Chương 472: Cống hiến


Diệp Mặc biết ngay là với loại tính tình nóng nảy của Hạng Danh Vương này, chất vấn việc ngoại ẩn môn đệ nhất chắc chắn sẽ khiến anh ta tức giận.

Quả nhiên Hạng Danh Vương lập tức tức giận đứng lên lớn tiếng quát:

- Láo xược, ta là truyền thừa Hồ Lô Cốc đến từ đạo trưởng Tả Từ - Hán Mạt, kế thừa đạo vận gần hai ngàn năm lịch sử, sao lại có thể so sánh với môn phái bình thường chứ?

Một vị trưởng lão bên cạnh Hạng Danh Vương biết tính khí nóng nảy của anh ta liền vội vàng đứng dậy nói:

- Ý của cốc chủ Hạng của chúng tôi chỉ là nói năm kế thừa của chúng tôi thực sự là có gần hai ngàn năm rồi, chứ không có ý kì thị các môn phái khác, mong mọi người hiểu cho.

Hạng Danh Vương dường như biết lời vừa rồi của mình có chút đắc tội người khác, anh ta càng nhìn chằm chằm Diệp Mặc một cách oán hận.

Diệp Mặc thản nhiên cười, tiếp tục nói:

- Nhưng ông Hạng, vừa nãy ông còn nói Hồ Lô Cốc các ông xây dựng cốc đó mới trăm năm, bây giờ lại biến thành gần hai ngàn năm. Tôi thấy ông đang lừa gạt tôi hay là lừa gạt các vị đồng đạo đang ngồi ở đây thế?

- Anh…

Hạng Danh Vương tức giận chỉ vào Diệp Mặc

- Hạng Danh Vương ta không nói ngoa, truyền thừa của Hồ Lô Cốc ta là một ngàn tám trăm năm trước không sai, nhưng ta nói Hồ Lô Cố của ta chỉ xây dựng cốc khoảng một trăm năm, cái này có gì không đúng sao?

Diệp Mặc lắc đầu:

- Tôi không biết đúng hay không, ít nhất tôi nghe không hiểu.

Hạng Danh Vương biết Diệp Mặc cố ý xuyên tạc, giận quá thành cười, nói:

- Được, ta sẽ làm cho anh hiểu, 120 năm trước, sư tổ đầu tiên ở Hồ Lô Cốc tìm được di tích cổ võ mà thái sư tổ Tả Từ truyền thừa lại. Vì thái sư tổ nói truyền thừa của môn phái ta chỉ có thể ẩn thế, vì vậy sư tổ đầu tiên đã thành lập nên Hồ Lô Cốc ẩn môn ở chỗ truyền thừa này. Chuyện này trong ẩn môn có nhiều đồng đạo cũng biết rất rõ, chả nhẽ ta còn nói điêu sao?

Vị trưởng lão vừa mới nói cùng đứng dậy với Hạng Danh Vương nghe thấy lời của Hạng Danh Vương bỗng nghĩ tới một vấn đề chính là Diệp Mặc tại sao phải hỏi chuyện này mọi người đều biết?

Nhưng không chờ ông ta tiếp tục nghĩ tiếp, Diệp Mặc đã hỏi lại:

- Người Tả Từ kia chắc là truyền thừa lại không ít nhỉ?

Hạng Danh Vương cười lạnh một tiếng

- Đây là chuyện của Hồ Lô Cốc của ta, không cần anh phải lo.

Diệp Mặc hỏi đến chỗ này, một số người đang ngồi đã biết ý của hắn, chỉ là Hạng Danh Vương đang ở trong cục, lại là tính khí nóng nảy, lại không phát giác nhưng cho dù bây giờ anh ta phát giác ra cũng đều nói xong rồi.

Diệp Mặc thầm cười lạnh, quả nhiên là như vậy, những ẩn môn này chắc không có ẩn môn nào là không vì đồ của người trước để lại mà phát tài. Dựa vào những người này mà muốn mình suy diễn ra một môn công pháp là tuyệt đối không thể.

