Chương 521: Lạc Nguyệt xây thành


Thấy máy bay hạ cánh, sắc mặt của Lý Tam Đao chợt thay đổi, gã nói:

-Đây là lũ quỷ da trắng tới khảo sát. Lần trước mới đến khoảng một tuần, lần này lại tới rồi. Xem ra tiến độ của bọn chúng càng lúc càng khẩn trương rồi đó.

-Phí Nam Lý mặc kệ cho bọn chúng muốn làm gì thì làm sao?

Diệp Mặc hỏi.

Lý Tam Đao lắc đầu:

-Phí Nam Lý nào dám động tới bọn chúng. Tôi dám chắc nếu bọn chúng mà khống chế được Senna thì Phí Nam Lý là người đầu tiên xin đầu hàng đấy.

-Những kẻ đó bình thường hay tới đây để làm gì?

Diệp Mặc gật đầu, tiếp tục hỏi.

-Tôi đoán là bọn chúng muốn xây dựng một thành phố du lịch khổng lồ ở đây, nói trắng ra là, cũng chỉ là để vơ vét của cải mà thôi. Hơn nữa bọn chúng lần trước còn cho người vào tận rừng rậm nguyên thủy đào móc, kiểm tra, đo lường thứ bùn đất gì đấy không biết có liên quan gì tới chỗ khoáng sản hay không.

Lý Tam Đao mặc dù đã quy thuận Diệp Mặc, nhưng rốt cuộc gã vẫn không có chút tin tưởng nào vào việc Diệp Mặc sẽ một mình quyết chiến với nước Mỹ hùng mạnh.

Trong lúc Diệp Mặc và Lý Tam Đao đang nói chuyện thì chiếc máy bay đã hạ cánh. Có mười mấy người bước ra từ đó, trừ những người đi trước thì tất cả những kẻ phía sau đều được trang bị vũ trang, quả nhiên là đại binh của Mỹ. Có hai kẻ không cùng những kẻ kia bước tới, Diệp Mặc đoán đó là hai tên có nhiệm vụ điều khiển

-Qua đó xem xem.

Diệp Mặc quay sang nói với Lý Tam Đao, hắn không muốn trước khi mình tới thì bọn Mỹ đã chiếm lĩnh được nơi này rồi. Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com

Theo sau Lý Tam Đao là ba, bốn mươi người. So với mười mấy người bên phía đối phương thì rõ ràng bên Lý Tam Đao đang chiếm ưu thế.

Sau khi hai bên giáp mặt, một gã da vàng liếc mắt nhìn Lý Tam Đao một cái, hỏi:

-Mày chính là Lý Tam Đao?

Hỏi xong y không đợi Lý Tam Đao trả lời mà tiếp tục nói:

-Bọn tao sẽ ở nơi này khảo sát vài này, chỗ này không có việc của mày, lệnh cho bọn người của mày đừng có đi lại lung tung làm hỏng chuyện của bọn tao. Đồng thời nói cho Phí Nam Lý một tiếng, bảo gã cũng nên an phận một chút.

Dứt lời, y quay lại ra hiệu cho đám người phía sau. Đám người đó mặc dù toàn thân được trang bị vũ khí nhưng không có kẻ nào bước lên nói câu nào, lẳng lặng men theo con đường tiến vào rừng.

Diệp Mặc đã hiểu ra những người này đến khảo sát thứ gì. Nhân viên kỹ thuật của chúng muốn làm mọi thứ khảo sát, thí nghiệm trước khi cho tiến hành di dân tới đây.

Diệp Mặc rất muốn một phát giết sạch đám người kia đi, nhưng cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì mà chỉ làm sự việc thêm phức tạp mà thôi. Hắn quay sang Lý Tam Đao, nói:

-Không lâu nữa đám người Mỹ đó sẽ rời khỏi đây. Đợi khi chúng ra rồi thì hãy làmtheo lệnh của tôi. Lát nữa nếu bọn Mỹ này hỏi người của chúng chết như thế nào thì anh cứ nói, ở đây có rất nhiều nơi đột nhiên có người chết mà không có bất kì dấu tích gì để lại. Nhớ dặn dò thủ hạ của anh cũng phải nói như vậy. Còn đám người của Phí Nam Lý thì anh phải nhanh chóng thu phục hết, kẻ nào quá ngoan cố thì cứ giết đi.

