Chương 505: Nụ hôn nhung nhớ


Một giờ sau, Mạch Sái bị đánh cho đến gãy chân gãy tay, dẫn theo một tên lính hoảng sợ chạy về. Mặc dù lần này Mạch Sái là người chịu trách nhiệm, nhưng anh ta không dám hạ lệnh động thủ nữa rồi. Anh ta chỉ đến uy hiếp, tạo áp lực mà thôi, không ngờ chủ tịch Diệp này lại quyết đoán đến như vậy, không hề do dự, ra tay giết chết mười mấy người của anh ta.

Anh ta thay vì uy hiếp dồn công ty dược Lạc Nguyệt rơi vào cảnh khốn khổ, còn giết chết một người, nhưng bây giờ anh ta lại trở thành người bị uy hiếp, bị người ta giết sạch hết thủ hạ, nếu như không phải vì giữ anh ta lại để chuyển lời, nói không chừng chân tay của anh ta không chỉ là bị đánh gãy, đến mạng cũng còn không giữ nổi cũng nên.

Đương nhiên chuyện này không phải là chuyện mà anh ta cảm thấy sợ nhất, chuyện khiến anh ta cảm thấy kinh hãi nhất đó chính là chủ tịch Diệp này làm thế nào có thể giết được mười mấy người trong cùng một lúc? Thậm chí anh ta còn không nhìn thấy gì, đúng là quái dị và kinh khủng, chuyện này nhất định phải lập tức về báo cáo cho Tổng thống biết mới được.

Hứa Bình dẫn Mạch Sái đi được một lúc lâu, Úc Diệu Đồng mới hoảng hốt tỉnh táo lại, mặc dù cô biết Diệp Mặc rất lợi hại, nhưng không ngờ Diệp Mặc có thể lợi hại đến mức này, khoát tay một cái mà đã có thể giết chết mười mấy người trong thời gian không đến nháy mắt.

Không biết lợi hại gấp bao nhiêu lần so với lần đầu tiên gặp mình?

Đương nhiên, chuyện này cũng chưa phải là chuyện khiến cô ngạc nhiên nhất, chuyện khiến cô ngạc nhiên và lo lắng nhất chính là Diệp Mặc dám giết lính của HP, mà lại còn giám giết công khai như vậy.

-Chủ tịch Diệp, chuyện này có khiến nước HP tức giận không, muốn giết hết người của chúng ta ở Lưu Xà không? Nhưng chúng ta không có chút sức chiến đấu nào.

Úc Diệu Hoa coi như cũng đã tỉnh lại, mặc dù cô không nói ra, nhưng Diệp Mặc cũng hiểu được ý của cô, cho dù một mình hắn có thể đánh lại được, nhưng người ta là quân đội của cả một nước, phải làm như thế nào đây? Nếu như người ta phát động tấn công thì phải làm như thế nào đây?

Diệp Mặc cười thản nhiên, mặc dù những lời Úc Diệu Đồng nói không phải là không có khả năng xảy ra, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không để chuyện đó xảy ra. Về việc đi giết đám người ở biên giới, thì cũng chỉ là để uy hiếp Mạch Sái thôi. Nhưng không có nghĩa là hắn không thể giết nổi đám người đó. Hắn có thể làm được việc đó, nhưng đấy không phải là mục đích của hắn, nếu như muốn giết, hắn cũng có thể giết được đến cả tên cầm đầu của đội quân đó, thậm chí là chỉ huy cao nhất của HP.

-Không cần phải lo lắng, chuyện của Lưu Xà tôi có thể tự mình xử lí được, đến lúc đó chị Nguyệt Hoa cần mua một lượng lớn nguyên liệu, chị đi phối hợp với tổng giám đốc Tàng là được rồi.

Diệp Mặc quyết định tốt hơn hết là mình nên đến HP một chuyến xem sao. Bạn đang xem tại TruyệnYY - www.truyenyy_com

Chuyện này không thể chậm trễ được, Diệp Mặc thật sự cũng không muốn đánh nhau, chuyện đó không có lợi với Lưu Xà. Chuyện này tốt nhất không nên làm kinh động đến bất cứ tổ chức quốc tế nào, không thì sẽ tổn hại lớn đến những người ở Lưu Xà. Công ty dược Lạc Nguyệt chỉ là một công ty làm ăn buôn bán mà thôi, một công ty mà tiến hành tranh cãi với một quốc gia, đương nhiên là sẽ không có lợi rồi.

