Chương 516: Lập tức đưa đi


Thư bị Lương Thạch Quốc xé toạc, vứt trên nền. Trần Trụy nhặt lên xem qua. Không có câu nói kịch liệt nào, thậm chí có thể nói lời lẽ trong thư khá khách khí.

"Lương tiên sinh, hôm qua từ khi biết tinh thạch là vật quý của tổ chức, tôi đã mất ngủ cả đêm. Không nói đến việc có tiền thưởng, cho dù không có tiền thưởng tôi cũng tính hôm nay đem tinh thạch trả lại cho các vị. Nhận được tiền mặt của các vị, tôi đã rất ngại rồi, sao tôi có thể lấy đi một tấm chi phiếu quý giá như thế chứ? Đây không phải muốn tôi mất mặt sao?"

"Tuy tôi biết Lương tiên sinh chân thành có ý tặng tấm thẻ cho tôi, nhưng tôi suy nghĩ đi, suy nghĩ lại mình vẫn không thể nhận. Tôi đem tấm thẻ cắm ở ngoài cửa đấy, mong Lương tiên sinh kiểm tra và nhận lại giúp. Diệp Mặc tôi đường đường chính chính, cái gì không thuộc về mình, tôi nhất định không lấy. Lương tiên sinh cũng biết tôi tuyệt đối không phải là người tùy tiện lấy đồ của người khác, nếu nhận tấm thẻ này của Lương tiên sinh, thực sự trong lòng tôi thấy rất áy náy. Vì sợ Lương tiên sinh từ chối nên tôi đã viết lại cho anh bức thư này gửi tại quầy Bar, mong Lương tiên sinh nhận lấy, nhất định không được khách khí với tôi nữa".

Không có kết cục, chỉ có mấy dòng đột ngột này mà thôi. Trần Trụy xem xong liền nhìn Lương Thạch Quốc nghi hoặc hỏi:

- Lương tiên sinh, anh nói là Diệp Mặc biết trên tấm thẻ này có bom nên hắn cố ý để lại? Nên anh mới nói hắn ta vô liêm sỉ?

Lương Thạch Quốc đã bình tĩnh lại. Gã nghe xong Trần Trụy nói liền cau mày đáp:

- Trước tiên hãy đưa tôi đến bệnh viện đã!

Sau khi đợi mấy người lên xe, Lương Thạch Quốc mới tiếp tục nói:

- Hắn ta chẳng phải là thần tiên nên hẳn không biết tấm thẻ này có vấn đề. Tôi nói hắn ta vô liêm sỉ là vì hắn đã nhận mười tỷ của ta mà không nói năng gì, ý của hắn bây giờ lại là nhận thẻ này sẽ làm ảnh hưởng tới danh dự của hắn, thậm chí còn tính đem tinh thạch trả lại cho ta mà không có ràng buộc gì, anh có tin hắn không? Chỉ cần thấy tốc độ chuyển khoản của hắn nhanh như vậy là biết hắn thật sự quá vô sỉ rồi. Hắn ta thì quang minh lỗi lạc cái quái gì chứ?

Lương Thạch Quốc nói đến phần sau thì không kìm được liền nói tục.

Trần Trụy lại nhíu mày nói:

- Chỉ huy Lương, nhưng tôi cảm thấy việc này có chút hơi kỳ quặc. Nếu Diệp Mặc thật sự không biết trên thẻ có bom thì sao hắn không đem thẻ này và phong thư giao cho nhân viên phục vụ kia mà lại tách ra? Tôi cũng thấy tên Diệp Mặc này rất vô liêm sỉ, nhưng một người vô liêm sỉ như vậy, đối với cái thẻ mấy đáng giá trên triệu này, sao hắn lại không muốn chứ? Tuy mấy triệu kém xa so với mười tỷ nhưng có ai lại ngại nhiều tiền không?

