Chương 550: Phố người Hoa thay đổi lớn


Sau khi Diệp Mặc tiến vào, mới biết được tuy rằng bức tường Fort Knox rất cứng rắn, nhưng so với căn phòng thép của đế quốc mặt trời đen kia, thậm chí còn có một tầng điện cảnh báo và lối đi lazer mà nói, nơi này quả thực quá dễ dàng vào được.

Nơi này chính là nơi được người ta gọi an toàn nhất của nước Mỹ sao? Diệp Mặc lắc đầu. Phi kiếm trong tay hắn nhanh chóng đâm xuyên qua bức tường dưới lòng đất, tiến vào tầng hầm của Fort Knox.

Đối với Diệp Mặc mà nói, bên ngoài có thêm nhiều xe tăng, binh lính canh giữ cũng chỉ để trang trí.

Diệp Mặc đứng ở một gian phòng đan chéo nhau dưới tầng ngầm Fort Knox, trong lòng cảm khái. Nơi này tiến vào quá dễ dàng. Thậm chí sau khi hắn lấy vàng đi, người Mỹ còn không biết gì.

Tuy rằng về phương diện hệ thống theo dõi này, đối với Diệp Mặc mà nói chỉ dùng để trang trí, nhưng Diệp Mặc không đắc ý như vậy. Hắn không muốn bị người khác phát hiện. Bởi vì sau khi làm xong việc ở nơi này, hắn còn muốn tới ngân hàng nước Mỹ một chuyến.

Từng tầng hầm một bị Diệp Mặc đâm thủng. Ở trong này, Diệp Mặc thấy các loại tiêu bản của thi thể và đầu lâu khác lạ, thấy "bản tuyên ngôn độc lập" gốc, còn có "Magna Carta (bản đại hiến chương)" và một vài văn kiện cổ. Còn có một vài văn kiện chiến lược cơ mật mang tính mở rộng của nước Mỹ. Nhưng mấy thứ này đối với Diệp Mặc mà nói chính là rác rưởi. Một ít châu báu trên vương miện quốc vương đã bị hắn thuận tay thu lấy.

Liên tiếp phá vỡ vô số các gian phòng, Diệp Mặc mới nhìn thấy vàng. Sau khi đã lấy đi mấy trăm tấn vàng, ánh mắt Diệp Mặc cũng trở nên cao hơn. Tuy rằng đối mặt với toàn bộ là vàng thỏi, mấy vạn vàng thỏi đối với hắn mà nói cũng chỉ là một con số ít ỏi mà thôi.

Đối với những thỏi vàng này, Diệp Mặc căn bản ngay cả tâm tình nhìn ngắm cũng không có, trực tiếp thu vào nhẫn trữ vật. Nhẫn trữ vật của hắn đã thay đổi. Hiện tại đã dài khoảng mười lăm mét. Hơn nữa còn rộng đến mười mét, cao tới tám mét. Tổng cộng ước chừng có hơn một nghìn mét vuông. Nhẫn trữ vật này đối với Trúc Cơ tu sĩ của đại lục Lạc Nguyệt mà nói, vẫn nhỏ tới mức đáng thương, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói đã vô cùng tài giỏi rồi. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

Tuy rằng nhẫn trữ vật của đại lục Lạc Nguyệt rất lớn, hoặc là nói tùy tiện lấy ra một nhẫn trữ vật đều lớn hơn so với cái của Diệp Mặc. Nhưng không phải mọi người đều có. Bởi vì Không Minh Thạch ở nơi đó quá ít. Bình thường luyện khí kỳ chỉ có thể dùng túi trữ vật mà thôi.

Từng gian phòng bị phá vỡ. Từng đống vàng bị Diệp Mặc gom lại. Đến cuối cùng Diệp Mặc cũng có chút chán chường. Sau khi lấy đi ba trăm nghìn thỏi vàng nguyên chất xong, cuối cùng hắn không muốn tiếp tục ở tại chỗ này tìm vàng thỏi nữa. Ai biết nơi này còn có bao nhiêu nữa. Hắn phỏng đoán mình đã lấy được chí ít là hơn bốn nghìn tấn.