Tuy rằng không biết vì sao Diệp Mặc lại có thể chắc chắn rằng Lý Tam Đao sẽ hoàn toàn nghiêm túc chấp hành theo mệnh lệnh của mình. Lời nói của hắn quả là rất khó hiểu, vì dù trong rừng có người chết thật nhưng nếu không phải vì có nguy hiểm thì bọn họ cũng sẽ không phải bỏ mạng như vậy.

Thấy đám người của Lý Tam Đao rời khỏi, đám người Mỹ liền không chút nghi ngờ mà quay đầu đi. Trong con mắt của họ, đám xã hội đen nhỏ nhoi đã lụi bại này còn xa mới dám mơ đến chuyện đối đầu với Mỹ.

Diệp Mặc đi theo đám người này tiến vào rừng rậm. Hắn thầm nghĩ, nếu mình có một âm hồn thì tốt biết bao, như vậy có thể làm cho những kẻ kia chết mà không để lại bất kì dấu vết nào.

Nhưng nếu đã không có một âm hồn thì đành phải tự mình ra tay vậy. Diệp Mặc sau khi cùng đàm người này tiến vào rừng thì bắt đầu vận chân khí tạo thành châm giết người.

Giết người kiểu như vậy có một ưu điểm, đó chính là không có cách nào để điều tra xem nạn nhân bị chết như thế nào cả.

Trước khi chính thức chiếm được Senna thì Diệp Mặc sẽ không dại gì mà công khai giết người, đương nhiên một khi hắn chiếm lĩnh Senna nếu lại có người đến, hắn là có thể trực tiếp giết

Nhóm người này vừa đi vừa thận trọng quan sát tứ phía. Có tiếng súng phát ra từ phía xa, lát sau thì không gian lại hoàn toàn trở về trạng thái yên tĩnh. Lúc sau, khi Diệp Mặc đã đoán chắc rằng giờ này co lẽ Lý Tam Đao đã khống chế được đám bộ hạ rồi, hắn mới bắt đầu ra tay hành động. Diệp Mặc dùng chân khí tạo thành loại châm vô hình trực tiếp chui vào bên trong tai đám người Mỹ.

Cách giết người như vậy rất nhanh gọn lại không để lại dấu vết nào.

Gã người Mỹ đầu tiên ngã xuống, những kẻ xung quanh còn tưởng trong rừng có rắn độc, họ liền chuẩn bị sẵn thuốc giải độc, mắt vẫn không ngừng quan sát đám rắn độc xung quanh.

Nhưng khi người thứ hai, rồi người thứ ba gục xuống không rõ nguyên do thì những kẻ còn lại đã không giữ được bình tĩnh nữa, lập tức dừng bước.

Rồi khi kẻ thứ thứ bốn, thứ năm rồi thứ sáu lần lượt ngã xuống thì bọn chúng náo loạn hết cả lên, bắt đầu có ý định quay đầu lại.

-Nguyền rủa, đây là một khu rừng đã bị nguyền rủa rồi. Chúng ta mau chóng trở về cấp báo lại tin này thôi.

Một tên mặc áo xám lớn tiếng hét. Có lẽ nguyền rủa chính là một lời giải thích hợp lí nhất. Nơi này không thể có khả năng là có kẻ tập kích, hơn nữa cũng không nhìn rõ được người, những kẻ đã chết trên mình không có lấy một vết thương, không phải bị trúng lời nguyền thì là gì?

Diệp Mặc đương nhiên sẽ không giết sạch tất cả, bởi nếu thế thì sẽ không còn ai để về báo lại tin này nữa. Hắn tin rằng Mỹ nhất định sẽ lại phái người tới, nhưng vì chuyện này nên họ lần tới họ sẽ thận trọng hơn, và lúc đó thì Diệp Mặc đã tuyên bố Senna thuộc về hắn rồi.

