Chương 483: Cái tát giáng trời


Tăng Chấn Hiệp ngạc nhiên nhìn Diệp Mặc. Y cảm thấy qua mấy ngày tiếp xúc, bản thân cũng coi như là có hiểu biết về con người của Diệp Mặc. Cách đối nhân xử thế hay là cách làm việc cũng không kiêu ngạo, quan trọng là không được phá hắn. Một khi đã động tới hắn rồi thì hắn cũng sẽ không nể nang gì hết. Nhưng hắn cũng không phải là người thích can thiệp vào chuyện của người khác, vậy thì sao có thể vì không rõ chuyện gì mà lại đi đắc tội với Hồ Lô Cốc hùng mạnh kia?

Cứ coi như hắn là trọng tài. Nếu như nói một câu công bằng thì với tính cách của Diệp Mặc thì hắn cũng sẽ không nói những lời kiêu ngạo như thế. Nhưng Tăng Chấn Hiệp lại hiểu ra rằng, Diệp Mặc là cố ý, hắn đang khiêu khích với Hồ Lô Cốc. Nói không chừng, trong lòng hắn thậm chí còn đang định tiêu diệt toàn bộ nhà Hồ Lô Cốc và Nam Sơn Uông.

Nghĩ tới đây, Tăng Chấn Hiệp chợt rùng mình một cái, ác thật, đã tính toán tiêu diệt Hạng Danh Vương của Hồ Lô Cốc. Trong lòng Tăng Chấn Hiệp đoán Hạng Danh Vương nếu sớm biết Diệp Mặc lợi hại thế mà vẫn còn quả quyết như vậy. Chắc chắn y sẽ không nhằm vào chính diện như thế.

Trong mắt Phong Vũ chợt lóe lên một tia hy vọng nhưng nó cũng mau chóng vụt tắt. Dường như không nghe thấy lời Diệp Mặc nói

Diệp Mặc cười lạnh lùng. Cách nghĩ của hắn tuy không phải là tất cả sự dự đoán của Tăng Chấn Hiệp, nhưng cũng không phải là không đúng được phần nào. Hắn đúng là muốn tiêu diệt Hạng Danh Vương. Nếu Hồ Lô Cốc dám động thủ, hắn cũng không ngại tiêu diệt toàn bộ Hồ Lô Cốc. Đây là một cơ hội tốt. Diệp Mặc không phải là một mình có thể chống lại được toàn bộ Ẩn Môn nhưng hắn chắc chắn về chuyện của Hồ Lô Cốc sẽ không có bao nhiêu sự giúp đỡ của đồng đạo bởi vì việc bọn chúng làm quá là ngang ngược.

Cho nên không có sự hỗ trợ của người khác, cho dù là Hạng Danh Vương lợi hại hơn Uông Lãnh Thiện, hắn tiêu diệt mười mấy người của Hồ Lô Cốc cũng không thành vấn đề.

"Xoẹt" một cái, gần như mọi ánh mắt đều nhìn về Diệp Mặc, rất nhiều người biết Diệp Mặc nhưng gần như không ai nghĩ rằng Diệp Mặc lại dám ngang nhiên đứng ra tát mạnh một phát vào mặt Hồ Lô Cốc.

Tên trọng tài Hồ Lô Cốc kia muốn chém đứt một cánh tay của chàng thiếu niên, tiến cũng không phải, mà lui cũng không phải. Người khác không biết tới sự lợi hại của Diệp Mặc nhưng thân là một cao thủ cấp cao của Hồ Lô Cốc thì không thể không biết được cho nên anh mắt của y lúc này nhìn về phía Hạng Danh Vương, y ở đây chờ chỉ thị của Cốc chủ.

Tất cả hàng vạn người trong hội trường lập tức lặng như tờ. Thậm chí cả tới những người đang thi trên võ đài cũng tạm thời ngừng lại. Tới tham gia đại hội lần này không chỉ toàn là người trong ẩn môn mà phần lớn đều là những nhân vật nổi tiếng và những lão làng trên thế giới. Nhiều người trong số này không biết tới Diệp Mặc thậm chí cho tới bây giờ cũng chưa từng nghe qua tên Diệp Mặc nên rất muốn xem xem rốt cuộc người nào lại không coi Hồ Lô Cốc ra gì như thế.