Sau khi Diệp Mặc rời khỏi Fort Knox, đám binh lính vẫn nghiêm túc bảo vệ nghiêm ngặt xung quanh Fort Knox, căn bản không biết vàng nơi bọn họ bảo vệ đã bị lấy đi hơn chín phần.

Tuy rằng Diệp Mặc thu hoạch tốt ở Fort Knox, nhưng trong kho bạc của ngân hàng Mỹ hắn chỉ tìm được mấy trăm triệu đôla tiền mặt. Hơn nữa tính uy hiếp của hệ thống theo dõi vào báo động trong ngân hàng còn lớn hơn cả Fort Knox của nước Mỹ. Mặc kệ có phải do Fort Knox được thành lập từ lâu hay không, Diệp Mặc đã hoàn toàn mất đi hứng thú đối với việc mang số lượng đôla Mỹ trong ngân hàng đi, bởi vì điều đó thật sự là quá khó khăn.

Hắn không biết nước Mỹ cất giữ tiền mặt nhiều nhất ở chỗ nào, hắn thậm chí còn muốn đi kho cất trữ của Liên bang Mỹ xem sao, tuy nhiên cuối cùng vẫn bỏ ý niệm trong đầu. Bọn họ phát hành đôla, không nhất định sẽ có thứ này. Nếu hắn biết nơi tập trung đôla, hắn không cần đi từng ngân hàng một. Có lẽ hắn sẽ còn đi một chuyến.

Nhưng điều kiện tiên quyết là hắn không thể để bại lộ tung tích của mình. Một khi bị lộ đối với hắn sẽ không có bất kỳ lợi ích gì. Hiện tại bất kể là thực lực cá nhân hắn hay là từ phía Lạc Nguyệt đều còn xa mới có thể là đối thủ của người Mỹ. Hắn đánh không lại có thể trốn, nhưng những người khác thì sao?

Số vàng trong tay có thể cho Hư Nguyệt Hoa tìm người tiêu thụ một ít. Vàng là tiền cứng, không lo bán không được, chỉ cần làm cẩn thận một chút là được.

...

Diệp Mặc lại tới phố người Hoa ở San Francisco. Đây là chỗ tốt trong kế hoạch của hắn. Ban đầu hắn dự định sau khi xử lý chuyện của Lạc Nguyệt xong mới tới nơi này. Chỉ bởi vì hôm nay đúng lúc ở nước Mỹ kiếm tiền phát tài, nên thuận tiện đến nơi này.

Trời còn chưa tối, nhưng Minh Ngọc Các lại sớm đóng cửa. Thần thức của Diệp Mặc quét đến bên trong Minh Ngọc Các, không ngờ không phát hiện ra người nào. Ngay cả ông lão tên là lão Hạ và người làm kia cũng không thấy đâu.

Diệp Mặc lại tìm tới sào huyệt của Bành Nhạc Cơ, lại phát hiện bên trong chỗ nhà dân kia không có người. Hơn nữa thoạt nhìn có vẻ bỏ hoang đã lâu. Một vài dự cảm không tốt dâng lên trong lòng Diệp Mặc. Hắn đi tới võ quán của Hồng Vũ bang. Lúc trước khi hắn và Thạch Khai Căn đến, võ quán này vô cùng náo nhiệt, hiện tại lại rách nát không chịu nổi. Diệp Mặc lại đi tới địa bàn của Chu Hoành Sinh. Cái sân riêng kia cũng không thấy một người nào.

Xem ra nơi này đã xảy ra một vài chuyện gì đó. Vì sao không thấy Thạch Khai Căn báo cáo với mình? Diệp Mặc nhanh chóng nhớ tới việc từ khi hắn chuyển đến Lạc Nguyệt đã thay đổi số điện thoại di động. Hắn không thể làm gì khác hơn là cau mày quay về cửa Minh Ngọc Các.

Ngay khi Diệp Mặc đang có chút nghi hoặc khó hiểu, thần thức của hắn quét tới một bóng người ở trong ngõ nhỏ cách đó mấy trăm mét. Rốt cuộc cũng gặp được một người quen. Lúc trước La Hưng đã giao ảnh chụp chị Nhan cho hắn. Diệp Mặc không ngờ được La Hưng còn chưa đi.