Vốn dĩ muốn hại Diệp Mặc lại không hại được, ngược lại còn làm cho bản thân Lương Thạch Quốc bị thương khiến gã tỉnh táo lại. Đúng thế, những việc này rõ ràng là có vấn đề dễ thấy, trong cơn thịnh nộ gã đã quên tự hỏi mình. Giờ đã nghĩ ra, tại sao Diệp Mặc lại phải làm như vậy? Nếu nói Diệp Mặc biết có bom trên thẻ này, nếu muốn nổ chết Lương Thạch Quốc thì tại sao không đem thẻ để ngoài căn phòng bí mật mà lại đặt ở ngoài cửa một căn phòng khác?

Lương Thạch Quốc chợt thấy gã không thể nhìn thấu con người tên Diệp Mặc kia, hắn làm từng việc dường như trong dự đoán của gã nhưng kết quả lại ở ngoài dự liệu.

Chẳng lẽ đây là ngẫu nhiên? Lương Thạch Quốc tuyệt đối không tin có nhiều việc ngẫu nhiên vậy. Nếu gã tin thực sự có nhiều ngẫu nhiên thế thì Lương Thạch Quốc gã không thể đến được vị trí bây giờ. Nhân tài Bắc Sa đông đảo, vậy dựa vào cái gì Lương Thạch Quốc gã được quản lý phần này?

- Trần chấp sự, Pierre chấp sự, chúng ta giờ không đến bệnh viện nữa mà lập tức tới sân bay, tinh thạch giờ đang ở trên người tôi, chúng ta hãy lập tức mang tinh thạch về. Để tôi cầm không được an toàn. Còn vết thương của tôi chỉ là một vết thương nhỏ, chỉ cần băng bó qua loa là được rồi.

Lương Thạch Quốc quyết đoán, chiếc xe quay đầu lại hướng về phía sân bay.

Ở đây Lương Thạch Quốc nói một là một, việc mà gã đã nói thì chẳng có ai phản đối. Vốn dĩ trước đó là tới bệnh viện nhưng xe lại quay đầu lại hướng về phía sân bay Lạc Thương.

Diệp Mặc vẫn đang theo sát phía sau, không phải hắn tính toán theo dõi ba người Lương Thạch Quốc, cái mà hắn theo dõi chính là viên tinh thạch kia. Diệp Mặc đã làm dấu hiệu thần thức trên tinh thạch đó, dù nó có đi đâu thì hắn nhất định phải đi theo. Tuy đã giao dịch tinh thạch rồi nhưng thứ này vẫn là của Diệp Mặc hắn, hắn sẽ không thực sự giao cho Bắc Sa.

Nhưng hắn không ngờ ba người Lương Thạch Quốc lại chuyển hướng tới sân bay. Nhưng hắn chẳng cần để ý, cho dù bọn họ giờ có lên máy bay thì hắn cũng sẽ bám theo.

Đối với Diệp Mặc mà nói thì theo dõi ba người đó không có gì áp lực. Lương Thạch Quốc đúng thật là bản lãnh, nửa giờ sau, họ lên máy bay về Hồng Kông. Trong thời gian này có thể lên phi cơ, nếu không có năng lượng nhất định thì tuyệt đối không được.

Máy bay cất cánh rất nhanh, Diệp Mặc cũng đạp kiếm theo sau, trong lòng hắn thầm giận tốc độ của phi cơ này quá chậm. Hai tiếng sau, máy bay đã đáp xuống sân bay quốc tế Hồng Kông.

Ba người Lương Thạch Quốc vừa xuống sân bay, lập tức đã có xe đón họ đi.

Diệp Mặc theo họ tới một trạm xăng dầu ở ngoại ô Hồng Kông thì dừng lại.

Đến bên ngoài trạm xăng, Diệp Mặc mới biết nơi này chính là nơi nghị sự của Bắc Sa. Văn phòng phía trên rất đơn giản nhưng vài nhân viên kia, Diệp Mặc thoạt nhìn đã biết không phải hạng người đơn giản, thậm chí có hai người tu vi đến Hoàng cấp. Điều quan trọng nhất là trạm xăng dầu này còn có một tầng hầm ngầm xa hoa rộng lớn, chỉ có điều cửa vào rất bí mật.

