên, muốn hắn giúp? Người Mỹ trước nay cứ đến làm quen như vậy sao? Hơn nữa, mình còn chưa cần cô ta giúp.

Không đợi Diệp Mặc nói tiếp, cô gái tóc vàng bỗng thầm thì bên tai Diệp Mặc:

-Chúng ta ra ngoài nói được không? Tôi nghĩ có lẽ anh sẽ thấy hứng thú hơn.

Sở dĩ Diệp Mặc ngồi đây uống cà phê là muốn tâm trạng yên tĩnh một chút. Hắn nghĩ lúc trước một mình chị Nhan ở trong tình cảnh lưu lạc nơi đất khách, cô đơn không ai giúp mà thấy lo. Nhưng cô gái này làm cho tâm trạng vốn không tốt của Diệp Mặc càng tồi tệ hơn.

Diệp Mặc đứng dậy, đặt tờ tiền một trăm đô lên bàn rồi quay người đi. Trên người hắn ngoài tờ tiền mệnh giá một trăm đô thì không có tiền lẻ.

Cô gái tóc vàng thấy Diệp Mặc trả tờ tiền một trăm đô thì vội vàng cầm lấy tiền, rồi lấy thẻ của mình trả tiền giúp hắn. Nhân viên quầy ba nhìn thấy cô đi cùng Diệp Mặc, cứ nghĩ là họ là một đôi, nên không quan tâm.

Cô gái tóc vàng đi ra khỏi tiệm cà phê liền đi đến bên cạnh Diệp Mặc. Thậm chí còn dùng tay nắm lấy cánh tay của Diệp Mặc, còn cố ý cọ ngực của mình lên cánh tay Diệp Mặc.

Diệp Mặc nhíu mày, hắn không có cảm tình với cô gái dùng loại nước hoa hóa học kỳ lạ kia. So với Ninh Khinh Tuyết đang ở nhà đợi hắn, ngay cả nhìn Diệp Mặc cũng không có hứng thú với cô gái này. Hơn nữa Diệp Mặc khẳng định phần lớn những cô gái này đều là gái đứng đường, tuy không khinh bỉ nhưng với tâm trạng lúc này của Diệp Mặc, để ý cũng không thèm để ý đến cô ta.

Chỉ là trong lòng Diệp Mặc cảm thấy kỳ lạ, những gái đứng đường bình thường toàn ra ngoài vào buổi tối, mà cô gái này lại hoạt động vào ban ngày, so với thời gian làm việc của những cô gái khác dường như không giống.

Vất cánh tay của cô gái xuống, Diệp Mặc tỏ vẻ không thoải mái nói:

-Rốt cuộc cô muốn nói gì? Nếu cô muốn lên giường thì thôi đi, tôi không có hứng thú với cô.

Nhưng khác với những gì Diệp Mặc đoán, cô gái này lại tỏ vẻ khó chịu, nhưng rất nhanh đã vứt cái vẻ khó chịu ấy sang một bên rồi tươi cười nói:

-Ồ, em biết, nhưng em thích anh, anh là một người đàn ông chân chính, trên người có mùi của đàn ông.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #552


Báo Lỗi Truyện
Chương 552/2272