Ngay sau đó hắn đã xuất hiện ở trước mặt La Hưng. La Hưng đang cúi đầu đi nhanh bỗng nhiên bị người ngăn lại, lập tức sợ tới mức muốn ngã lăn ra. Tuy nhiên anh ta nhanh chóng thấy rõ người đang đứng đối diện là ai. Đây chính là một nhân vật đã khiến cả Hồng Vũ bang phải ngửa mặt mà nhìn

- Diệp tiền bối...

Sau khi La Hưng nhận ra Diệp Mặc, lập tức kêu lên một câu.

Diệp Mặc gật đầu nói:

- La Hưng, không ngờ được anh còn ở nơi này. Tôi hỏi anh một chút. Vì sao không thấy một người nào của Đường Bang? Thạch Khai Căn cũng không thấy. Vì sao người của Hồng Vũ Bang các anh cũng không có ở đây?

La Hưng theo bản năng nhìn bốn phía một chút. Diệp Mặc thấy vẻ mặt La Hưng, lập tức nói:

- Anh không cần nhìn, khu vực gần đây không có ai. Anh cứ nói thẳng là được rồi. Có phải Thạch Khai Căn đã xảy ra chuyện gì hay không?

La Hưng lắc đầu nói:

- Thật ra anh Thạch không xảy ra chuyện. Người xảy ra chuyện chính là Bành bang chủ. Sau khi Hồng Vũ Bang chúng tôi và Sơn Khẩu Bang sống mái với nhau, thực lực hai bên đều bị suy yếu hơn rất nhiều. Sơn Khẩu Bang lại cấu kết với Tam Phiên Bang chuẩn bị tiêu diệu Hồng Vũ Bang chúng tôi.

Nghe đến đó Diệp Mặc gật đầu. Xem ra Hồng Vũ Bang đã bị tiêu diệt, bằng không chắc sẽ không tiêu điều như thế.

La Hưng lại tiếp tục nói:

- Chu bang chủ biết không phải là đối thủ của bọn họ, liền cầu cứu Bành bang chủ của Đường Bang. Sau khi người của Hồng Vũ Bang chúng tôi và Sơn Khẩu Bang sống mái với nhau, thực lực vốn đã bị suy yếu rất lợi hại. Bành bang chủ cũng biết cho dù Đường Bang ra mặt cũng không phải là đối thủ của Tam Phiên Bang.

- Nói như vậy Bành Nhạc Cơ từ chối?

Diệp Mặc thuận miệng hỏi.

La Hưng có chút thương cảm nói:

- Bành bang chủ còn chưa kịp từ chối, Tam Phiên Bang và Sơn Khẩu Bang liền xông tới giết. Điều khiến người ta cảm thấy kỳ lạ là, đêm đó phố người Hoa tranh đấu lợi hại như vậy, lại không có cảnh sát nào qua. Có thể thấy được cảnh sát đã sớm bị mua chuộc. Vốn thực lực của Đường Bang không bằng Tam Phiên Bang, hơn nữa còn bị tập kích, cuối cùng, cuối cùng...

Ánh mắt Diệp Mặc lạnh lùng.

- Cuối cùng thế nào?

La Hưng ảm đạm nói:

- Cuối cùng Đường Bang gần như toàn quân bị diệt, mà Chu bang chủ chúng tôi cũng đã bị giết. Anh em tham gia trận đấu đó, gần như đều đã chết. Bởi vì tôi ra ngoài làm việc, tránh được lần này, cho nên mới giữ được một mạng.

Trong lòng Diệp Mặc thầm nghĩ, thật ra La Hưng này đúng là người may mắn. Hơn mười năm trước anh ta cũng ra ngoài lấy ảnh bỏ lỡ một trận hỗn chiến. Không ngờ lần này lại tránh được nữa.

- Thạch Khai Căn và Đồng Trụ thế nào?