Diệp Mặc có chút lo lắng thuật ẩn thân của mình sẽ bị lộ. Tuy hắn đã là luyện khí trung kỳ rồi nhưng tên Trần Trụy kia là một Địa cấp đỉnh cao, một khi y phát hiện chân khí dao động của mình thì chuyện có thể nhìn ra ẩn thân thuật không phải điều khó khăn. Giờ Trần Trụy và Pierre đang đứng ở lối vào, muốn vào phải đi qua hai gã này, điều này tuyệt đối là không thể.

Đang lúc Diệp Mặc không biết làm sao thì di động của Trần Trụy reo lên, y nhận điện và cẩn thận nói gì đó.

Diệp Mặc biết đây là một cơ hội, Trần Trụy giờ đang nghe điện thoại, nhất định y sẽ không cảm nhận được chân khí dao động của mình, chỉ cần hắn cẩn thận một chút là được rồi. Còn Pierre là một người dị năng, Diệp Mặc biết dù gã có lợi hại như Trần Trụy cũng không có cách nào cảm nhận được dao động chân khí của hắn. nguồn t r u y ệ n y_y

Quả nhiên Diệp Mặc hữu kinh vô hiểm đi theo Lương Thạch Quốc xuống tầng hầm ngầm. Trong tầng hầm có bốn gã áo đen được vũ trang đầy đủ đang đứng, đều gần là những cao thủ Hoàng cấp, nhưng trước mặt Diệp Mặc đây chỉ là con sâu con kiến thôi. Vốn dĩ Diệp Mặc còn lo lắng trong này còn có mấy cao thủ Địa cấp nữa nhưng thật không ngờ ngay cả một cao thủ Hoàng cấp cũng không có. Nhưng nghĩ lại, bên ngoài có nhiều người tu luyện Cổ võ như vậy, dù sao luyện Cổ võ cũng không dễ gì.

Xem ra lần trước bốn tên Huyền cấp bị mình giết đó có chút địa vị ở Bắc Sa, chẳng trách Lương Thạch Quốc không định sẽ bỏ qua cho mình.

- Chỉ đạo Lương, anh bị thương?

Người nói là một người phụ nữ xinh đẹp đầy đặn, cô ta nhìn thấy bả vai Lương Thạch Quốc đang băng bó liền cau mày hỏi. Tuy nhiên nét mặt lại chẳng có chút an ủi nào, ngược lại giọng điệu lại có chút chất vấn.

Lương Thạch Quốc khoát tay đáp:

- Chị Linh, bây giờ không phải lúc nói điều này. Đồ vật tôi đã cầm về đây rồi, giao nó chị, thì tôi sẽ xong việc. Nó trên người tôi phút nào là dày vò tôi phút ấy, chị xem trước một chút đi.

Nói xong, Lương Thạch Quốc liền lấy viên tinh thạch trong túi áo ra, đặt trước mặt người phụ nữ.

Người phụ nữ được gọi là chị Linh này sau khi nghe Lương Thạch Quốc nói cũng không hỏi thêm gì nữa mà cầm lấy tinh thạch nhìn một cách kỹ càng, sau mới gật đầu nói:

- Đúng vậy, đây là tinh thạch thật. Chỉ đạo Lương, thật vất vả cho anh rồi. Đợi lát nữa Khúc lão tới, tôi sẽ đem thứ này và Khúc lão cùng đi. Giờ đồ vật thì đã tìm ðýợc rồi, anh hãy ký tên đi.

Lương Thạch Quốc ký tên xong liền thở dài.

- Chỉ đạo Lương, hình như anh có gặp một ít khó khăn? Tinh thạch này đúng là lấy về từ chỗ tên Diệp Mặc ấy phải không?