Đám người Mỹ ban đầu còn mang theo thi thể của đồng đội, nhưng sau khi số người chết mỗi lúc một tăng thì họ không còn có ý định mang theo số xác chết kia đi nữa mà vứt lại chốn rừng thiêng nước độc này.

Khi đám người Mỹ may mắn còn sống sót quay được trở ra thì chỉ còn lại hai kẻ duy nhất. Một đám đại binh được trang bị vũ khí đến tận chân của Mỹ khi ra đi có mười bảy tên, mà chỉ trong nháy mắt, mười lăm kẻ đã bỏ mạng một cách bí ẩn.

Hai kẻ còn lại ra đến ngoài rồi mà vẫn chưa hết kinh hoàng, chắc chắn hai người đó sẽ không bao giờ dám bước chân vào cái khu rừng quỷ quái đó nữa. Đối với bọn họ mà nói nơi này là khu rừng quỷ, đi vào sẽ chết.

Dự đoán của Diệp Mặc không sai, hai tên may mắn sống sót người đầu tiên tìm đến chính là Lý Tam Đao. Lý Tam Đao vừa mới áp chế được những người xung quanh thì hai tên người Mỹ đã tìm đến.

May mà hai tên này cũng biết vài câu tiếng Trung. Mặc dù nói không thật lưu loát nhưng giao tiếp đơn giản thì cũng ổn.

Hai tên người Mỹ kể cho Lý Tam Đao về câu chuyện kì lạ vừa rồi, Lý Tam Đao nghe mà giật mình. Nhớ lại lời dặn dò ban nãy của Diệp Mặc, Lý Tam Đao đã phần nào hiểu ra mọi chuyện... biết đây nhất định là Diệp Mặc làm

Lý Tam Đao trong lòng âm thầm khâm phục bản lĩnh Diệp Mặc, đồng thời hoàn toàn tuân theo mệnh lệnh của Diệp Mặc ban nãy, nói với hai tên người Mỹ rằng nơi đây thường xuyên xảy ra chuyện người chết không rõ nguyên do như vậy. Nhưng đôi khi thì không có gì, đôi khi lại xảy ra liên tục

Quả nhiên hai gã may mắn còn sống sót này nghe xong, mặt cắt không còn giọt máu. Bọn chúng không hỏi thêm gì khác nữa bởi chúng đã hoàn toàn tin rằng những điều kì quái kia là có thật, và Lý Tam Đao sẽ không dám lừa dối chúng.

Nhìn theo chiếc máy bay cất cánh rời khỏi Senna, Diệp Mặc thầm cười lạnh trong lòng. Đây là lần cuối cùng máy bay của các người được đáp xuống sân bay Senna rồi, tuyệt đối sẽ không có lần sau.

Khi Diệp Mặc trở về Lưu Xà thì cơ hồ tất cả mọi người ở đây đều đang có mặt để đợi hắn. Điều nằm ngoài suy tính của Diệp Mặc chính là Lạc Nguyệt và Lạc Phi cũng đã tới đây rồi, và kì lạ là trông họ có vẻ như chưa bao giờ xảy ra mâu thuẫn vậy. Diệp Mặc không biết hai người sư tỷ và sư muội này làm thế nào giải quyết êm đẹp mọi chuyện, nhưng điều bây giờ hắn quan tâm không phải là chuyện đó.

Nội dung hội nghị lần này tuy rằng rất nhiều nhưng chủ đề rất rõ ràng, bởi vậy nên có thể xác định được rất nhanh. Hứa Bình mang theo vài trăm hộ vệ tới Senna, Hư Nguyệt Hoa cũng tới Senna trước. Còn về đội công nhân lo xây dựng thì sẽ thuê máy bay đưa tới đó. Các máy móc thiết bị toàn bộ thông qua thuyền theo vịnh Lã vận chuyển tới Senna. Còn vấn đề đối ngoại với Chính phủ Hoa Hạ thì giao tất cho Diệp Lăng, Diệp Lăng sẽ tự khắc tìm Diệp Tử Phong để hoàn tất mọi chuyện.