- Được, bây giờ tôi nghe lời của Hạng môn chủ, cảm giác hổ thẹn. Đồng thời cũng vô cùng kính nể sự chí công vô tư của ông. Lời của người già nói đúng là có chút đạo lí. Người tu luyện cổ võ chúng ta, một khi phát hiện di tích của tiền bối cổ võ, đúng là nên lấy ra chia sẻ cho mọi người. May mà tôi hiểu ra vẫn chưa phải là muộn, nếu không tôi thực sự hổ thẹn. Cổ võ Hoa Hạ đối với tôi…

Lời Diệp Mặc vẫn chưa nói hết, hiện trường nhất thời xôn xao, nhiều người lộ rõ sự vui mừng trên nét mặt. Tên Diệp Mặc này quả nhiên chịu thua rồi. Hắn không những thay đổi xưng hô mà còn biết đồ của mình phải nộp lên. Hắn chắc chắn biết đối mặt với nhiều người như vậy thì hắn căn bản không phải là đối thủ, lúc này mới chịu thua. Tất nhiên cũng có nhiều người hiểu lòng dạ của Diệp Mặc, những người này lại không nói năng gì. Vì họ biết Diệp Mặc hỏi bất kì môn phái nào đều cũng có tình trạng như thế này.

Nếu không có một số truyền thừa, mấy môn phái này đã biến mất trong dòng chảy của lịch sử từ lâu rồi.

Diệp Mặc đứng dậy, ép tay

- Tôi đã giao lên một thanh đao ngắn và một viên đan dược tôi có được lên rồi, nhưng di tích là truyền thừa mà tôi có được quá ít, không thể bằng Hồ Lô Cốc được. Bây giờ Hạng môn chủ lại nói Hồ Lô Cốc của ông ta truyền thừa là gần hai ngàn năm cho nên một lát nữa đồ mà ông ấy chia sẻ cho mọi người chắc chắn càng nhiều và càng tốt hơn. Tôi rất cảm kích và cũng rất mong chờ, đồng thời cũng vô cùng kính trọng ông. Tôi nghĩ đa số người đang ngồi đây trong lòng chắc cũng giống tôi.

Nói tới đây, Diệp Mặc quay đầu lại nói một cách thản nhiên với Hạng Danh Vương:

- Hạng môn chủ, bây giờ đến lượt ông cống hiến truyền thừa mà ông có được rồi đấy. Không ngờ hôm nay tôi đến đây tham gia hội giao lưu còn có thể có được đồ tốt của Hạng môn chủ, Diệp Mặc xin được cảm tạ trước.

- Cậu… Diệp Mặc, cậu đang chơi lão phu hay là tưởng kiếm của lão phu không tốt?

Hạng Danh Vương lúc này đương nhiên đã hiểu ra, ông ta lại rút thanh trường kiếm ra muốn động thủ.

Diệp Mặc cũng đứng lên, nhìn chằm chằm Hạng Danh Vương một cách lạnh lùng nói:

- Ý của Hạng môn chủ hoá ra là truyền thừa mà người khác có được thì phải giao ra để chia sẻ cho mọi người, Hồ Lô Cốc ông có được truyền thừa là độc chiếm, có phải thế không? Trên đời này còn có đạo lý này sao? Diệp Mặc tôi hôm nay phải mời các vị ở đây phân xử một chút. Nếu mọi người đều cho rằng đồ Hạng môn chủ có được không nên lấy ra chia sẻ, đồ của Diệp Mặc tôi có được phải lấy ra chia sẻ thì tôi không còn lời nào để nói nữa.

Lúc này, những người đang ngồi đều hiểu ý của Diệp Mặc, trong lòng đều tự tính toán nhỏ nhặt. Tuy những người này đều vô cùng tư lợi nhưng lại không có ai dám đứng ra nói như vậy.

Diệp Mặc cười ha hả:

- Nếu mọi người đã không nói, vậy thì chính là đồ của Hạng môn chủ của Hồ Lô Cốc cũng nên lấy ra chia sẻ? Ông luôn mồm tự xưng anh cả, tôi hi vọng ông nói lời giữ lời, đừng có thêm một chữ vào giữa chữ "anh cả" của mình.

- Thêm chữ gì vào?

Tuy không khí ở đó rất căng thẳng nhưng một đạo cô của Liên Hàng Tịnh Trai vì hiếu kì nên hỏi.

Diệp Mặc khẽ mỉm cười Bạn đang xem tại TruyệnYY - www.truyenyy_com

- Đương nhiên là một chữ "thất".