Tuy rằng biết rõ lời phán đoán của trưởng lão Hồ Lô Cốc không phải là công bằng nhưng những người có mặt đều biết, công bằng và không công bằng chỉ là dựa trên mặt thực lực mà thôi. Các đệ tử của Hồ Lô Cốc có thể không cẩn thận giết chết các đối thủ nhưng các đối thủ khác thì không thể vì không cẩn thận mà động tới đệ tử của Hồ Lô Cốc được.

Sắc mặt Hạng Danh Vương trở lên xanh mét. Y đột nhiên đứng lên, dùng tay chỉ Diệp Mặc, lớn tiếng nói:

- Diệp Mặc, cậu là trọng tài. Võ đài này sử dụng thuốc phục hồi công lực rõ ràng là chuyện không công bằng. Tại sao cậu lại ngăn cản trọng tài tiếp tục.

Diệp Mặc cười lạnh lùng. Sử dụng thuốc khôi phục công lực là không công bằng đó là vì Hồ Lô Cốc các ôngi không có thuốc khôi phục công lực mà thôi.

- Hạng Danh Vương, tôi là trọng tài, làm sao tôi lại không thấy thuốc phục hồi công lực không thể dùng chứ? Chẳng lẽ tới lúc ông và các đối thủ của mình kẻ sống kẻ chết mới cần phải ăn thuốc khôi phục công lực sao?

Diệp Mặc châm chọc nói.

Lúc này gã đàn ông trung niên vẫn đi sau Hạng Danh Vương nói nhỏ mấy câu, Hạng Danh Vương hừ một tiếng rồi ngồi xuống, gã thanh niên này ôm cây quyền nói:

- Anh Diệp, tôi là Nghiêm Khải, trưởng lão đối ngoại của Hồ Lô Cốc. Trong trận đấu ngày hôm nay sử dụng thuốc phục hồi công lực rõ ràng là không đúng. Bây giờ cho dù là thi đấu thể thao cũng cấm sử dụng thuốc kích thích. Vị tiểu huynh đệ này sử dụng thuốc khôi phục công lực cũng như thuốc kích thích vậy, cho nên là đã phạm quy rồi.

Nói xong, ánh mắt Nghiêm Khải nhìn về phía Phong Vũ, gã ta trông cậy Phong Vũ cũng nói hỗ trợ vài lời. Nhưng Phong Vũ dường như không chú ý tới y, vẫn cứ dán mắt vào xem tài liệu của trận đấu.

Diệp Mặc vẫn giữ bộ dạng uể oải nói:

- Thi đấu thể thao quốc tế cấm dùng thuốc kích thích là không sai. Nhưng trong những quy định rõ ràng trên nội quy thì đại hội Ẩn Môn này sao tôi lại không nhìn thấy những điều lệ cấm chứ? Thứ hai là, thi đấu quốc tế có tính tới cấp bậc không vậy. Tại sao tôi lại thấy một người ở trung kỳ huyền cấp đấu với một thiếu niên ở hậu kỳ Hoàng Cấp vậy? Thứ ba, chính mắt tôi đã nhìn thấy trọng tài của cuộc thi quốc tế có thể lên võ đài đểgiáo huấn người thi đấu sao? Hắn cho rằng mình là mình là Diêm Vương hay sao?

Tuy là nói như thế nhưng trong lòng Diệp Mặc thấy rất thất vọng. Không ngờ cái tên Hạng Danh Vương tính tình nóng nảy lại không xông lên đánh hắn một hồi khiến hắn không có cớ để giết chết lão già này. Nhưng hắn cũng không thể chủ động đi lên chỗ Hạng Danh Vương được.

- Haiz, tôi là người trọng tài. Lẽ nào thành viên tham gia thi đấu phạm quy tôi lại không thể làm gì hay sao?

Gã kia ở giữa tiến thoái lưỡng nan ở chỗ Gã không phải là trọng tài của Hồ Lô Cốc. Gã cũng là một trưởng lão của Hồ Lô Cốc. Thật không ngờ hôm nay lại mất mặt quá.

Diệp Mặc đứng lên, khẽ mỉm cười:

- Đúng vậy, ông nhắc tôi mới nhớ. Tôi là một người trọng tài. Là người trọng tài thì đương nhiên có phạm quy hay không thì tôi có thể quản rồi.