Lúc này, người phụ nữ được gọi là chị Linh ấy liền hỏi một câu kỳ quái, từ trước tới giờ, hình như cô chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt này của Lương Thạch Quốc

Lương Thạch Quốc gật gật đầu:

- Đúng vậy, lần này bên ta tổn thất rất thê thảm và nghiêm trọng, tôi đã báo cáo lên trên. Còn việc phải đối phó ra sao với tên Diệp Mặc kia, tôi đang đợi thông báo của cấp trên.

Lời của Lương Thạch Quốc vừa nói xong thì có hai người từ bên ngoài bước vào, một người là ông lão hơn sáu mươi, còn người kia là một gã đàn ông chừng ba mươi.

- Khúc Lão …

Lão già này vừa tới, Lương Thạch Quốc và người phụ nữ kia đều hỏi thăm rối rít.

Người được gọi là Khúc lão ấy gật gật đầu nói:

- Chuyện của tiểu Lương làm quá bình thường, cũng may cuối cùng đã đem được tinh thạch về, còn về mười tỷ đô la Mỹ kia tuy đối với chúng ta rất quan trọng, nhưng so với tinh thạch thì chẳng là gì. Nhưng tiểu Lương biết trong chớp mắt Diệp Mặc có thể giết chết hai mươi bảy cao thủ đồng thời nổ súng, thậm chí bao gồm cả bốn gã Huyền cấp nữa, sơ sót như thế, sai lầm nối tiếp sai lầm, việc này tôi không làm chủ được, nhất định phải báo lên trên.

Người phụ nữ kia có chút kinh ngạc nhìn lão già hỏi:

- Chỉ đạo Lương còn phạm phải sai lầm khác ư?

Lão già liền gật đầu đáp:

- Tiểu Lương sau sai lầm biết cách chủ động đàm phán với Diệp Mặc lấy lại tinh thạch là rất tốt. Nhưng Diệp Mặc đã phá hủy ba cái camera trong mật thất thì họ lại không biết, đây là việc thứ nhất. Sau khi tiểu Lương biết việc này nhưng lại không coi trọng, ngược lại muốn qua tấm thẻ bom ra tay với Diệp Mặc, đây là sai lầm thứ hai.

Khúc Lão nói tới đây liền lạnh lùng nhìn Lương Thạch Quốc thản nhiên nói:

- Tiểu Lương, cậu cho rằng người trong thời gian ngắn ngủi ấy có thể phát hiện ra mấy cái camera kia sẽ không phát hiện ra vấn đề trên tấm thẻ ấy ư? Anh ngày càng ngày càng trở lại giống anh của hai năm thuận buồm xuôi gió trước. Nếu không phải anh đã đem được tinh thạch về hoặc nói tên Diệp Mặc kia không biết được tác dụng của tinh thạch, anh đã chết trăm lần rồi. Bắc Sa chúng ta, cộng cả năm tên cao thủ Địa cấp hậu kỳ, lần này không những phái cho anh một gã mà còn phái cả Pierre theo anh, nhưng anh đã làm mất bốn gã Huyền cấp và hai mươi ba thành viên tinh anh rồi.

Lương Thạch Quốc cúi đầu, mồ hôi lạnh trên trán chảy ra, không dám nói lại chữ nào.

Khúc Lão dường như thấy được mình có phần hơi quá, liền hạ giọng nói tiếp:

- Tuy nhiên cậu lại đem được tinh thạch Cực năng về, vậy có thể giữ được mạng. Còn về việc đối phó với Diệp Mặc thì giờ tổ chức của ta chưa có ai là đối thủ của hắn.

- Diệp Mặc lợi hại như vậy sao? Tổ chức của ta không có ai là đối thủ của hắn ư?

Người phụ nữ tên chị Linh thốt lên, giọng điệu vô cùng kinh ngạc và khiếp sợ.

Lão già kia gật đầu thận trọng:

- Tuy không dám khẳng định, nhưng hẳn không sai. Chỉ có Mộc Trấn không biết có phải là đối thủ của hắn không nữa, nếu Mộc Trấn cũng không đánh được hắn thì đối phó với Diệp Mặc chỉ có thể chọn bao vây tấn công.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #516


Báo Lỗi Truyện
Chương 516/2272