Các phương tiện chuyên chở đều là thuê qua chỗ dược phẩm Lạc Nguyệt. Tiền thì có, nhưng cũng không thể mua được một đội vận chuyển Hải- Không cỡ lớn. Về phần phi cơ và chiến hạm thì càng khó khăn hơn, nhưng trước mắt tạm thời thì vẫn phải đầu tư một vài chiến hạm.

Dược phẩm Lạc Nguyệt ở Lưu Xà thì không cần phải chuyển đi, một khi Senna đã có đường vận chuyển riêng biệt thì nhà xưởng ở Lưu Xà có thể được chuyển hết qua đó.

Ngoài ra, Lưu Xà bắt đầu thống kê số lượng dân cư hiện tại, cho phép trước khi di dời tới Senna thì họ sẽ đều có quyền cư trú vĩnh viễn. Và đợi sau khi Lạc Nguyệt Thành chính thức được xây dựng xong thì họ tự khắc sẽ trở thành công dân ở đó, đương nhiên họ cũng sẽ nhận được sự bảo hộ của Lạc Nguyệt thành.

Số dân hiện tại của Lưu Xà sắp đạt tới con số một trăm năm mươi ngàn, đại bộ phận đều là các thương nhân đến đây làm ăn từ trước. Những người sống lâu dài ở đây không nhiều, chỉ có tầm sáu, bảy chục ngàn mà thôi. Những người đó trước kia vốn là những kẻ lưu lạc nay đây mai đó, cũng có một số ít là những người có tầm nhìn xa, họ đã nhìn nhận thấy sự phát triển của Lưu Xà.

Thông báo của dược phẩm Lạc Nguyệt vừa ban ra thì gần như cả thế giới đã nắm được thông tin. Một vài thương nhân có đầu óc đã bắt đầu chuẩn bị cho cuộc sống mới tại Senna rồi, vì từ giờ đến lúc chính thức đặt chân lên đó vẫn còn phải cần ít nhất là ba tháng nữa.

Nhưng đó không phải là điều làm cho mọi người kinh hãi nhất. Khiến toàn bộ thế giới kinh hãi nhất chính là một thông báo khác được dược phẩm Lạc Nguyệt công bố

Dược phẩm Lạc Nguyệt được di dời tới một vùng đất ba mặt giáp biển – Senna, và vùng đất ấy lại được đặt cho một cái tên mới là Lạc Nguyệt, thành lập Lạc Nguyệt thành, đồng thời tuyên bố Lạc Nguyệt Thành độc lập, không phụ thuộc bởi bất kì quốc gia nào, tuyên cáo Lạc Nguyệt thành do người Hoa Hạ thành lập nên ưu tiên cho người Hoa vào Lạc Nguyệt Thành định cư vĩnh viễn.

Dược phẩm Lạc nguyệt lại dám chiếm lĩnh một vùng đất vô chủ, còn ngang nhiên tuyên bố độc lập. Điều này không những khiến cho Mĩ trở tay không kịp mà đồng thời cũng làm chấn động tới cả thế giới.

Nhưng những điều thú vị còn ở phía sau. Lạc Nguyệt thành sau khi tuyên bố độc lập liền lập tức phát ra thông báo, bất cứ thế lực hay cá nhân nào chưa thông qua sự cho phép của Lạc Nguyệt thành mà tiếp cận thành khi mang theo vũ trang đều sẽ bị lập tức tiêu diệt.

Lạc Nguyệt thành tuy rằng ban bố thông báo độc lập nhưng chưa hề trình lên Liên hiệp quốc bất cứ một văn kiện nào.Thứ hai là Lạc Nguyệt lại vẫn chưa có quân đội.

Một vùng đất không có quân đội mà đã xây dựng thành trì tương đương với một quốc gia, lại không cho phép bất cứ lực lượng có vũ trang nào tiếp cận Lạc Nguyệt thành. Chẳng lẽ thành chủ điên rồi hay sao?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #521


Báo Lỗi Truyện
Chương 521/2272