Chương 471: Cực kì không biết xấu hổ


Tề Sĩ Hằng vừa đưa đan dược vào miệng đã cảm giác Bồi khí đan đó đã tan ra, một luồng khí cay nóng từ đan điền dâng lên nhưng lại không khó chịu lắm. Chả nhẽ đan dược này lại là thật? Tề Sĩ Hằng biến sắc, không nghĩ ngợi mà ngồi sang một bên bắt đầu luyện hoá đan dược.

Anh ta đã luyện thành Địa cấp, nhiều kinh nghiệm, vừa ngồi xuống đã bắt đầu luyện hoá, cảm giác dịch thuốc của đan điền hoá thành nội khí cuồn cuộn, tràn ngập kinh mạch toàn thân.

Phong Vũ vẫn nhìn chằm chằm Tề Sĩ Hằng, giờ thấy anh ta ngồi xuống vận công luyện hoá dịch thuốc, mặt lộ vẻ vui mừng, liền biết thuốc này có thể thực sự là đan dược có thể thăng cấp.

Diệp Mặc chính là thanh niên hai mươi tuổi, không ngờ lại có thể lấy ra loại đan dược quí báu này, khiến cái nhìn của Phong Vũ đối với Diệp Mặc trong chốc lát bắt đầu trở nên thận trọng. Đừng nói loại đan dược quí báu này, cho dù là đan dược bình thường cũng không lấy ra được. Tuy Phong Vũ không biết đan dược của Hạng Danh Vương lấy ở đâu ra nhưng anh ta chắc chắn đây không phải Hạng Danh Vương tự luyện chế ra.

Nghe nói có thể luyện chế đan dược đều là luyện thành Tiên Thiên, chả nhẽ Diệp Mặc là Tiên Thiên? Hoặc là nói đằng sau hắn có cao thủ Tiên Thiên? Ngoại ẩn môn đến bây giờ vẫn chưa từng xuất hiện cao thủ Tiên Thiên. Cho dù là có cao thủ Tiên Thiên cũng chỉ có thể là ngộ đạo hoặc là cốc chủ bế quan của Hồ Lô Cốc kia thôi. Người trẻ tuổi như Diệp Mặc này sao có thể là Tiên Thiên? Nếu đan dược này không phải hắn ngẫu nhiên lấy được từ chỗ nào thì chính là sau lưng hắn có cao thủ Tiên Thiên.

Nếu thực sự là đan dược có thể thăng lên Địa cấp, cho dù hắn tình cờ có được hoặc là đằng sau có người luyện chế ra cũng là vô cùng quí báu. Diệp Mặc sao có thể lấy ra đổi lấy một Cảm Ứng thạch không có nhiều tác dụng kia chứ? Hắn sở dĩ làm như thế, đoán là lòng dạ đối chọi Hạng Danh Vương chiếm đại đa số, rốt cuộc vẫn là trẻ tuổi. Cho dù là như thế, tên Diệp Mặc này cũng không phải là hạng người bình thường.

Nghĩ tới đây, tâm tư Phong Vũ lại từ từ thay đổi.

Đàm Giác vì vừa mới thăng cấp Tiên Thiên đã bại trong tay Diệp Mặc, anh ta cũng ngượng phải công bố, mà chọn tiếp tục bế quan củng cố giới cảnh. Vì vậy với việc Đàm Giác thăng cấp Tiên Thiên, trừ mấy người ít ỏi thì cũng không bị truyền ra ngoài.

Phong Vũ ho khan một tiếng, đứng lên nói:

- Nếu chưởng môn Tề đang luyện dược liệu, hội giao lưu của chúng ta tiếp tục tiến hành.

Vì lời của Phong Vũ nên không khí cạnh tranh vốn có đã giảm xuống, nhiều người tiếp tục tiến hành giao dịch, dù sao lần giao dịch này là rất khó có được, bỏ qua cơ hội lần này thì phải chờ tới năm sau.