Nếu như Diệp Mặc thật sự mạnh mẽ đến một mức độ nào đó, cho dù có là Trúc Cơ, thì hắn cũng hoàn toàn không thèm để ý đến lợi ích này lợi ích nọ, nhưng bây giờ Diệp Mặc vẫn chưa có được sức mạnh lớn như vậy.

Diệp Mặc muốn đến HP vào buổi tối, nên quay về hỏi ý kiến Ninh Khinh Tuyết về chuyện này. Nhưng hắn vừa quay về đã gặp phải rất nhiều chuyện, đến hôn Ninh Khinh Tuyết cũng còn không có thời gian chứ đừng nói đến chuyện hỏi cô những chuyện này.

Chỉ sau khi phân công cho Úc Diệu Đồng và Hư Nguyệt Hoa bàn bạc về chuyện xây dựng thành phố, Diệp Mặc quay về phòng của mình, Ninh Khinh Tuyết dường như đã sớm biết là hắn sẽ quay về, nên đã đợi hắn từ trước rồi.

-Khinh Tuyết...

Diệp Mặc vừa mới bước vào phòng đã cất tiếng gọi, Ninh Khinh Tuyết chạy từ trên lầu xuống, ôm chầm lấy hắn đồng thời hôn hắn một nụ hôn cuồng nhiệt.

Diệp Mặc ôm Ninh Khinh Tuyết rất chặt, hai người nhiều lần tan rồi hợp, hợp rồi lại tan, Ninh Khinh Tuyết bây giờ đã không thế khống chế được bản thân mình nữa rồi, cô không thể không ngừng nhớ đến Diệp Mặc. Đôi môi mềm mại và ướt át đó khiến Diệp Mặc đắm say, cái ấm áp và mạnh mẽ của Diệp Mặc khiến cho Ninh Khinh Tuyết không thể kiềm chế được. Hai người hôn nhau đến hơn nửa tiếng đồng hồ, mới buông nhau ra thở hổn hển.

-Anh lại phải đi sao?

Ánh mắt của Ninh Khinh Tuyết có chút không nỡ rời xa, cô không muốn Diệp Mặc suốt ngày chạy đi chạy lại, cô muốn Diệp Mặc luôn ở bên cạnh cô. Mặc dù cô muốn sống an nhàn ở một nơi cố định, nhưng nếu việc xây dựng thành phố khiến Diệp Mặc quá vất vả, thì cô cũng không muốn nữa.

-Xin lỗi em, Khinh Tuyết...

Diệp Mặc nghĩ đến chuyện mình không thể giành nhiều thời gian bên cạnh Ninh Khinh Tuyết, cộng với chuyện của Tống Ánh Trúc, khiến cho hắn càng cảm thấy áy náy hơn.

Ninh Khinh Tuyết giơ tay chặn lấy môi của Diệp Mặc, lắc lắc đầu nói:

-Thật ra em chỉ muốn anh ở bên cạnh em là được rồi, nếu như việc xây dựng thành phố quá vất vả, thì thôi bỏ đi.

-Không phải, chuyện xây dựng thành phố cũng không có gì vất vả với anh, hơn nữa anh cũng hi vọng có một nơi thuộc về chúng ta. Anh cũng không thể dẫn em vào thâm sơn ẩn cư, cho nên việc xây dựng thành phố là việc phải làm.

Diệp Mặc kiên định nói.

Ninh Khinh Tuyết không nói gì nữa, chỉ gật đầu, nếu Diệp Mặc đã quyết định như vậy, cô cũng không muốn cản hắn.

-Kỳ thực, anh nói xin lỗi em là vì chuyện khác, hôm đó anh...

Diệp Mặc có chút do dự, nhưng vẫn muốn nói ra chuyện giữa hắn và Tống Ánh Trúc.

-Cô ấy đâu?

Lúc Diệp Mặc đang định nói thì không ngờ Ninh Khinh Tuyết lại cất lời hỏi trước.

Diệp Mặc lắc lắc đầu

-Chắc cô ấy đã đi rồi, anh nghĩ chắc sau này cô ấy sẽ không đến tìm anh nữa, anh chỉ cảm thấy rất có lỗi với em và Lạc Ảnh...