Phong Vũ vừa thấy Diệp Mặc đứng lên, lập tức biết có gì đó không tốt rồi. Gã không chút nghĩ ngợi đứng ngăn trước mặt người trưởng lão Hồ Lô Cốc kia. Lập tức lớn tiếng nói:

- Diệp Mặc là trọng tài, ông là trọng tài phụ. Ông lui xuống đi. Trọng tài Diệp, nể mặt tôi, lần này bỏ qua đi.

Người trưởng lão kia đương nhiên hiểu được ý của Diệp Mặc, bây giờ Phong Vũ giúp ông ta cản lại thì sao ông ta còn dám nhiều lời chứ. Mau chóng lui lại ngay.

Diệp Mặc lạnh lùng nói:

- Lần này nể mặt Phong Môn Chủ, tha cho anh một lần lần sau thì không có cơ hội tốt như vậy nữa đâu.

Trong lòng Phong Vũ hiểu rất rõ rằng, một ngày Diệp Mặc làm bị thương trưởng lão của Hồ Lô Cốc thì chính là rơi vào cái bẫy cửa tử rồi. Mà thư viện Cửu Minh của gã còn ở đây nên lúc này mà Diệp Mặc với Hồ Lô Cốc đánh nhau thì y chẳng có ích lợi gì cả.

- Được rồi, bây giờ trận đấu tiếp tục. Trong trận đấu mọi người không cần phải quá nặng tay, hãy khoan dung độ lượng.

Phong Vũ vung tay lên nói.

Thấy Phong Vũ cũng không nói giúp mình, sắc mặt của Hạng Danh Vương cũng không vui lắm. Ông ta sở dĩ nhẫn nhịn không đứng ra giao đấu cùng Diệp Mặc là vì ông ta biết sự lợi hại của Uông Lãnh Thiện. Với bản lĩnh của Uông Lãnh Thiện thì bị Diệp Mặc giết không phát ra một tiếng động, hơn nữa toàn quân Uông gia còn bị tiêu diệt hết.

Hạng Danh Vương tự nhận mình lợi hại hơn Uông Lãnh Thiện một chút nhưng cũng không thể giết Uông Lãnh Thiện mà không phát ra một tiếng động, sau đó cũng không tổn hại đến một cái lông. Lần này không phải là Hồ Lô Cốc chỉ có mình y đến. Tổng cộng có đến 5 đệ tử ruột. Đây có lẽ là tương lai của Hồ Lô Cốc, thậm chí có một tên là thiên tài trong số những thiên tài. Nhỡ những người này đều bị cái tên Diệp Mặc này giết thì y sẽ trở thành tội nhân của Hồ Lô Cốc.

Đã đánh giá thấp hắn rồi, Hạng Danh Vương không ngờ rằng Diệp Mặc lại có thể giết chết Uông Lãnh Thiện, hơn nữa Uông Lãnh Thiện bị giết, Phong Vũ và Hạng Danh Vương vẫn đứng trên một tư tưởng rất kiên định. Đây cũng là lý do mà Hạng Danh Vương chần chừ. Hạng Danh Vương bây giờ đang rất hối hận. Nếu sớm biết thì buổi tối hôm trước, trên đại hội đã ngăn không cho y đi. Trước đây có Uông Lãnh Thiện cùng mình kết hợp với nhau, thậm chí trong cuộc giao lưu cũng có rất nhiều người vây lấy Diệp Mặc.

Nhưng cơ hội trôi qua nhanh chóng. Cái cơ hội này lại không còn nữa rồi. Nếu bây giờ động thủ với Diệp Mặc, Hạng Danh Vương chắc chắn người có thể giúp Hồ Lô Cốc không quá mười người. Đây cũng là lý do tại sao sau khi Nghiêm Khải khuyên bảo, ông ta tuy vẫn rất giận nhưng cố gắng kìm nén lại.

Ông ta đống ý những lời Nghiêm Khải nói. Diệp Mặc cần phải giết nhưng không phải là giết bây giờ, nhất định phải giết ở chỗ không có người.

- Sư huynh! Bây giờ cứ để cho tên Diệp Mặc kia ra oai một chút. Buổi chiều còn có một vòng đấu nữa, tôi có thể để cho Lục Nhiễm lên đấu trường đấu với cái tên Hàn Yên kia. Với bản lĩnh của Lục Nhiễm, hoàn toàn có thể giết chết cô ta trước khi cô ta kịp có phản ứng. Đây là thi đấu trên võ đài, cứ coi như là Hàn Yên bị giết thì Diệp Mặc cũng không có cách nào ra mặt cả.