Hạng Danh Vương nghe lời của Phong Vũ, khẽ cau mày, nhưng anh ta nhìn Tề Sĩ Hằng ngồi một bên luyện dược hiệu lại không nói gì nữa mà sắc mặt u ám, ngồi xuống. Diệp Mặc nhìn lướt qua Hạng Danh Vương, hắn đoán người ở đây cho rằng hắn đổi Không Minh thạch là khiêu khích Hạng Danh Vương, chỉ có hắn mới biết là không phải. Chỉ là hắn căn bản không sợ Hạng Danh Vương này, hắn muốn đánh thì đánh, chả nhẽ lại còn sợ anh ta.

Vụ giao dịch tiếp sau đó tuy đối với người đang ngồi là không tầm thường nhưng đối với Diệp Mặc mà nói là quá bình thường, không có thứ nào vừa mắt hắn.

Thư viện Cửu Minh nội tình thâm hậu, không ngờ lại lấy ra công pháp cổ võ của đẳng cấp cao Địa cấp. Diệp Mặc biết lúc đầu ở phiên đấu giá ở Tê Hà tự cũng là một quyển công pháp đỉnh cao Địa cấp, kết quả bán ra với một cái giá trên trời.

Sau khi Phong Vũ lấy ra công pháp thì vẫn cứ nhìn Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc thực sự là không có bất kì hứng thú nào với loại công pháp này. Nếu phải nói hắn ở đây thấy công pháp tốt nhất chính là quyển da dê Cửu Nguyệt Quan đó. Cả quyển da dê đó Diệp Mặc cũng không cần, để lại cho Nhiếp Song Song. Loại công pháp cổ võ để tu luyện Địa cấp này Diệp Mặc sao lại thấy thích thú được.

Một tiếng trôi qua rất nhanh, lúc phiên giao dịch đã gần kết thúc, Tề Sĩ Hằng lại hét lớn một tiếng, đứng dậy. Anh ta dường như đã quên đây là phiên giao dịch, liên tiếp vẫy cánh tay, kêu liên thanh:

- Đan dược tốt, thật không ngờ lại thăng cấp đến trung kì Địa cấp một cách thoải mái dễ dàng như thế…

Câu nói vẫn chưa nói hết, Tề Sĩ Hằng dường như đã phản ứng ra, vội vàng hướng ra phía Hạng Danh Vương và Phong Vũ cung tay làm lễ một cách cẩn thận:

- Các vị tiền bối, vãn bối vừa mới đột phá, trong lúc vô tình đã làm càn…

- Bây giờ cậu đã đột phá đến trung kì Địa cấp rồi?

Phong Vũ nhìn Tề Sĩ Hằng một cách hoài nghi, anh ta không có bản lĩnh như loại thần thức của Diệp Mặc, có thể nhìn ra nội khí của người luyện võ đồng cấp, chỉ có thể hỏi.

- Đúng thế, Phong tiền bối, vãn bối thực sự đã đột phá đến trung kì Địa cấp rồi.

Sự vui sướng trên mặt Tề Sĩ Hằng vẫn chưa tan biến.

Uông Lãnh Thiện nói một cách lạnh nhạt:

- Nói như vậy Bồi Khí đan kia là thật?

Tề Sĩ Hằng lúc này mới phản ứng kịp, giọng điệu cẩn thận, Bồi Khí đan này là điểm mấu chốt của sự tranh đấu giữa Diệp Mặc và Hạng Danh Vương. Bây giờ ai cũng biết anh ta đột phá đến trung kì Địa cấp rồi, hơn nữa cho dù người khác không biết anh ta cũng không dám nói dối.

- Vâng, Bồi Khí đan mà anh Diệp cho là thật.

Tề Sĩ Hằng nói xong quay đầu cung tay làm lễ với Diệp Mặc nói:

- Đa tạ anh Diệp giúp đỡ, Tề mỗ vô cùng cảm kích.