- Lão thất phu…

Tiểu đạo cô này vừa nói ra ba chữ đã bị sư tỷ của cô bịt miệng lại.

Diệp Mặc thầm cười, hắn quen tiểu đạo cô này, hình như tên Tiểu Vũ, từng gặp một lần ở phiên đấu giá, không ngờ lần này bị trưởng bối của cô ta lôi ra.

Hạng Danh Vương sắc mặt cứng lại, chỉ có ông ta mới không ngờ rằng Diệp Mặc lại khiến ông ta phải vác đá như thế. Tảng đá này mà đặt xuống không phải là tự nện vào chân mình rồi sao. Ông ta rất muốn nói kế thừa của sư môn của mình đã rất nhiều năm rồi, nhưng ông ta biết nói như thế Diệp Mặc chắc chắn sẽ nói kế thừa của hắn cũng nhiều năm rồi.

Nhưng bây giờ nói không cần đồ của Diệp Mặc nữa, thì y lại không nói lên lời. Một khi nói ra, chả khác nào Hồ Lô Cốc chả còn thể diện nữa.

Tiểu tạp chủng này đúng là vô cùng gian xảo. Hạng Danh Vương đã hạ quyết tâm, tuyệt đối không bỏ qua cho Diệp Mặc.

Thấy sắc mặt Hạng Danh Vương thay đổi không ngừng, vẫn không thể tìm được lời thích hợp để nói. Lúc này không khí trở nên rất kì lạ, không có ai muốn nói chuyện vào lúc này. Diệp Mặc đã dồn Hạng Danh Vương đến góc tường. Lúc này chắc chắn không thể bao vây tấn công được thêm nữa. Lúc này bất luận đắc tội Diệp Mặc hay Hạng Danh Vương đều không phải là ý kiến hay.

Người đàn ông vẫn luôn ngồi cạnh Hạng Danh Vương đang nói vài câu vào tai ông ta. Sắc mặt Hạng Danh Vương bỗng thư thả dần.

Ông ta nhìn Diệp Mặc một cách châm chọc, bỗng lấy ra một cái bao ở bên mình, đặt lên trên bàn nói:

- Cậu nói không sai, đồ mà những tiền bối này truyền thừa lại quả thật phải lấy ra đưa cho cổ võ Hoa Hạ để cống hiến một phần lực lượng, Hồ Lô Cốc chúng tôi vốn cũng dự định như thế. Vì vậy đồ phải giao nộp tôi đều mang đến. Không biết đồ của Diệp Mặc cậu có phải cũng mang đến rồi không?

Thần thức của Diệp Mặc sớm đã quét qua cái bao bên cạnh Hạng Danh Vương. Hắn biết đồ trong bao đó chắc là vật phẩm mà Hồ Lô Cốc chuẩn bị để lấy ra giao nộp. Tuy đã giao nộp một số thứ nhưng vẫn còn rất nhiều, suy nghĩ cuối cùng của hắn chính là đem cái bao kia của ông ta lôi ra, bây giờ mục đích của hắn quả nhiên đã đạt được.

Lúc này Hạng Danh Vương nhìn hướng về cái bao bên cạnh hắn, Diệp Mặc có chút tóm lấy cái bao, có chút kích động, nói:

- Đồ của tôi đã nộp xong rồi, bây giờ đồ ở trong bao này đều là những thứ nồi bát thìa muôi bình thường.

Nhưng Diệp Mặc không cẩn thận, tạo ra âm thanh binh khí va chạm từ trong bao, sớm đã làm cho mọi người ở đây nghe thấy Hạng Danh Vương cười lạnh lùng:

- Nồi bát thìa muôi có lẽ cũng có người thích, dù sao đây cũng là đồ mà tiền bối cổ võ để lại. Thế này đi, chúng ta đều lấy hết đồ ra đặt trên bàn, sau đó trao đổi với những người đang ngồi là được.

Tuy đồ đã lấy ra không muốn trao đổi nhưng nghĩ đến có thể lôi ra binh khí và đan dược từ trong bao của Diệp Mặc thì Hạng Danh Vương thấy cũng đáng. Ông ta không tin Diệp Mặc lại xách một bao nồi bát thìa muôi đến phiên giao dịch, trừ phi hắn điên rồi. Hơn nữa vừa nhìn bộ mặt bình tĩnh của Diệp Mặc, ông ta đã biết trong bao của Diệp Mặc chắc chắn là đan dược và đoản đao mà hắn vừa mới giao dịch, hơn nữa còn không ít. Nếu không lúc giao dịch sẽ không hào phóng như vậy.