Nghiêm Khải thấy sắc mặt Hạng Danh Vương sầm xuống một cách đáng sợ, lại nhỏ giọng hiến kế.

Hạng Danh Vương gật gật đầu.

- Được. Buổi chiều giết cái tên Hàn Yên kia đi. Ta xem hắn thế nào, về bản thân Diệp Mặc….

Nghiêm Khải lại nhỏ giọng nói:

- Diệp Mặc không cần phải gấp, buổi tối trở về chúng ta hãy nói. Tôi có cách khiến hắn chết không toàn thây. Hơn nữa Lưu Xà kia cũng phải thuộc về sản nghiệp thế tục sau này của Hồ Lô Cốc ta

Lúc này, trên khán đài, một tràng tiếng cười khanh khách, Diệp Mặc đứng ra khiêu khích Hồ Lô Cốc coi như xong. Cái khiến mọi người giật mình hơn chính là, Hồ Lô Cốc chịu một cú thiệt lớn như vậy, một người tính tình lúc nào cũng nóng nảy như Hạng Danh Vương không ngờ lại nhẫn nhịn. Rốt cuộc cái tên Diệp Mặc này là thần thánh phương nào, mọi người đều gặng hỏi.

Ngồi ở Tam thập lục giang, Hàn Yên, cũng nhìn Diệp Mặc với ánh mắt đầy ngạc nhiên. Cô biết là Diệp Mặc rất có bản lĩnh, thậm chí có thể kết giao với những người như Tăng Chấn Hiệp. Nhưng cũng không ngờ rằng sau khi Diệp Mặc công khai đánh một cái tát vào mặt Hồ Lô Cốc, Hồ Lô Cốc bỗng nhiên lại kìm cơn nóng giận.

Sau khi Tử Như nhìn thấy Diệp Mặc đứng ở một góc cuối cùng trên võ đài, vô ý thức mò mẫm cánh tay đã từng bị đứt theo bản năng, trong lòng còn đầy sợ hãi, lo lắng nói với một đạo cô xinh đẹp bên cạnh:

- Sư phụ, cái tên Diệp Mặc kia rốt cuộc là từ đâu tới. Ngay cả Hạng Danh Vương của Hồ Lô Cốc mà cũng không dám đối đấu với hắn. Liệu hắn có nhận ra con hay không chứ…

Đạo cô xinh đẹp cũng hít lại một hơi thật dài. Cô ta biết Diệp Mặc không phải là người mà có thể gây với các cô, nhưng cũng thật không ngờ ngay cả Hồ Lô Cốc cũng không dám chạm vào hắn.

Đến bây giờ khi nghe Tử Như hỏi, đạo cô này mới trầm ngâm một lát nói:

- Hắn hẳn đã sớm nhận ra con rồi, nhưng hắn còn chưa động thủ mà thôi. Xem ra hắn coi thường không đáng động thủ. Ta nghi rằng lần trước hai người chúng ra đi buổi đấu giá đã bị hắn nhận ra. Cái gã thanh niên này cũng thực sự lợi hại đấy.

- Sư phụ, lần trước người đúng thật đấy. May mắn là người kịp thời từ chối Thiên Long Đầu, đưa con rời khỏi Senna. Nếu không thì chúng ta đã sớm chết rồi.

Nghe xong lời sư phụ nói, Tử Như hạ giọng nói đầy sợ hãi.

Ngoài tiếng của hai người con gái đang nói chuyện ra, khắp các mặt khác trong các ngõ ngách, một người con gái lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Mặc, trong lòng thầm than: Text được lấy tại truyenyy[.c]om

- Hắn thật là lợi hại. Nhưng mình vẫn phải vì một viên Thăng Huyền Đan liều mạng. Mình thực sự không biết tại sao thù của Tống gia mình phải đi báo? Bởi vì mình cũng họ Tống sao? Vì sao họ Tống ở Yến Kinh nhiều con cháu như vậy không đi báo thù mà cứ phải là mình nhỉ?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #483


Báo Lỗi Truyện
Chương 483/2272