Mặt Hạng Danh Vương liền biến sắc, anh ta biết lần này thi đấu thì mình thua sạch. Nếu mình không đứng ra nói một câu thì uy danh của anh ta chắc chắn bị đả kích lớn. Bạn đang xem tại TruyệnYY - www.truyenyy_com

- Hừ, chỉ là trong lúc vô tình chiếm được một di tích cổ võ mà thôi. Những di tích cổ võ này đều là tài nguyên mà những tiền bối tu luyện cổ võ của chúng tôi để lại. Diệp Mặc, nếu tôi là anh, thì nên vì Hoa Hạ càng ngày càng sa sút mà cống hiến một phần sức lực. Cho dù anh không lấy hết mọi thứ ra mà không được đền đáp cũng nên lấy một chút ra để trao đổi. Vì sự phát triển của cổ võ Hoa Hạ mà cống hiến một chút.

Hạng Danh Vương hừ một tiếng nói, tuy anh ta biết đây là điều không thể nhưng tuyệt đối không thể để mọi người tiếp tục có thái độ với mình vì Bồi Khí đan này.

Diệp Mặc giận dữ, ánh mắt lạnh lùng, hắn từng gặp qua kẻ không biết xấu hổ nhưng người không biết xấu hổ như Hạng Danh Vương này thì là lần đầu tiên hắn thấy. Lão già này đến lời này mã cũng có thể nói ra được, ở đây có nhiều môn phái như vậy, cố tình khiến Diệp Mặc phải cống hiến đồ đạc của mình ra.

Diệp Mặc đương nhiên biết ý của Hạng Danh Vương, ông ta nói ra lời này, thứ nhất là để mọi người ở đây dời mục tiêu hoài nghi ông ta đi, để tấm mặt mo của ông ta giữ lại vài phần nhan sắc. Thứ hai là đem tất cả mũi dùi chỉ vào Diệp Mặc. Ông ta đã nói rất rõ ràng rồi, sở dĩ Diệp Mặc có được loại đan dược nghịch thiên này là vì hắn tìm được di tích của một tiền bối cổ võ lưu lại.

Loại di tích này vốn là tất cả những người tu luyện cổ võ cùng sở hữu, Diệp Mặc nên lấy ra những thứ trong di tích này đưa cho mọi người cùng chia sẻ. Tất nhiên còn có một khẩu hiệu rất vang dội, phát triển cổ võ Hoa Hạ đang ngày càng xuống dốc.

- Đúng thế, nghe nói đồ mà cá nhân thế tục khai quật không thể qui về chính mình sở hữu, thứ đồ khai quật cổ võ này cũng nên thuộc sở hữu của ẩn môn.

- Đúng, tôi kiên quyết ủng hộ Hạng tiền bối, đồ này nên là của mọi người…

Có rất nhiều người, thậm chí còn thể hiện ra bộ dạng bỗng nhiên tỉnh ngộ. Chả trách Diệp Mặc chẳng những có loại đan dược nghịch thiên này, còn có pháp khí công kích, hoá ra là hắn tìm được di tích của tiền bối cổ võ.

Nếu nói vốn có một số người kiêng nể không dám trực tiếp đắc tội Diệp Mặc, bây giờ có Hạng Danh Vương ra mặt, hơn nữa một khi đánh ngã Diệp Mặc thì còn có đồ tốt cho mọi người cùng hưởng. Lần này thì để một số người không dám đắc tội Diệp Mặc chuyển hướng về phía Hạng Danh Vương đều muốn từ trong đó lôi ra được cái có lợi.

Diệp Mặc cười lạnh lùng, hắn ngồi bất động, ánh mắt quét một vòng, phàm người mà bị ánh mắt Diệp Mặc quét đến đều rụt lại theo bản năng.

- Hạng Danh Vương, nói thật, Diệp Mặc tôi từng thấy nhiều người vô sỉ nhưng loại không biết xấu hổ như ông thì là lần đầu tiên tôi gặp. Muốn đồ của Diệp Mặc tôi thì đơn giản, có gan thì tới đây lấy đi.

Diệp Mặc chả thèm dông dài với Hạng Danh Vương, khiêu chiến trực tiếp luôn.

- Diệp Mặc, ta là Uông Lãnh Thiện của Uông gia Nam Sơn. Tuy lời của Hạng môn chủ có chút thẳng thắn nhưng không thể phủ nhận ông ấy nói có đạo lí. Vị bằng hữu vừa rồi nói rất có đạo lí, đồ ở đây đào ra đều phải giao lên. Cũng như thế, tôi cũng cho rằng cậu là một người tu luyện cổ võ, tìm được di tích của tiền bối tu luyện cổ võ là may mắn lớn. Nhưng những thứ này chắc vẫn thuộc cổ võ. Anh Hạng nói cũng là có tình có lí chứ không phải bắt cậu phải lấy không ra, cậu có thể chọn đổi hoặc là lấy thù lao.