Sắc mặt Diệp Mặc lộ vẻ sầu khổ, lại hướng về phía Uông Lãnh Thiện nói:

- Lai lịch họ Uông nhà ông thì tôi không nói nữa, tôi nghĩ những người đang ngồi chắn chắn rất nhiều người cũng biết. Còn về truyền thừa của Uông gia, tôi sẽ không giải thích cho mọi người nữa. Ông, tôi và Hạng môn chủ có phải cũng sẽ vì cổ võ của Hoa Hạ mà làm một phen cống hiến?

Diệp Mặc hoàn toàn mơ hồ, hắn căn bản không biết Uông gia có phải một di tích nào đó truyền thừa lại, nhưng hắn nghĩ những môn phái cổ võ này đại bộ phận đều như vậy.

Quả nhiên nghe xong lời của Diệp Mặc, sắc mặt Uông Lãnh Thiện lập tức biến đổi, đồ trong bao của ông ta vẫn còn hai phần ba chưa đổi được đồ cần thiết, cứ lôi ra thế này không phải bị thiệt rồi sao.

Hạng Danh Vương cho rằng Diệp Mặc không muốn lấy đồ ra, một muốn tìm một người cũng không muốn lấy đồ ra để dễ nói chuyện. Nghĩ đến đây, Hạng Danh Vương nhìn Uông Lãnh Thiện nói:

- Anh Uông, đến lúc đó cõ lẽ một thanh đoản đao là đủ vốn rồi.

Uông Lãnh Thiền liền hiểu ra suy nghĩ của Hạng Danh Vương, quyết định chắc chắn, chỉ cần có một thanh đoản đao và một viên Bồi Khí đan là anh ta có thể thu hồi phí tổn, thậm chí kiếm lớn rồi. Nghĩ tới đây, anh ta vứt bao bên cạnh người lên trên mặt bàn.

Thần thái trên mặt Diệp Mặc càng khổ sở, làm cho người ta vừa nhìn thấy đã biết không cam tâm tình nguyện. Tay của hắn động vài cái trên bao của mình, dường như cẩn thận muốn thu gọn cái gì đó, nhưng trừ tiếng va chạm của binh khí và bình sứ thì không có gì khác.

Thậm chí còn phát ra một tiếng kêu giống như tiếng thanh đoản đao vừa nãy. Hơn nữa ở đó nhiều người nhìn hắn như thế, hắn cũng không thể mưu tính được gì.

Hiện trường lại nóng lên, không ngờ cuối cùng Diệp Mặc đem đá đè lên chân của mình, người nào cũng xem trò cười của Diệp Mặc, đồng thời cũng nghĩ có thể lấy thứ gì đó tốt từ trong bao của hắn không.

Uông Lãnh Thiền lại không phải tính tình nóng nảy như Hạng Danh Vương, anh ta hắng giọng nói:

- Đồ thì chúng tôi đã lấy ra rồi nhưng ngộ nhỡ có người nâng giá đồ của người đó lên, không cho người khác mua thì như thế nào? Như vậy thì lời chúng ta nói cũng bằng nói suông mà thôi.

Diệp Mặc liền đứng lên nói:

- Đồ của mình tất nhiên giá là do mình quyết định rồi.

- Không được, như vậy chúng tôi nói tận lực Hoa Hạ cổ võ nhất mạch nói vô ích sao. Tôi nghĩ giá cả và cả…

Uông Lãnh Thiền lập tức phản bác, anh ta vừa nhìn sắc mặt khó coi của Diệp Mặc đã biết hắn chắc chắn phải nâng giá đồ của chính mình lên.

- Còn cái gì, sao anh không nói là không cần tiền, ai thích thì lấy?

Diệp Mặc châm chọc một câu.

- Được, cứ làm như thế đi. Nếu đã là vì sự phát triển của Hoa Hạ cổ võ, chúng ta nên ủng hộ miễn phí, đòi tiền hoặc là dùng đồ để đổi thì không còn là ủng hộ nữa rồi.

Uông Lãnh Thiện lập tức tiếp lời.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #472


Báo Lỗi Truyện
Chương 472/2272