Diệp Mặc nghĩ gì nói nấy, quả thực hắn cảm thấy rất áy náy với Lạc Ảnh và Khinh Tuyết, với Tống Ánh Trúc, Diệp Mặc có cảm giác rất mãnh liệt, cô ấy chắc sẽ không đến tìm hắn để báo thù đâu. Nói không chừng cô ấy còn cho rằng mình đã chết ở dưới ngôi mộ đó rồi cũng nên, mặc dù nghĩ đến chuyện ân ân oán oán giữa cô và hắn, hắn cũng cảm thấy có chút bồi hồi, nhưng Diệp Mặc là người cầm lên được thì cũng sẽ đặt xuống được.

-Vâng...

Ninh Khinh Tuyết không hỏi về chuyện của Tống Ánh Trúc nữa, ngả đầu vào lòng Diệp Mặc không nói gì. Diệp Mặc không biết trong lòng Ninh Khinh Tuyết đang nghĩ gì, có phải là đang giận không, nhất thời cũng không tìm được điều gì để nói.

Cũng không biết bao lâu sau, trời cũng đã bắt đầu tối rồi, tiếng nói du dương của Ninh Khinh Tuyết truyền đến tai Diệp Mặc:

-Tối nay em muốn ở cùng anh...

Trong lòng Diệp Mặc cảm thấy rất ấm áp, hắn đương nhiên là hiểu ý của Ninh Khinh Tuyết rồi, với tính cách kiêu ngạo của cô, mà có thể nói ra được những lời này là vì trong lòng cô chỉ có Diệp Mặc mà thôi. Cô cũng không nhắc đến chuyện của Tống Ánh Trúc, lời của cô đã thể hiện hết những suy nghĩ của cô rồi.

Diệp Mặc nâng khuôn mặt Ninh Khinh Tuyết lên, nhẹ nhàng đặt lên đôi môi cô một nụ hôn ấm áp.

-Khinh Tuyết, anh đã nói rồi, nhất định sẽ đường đường chính chính cưới em làm vợ. Nếu như không tìm thấy Lạc Ảnh, thì đợi đến lúc "Lạc Nguyệt thành" của chúng ta xây xong, đó cũng chính là lúc chúng ta động phòng.

-Vâng...

Ninh Khinh Tuyết đã bị mất phương hướng trong đêm tối mất rồi.

Thật ra còn một câu nữa mà Diệp Mặc không nói, không phải là hắn không muốn động phòng cùng với Ninh Khinh Tuyết, mà thực sự là rất rất muốn. Nhưng trong lòng hắn vẫn còn một tia hy vọng mơ hồ, chính là một ngày nào đó có thể tìm thấy một lượng lớn bảo vật của trời đất, thậm chí là linh thạch, như vậy, hắn và những người xung quanh hắn có thể luyện đến Trúc Cơ rồi.

Nhưng Trúc Cơ khó đến mức nào Diệp Mặc đương nhiên hiểu rất rõ, ở đại lục Lạc Nguyệt một ngàn người luyện thì mới có một người có thể luyện được đến Trúc Cơ mà thôi, chứ đừng nói là ở trái đất, cơ hội luyện thành Trúc Cơ sẽ càng ít hơn. Nhưng tư chất của Ninh Khinh Tuyết cũng rất tốt, nếu như có cơ duyên rất có thể sẽ tới Trúc Cơ, nhưng nếu hắn lấy đi thuần âm khí của cô trước khi luyện được Trúc Cơ, thì mọi chuyện sẽ trở nên càng khó khăn hơn, hắn không muốn bỏ qua cơ hội nhỏ nhất của Ninh Khinh Tuyết.

Tuy nhiên hắn lại không muốn nói cho Ninh Khinh Tuyết biết những lời này, hắn sợ cô sẽ bị gánh nặng tâm lý, Diệp Mặc phỏng chừng "Lạc Nguyệt thành" sẽ được xây dựng xong trong vòng vài năm. Nếu như trong vòng mấy năm tới mà hắn vẫn không tìm được dược liệu để thăng cấp, thì hắn sẽ không đợi nữa, mà sẽ sống yên ổn cùng với người hắn yêu cả đời.