Uông Lãnh Thiện, người duy nhất trong ba vị chủ trì chưa nói gì, đứng dậy nói.

Tăng Chấn Hiệp thấy loại tình huống này, thở dài, không nói gì. Ông ta biết lúc này nói gì cũng đều không thích hợp.

Diệp Mặc tuy không ngại đại sát một trận nhưng đại sát ở đây chả khác nào đối đầu với cả ẩn môn. Hắn tuy không sợ, chỉ là bây giờ hắn có địa bàn, còn có nỗi lo về sau. Đối với những người vô sỉ này, Diệp Mặc không tức giận lắm. Chuyện này rất bình thường, ở giới chân tu là như thế này, cá lớn nuốt cá bé, đồ của bản thân khiến người khác mắt long lên. Nếu không phải Hạng Danh Vương, những người đỏ mắt này chỉ có thể âm thầm xuống tay, nhưng Hạng Danh Vương đã đứng ra, họ lại được chỗ dựa

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc trái lại còn bình tĩnh, hắn bình thản nhìn Hạng Danh Vương hỏi:

- Hạng Danh Vương, nếu ông đã là chủ trì của phiên giao dịch lần này, tôi nghĩ ông cũng sống từng tuổi này rồi, hoặc là nói người biết đến cũng không ít, trước khi tôi lấy đồ ra tôi muốn hỏi ông vài câu.

- Hạng Danh Vương tôi làm việc ngay thẳng, phải đúng người nói đúng việc.

Hạng Danh Vương cười lạnh nói, trong lòng lại có chút đắc ý. Ông ta cứng nhắc từ chỗ bất lợi của mình để lật trở lại.

- Được, rất sảng khoái, nếu ông nói đúng người đúng việc thì tôi có mấy vấn đề cần thỉnh giáo một chút. Ông là phó cốc chủ của Hồ Lô Cốc, tôi rất muốn biết Hồ Lô Cốc đã thành lập được bao nhiêu năm rồi mà lại có danh vọng như thế.

Diệp Mặc thản nhiên hỏi.

Hạng Danh Vương cười ngạo nghễ

- Hồ Lô Cốc chúng tôi tuy thành lập chỉ có một trăm năm nhưng tình hình bên trong vững chắc, lại nhận được sự coi trọng của đồng đạo ẩn môn, đẩy lên thành ngoại ẩn đệ nhất môn.

Diệp Mặc cười lạnh lùng:

- Mới thành lập được một trăm năm đã dám nói tình hình vững chắc? Theo tôi được biết, bất luận là Tĩnh Nhất Môn hay là Điểm Thương Môn, thậm chí là Đoạn Quyền Đường đều không chỉ có một trăm năm. Những môn phái này của họ không phải là tình hình càng vững chắc hơn sao? Càng có thêm tư cách là Ngoại Ẩn đệ nhất môn? Cho dù là không phải nói những môn phái tôi chỉ ra này, chả nhẽ các môn phái đang ngồi ở đây lại không vượt qua một trăm năm sao? Nhiều môn phái tình hình vững chắc đang ở đây, Ngoại Ẩn đệ nhất môn dựa vào cái gì mà cấp cho Hồ Lô Cốc.

Diệp Mặc từng đi qua mấy môn phái này, kinh nghiệm chân tu của hắn, vừa nhìn là biết kiến trúc mà mấy môn phái hắn vừa đi qua đều không chỉ là một trăm năm. Hơn nữa, Đoạn Quyền Đường càng có thời gian viết trên tấm bia đá ở cửa hơn.

Người bên cạnh đều biết Diệp Mặc có ý gì, không có ai lên tiếng, chỉ là chờ đợi câu trả lời của Hạng Danh Vương.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương #471


Báo Lỗi Truyện
Chương 471/2272