Tuy rằng hắn đối với Đường Bang không có bao nhiêu tình cảm, nhưng Thạch Khai Căn và Đồng Trụ lại xem như là người của hắn. Hai người bọn họ khác với Bành Nhạc Cơ. Bành Nhạc Cơ là lợi dụng Diệp Mặc hắn để kéo lại thực lực cho Đường Bang. Tuy rằng trong miệng anh ta nói rất êm tai, nhưng Diệp Mặc biết Bành Nhạc Cơ là một người vô cùng có tâm cơ. Nếu quả thật muốn đưa anh ta rời khỏi nước Mỹ, anh ta vẫn sẽ mượn cơ hội rời khỏi mình.

Sở dĩ hắn để Thạch Khai Căn và Đồng Trụ ở lại giúp Bành Nhạc Cơ, kỳ thật Diệp Mặc đã nói rõ, nhiệm vụ chủ yếu của hai người chính là tìm chị Nhan. Về phần chuyện tổ chức của Đường Bang, cho dù Diệp Mặc không nói, không có sự hỗ trợ của Thạch Khai Căn, Bành Nhạc Cơ cũng sẽ khiến Đường Bang lớn mạnh. Anh ta là một người không cam lòng chịu đứng dưới người khác. Loại nhân vật tâm cơ thâm hiểm như vậy, Diệp Mặc cũng không thích.

La Hưng thấy người Diệp Mặc hỏi không phải là sự an nguy của Bành bang chủ, mà là Thạch Khai Căn và Đồng Trụ, trong lòng thật ra có hơi sửng sốt. Chỉ có điều anh ta nhanh chóng kịp phản ứng, tức khắc đáp lại:

- Tin tức về Đồng Trụ thì tôi không biết. Tôi chỉ nghe nói Bành bang chủ bị trọng thương, được một người anh em trong bang cứu đi. Nghe nói anh Thạch cũng bị thương, được một người cụt một tay cứu đi. Người cụt một tay kia vô cùng lợi hại. Anh ta giết vài người của Tam Phiên Bang, mới cứu anh Thạch đi. Chờ tới khi Dick tới nơi, anh ta đã đi rồi.

- Dick?

Diệp Mặc cảm giác cái tên này rất quen thuộc. Dường như hắn đã nghe qua.

Thấy Diệp Mặc hỏi tới Dick, La Hưng vội vàng bổ sung nói:

- Hóa ra Dick là một trong hai đại cao thủ của Liên minh ngầm. Anh ta và Tam Tức Phi Đao Jonh Jay được gọi là' "Thương đao song tuyệt". Lúc trước Liên minh ngầm và Jonh Jay đều bị tiền bối tiêu diệt. Lúc đó Dick không có ở Mỹ. Chờ sau khi gã quay trở về, biết người anh em của mình và bang phái bị tiền bối tiêu diệt, lập tức muốn tới báo thù.

- Đúng lúc Tam Phiên Bang và Sơn Khẩu Bang hợp mưu chuẩn bị tiêu diệt Hồng Vũ Bang, bởi vậy Dick liền gia nhập Tam Phiên Bang. Bởi vì tiền bối giết Jonhưng Jay, hơn nữa Liên minh ngầm cũng bị diệt trong tay tiền bối, cho nên, Dick đã ghi hận lên Đường Bang. Kỳ thật cho dù không có chuyện Liên minh ngầm này, Tam Phiên Bang sẽ tìm lấy một cớ khác để tiêu diệt Đường Bang và Hồng Vũ Bang.

Cuối cùng Diệp Mặc đã hiểu được, hoá ra vẫn có liên quan đến mình. Hắn nghĩ tới, lúc trước Thạch Khai Căn đã từng nhắc tới người này trước mặt hắn. Chỉ có điều đối với nhân vật nhỏ như vậy, bình thường Diệp Mặc đều không để ý. Không ngờ được vì một tên như vậy, thiếu chút nữa khiến Thạch Khai Căn bị giết.

Người chỉ có một cánh tay đã cứu Thạch Khai Căn, hơn nữa còn giết cả mấy người của Tam Phiên Bang. Có thể thấy được đây là một người có thân thủ rất lợi hại. Người kia là ai? Vì sao lại muốn giúp Thạch Khai Căn?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #550


Báo Lỗi Truyện
Chương 550/2272