-Đúng rồi, Khinh Tuyết, anh muốn hỏi em, sau đó mấy tên dị nhân người nước ngoài có đến tìm nữa không?

Diệp Mặc nhớ đến nguyên nhân quan trọng nhất mà hắn đến tìm Ninh Khinh Tuyết.

-Không, hình như lại có người đi Du Châu. Sau đó bị Ý Phi phát hiện, nhưng Ý Phi lại không bắt được gã.

Ninh Khinh Tuyết lấy lại tinh thần, lắc lắc đầu nói.

Diệp Mặc gật gật đầu, chuyện này có lẽ sẽ không chấm dứt như vậy, nhưng một khi mình đã quay về rồi, thì cũng không cần phải lo lắng nữa.

Ăn tối cùng với Ninh Khinh Tuyết xong, Diệp Mặc rời khỏi Lưu Xà, hắn đến biên giới xem xét tình hình đóng quân của HP. Đám người này không có dấu hiệu gì sẽ rời đi, thậm chí còn phái mười mấy tên trinh sát đến do thám Lưu Xà, Diệp Mặc không hề do dự giết chết mười mấy tên trinh sát này.

Lúc này văn phòng làm việc của tổng thống HP - Hải Mặc Đơn giữa rừng núi được canh phòng cẩn mật, không khí bên trong rất căng thẳng, tổng tư lệnh quân đội HP là Mặc Hãn Kiệt và bộ trưởng quốc phòng Vưu Kim, còn có Mạch Sái mặc dù bị thương nhưng vẫn nằm trên cáng để tham gia cuộc họp khẩn cấp này.

Vưu Kim dáng người thấp bé, hai mắt hơi lồi, đầu đã hói đến quá nửa. Ông ta nhìn chằm chằm vào Mạch Sái nói:

-Những gì cậu nói là thật sao? Hắn thực sự có thể giết chết mười hai binh sĩ của chúng ta trong vòng chưa đến một giây sao? Còn nói tối nay sẽ đến đây sao?

Mạch Sái nằm trên cáng cứu thương, trán vẫn không ngừng toát mồ hôi lạnh, nhưng bây giờ anh ta không có cách nào lau đi được. Anh ta nghe xong lời của Vưu Kim, vội vội vàng vàng nói:

-Tôi không dám nói dối nửa lời, hắn ta thực sự đã làm như vậy, tôi nghi ngờ rằng hắn chính là Vu Sư trong truyền thuyết, mặc dù tôi biết chuyện này rất hoang đường, nhưng thực sự hắn đã khiến tôi vô cùng hoảng sợ như vậy đó.

-Hừ, muốn ta lui binh trong hai mươi tư tiếng đồng hồ sao? HP của chúng ta mặc dù là một nước nhỏ, nhưng cũng không thể để một tên doanh nhân bình thường ức hiếp được, dám giết lính của ta, ta không những không lui binh, mà ngày mai ta sẽ dẫn quân đến đóng ở Lưu Xà. Bộ trưởng Vưu, lẽ nào ông cũng tin vào chuyện Vu Sư này sao...

Những lời này là của Mặc Hãn Kiệt. Ông ta dáng người cao lớn, là tổng tư lệnh lục quân của HP. Hơn nữa lời ông ta nói cũng rất cứng rắn, câu cuối cùng còn có chút bất mãn, xem chừng ông ta không muốn thương lượng gì hết, cứ cho quân tiến thẳng vào đó là xong.

Vưu Kim bị hỏi đến thì có chút bực bội, cùng lắm cũng chỉ là một tên biết đánh nhau mà thôi, nghe nói Hoa Hạ có rất nhiều người đánh nhau rất giỏi, nhưng giỏi cỡ nào, thì cũng không thể giỏi bằng quân đội được.

Hải Mặc Đơn nghe thấy những người này nói như vậy, cau có nhíu mày, một lúc lâu sau mới lên tiếng:

-Tên chủ tịch họ Diệp đó chắc là người đến từ Hoa Hạ phải không?

Vưu Kim gật đầu nói:

-Đúng vậy, Diệp Mặc đến từ Hoa Hạ, nhưng tư liệu liên quan đến hắn đều đang trong giai đoạn điều tra.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #505


Báo Lỗi Truyện
Chương 505/2272